Ánh nắng ban mai vừa mới ló dạng nơi chân trời xa xa, từng tia sáng nhàn nhạt xuyên qua màn sương sớm phủ lên tường thành cũ kỹ của Hắc Nham Thành.
Trên tường thành lúc này một thiếu niên đang ngồi khoanh chân tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, hai mắt khép hờ mặc cho gió sớm thổi tung mái tóc đen dài.
Một lát sau hắn chậm rãi mở mắt:
"Hô...."
Một ngụm trộc khí được thở ra, Việt đưa tay day day mi tâm rồi đứng dậy duỗi người vài cái, những tiếng răng rắc từ cơ bắp và xương cốt vang lên liên hồi.
Trải qua năm năm luyện tập không ngừng nghỉ cùng với phương pháp tự hành xác của Bì Nhân Cảnh, thân thể hắn lúc này đã mạnh hơn trước kia quá nhiều.
Ít nhất bây giờ nếu gặp lại con Hắc Giáp Trư năm đó hắn tự tin có thể dùng tay không đánh chết nó.
Nghĩ tới đó Việt lại nhịn không được mà bật cười:
"Năm năm rồi sao..."
Hắn chống hai tay lên tường thành nhìn ra vùng núi rừng xa xôi phía ngoài kia, từ lúc xuyên qua thế giới này đến nay hắn gần như đều sống tại Hắc Nham Thành, mỗi ngày phụ Trần Lão bán bánh bao rồi theo Chu Thuận học võ.
Cuộc sống tuy bình yên nhưng trong lòng hắn vẫn luôn hiểu rõ một điều hắn không thể mãi ở lại nơi này, con đường hắn muốn đi quá lớn, Hắc Nham Thành quá nhỏ.
Nơi này đối với hắn chỉ là điểm khởi đầu mà thôi nghĩ tới đó Việt liền nhảy xuống khỏi tường thành rồi đi về phía doanh trại binh sĩ.
Đường phố sáng sớm còn khá vắng vẻ, chỉ có vài người bán hàng đang bắt đầu bày quán, thỉnh thoảng mới có vài đội binh sĩ tuần tra đi ngang qua.
Những người đó vừa thấy Việt đều cười cười chào hỏi:
"Tiểu tử hôm nay không đi bán bánh bao à, hay là lại chuẩn bị tìm người đánh ngươi"
"Ha ha ha"
Những lúc Việt tu luyện thì bọn họ cũng có vô tình thấy, rồi người này đồn người nọ thành ra là có rất nhiều người biết Việt luyện tập bằng cách để người khác đánh mình.
Nghe thấy vậy Việt lập tức trợn mắt:
"Tu luyện của ta các ngươi hiểu cái gì"
Một tên binh sĩ đi ngang lập tức cười lớn:
"Ừ đúng rồi"
"Nằm ra cho người khác đánh cũng là tu luyện"
"Nói không chừng sau này tiểu tử ngươi cưới vợ về ngày nào không bị đánh sẽ ngủ không ngon"
Việt nghiến răng:
"Các ngươi!!"
Thấy Việt giận lên cả đám liền bật cười nghiêng ngả, những năm này hắn đã quá quen với kiểu trêu chọc như vậy rồi, không mất bao lâu hắn đã đến trước doanh trại.
Đứng ngoài cửa một lúc lâu Việt mới híc sâu một hơi rồi bước vào, bên trong doanh trại Chu Thuận lúc này đang ngồi lau chùi thanh trọng kiếm của mình.
Năm năm trôi qua người đàn ông này dường như già đi đôi chút, hai bên tóc mai cũng đã xuất hiện vài sợi bạc nhưng thân hình vẫn cao lớn cường tráng như trước.
Nghe thấy tiếng bước chân Chu Thuận liền ngẩng đầu lên nhìn hắn:
"Tới rồi à"
Việt gật đầu rồi kéo ghế ngồi xuống trước mặt ông, Chu Thuận đặt thanh trọng kiếm qua một bên rồi nhìn hắn một lúc lâu mới cười nhạt cất giọng:
"Có chuyện muốn nói?"
Việt nghe vậy cũng không vòng vo nữa mà trực tiếp gật đầu:
"Sư phụ...Ta muốn rời khỏi Hắc Nham Thành"
Nghe thấy lời đó Chu Thuận không hề tỏ ra bất ngờ, dường như ông đã sớm đoán được chuyện này từ trước.
Ông chỉ dựa người ra sau ghế rồi cười khẽ:
"Cuối cùng cũng muốn đi rồi sao"
Việt gật đầu:
"Vâng"
Ông nhìn kỹ hắn rồi hỏi lại:
"Quyết định kỹ chưa"
Việt vẫn quả quyết với ý định của mình:
"Rồi thưa Sư Phụ, ta muốn ra ngoài kia bôn tẩu để giúp bản thân mình mạnh hơn"
Chu Thuận nhìn hắn một lúc lâu rồi gật đầu:
"Với tính cách của ngươi nếu cứ nhốt mãi ở cái thành nhỏ này mới là chuyện lạ, ngoài kia mới là nơi ngươi nên đến"
Việt nghe vậy liền cười, đây là Sư Phụ đã xác định cho hắn đi rồi, Chu Thuận lúc này đứng dậy đi về phía một cái rương gỗ cũ kỹ đặt trong góc doanh trại.
Ông cúi người mở rương rồi lấy ra một cuộn da thú đã ngả vàng theo năm tháng, đặt nó lên bàn rồi từ từ mở ra ngay lập tức trước mắt Việt hiện lên một tấm bản đồ khá lớn.
Hai mắt hắn lập tức sáng lên đây là lần đầu tiên hắn được nhìn thấy bản đồ hoàn chỉnh của thế giới này.
Chu Thuận đưa tay chỉ lên bản đồ rồi bắt đầu giải thích:
"Thế giới chúng ta đang sống gọi là Xích Uyên Đại Lục"
"Nơi này rộng lớn hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều, cho dù là tu sĩ cả đời ngự không phi hành chưa chắc đã đi hết được"
Nói rồi ngón tay ông chỉ xuống một góc cực nhỏ trên bản đồ:
"Nơi này là Hắc Nham Thành"
Việt nhìn theo mà khóe miệng co giật vài cái cả cái Hắc Nham Thành to như vậy thế mà trên bản đồ chỉ nhỏ bằng đầu móng tay.
Chu Thuận tiếp tục cất lời:
"Toàn bộ vùng đất chúng ta đang đứng đều thuộc Kim Ngọc Đế Quốc, một trong tam đại đế quốc của Xích Uyên Đại Lục"
Việt nghe vậy lập tức tò mò:
"Tam đại đế quốc?"
Chu Thuận gật đầu giải thích cho Việt hiểu:
"Xích Uyên Đại Lục hiện tại được chia thành tam đại thế lực lớn, Kim Ngọc Đế Quốc, Vạn Yêu Quốc ,Thiên Ma Quốc"
Nghe tới hai cái tên cuối cùng Việt liền nhíu mài:
"Yêu tộc cùng Ma tộc cũng có quốc gia riêng?"
Chu Thuận cười nhạt:
"Ngươi nghĩ thế giới này chỉ có nhân loại? Yêu thú tu luyện đến mức độ nhất định sẽ sinh ra linh trí rồi hóa hình"
"Ma tộc thì sinh sống ở vùng đất phía bắc nơi ma khí quanh năm dày đặc, Ba tộc nhân, yêu, ma tranh đấu đã vô số năm rồi, ngoài mặt thì bình yên nhưng chiến tranh biên giới chưa từng dừng lại"
Nói đến đây ánh mắt Chu Thuận thoáng hiện chút hồi ức:
"Những năm trẻ tuổi ta từng theo quân ra chiến trường xác chết khi đó chất thành núi máu chảy thành sông, tu sĩ giết phàm nhân dễ hơn giẫm chết một con kiến"
"Cho nên sau này ra ngoài ngươi phải nhớ kỹ một điều, đừng quá tin người, vì người muốn giết ngươi đôi khi không cần lý do"
Việt nghe vậy liền im lặng gật đầu, Chu Thuận lại tiếp tục chỉ vào bản đồ:
"Kim Ngọc Đế Quốc của chúng ta nhìn bên ngoài thì do hoàng thất cai quản, nhưng thật ra bên trong còn có rất nhiều thế lực tu luyện"
"Gia tộc lớn, Tông môn, Thương hội, Đấu giá các, Đủ loại thế lực chằng chịt nổi danh nhất phải kể đến tam đại tông môn"
"Truyền Kiếm Tông, Phong Vân Tông, Vạn Dược Cốc, mỗi một nơi đều có cường giả chân chính tọa trấn"
Việt tò mò hỏi:
"Bọn họ mạnh tới mức nào"
Chu Thuận nghe vậy chỉ cười cười:
"Ta không biết, với loại người như ta cả đời này còn chưa chắc gặp được nhưng nghe nói cường giả chân chính chỉ cần giơ tay là có thể dời non lấp biển"
Việt nghe tới đó mắt liền sáng rực dời non lấp biển, đây mới là tu tiên thật sự trong tưởng tượng của hắn.
Chu Thuận thấy bộ dáng đó của hắn liền bật cười:
"Tiểu tử ngươi bây giờ mới là phàm nhân, lo mà tu luyện chăm chỉ đi rồi hẵng nghĩ đến mấy chuyện xa vời kia"
Việt lập tức ho khan vài tiếng:
"Con người phải có lý tưởng, biết đâu sau này ta thành đại năng thật"
Chu Thuận nghe xong liền cười lớn:
"Được!!! Nếu sau này ngươi thật sự thành đại năng thì nhớ quay về chống lưng cho Hắc Nham Thành"
Việt vỗ ngực bôm bốp:
"Chuyện nhỏ, đến lúc đó ta sẽ cho mỗi binh sĩ một kiện Thần Khí"
Chu Thuận nghe tới đó thiếu điều muốn đạp hắn ra ngoài:
"Cút đi ngươi nghĩ Thần Khí là rau củ ngoài chợ chắc"
Việt lập tức cười hắc hắc hai người lại tiếp tục trò chuyện rất lâu, từ các cảnh giới tu luyện cho tới tông môn cùng thế lực trong thiên hạ, Chu Thuận gần như đem hết những hiểu biết của mình nói cho hắn nghe.
Sau gần một canh giờ ông mới lấy giấy da khác ra bắt đầu sao chép bản đồ cho Việt, hắn ngồi bên cạnh tò mò nhìn từng nét vẽ hiện lên trên da thú.
Một lát sau Chu Thuận mới hoàn thành rồi đưa nó cho hắn:
"Cất kỹ, ra ngoài rồi thứ này sẽ giúp ích cho ngươi rất nhiều"
Việt nhận lấy rồi gật đầu, ngay lúc đó Chu Thuận lại đứng dậy đi về phía giá vũ khí, ông nhìn một lúc rồi lấy xuống một thanh trường đao màu đen.
Thanh đao dài hơn một mét toàn thân được làm bằng hắc thiết, lưỡi đao rộng dày nhìn thôi đã thấy nặng nề vô cùng.
Chu Thuận đưa thanh đao cho hắn:
"Cầm lấy"
Việt vừa nhìn thấy hai mắt đã sáng lên:
"Sư phụ đây là..."
Chu Thuận gật gù nói:
"Hắc Thiết Đao, Phàm Giai Tam Phẩm theo ta cũng gần mười năm rồi, tuy không phải thứ gì quý giá nhưng đủ cho ngươi dùng"
Việt nghe vậy lập tức đưa hai tay nhận lấy, thanh đao vừa vào tay hắn liền cảm nhận được trọng lượng cực kỳ nặng nhưng cũng rất vừa tay.
Việt thử vung vài cái.
VÙ...VÙ....VÙ..!!
Tiếng xé gió vang lên trầm thấp càng vung hắn lại càng thấy thích.
Chu Thuận nhìn bộ dáng đó liền cười nhạt:
"Thanh đao này sau này giao cho ngươi, đừng làm mất mặt nó"
Việt nghe vậy lập tức nghiêm túc gật đầu:
"Đệ tử nhất định sẽ không"
Sau đó hai người lại tiếp tục ngồi trò chuyện thêm một lúc lâu, mãi đến gần trưa Việt mới rời khỏi doanh trại, lúc bước ra phía sau lưng hắn lúc này đã có thêm thanh Hắc Thiết Đao.
Ánh nắng giữa trưa chiếu xuống thân đao màu đen khiến nó phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo vô cùng, Việt rời khỏi doanh trại rồi đi chậm rãi trên đường phố quen thuộc của Hắc Nham Thành.
Gió nhẹ thổi qua làm tà áo đen sau lưng hắn khẽ lay động, thanh Hắc Thiết Đao đeo phía sau khiến không ít người đi đường tò mò nhìn sang.
Dù sao trước kia trong mắt bọn họ Việt vẫn chỉ là một tiểu tử bán bánh bao suốt ngày chạy loạn khắp nơi.
Hiện tại đột nhiên đeo thêm trường đao sau lưng lại mang đến cảm giác khác hẳn, trên đường đi có không ít người quen lên tiếng chào hỏi hắn.
Việt cũng cười cười đáp lại từng người, không mất bao lâu hắn đã trở về quán bánh bao, lúc này Trần Lão đang ngồi trước cửa quạt than hấp bánh, từng làn khói trắng nhàn nhạt không ngừng bay lên mang theo mùi thơm quen thuộc.
Việt đứng trước quán nhìn một lúc lâu rồi mới cười cười bước tới:
"Trần Lão"
Trần Lão nghe tiếng liền ngẩng đầu lên:
"Ồ ngươi về rồi à"
Ông vừa nói vừa nhìn sang thanh Hắc Thiết Đao phía sau lưng hắn:
"Hửm? Chu tướng quân cho ngươi?"
Việt nghe vậy liền ngồi xuống bên cạnh rồi gật đầu:
"Đúng rồi đây là Sư Phụ ban cho ta"
Trần Lão đưa mắt nhìn thanh đao một lúc rồi cười cười:
"Không tệ, đeo lên nhìn cũng ra dáng người luyện võ rồi"
Việt nghe vậy lập tức nhếch mép:
"Ta vốn đã rất ra dáng, chỉ có mỗi Trần Lão ông là suốt ngày chê ta thôi"
Trần Lão nghe xong liền bật cười mắng:
"Ra dáng cái đầu ngươi, ngày xưa ai bị ta nhặt về còn tưởng ăn mày"
Việt lập tức ho khan vài tiếng giả vờ như không nghe thấy, hắn ngồi xuống phụ Trần Lão hấp bánh bao như thường ngày, hai người không ai nhắc tới chuyện rời đi.
Nhưng cả hai đều hiểu rõ, buổi chiều hôm đó Việt vẫn tiếp tục phụ bán bánh bao đến tận tối mới dọn dẹp quán rồi ngồi xuống trước cửa cùng Trần Lão uốn trà gió đêm nhè nhẹ thổi qua con phố nhỏ.
Trần Lão lúc này mới chậm rãi lên tiếng:
"Chu tướng quân đồng ý cho ngươi đi rồi?"
Việt nhẹ gật đầu trả lời
"Đúng vậy, Sư Phụ đã cho ta được đi ra nhỏi"
Trần Lão trầm ngâm giây lát rồi lại hỏi:
"Khi nào đi"
Việt nhẹ đáp:
"Một tháng nữa"
Nghe vậy Trần Lão chỉ gật đầu rồi im lặng,
Việt nhìn ông lão bên cạnh rồi khẽ cười:
"Trần Lão"
Ông nhìn hắn nghi hoặc:
"Hửm?"
Viết dõng dạc nói:
"Sau này ta thành cường giả rồi sẽ quay về đón ông đi hưởng phúc"
Trần Lão nghe vậy lập tức cười mắng:
"Ta già tới mức đó rồi còn đi đâu nữa, nằm ở Hắc Nham Thành này chờ chết là được"
Việt nghe vậy liền nhíu mày:
"Nói bậy, ông phải sống ít nhất thêm vài chục năm nữa cho ta"
Trần Lão nhìn hắn một lúc rồi bật cười:
"Được được được, vậy ta ráng sống lâu thêm một chút chờ ngươi quay về dẫn ta đi hưởng phúc vậy"
Hai người cứ thế ngồi trò chuyện đến tận khuya, những ngày sau đó cuộc sống của Việt gần như không thay đổi, buổi sáng phụ Trần Lão bán bánh bao buổi chiều tới doanh trại tìm Chu Thuận học võ.
Buổi tối lại cùng đám binh sĩ ngồi uống rượu nói chuyện phiếm, chỉ là tất cả mọi người đều biết hắn sắp rời khỏi Hắc Nham Thành, cho nên khoảng thời gian này dường như ai cũng cố ý dành nhiều thời gian hơn cho hắn.
Một hôm giữa trưa Việt đang cùng đám binh sĩ ngồi ăn thịt uống rượu thì một tên đột nhiên cười lớn:
"Tiểu tử, ra ngoài rồi nhớ đừng có chết ở đâu đó nhé"
Việt nghe vậy lập tức trợn mắt:
"Cái miệng của ngươi không nói được lời hay nào à"
Tên binh sĩ kia liền cười hắc hắc:
"Ta nói thật, ngoài kia không giống Hắc Nham Thành, người chết nhiều lắm"
Một người khát cũng lên tiếng:
"Đúng đấy, ngươi nhìn bộ dạng bây giờ thì ngon nhưng gặp tu sĩ thật sự người ta một ngón tay cũng bóp chết ngươi"
Việt nghe xong liền nhếch mép:
"Đợi đó đi, biết đâu vài năm nữa ta quay về một thân sức mạnh cường giả dọa chết các ngươi"
Cả đám nghe vậy liền cười ầm lên:
"Ha ha ha!!!"
"Nếu thật thế thì nhớ đừng quên đám huynh đệ này, đúng rồi lúc đó nhớ cho bọn ta vài kiện Linh Bảo"
Việt lập tức vỗ ngực:
"Chuyện nhỏ đến lúc đó mỗi người một kiện Thần Khí"
Nghe vậy đám binh sĩ ném cho hắn ánh mắt đầy xem thường:
"Cút mẹ ngươi đi"
Cả đám cười nghiêng ngả, những ngày như vậy cứ thế trôi qua rất nhanh thoáng cái đã gần một tháng.
Đêm cuối cùng trước ngày rời đi, Việt lúc này đang ngồi trên tường thành nhìn lên bầu trời đầy sao, gió đêm lạnh lẽo không ngừng thổi qua nhưng hắn vẫn ngồi im không nhúc nhích.
Một lát sau phía sau bỗng truyền tới tiếng bước chân, Việt quay đầu nhìn lại thì thấy Chu Thuận đang đi tới ông ngồi xuống bên cạnh hắn rồi ném qua một bầu rượu.
Việt đưa tay bắt lấy rồi uống một ngụm lớn, rượu cay nóng lập tức lan khắp cổ họng.
Chu Thuận lúc này mới chậm rãi lên tiếng:
"Ngày mai đi rồi sao?"
Việt liền đáp:
"Vâng"
Hai người lại im lặng một lúc lâu sau thì Chu Thuận mới lấy ra một phong thư rồi đưa cho hắn:
"Bên trong có địa chỉ, đến Kinh Thành rồi tìm người này hắn là bằng hữu cũ của ta, năm đó ta từng cứu hắn một mạng nếu đưa phong thư này ra hắn sẽ giúp ngươi"
Việt nhận lấy phong thư rồi cất cẩn thận vào ngực áo:
"Đa tạ sư phụ"
Chu Thuận nghe vậy chỉ cười nhạt:
"Ta giúp được ngươi tới đây thôi, con đường phía sau phải tự mình đi"
Nói rồi ông quay đầu nhìn hắn:
"Tiểu tử, nếu có ngày thật sự không sống nổi nữa thì cứ quay về, Hắc Nham Thành này tuy nhỏ nhưng vẫn luôn có chỗ cho ngươi"
Nghe thấy câu đó Việt bỗng im lặng rất lâu một lát sau hắn mới bật cười đáp:
"Yên tâm đi, đồ đệ ngài mạng lớn lắm"
Chu Thuận nghê vậy liền cười lớn rồi đứng dậy rời đi trước khi đi ông còn không quên nói vọng lại:
"Đừng để người ta đánh chết ngoài đường"
Việt cười cười nói lớn theo:
"Hừ có ta đánh chết bọn chúng mới phải"
Nhìn bóng lưng Chu Thuận dần đi xa khóe miệng hắn vẫn còn giữ nguyên nụ cười, chỉ là ánh mắt lúc này của hắn lại có chút phức tạp.
Sáng hôm sau ở cổng thành Hắc Nham Thành lúc này đang tụ tập không ít người, có binh sĩ, có khách quen của quán bánh bao, có những người từng quen biết Việt suốt năm năm qua.
Ngay cả vài tiểu hài tử từng bị hắn hù dọa khóc òa năm đó cũng chạy tới xem, Việt lúc này mặc một thân hắc y gọn gàng, phía sau đeo Hắc Thiết Đao, bên hông mang theo túi hành lý đơn giản.
So với năm đó bộ dáng hiện tại của hắn đã thay đổi quá nhiều, không còn là tên nhóc gầy gò nhếch nhác đầy máu me nữa, mà là một thiếu niên thân hình rắn chắc ánh mắt kiên định.
Một tên binh sĩ lúc này hét lớn:
"Tiểu tử ra ngoài nhớ đừng gây chuyện khắp nơi"
Người khác lập tức chen vào:
"Không gây chuyện mới là lạ, ta thấy tiểu tử này nhìn là biết kiểu đi tới đâu phá tới đó rồi"
"Ha ha ha"
Việt nghe vậy liền chửi um lên:
"Các ngươi nói xấu ta đủ chưa"
Tiếng cười lập tức vang lên khắp nơi, Trần Lão lúc này chậm rãi bước tới trước mặt hắn.
Ông nhìn Việt thật lâu rồi mới khàn giọng nói:
"Đi đường cẩn thận"
"Bánh bao bên ngoài chắc chắn không ngon bằng ở đây, nên ta chuẩn bị một ít cho ngươi mang đi dọc đường ăn này"
Nói rồi Trần Lão đưa cho Việt một túi bánh bao ấm nóng, hắn nhận lấy rồi nhoẻn miệng nghe cười:
"Yên tâm, sau này ta quay về còn phải ăn tới chán mới thôi"
Trần Lão gật đầu rồi không nói gì nữa, Chu Thuận lúc này cũng bước tới.
Ông đưa tay vỗ mạnh lên vai Việt:
"Đi đi, hãy nhớ những gì ta đã dặn dò trước đó "
Việt nghe vậy liền cười lớn:
"Được, ta đã nhớ rõ rồi thưa Sư Phụ"
Nói rồi hắn xoay người bước đi không hề quay đầu lại, hắn sợ khi quay lại thì sẽ nhìn phải ánh mắt của Sư Phụ và của Trần Lão sẽ khiến hắn trở nên do dự mất.
Phía sau là tiếng cười nói quen thuộc, là nơi hắn đã sống suốt năm năm qua, từng bước chân của Việt chậm rãi rời xa Hắc Nham Thành.
Khi bước vào nơi này hắn chỉ là một thằng nhóc nhếch nhác toàn thân đầy máu, quần áo rách nát, trong mắt là mê mang cùng bỡ ngỡ.
Còn lúc này khi bước ra khỏi cổng thành, hắn đã trở thành một thiếu niên chững chạc, gương mặt sáng sủa quần áo chỉnh tề, ánh mắt mang theo nhiệt huyết cùng khát vọng với con đường phía trước.
Ra khỏi thành được một đoạn khá xa Việt mới dừng bước, hắn lúc này mới dám quay đầu nhìn lại Hắc Nham Thành lần cuối, gió lớn lúc này bỗng thổi qua làm mái tóc đen tung bay hỗn loạn.
Một lát sau Việt khẽ cười:
"Tạm biệt"
Nói rồi hắn đưa tay lấy ra Cổ Bích Diện đeo lên mặt, chiếc mặt nạ màu xanh lục vừa được đeo lên khuôn mặt thì hai vòng xoáy tím đen nơi hốc mắt lập tức chuyển động chậm rãi.
Một cỗ khí tức vô hình từ trên người hắn lan ra, toàn bộ khí tức của Việt lúc này hoàn toàn thay đổi.
Hắn nhìn con đường dài phía trước rồi chậm rãi lên tiếng:
"Từ hôm nay, Việt sẽ chỉ là quá khứ còn..."
"Khởi Tu, mới là người sẽ bước tiếp con đường này"
Đây chính là cái tên hắn cho cho kiếp này của mình hắn đã suy nghĩ rất lâu liệu có nên dùng một tên khác hay không, hay lại tiếp tục dùng tên cũ.
Sau khi suy nghĩ thông suốt hắn quyết định lấy một tên mới cho mình không quá nho nhã không quá uy nghiêm chỉ là sự đơn giản thôi.
Nhìn đủ rồi hắn liền cất bước đi về phương xa..
Một thân hắc y.....
Một thanh trường đao....
Một chiếc mặt nạ kì bí.....
Mà hành trình thuộc về Khởi Tu......
Lúc này đây mới chính thức bắt đầu!!!