Bóng tối Vĩnh Hạng cung không giống với bất kỳ bóng tối nào mà Nhan Diên từng biết. Nó không phảng phất hương trầm an thần của tẩm cung, cũng không có ánh nến lấp lánh hắt qua lớp lụa mỏng bọc l.ồ.ng đèn ngoài hành lang. Bóng tối ở đây đặc quánh, buốt giá và sặc mùi t.ử khí. Nó như một con quái vật khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng chút hơi ấm mỏng manh cuối cùng còn sót lại trên cơ thể nàng.
Nhan Diên co ro trong góc phòng, hàm răng va vào nhau run bần bật. Gió bấc rít gào qua những lỗ thủng trên giấy dán cửa sổ, thổi thốc những luồng khí buốt như kim châm vào da thịt. Nếu đêm nay không có lửa, nàng sẽ c.h.ế.t cóng trước khi mặt trời kịp ló rạng.
Nàng lôi đống củi khô vứt lăn lóc ở góc phòng lại gần, bắt đầu phân loại. Sự sinh tồn dạy cho con người ta bản năng thích nghi tàn khốc. Từ những mảnh ký ức vụn vặt trong các trang sách địa lý cổ mà nàng từng đọc để hầu chuyện Hoàng đế, Nhan Diên mơ hồ nhớ lại cách lấy lửa của những tiều phu vùng hoang dã.
Nàng chọn một khúc gỗ đào khô bản to, dùng mảnh gốm vỡ hì hục khoét một lỗ nhỏ, cạn ở giữa. Quá trình này ngốn của nàng không ít sức lực, đôi bàn tay vốn đã rướm m.á.u nay lại càng thêm tê dại, những vết xước rách toạc ra, rỉ m.á.u thấm vào thớ gỗ đen ngòm. Nhưng Nhan Diên không dừng lại. Nàng c.ắ.n rách lớp trung y bằng lụa mỏng manh bên trong, tước ra thành nhiều dải nhỏ, bện c.h.ặ.t lại thành một sợi dây thừng cỡ bằng ngón tay út. Nàng tìm một cành cây cong, dẻo, buộc hai đầu dải lụa vào để tạo thành một chiếc cung nhỏ. Cuối cùng, nàng vót nhọn một cành cây thẳng tắp.
Áp mũi nhọn của cành thẳng vào lỗ nhỏ trên khúc gỗ lớn, nàng quấn dây cung một vòng quanh thân cành thẳng, tay trái giữ c.h.ặ.t phần đầu, tay phải bắt đầu kéo cung qua lại.
Cạch. Cạch. Cạch.
Tiếng ma sát vang lên khô khốc, nhịp nhàng nhưng vô hồn trong đêm tĩnh lặng. Ban đầu, chuyển động còn chậm chạp, ngượng nghịu. Lực tay của một phi tần yếu ớt không đủ để tạo ra lượng nhiệt cần thiết. Cánh tay Nhan Diên mỏi nhừ, bắp thịt sưng tấy lên đau nhức. Đã bao nhiêu lần nàng muốn buông thõng đôi tay, ngả lưng xuống đống rơm mốc meo kia mà mặc kệ sự đời? Nhắm mắt lại là xong, mọi đau khổ, nhục nhã sẽ tan biến cùng thể xác lạnh lẽo này.
Nhưng ngay khoảnh khắc sự yếu đuối manh nha, nụ cười nửa miệng đầy đắc thắng của Tuệ Phi – Tô Uyển lại hiện lên trong tâm trí nàng. Nàng nhớ lại vạt áo long bào thêu chỉ vàng lướt qua mặt mình, sự lạnh lùng đến tuyệt tình trong đôi mắt của Triệu Lăng. Bọn họ giẫm đạp lên tình yêu, lòng tự tôn của nàng để trải đường cho quyền lực. Nỗi oán hận trào dâng như dung nham núi lửa, thiêu đốt mọi sự mệt mỏi.
"Ta không thể c.h.ế.t... Ta tuyệt đối không thể c.h.ế.t ở đây!" Nhan Diên rít qua kẽ răng, hốc mắt đỏ ngầu nhưng tuyệt nhiên không có một giọt lệ nào rơi xuống.
Tốc độ kéo cung ngày một nhanh hơn. Bàn tay nàng phồng rộp, bong tróc từng mảng da, m.á.u tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả sợi dây lụa. Nàng nghiến c.h.ặ.t răng đến mức bật m.á.u môi. Cuối cùng, một làn khói mỏng manh, trắng đục bốc lên từ lỗ khoan. Mùi khét của gỗ bốc lên mũi khiến Nhan Diên mừng rỡ đến run rẩy. Nàng vội vàng gom những nhúm rêu khô và cỏ tranh vò nát đặt sát vào lỗ khoan, nhẹ nhàng cúi xuống thổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phù... Phù...
Một đốm đỏ li ti lóe sáng, roi rói ăn vào nắm cỏ khô. Nàng che chở đốm lửa nhỏ nhoi ấy bằng cả hai bàn tay trầy xụa của mình, thổi đều hơi. Ngọn lửa nhỏ dần phình to, bén vào những cành củi khô, bùng lên ánh sáng vàng rực, xua đi cái bóng tối rợn ngợp của Vĩnh Hạng.
Hơi ấm lan tỏa, mơn trớn khuôn mặt nhợt nhạt, lem luốc bùn đất của Nhan Diên. Nàng gục xuống bên đống lửa, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng thở dốc, mồ hôi mẹ mồ hôi con túa ra ướt đẫm trán.
Khi cơ thể đã bớt run rẩy, cái đói lại kéo đến cào xé dạ dày. Nhan Diên phủi sạch đất cát bám trên mớ rễ cỏ tranh, cho thẳng vào miệng nhai. Vị ngai ngái, đắng nghét xộc lên tận óc, bã cỏ thô ráp cọ vào vòm họng đau rát. Nhưng nàng nhắm mắt nuốt ực xuống. Từng ngụm nước cỏ tranh chát xít lúc này còn quý giá hơn cả canh yến tổ hầm đường phèn ngày trước. Nàng nhai nuốt không sót một mảnh rễ, ăn thêm vài lá mã đề để dằn cơn đói.
Bụng đã có chút thứ để co bóp, cơ thể dần rã rời. Nhan Diên kéo ổ rơm mốc xích lại gần đống lửa, cuộn người lại như một con nhộng, chìm vào giấc ngủ chập chờn đầy ác mộng.
Trong mơ, nàng thấy mình lại mặc bộ phượng bào đỏ rực, đứng giữa Thái Hòa điện lộng lẫy. Nhưng xung quanh nàng không phải là bá quan văn võ tung hô vạn tuế, mà là vô số những đôi mắt vô hồn, những ngón tay gầy guộc chỉ trỏ. Giọng nói của Triệu Lăng vang lên, lạnh buốt như băng: "Nhan thị độc ác, mưu hại Hoàng hậu, đức hạnh hoen ố. Đày vào Vĩnh Hạng cung, vĩnh viễn không được ân xá!". Nàng gào thét, biện minh, nhưng không ai nghe thấy. Rồi đột nhiên, sàn nhà điện Thái Hòa sụp đổ, vô vàn những con chuột cống khổng lồ, lông lá đen ngòm từ dưới vực sâu bò lên, nhe nanh cấu xé thân thể nàng.
"A!"
Nhan Diên bừng tỉnh, hét lên một tiếng khô khốc. Lưng áo lụa ướt đẫm mồ hôi lạnh. Đống lửa đã tàn chỉ còn lại những cục than hồng leo lét. Nhìn xuống chân, một con chuột cống to bằng bắp tay đang giương đôi mắt đỏ lòm nhìn nàng chằm chằm, hàm răng nhọn hoắt của nó vừa sượt qua mép váy lụa.
Phản xạ nhanh như chớp, Nhan Diên vớ lấy một thanh củi hãy còn đang đỏ lửa đập mạnh xuống. Con chuột rít lên một tiếng ch.ói tai rồi chuồn thẳng vào lỗ hổng góc tường.