Đôi cánh cửa gỗ mục nát của Vĩnh Hạng đóng sập lại, kéo theo tiếng xích sắt va đập khô khốc vọng lại giữa những bức tường gạch đỏ loang lổ rêu phong.
"Nhan thứ nhân, tự giải quyết cho tốt đi." Giọng eo éo của tên thái giám chưởng quản vang lên ráo hoảnh, mang theo sự châm chọc của kẻ giậu đổ bìm leo.
Tiếng bước chân xa dần. Trong khoảng sân vuông vức ngập ngụa cỏ dại cao ngang bụng người, Nhan Diên đứng lặng im. Nàng vẫn mặc bộ thường phục lụa vân cẩm màu t.ử đinh hương, nhưng những cây trâm vàng rực rỡ, vòng ngọc mã não và lớp áo khoác viền lông hồ ly đều đã bị lột sạch trước khi bước qua cánh cửa này. Gió thu sắc lẹm như d.a.o cắt luồn qua mảnh lụa mỏng manh khiến nàng rùng mình.
Nhan Diên xoay người, bước vào gian sảnh chính của viện. Một mùi ẩm mốc, thối rữa và mùi phân chuột xộc thẳng vào mũi. Khung cửa sổ giấy thủng lỗ chỗ, trên chiếc giường ván gỗ chỉ có một ổ rơm mốc meo và nửa cái chăn bông đã đông cứng lại vì cáu bẩn. Giữa căn phòng trống hoác là một bát cơm nguội lạnh, lẫn vài cọng rau úa vàng và vài hạt sạn đen ngòm – khẩu phần ăn mà kẻ bề dưới vừa vứt lại.
Từng là Quý phi nếm rồng pha phượng, chỉ cần cau mày là ngự thiện phòng phải quỳ rạp, nay lại phải nhìn bát cơm heo ch.ó không thèm ăn. Ký ức về ánh mắt lạnh lẽo, vô tình của Triệu Lăng đêm qua trên đại điện như mũi d.a.o đ.â.m sâu vào tim nàng. Hắn không nghe nàng giải thích, không nể tình năm năm bầu bạn.
Nhan Diên nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lăn xuống gò má tái nhợt, nhưng nàng lập tức đưa tay áo gạt phăng đi. Nơi này là Vĩnh Hạng cung. Khóc lóc không thể thắp sáng một bếp lò, oán hận không thể lấp đầy cái dạ dày đang kêu gào. Nếu Triệu Lăng đã muốn nàng c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn trong nhục nhã ở nơi khỉ ho cò gáy này, nàng nhất định phải sống, sống để bò ra khỏi đống tro tàn mà xé xác những kẻ đã đẩy nàng xuống đáy vực.
Nàng cởi bỏ lớp áo ngoài vướng víu, cẩn thận gấp lại. Lụa vân cẩm tuy lạnh nhưng dệt rất dai, có thể xé ra làm dây thừng hoặc giẻ buộc vết thương. Nhan Diên nhặt lấy một mảnh gốm vỡ từ chiếc bình hoa tồi tàn nơi góc phòng, nắm c.h.ặ.t trong tay. Nàng bước ra khoảng sân hoang phế, đôi mắt sắc lẹm lướt qua những bụi cỏ dại rậm rạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trước khi đợt tuyết đầu mùa rơi xuống trong nửa tháng tới, nàng phải tìm được củi khô, chắp vá lại các khe hở trên vách tường, và quan trọng nhất: tìm xem trong khu vườn bỏ hoang này có rễ cây hay cọng rau dại nào có thể nhai nuốt được không.
Nhan Diên cẩn thận bước vào giữa bụi cỏ dại lút nửa người. Những phiến lá lau sậy khô ráp, mép viền sắc như răng cưa quẹt qua mu bàn tay và gò má nàng, để lại những vệt xước rỉ m.á.u nho nhỏ. Sự đau rát truyền đến nhắc nhở nàng một sự thật trần trụi: đây không phải là cơn ác mộng có thể tỉnh lại. Nơi này là địa ngục trần gian, và luật chơi duy nhất ở đây là kẻ mạnh mới có quyền hít thở.
Gió chiều l.ồ.ng lộng thổi thốc qua mảng sân hoang. Đôi hài thêu chỉ kim tuyến tàn tạ đạp lên lớp bùn nhão nhoét, lún sâu vào những vũng nước đọng đen ngòm. Nhan Diên phớt lờ cái lạnh đang ngấm dần từ bàn chân lên đến tận xương tủy. Ánh mắt nàng lướt đi, cuối cùng dừng lại ở một gốc đào đã c.h.ế.t khô nằm chỏng chơ góc tường viện. Tán cây gãy gập, cành lá rụng lả tả đan vào nhau tạo thành một đống củi mục quý giá.
Nàng tiến đến, c.ắ.n răng dùng mảnh gốm sắc nhọn trong tay ra sức cứa và bẻ gãy từng nhánh cây khô khốc. Bàn tay ngọc ngà vốn chỉ quen gảy tỳ bà và nâng chén lưu ly, nay cọ xát với vỏ cây xù xì nên chẳng mấy chốc đã ửng đỏ, phồng rộp lên những bọng nước rát buốt. Lực đạo thái quá khiến một cái bọng vỡ ra, m.á.u tươi rịn thấm đẫm mép mảnh gốm, nhưng Nhan Diên tuyệt nhiên không thốt lên lấy một tiếng rên rỉ. Nàng vơ vét tất cả cành khô gom thành một đống, dùng vạt áo gấm ban nãy xé ra để cột c.h.ặ.t lại.
Giải quyết xong chất đốt, cái dạ dày rỗng tuếch bắt đầu cồn cào co thắt. Bát cơm thiu lăn lóc trong phòng kia, trừ khi sắp c.h.ế.t đói, bằng không nàng tuyệt đối không chạm vào. Nhan Diên khom người, lúi húi dọc theo chân tường rêu phong, nơi độ ẩm cao nhất. Nàng cố nhớ lại những cuốn sách nông y từng vọc vạch qua lúc rảnh rỗi ở Ngự thư phòng. Chẳng mấy chốc, mắt nàng sáng lên khi phát hiện một cụm lá lởm chởm mọc rải rác dưới khe đá – rau mã đề dại và vài thân cây cỏ tranh. Tuy thô ráp và chát xít, nhưng rễ cỏ tranh có chứa chút nước ngọt, là thứ duy nhất có thể giữ mạng cho nàng lúc này.
Không chút do dự, Nhan Diên quỳ rạp xuống nền đất dơ bẩn, dùng mảnh gốm cật lực đào bới. Lớp đất mùa thu lạnh cứng chống trả quyết liệt khiến các ngón tay nàng gần như tê dại. Gần nửa canh giờ trôi qua, chiến lợi phẩm của cựu Quý phi là một vốc rễ cỏ tranh lấm lem bùn đất và một nắm lá mã đề.
Bóng tối ập xuống Vĩnh Hạng nhanh hơn nàng tưởng. Nhiệt độ giảm đột ngột, tiếng quạ kêu thê lương văng vẳng từ cành cổ thụ bên ngoài bức tường cung đỏ quạch. Nhan Diên ôm bó củi cùng chút thức ăn ít ỏi bước trở lại gian phòng xập xệ. Đêm nay sẽ là đêm dài nhất trong cuộc đời nàng, và việc đ.á.n.h lửa bằng cách cọ xát cành cây mùn sẽ là thử thách khốc liệt tiếp theo. Nàng ném đống củi xuống góc phòng, phủi sạch nắm rễ cây rồi đưa lên miệng nhai ngấu nghiến.