Vĩnh Hạng Dư Sinh

Chương 20



Rạng sáng ngày hôm sau Lễ Tế Đông Chí. Cấm vệ quân lật tung T.ử Cấm Thành. Sự thật dưới lớp băng tuyết ở Vĩnh Hạng cuối cùng cũng được phơi bày.

Mùi nhang trầm thanh khiết của Thái Miếu giờ đây bị lấp đầy bởi mùi m.á.u tanh và thứ mùi xú uế xộc lên từ miệng cống ngầm vừa bị cạy mở.

Thống lĩnh Cấm vệ quân Thẩm Tùy Đình đứng sừng sững giữa điện, đôi mắt vằn vện tia m.á.u dán c.h.ặ.t vào tấm lưới sắt rỉ sét dưới bệ Tiên hoàng. Hắn đã sai ba toán lính chui xuống cái đường ống tăm tối đó. Bùn đất, rêu xanh và vết cọ xát của y phục tước lại trên vách đá chứng minh rõ ràng: thích khách đã nằm gai nếm mật dưới lòng cống hôi thối này chờ đợi Hoàng đế.

"Bẩm Thống lĩnh!" Một tên Cấm vệ quân toàn thân lấm lem bùn đen hớt hải chạy vào, quỳ rạp xuống. "Đường cống ngầm thông thẳng ra hồ sen cạn phía Tây viện. Nắp cống ở đó đã bị lật tung. Dấu chân in trên tuyết cho thấy có hai kẻ tẩu thoát, khinh công cực kỳ cao cường, đã vượt tường thành thoát khỏi cấm cung rồi ạ!"

"Tây viện..." Thẩm Tùy Đình lẩm bẩm, hàng lông mày xếch nhíu c.h.ặ.t lại thành một đường gợn sóng dữ dội. Đầu óc hắn quay cuồng, những mảnh ghép rời rạc đột nhiên liên kết lại với nhau bằng một luồng hàn khí ớn lạnh.

Tây viện. Kế bên hồ sen cạn. Chính là Vĩnh Hạng cung!

"Tập hợp nhân thủ! Bao vây Vĩnh Hạng ngay lập tức!" Hắn gầm lên, rút phắt trường kiếm, sải những bước dài đạp tung lớp tuyết dày tiến về phía góc khuất nhất của hoàng cung.

Khi Thẩm Tùy Đình đạp tung cánh cửa gỗ mục nát của gian sảnh chính Vĩnh Hạng cung, chào đón hắn không phải là cái x.á.c c.h.ế.t cóng của cựu Quý phi, mà là một sự trống hoác đến rợn người.

Ổ rơm mốc meo lạnh tanh. Không có bóng dáng Nhan Diên. Nhưng sự nhạy bén của một võ tướng giúp hắn lập tức nhận ra sự bất thường. Trong không khí vẫn còn vương vất một chút hơi ấm cực kỳ vi tế của than tàn, và cả một mùi ngai ngái quen thuộc của... d.ư.ợ.c liệu Thái Y Viện.

"Lục soát! Lật tung từng viên gạch lên cho ta!"

Chỉ nửa canh giờ sau, bí mật của phế nhân lãnh cung bị bóc trần. Đám thị vệ cạy nát nền đất, tìm thấy chiếc hốc ngầm được ngụy trang tinh vi. Thẩm Tùy Đình quỳ một gối, nhìn chằm chằm vào những thứ được lôi ra từ cái hố đen ngòm ấy: Một chiếc nồi sắt cáu bẩn, một con d.a.o phay nặng trịch rỉ sét, một nhúm lông quạ, những bộ xương chuột cống bị vặt sạch thịt, và một chiếc ống trúc nhỏ xíu thoang thoảng mùi hoa Mạn Đà La.

Ở dưới cùng của cái hố, cắm phập sâu vào nền đất tăm tối, là một cây trâm phượng hoàng đính ngọc bích – món đồ duy nhất chứng minh thân phận của Nhan Quý Phi mà ả đã giấu nhẹm đi từ ngày đầu tiên bước chân vào đây. Nàng cắm nó lại đây, như một lời tuyên bố rũ bỏ hoàn toàn quá khứ.

Bàn tay cầm kiếm của Thẩm Tùy Đình run lên. Hắn nghiến răng đến bật m.á.u.

Nữ nhân gầy gò, điên dại, thoi thóp cầu xin hắn cứu mạng mấy đêm trước chỉ là một màn kịch! Trong cái lãnh cung rách nát này, ả đã bắt chuột, ăn quạ, tước đoạt quần áo của thái giám để sinh tồn. Ả đã dùng Mạn Đà La ép Thục Phi phát điên, và tự mình chui qua đường cống ngầm xú uế để cắm ba mũi kịch độc vào người Hoàng đế.

Sự kiêu ngạo của lực lượng Cấm vệ quân, sự khắt khe của t.ử cấm thành, tất cả đều bị một nữ nhân bị ruồng bỏ giẫm đạp dưới gót chân trần.

"Đại nhân..." Tên phó tướng rùng mình nhìn những khúc xương chuột dính m.á.u. "Chúng ta... bẩm báo với Bệ hạ thế nào đây?"

Thẩm Tùy Đình nhắm nghiền mắt lại. Báo thế nào ư? Rằng con ch.ó săn tự hào nhất của Hoàng đế đã bị một phế nhân qua mặt?

Cùng lúc đó, tại tẩm cung Càn Thanh.

Lò sưởi cháy rực rỡ, nhưng không khí trong phòng lại u ám như cõi âm ty. Hàng chục thái y quỳ mọp dưới đất, mồ hôi vã ra như tắm, không ai dám ngẩng đầu lên.

Trên chiếc long sàng khổng lồ chạm trổ rồng cuộn, Hoàng đế Triệu Lăng nằm bất động. Mũi kim Kiến Huyết Phong Hầu đã được rút ra, nọc độc được ép ra bằng nội công của ba vị đại sư, mạng sống được giữ lại bằng củ nhân sâm ngàn năm quý giá nhất bảo khố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng hắn đã tàn phế.

Chất độc đã phá hủy hoàn toàn kinh mạch và hệ thần kinh vận động. Triệu Lăng lúc này chỉ còn là một cái xác biết thở. Hắn không thể nhúc nhích dù chỉ là một ngón tay, không thể quay đầu, cũng không thể tự mình nhai nuốt. Thứ duy nhất trên cơ thể hắn còn hoạt động là đôi mắt trừng trừng, vằn vện tia m.á.u, đầy ắp sự phẫn nộ, kinh hoàng và bất lực tột độ.

Thẩm Tùy Đình bước vào, quỳ rạp xuống bên giường, thanh âm khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch:

"Bẩm Bệ hạ... Thần đã tra ra. Không có Cấm vệ quân phản nghịch, không có sát thủ giang hồ... Kẻ nấp dưới cống ngầm... kẻ tẩm độc Tô Hậu và ép điên Thục Phi... đều là một người."

Đôi mắt Triệu Lăng giật giật, đồng t.ử hướng về phía tên Thống lĩnh. Hắn muốn gầm lên hỏi là ai, nhưng từ cổ họng chỉ phát ra được những tiếng "Khục... khục..." rách nát như tiếng ống bễ thủng.

"Là Nhan thị... Nhan Diên."

Đoàng!

Một tiếng sấm sét vô hình giáng thẳng vào tâm trí Triệu Lăng. Đôi mắt hắn trừng lớn đến mức khóe mắt rách ra, rỉ ra một vệt m.á.u đỏ tươi.

Nhan Diên? Đóa hoa kiều diễm, vô hại luôn phủ phục dưới chân hắn? Viên đá lót đường mà hắn tự tay ném vào Vĩnh Hạng cung chờ ngày c.h.ế.t cóng? Là ả sao?!

Triệu Lăng muốn gào thét, muốn xé xác ả, muốn băm vằm ả ra làm trăm mảnh. Hắn là bậc đế vương cao cao tại thượng, nắm trong tay sinh sát của vạn dân, làm sao có thể bị một nữ nhân dơ bẩn chui từ cống ngầm lên phế bỏ?! Sự nhục nhã và uất hận cuồn cuộn dâng lên, nhưng cơ thể hắn giống như một tảng đá lạnh lẽo không thuộc về hắn nữa. Hắn bị giam cầm trong chính thể xác của mình, tỉnh táo để cảm nhận nỗi đau, nhưng bất lực vĩnh viễn.

Nước mắt sinh lý từ từ lăn ra khỏi hốc mắt đỏ ngầu, hòa cùng vệt m.á.u, chảy xuống gối gấm. Đó là giọt nước mắt của sự tuyệt vọng tột cùng. Ván cờ này, hắn đã thua cạn kiệt.

Bên ngoài cấm cung, nơi một vách đá cheo leo cách kinh thành hơn mười dặm.

Gió lạnh quất vào mặt, nhưng Nhan Diên không còn thấy rét. Lớp y phục thái giám thối rữa đã được cởi bỏ, nàng đang khoác trên mình bộ y phục dạ hành màu đen tuyền, gọn gàng và ôm sát cơ thể gầy gò nhưng đầy sức mạnh, vết sẹo trên mu bàn tay trái lộ ra dưới ánh trăng.

Triệu Dực đứng cạnh nàng, gió thổi tung mái tóc dài không buộc của hắn. Hắn ném cho nàng một thanh đoản kiếm với vỏ bọc bằng da cá sấu đen bóng. Nhan Diên bắt lấy, rút gươm ra khỏi vỏ. Ánh thép lạnh lẽo phản chiếu đôi mắt tĩnh lặng, tàn khốc của nàng.

"Kẻ yếu đuối c.h.ế.t ở Vĩnh Hạng tên là Nhan Diên." Triệu Dực quay sang nhìn nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ. "Từ nay về sau, ngươi là thanh đao sắc bén nhất của Tề Vương phủ. Ngươi muốn gọi mình là gì?"

Nhan Diên quay đầu nhìn về phía T.ử Cấm Thành ở đằng xa, nơi những đốm lửa của Cấm vệ quân vẫn đang hoảng loạn lùng sục trong đêm đen. Nàng nhớ lại khoảng sân ngập tuyết, bát nước đóng băng, ổ rơm mốc meo và mùi m.á.u tanh tưởi của chuột cống. Tất cả những thứ đó đã nhào nặn lại linh hồn nàng.

Nàng thu kiếm vào vỏ, âm thanh cọ xát sắc lẹm vang lên dứt khoát.

"Dạ Ly." Nàng khẽ cất lời, thanh âm trong vắt nhưng không mang theo nửa điểm độ ấm của con người. 

Triệu Dực bật cười lớn. Hắn xoay người nhảy lên lưng một con hắc mã đang đứng chờ sẵn. Dạ Ly cũng tung người, gọn gàng đáp xuống lưng ngựa của mình.

Hai bóng đen quất roi, lao v.út vào màn đêm mịt mùng của bão tuyết.