Đôi cánh cửa gỗ mục nát của Vĩnh Hạng đóng sập lại, kéo theo tiếng xích sắt va đập khô khốc vọng lại giữa những bức tường gạch đỏ loang lổ rêu phong.
"Nhan thứ nhân, tự giải quyết cho tốt đi." Giọng eo éo của tên thái giám chưởng quản vang lên ráo hoảnh, mang theo sự châm chọc của kẻ giậu đổ bìm leo.
Tiếng bước chân xa dần. Trong khoảng sân vuông vức ngập ngụa cỏ dại cao ngang bụng người, Nhan Diên đứng lặng im. Nàng vẫn mặc bộ thường phục lụa vân cẩm màu t.ử đinh hương, nhưng những cây trâm vàng rực rỡ, vòng ngọc mã não và lớp áo khoác viền lông hồ ly đều đã bị lột sạch trước khi bước qua cánh cửa này. Gió thu sắc lẹm như d.a.o cắt luồn qua mảnh lụa mỏng manh khiến nàng rùng mình.