Vĩnh Hạng Dư Sinh

Chương 19



Bên dưới lòng đất tối tăm, âm thanh gào thét "Bắt lấy thích khách!", "Truyền ngự y!" từ phía trên vọng xuống nghe lùng bùng, méo mó qua lớp đá dày, nhưng đối với Nhan Diên, đó lại là khúc nhạc hoan ca tuyệt diệu nhất trên thế gian.

Nàng trườn đi điên cuồng trong ống cống ngầm. Nước thải buốt giá ngập đến nửa người, mùi xú uế xộc lên tận óc, nhưng Nhan Diên không còn cảm thấy kinh tởm hay giá lạnh nữa. Khí huyết sôi sục trong từng huyết quản, thắp sáng bóng tối đen đặc quanh nàng. Hình ảnh Triệu Lăng ngã gục, bờ môi chuyển sang màu đen thẫm của kịch độc Kiến Huyết Phong Hầu cứ tua đi tua lại trong tâm trí, mang đến một khoái cảm trả thù điên rồ, trọn vẹn.

Hắn đã coi nàng là viên đá lót đường. Còn nàng, đã dùng chính viên đá ấy để đập vỡ hộp sọ của hắn.

Nhưng thể lực của Nhan Diên đã chạm đến giới hạn. Bữa ăn kham khổ và cái lạnh thấu xương của đường hầm đang vắt kiệt những chút sức lực cuối cùng. Tầm nhìn của nàng bắt đầu nhòe đi, khuỷu tay rớm m.á.u cứa vào lớp đá xanh trơn trượt không còn cảm giác.

"Không thể c.h.ế.t ở đây... Ta phải ra ngoài..."

Nhan Diên c.ắ.n bật m.á.u môi, dùng chính cơn đau để giữ cho thần trí tỉnh táo. Nàng lết từng tấc một, phó mặc cho lớp nhơ nhớp cọ xát vào thân thể. Không biết bao lâu sau, một luồng gió lạnh mang theo mùi tuyết khô khốc lướt qua mặt nàng. Đến rồi! Đầu cống ngầm phía hồ sen cạn!

Nhan Diên chống tay, dùng bả vai húc mạnh vào phiến đá nắp cống ở phía trên.

Bịch. Bịch.

Phiến đá không nhúc nhích. Lớp tuyết dày cộng với nước đá đông kết trên bề mặt đã phong ấn c.h.ặ.t miệng cống. Sự hoảng loạn thoáng qua trong đáy mắt Nhan Diên. Lồng n.g.ự.c nàng đau tức vì thiếu dưỡng khí, nếu không thoát ra được, nàng sẽ c.h.ế.t cóng và c.h.ế.t ngạt trong cái nấm mồ xú uế này.

Nàng dồn toàn bộ sức nặng, gầm lên một tiếng khàn đặc, húc vai lên lần nữa. Đúng lúc bả vai nàng sắp trật khớp vì phản lực, phiến đá phía trên đột ngột nhẹ bẫng. Một khe hở hé ra, sau đó nắp cống bị ai đó nhấc bổng ném sang một bên.

Ánh trăng nhàn nhạt tràn vào, theo sau là một bàn tay thon dài bọc trong chiếc găng da đen tuyền vươn xuống.

"Nắm lấy tay ta." Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên. Kẻ mặt nạ bạc đã giữ đúng lời hứa.

Nhan Diên quờ quạng, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đó. Một lực kéo mạnh mẽ, dứt khoát nhấc bổng thân hình gầy gò, ướt sũng của nàng ra khỏi miệng cống, ném lên lớp tuyết xốp bên cạnh hồ sen.

Nàng nằm vật ra tuyết, n.g.ự.c phập phồng hít lấy hít để bầu không khí buốt giá nhưng trong lành. Cả cơ thể nàng bốc lên mùi hôi thối nồng nặc, nước cống đen ngòm chảy ròng ròng xuống mặt tuyết trắng xóa. Khung cảnh lúc này cực kỳ thê t.h.ả.m, nhưng Nhan Diên lại đột ngột bật cười. Tiếng cười khanh khách, khàn đục vỡ vụn trong gió đêm.

"Hắn... trúng ba châm." Nhan Diên lẩm bẩm, quay mặt nhìn kẻ mặt nạ bạc đang đứng khoanh tay nhìn nàng. "Triệu Lăng... hắn c.h.ế.t chắc rồi."

"Ta đã nghe thấy tiếng chuông báo động cấp nhất từ Thái Miếu." Ánh mắt kẻ mặt nạ bạc lóe lên một tia dị thường, khó đoán. "Ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng, Nhan Diên. Một phế nhân lãnh cung tay không tấc sắt lại có thể hành thích thành công đương kim Hoàng đế. Lịch sử vương triều này, hẳn sẽ phải ghi tên ngươi bằng m.á.u."

Keng! Keng! Keng!

Tiếng chuông đồng lại vang lên, nhưng lần này nhịp độ dồn dập, gắt gao hơn gấp vạn lần đêm Tô Uyển thăng hà. Vô số ánh đuốc rực sáng cả một góc trời phía Đông, tiếng binh khí va đập và tiếng gầm thét của Cấm vệ quân x.é to.ạc màn đêm.

"Toàn quân nghe lệnh! Phong tỏa toàn bộ cửu môn! Bất cứ kẻ nào di chuyển trong đêm nay, g.i.ế.c không tha!" Giọng của Thẩm Tùy Đình được truyền đi bằng nội lực, vang vọng khắp cấm cung như sấm rền.

"Hắn phát điên rồi." Kẻ mặt nạ bạc hơi nhíu mày, nhìn về phía những ngọn đuốc đang lan rộng như cháy rừng. "Ba mũi châm không đủ để Triệu Lăng c.h.ế.t ngay lập tức đâu. Thái y viện có vô số kỳ trân dị thảo, chúng sẽ dùng nhân sâm ngàn năm để giữ lại chút hơi tàn của hắn. Nhưng độc Kiến Huyết Phong Hầu đã nhập tâm mạch, hắn cả đời này chỉ có thể nằm liệt trên long sàng, sống không bằng c.h.ế.t, trơ mắt nhìn giang sơn bị xâu xé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhan Diên từ từ ngồi dậy. Nàng không quan tâm Triệu Lăng sống lay lắt hay c.h.ế.t ngay lập tức. Mục đích của nàng đã đạt được. Kẻ đã đẩy gia tộc nàng vào cảnh diệt môn, đẩy nàng vào Vĩnh Hạng, nay đã phải nếm trải sự bất lực tột cùng.

"Nhiệm vụ của ta xong rồi." Nhan Diên lạnh lùng lau vết bùn trên má, đứng dậy, lảo đảo định bước về phía Vĩnh Hạng. "Ngươi đi đường ngươi, ta về sào huyệt của ta."

"Ngươi nghĩ mình còn có thể quay về Vĩnh Hạng cung sao?" Kẻ mặt nạ bạc bước lên cản đường nàng. "Thẩm Tùy Đình không phải kẻ ngu. Trạng thái hoảng loạn của Triệu Lăng trước khi ngã xuống, cộng với việc không phát hiện sát thủ thoát ra bằng cửa chính, hắn sẽ nhanh ch.óng nhận ra đường cống ngầm. Trong vòng một canh giờ nữa, hắn sẽ lùng sục ra đến tận đây. Vĩnh Hạng sẽ bị san phẳng."

Bước chân Nhan Diên khựng lại. Hắn nói đúng. Nàng đã đ.á.n.h giá thấp sự nhạy bén của con ch.ó săn trung thành mang tên Thẩm Tùy Đình.

"Vậy ngươi muốn thế nào? G.i.ế.c ta diệt khẩu để cắt đứt manh mối?" Lưỡi d.a.o găm lại trượt vào tay Nhan Diên, nàng lùi lại một bước, toàn thân tỏa ra sát khí phòng ngự.

Kẻ mặt nạ bạc không trả lời. Hắn chậm rãi đưa tay lên, chạm vào chiếc nắp cài trên chiếc mặt nạ bạc lạnh lẽo.

Cạch.

Chiếc mặt nạ rơi xuống nền tuyết, để lộ ra một dung nhan hoàn mỹ nhưng đầy góc cạnh. Dưới ánh trăng bạc, khuôn mặt hắn có đến bảy phần giống với Triệu Lăng, nhưng đường nét sắc sảo hơn, lạnh lùng hơn, và một vết sẹo mờ kéo dài từ khóe mắt trái xuống tận gò má càng làm tăng thêm vẻ ma mị, cuồng ngạo.

Đôi mắt Nhan Diên mở to sững sờ. Ký ức từ nhiều năm trước ùa về.

"Tề Vương... Triệu Dực?"

Người đang đứng trước mặt nàng, không ai khác chính là Cửu đệ của Tiên hoàng, vị Hoàng t.ử từng được kỳ vọng nhất cho ngai vàng, người được đồn đại là đã c.h.ế.t cháy trong một trận hỏa hoạn ở hành cung từ sáu năm trước!

"Đúng là ta." Triệu Dực mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Sáu năm trước, Triệu Lăng phóng hỏa đốt hành cung, g.i.ế.c sạch mẫu tộc của ta để cướp ngôi. Ta phải mai danh ẩn tích, sống như một bóng ma trong chính vương triều của gia tộc mình, chờ đợi ngày hôm nay."

Hắn bước tới, nhìn thẳng vào đôi mắt quật cường của Nhan Diên.

"Từ đêm nay, thiên hạ đại loạn. Cấm vệ quân sẽ lật tung cấm cung, các phiên vương ngoài biên ải sẽ nhân cơ hội hoàng đế hôn mê mà khởi binh làm phản. Nhan Diên, Vĩnh Hạng không còn bảo vệ được ngươi nữa. Ngươi chỉ có hai con đường: Ở lại đây, chờ Thẩm Tùy Đình tìm thấy và lăng trì ngươi thành ngàn mảnh, hoặc..."

Hắn đưa bàn tay về phía nàng, giọng nói mang theo mị lực của một kẻ thao túng:

"...Đi theo ta. Rũ bỏ hoàn toàn thân phận Nhan Quý Phi. Ta sẽ cho ngươi một cái tên mới, một thanh gươm mới. Cùng ta đứng trên đỉnh cao nhất của thiên hạ, nhìn vương triều dơ bẩn này sụp đổ."

Gió tuyết rít gào, thổi tung mái tóc bết bát của Nhan Diên. Nàng cúi đầu nhìn bàn tay đang vươn ra của vị Tề Vương.

Nàng từng là đóa hoa phú quý bị giam cầm trong l.ồ.ng son, rồi bị vứt bỏ vào bùn lầy lãnh cung. Nàng đã dùng m.á.u, thịt chuột, rễ cây và độc d.ư.ợ.c để sống sót đi lên từ địa ngục. Nàng không còn là một Nhan Diên yếu đuối ngày xưa nữa. Ván cờ báo thù ở hậu cung đã kết thúc, nhưng một ván cờ lớn hơn, đẫm m.á.u hơn về quyền lực thiên hạ mới chỉ vừa bắt đầu.

Khóe môi Nhan Diên từ từ nhếch lên, tạo thành một đường cong sắc lẹm, tàn nhẫn. Nàng vươn bàn tay đầy sẹo, đặt trọn vào lòng bàn tay của Triệu Dực.

"Thành giao. Từ nay về sau, trên đời không còn Nhan Diên, chỉ còn ác quỷ đi theo ngài đòi mạng."

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, hai cái bóng đen tuyền hòa làm một, vụt bay qua bức tường cung cao v.út, bỏ lại phía sau một T.ử Cấm Thành đang bốc cháy trong hoảng loạn và thù hận.