Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ

Chương 470: Cách một bức tường



Ngô Tích Nguyên thay xong bộ y phục sạch sẽ, Tô Cửu Nguyệt lại lo lắng hỏi anh: Tích Nguyên, anh định sẵn là vẫn chưa ăn cơm phải không? Để em đi làm chút gì đó cho anh nhé?

Ngô Tích Nguyên quả thực vẫn chưa ăn gì nên gật đầu: Anh đi cùng em.

Vừa mới vào bếp, Xuân Mai đã vui vẻ gọi một tiếng: Biểu ca!

Mẹ chồng vốn thích con gái, nhưng lại chỉ sinh được ba đứa con trai nên đặc biệt yêu quý Xuân Mai. Xuân Mai thuở nhỏ cũng thường xuyên chơi đùa cùng mấy anh em họ, tình cảm huynh muội cũng coi là tốt đẹp.

Ngô Tích Nguyên cũng chào hỏi cô một tiếng. Xuân Mai vừa quét dọn nền bếp vừa cười trêu Tô Cửu Nguyệt: Biểu ca, anh định sẵn là không biết đâu, lúc nãy biểu tẩu nghe thấy anh về, thần sắc trên mặt mới đặc sắc làm sao. Ha ha ha, sau này anh nên thường xuyên về thăm, nếu không em sợ biểu tẩu nhớ anh đến mức mất ngủ mất thôi.

Tô Cửu Nguyệt bị cô nói đến mức quá đỗi ngượng ngùng, vội vàng cúi thấp đầu.

Ngô Tích Nguyên tự nhiên là hướng về thê t.ử nhà mình, bèn lườm Lưu Xuân Mai một cái, nói: Biểu tẩu thì gọi biểu tẩu, còn bày đặt biểu tẩu nhỏ, thảy đều là những xưng hô loạn thất bát tao gì thế này, thật là không có lớn nhỏ gì cả.

Lưu Xuân Mai thè lưỡi: Được rồi, là em sai, biểu ca biểu tẩu lượng thứ cho, em đi xem tiểu oa oa đây, không ở đây làm kỳ đà cản mũi nữa.

Cô nói xong liền quẳng chổi chạy biến ra ngoài.

Ngô Tích Nguyên nhặt chổi lên, dựng vào góc tường mới nói: Cái con bé này đúng là được người nhà nuông chiều hư rồi.

Tô Cửu Nguyệt lại không thấy thế nào, ngược lại có chút ngưỡng mộ, nữ oa oa được gia đình chiều chuộng vốn dĩ đã là một chuyện rất đáng để người ta ghen tị. Càng hiểu chuyện chứng tỏ chịu khổ càng nhiều, ngược lại hệt như cô và Hỷ Muội vậy, không màng thế sự, không biết nhìn sắc mặt người khác, càng chứng tỏ gia đình đối xử với họ rất tốt.

Em nấu mì cho anh nhé?

Ngô Tích Nguyên gật đầu: Đều được cả, trong nhà nếu có đồ thừa anh ăn vài miếng cũng xong.

Anh khó khăn lắm mới về một chuyến, Tô Cửu Nguyệt sao có thể để anh ăn đồ thừa? Nàng lập tức nhào bột làm cơm cho anh.

Lưu Thúy Hoa biết con trai đã về, tức khắc cảm thấy tiểu tôn nữ cũng chẳng có gì hay để ngắm nữa, chào hỏi thông gia một tiếng rồi chạy thẳng vào bếp tìm con trai.

Tích Nguyên, sao con lại về thế này?! Chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng bà.

Ngô Tích Nguyên nở nụ cười: Nhớ nhà nên về thăm thôi ạ.

Lưu Thúy Hoa cũng không hỏi kỹ, liền bảo: Về là tốt rồi, về là tốt rồi.

Nói đoạn bà tỉ mỉ quan sát Ngô Tích Nguyên một lượt, lại không nhịn được xót xa: Dạo này chịu khổ nhiều rồi phải không? Sao nương thấy con gầy hơn cả lần trước thế này?

Ngô Tích Nguyên vội lắc đầu: Không có chuyện đó đâu ạ, bất quá là dạo này trời nóng, con mặc ít áo thôi. Đợi đến lúc trời lạnh nương gặp lại con, con định sẵn là sẽ béo lại ngay.

Lưu Thúy Hoa bị con trai chọc cho cười rộ lên, đưa tay b.úng nhẹ lên trán anh: Cái miệng này thật là, trước nay vẫn luôn khéo nói.

Tô Cửu Nguyệt ở bên cạnh nhìn hai mẹ con họ trò chuyện, mím môi cười trộm một tiếng, rồi lại tiếp tục cúi đầu cán mì.

Lưu Thúy Hoa kéo Ngô Tích Nguyên ra ngoài: Con hôm nay về thực đúng lúc, đại ca con lại có thêm một cô con gái nhỏ, lúc nãy cha con đặt tên là Anh Đào, nghe có hay không?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngô Tích Nguyên đã về rồi thì không thể không qua xem một cái. Lúc về anh còn mang theo ít đồ, lúc này cũng tiện tay mang qua cho đại phòng.

Lúc con về có mua ít đường đỏ cho đại tẩu uống ạ.

Từ thị thấy Ngô Tích Nguyên bước vào thì càng thêm cục tác, chân tay chẳng biết để vào đâu. Lão Tam Ngô gia chính là người có tiền đồ nhất cả nhà họ Ngô rồi, nghe bảo không chỉ đỗ Tú tài mà còn đỗ đầu bảng nữa. Chiêu Đệ nhà bà đúng là tốt số mới vào được cửa Ngô gia, nếu mà sinh được con trai nữa thì tốt quá.

Ngô Tích Nguyên cũng hành lễ với Từ thị, Từ thị chẳng hiểu lễ nghi gì, chỉ biết luôn miệng xua tay: Không cần khách khí, không... không cần đâu...

Ngô Tích Nguyên nhìn tiểu điệt nữ của mình, ánh mắt cũng ôn hòa hơn nhiều: Cửu Nha nói không sai, quả thực giống đại ca.

Đại Thành cười chất phác, rõ ràng cũng vì câu nói này của anh mà vô cùng vui vẻ.

Đợi từ đại phòng đi ra, Ngô Tích Nguyên mới kéo nương mình ra một góc nhỏ giọng hỏi: Nương, tối nay con ngủ ở đâu ạ?

Sơn Tam

Lưu Thúy Hoa: ...

Đứa nhỏ sinh sớm vài ngày, nhà mới chưa dựng xong, trong nhà khách khứa lại đông, con trai mình về mà chẳng có chỗ ngủ, chuyện này thực là...

Ngô Tích Nguyên thấy nương nhíu mày liền giúp đưa ra chủ ý: Nương, hay là con ra nhà cũ ở tạm vài ngày vậy.

Lưu Thúy Hoa lại dứt khoát từ chối: Không được, hôm nay mưa lớn, trong đó tích nước sâu lắm, ra vào thảy đều không tiện. Vả lại lâu rồi không có người ở, sao mà ở nổi nữa? Mùa đông còn bị mang ra trồng rau rồi.

Ngô Tích Nguyên thở dài: Vậy phải làm sao? Hay là con lại đội đêm quay về luôn?

Lưu Thúy Hoa lườm anh một cái rồi nói: Lát nữa nương nói với Tống tướng quân một tiếng, tối nay con cứ chen chúc với ngài ấy một đêm vậy.

Ngô Tích Nguyên buồn bực không vui, chẳng bảo không được cũng chẳng bảo được. Anh lặn lội đường xa chạy về là để ôm thê t.ử nhà mình ngủ một giấc, những cái khác anh chẳng dám nghĩ tới, lẽ nào tâm nguyện nhỏ nhoi này cũng trở thành xa xỉ sao?

Lưu Thúy Hoa sao có thể không biết anh nghĩ gì, trong lòng thấy buồn cười nhưng vẫn quyết định: Cứ thế đi đã, nương đi nói với Tống tướng quân ngay đây.

Đến tối, Ngô Tích Nguyên ôm gối qua phòng Tống Khoát, cùng hai huynh đệ họ nhìn nhau trân trân hồi lâu mới đặt gối xuống giường: Ngủ tạm vậy.

Lúc Tống Khoát đi đ.á.n.h trận, cùng đám huynh đệ chui rúc trong đống cỏ còn ngủ được, huống hồ là thêm anh. Tống Thư Ngôn vốn là tiểu khất cái, càng không để tâm chuyện này.

Chỉ có Tô Cửu Nguyệt là đêm nay mất ngủ, bình thường anh không có nhà nàng chỉ thấy nhớ nhung. Nhưng giờ anh ở ngay căn phòng cách mình một bức tường, nỗi nhớ đó liền biến thành điên cuồng nhớ nhung. Ngay lúc nàng trở mình lần thứ mười bảy, Lưu Xuân Mai u u thở dài một tiếng: Biểu tẩu à, hay là ngày mai em cứ về đi nhé?

Cô rất thích ở cùng Cửu Nha, nhưng cô ở đây làm biểu ca về mà chẳng có chỗ ngủ, mình hệt như kẻ tu hú chiếm tổ đại bàng, không chỉ chiếm tổ của người ta mà còn bá chiếm cả thê t.ử người ta nữa.

Tô Cửu Nguyệt cũng không ngờ cô vẫn chưa ngủ, chợt nghe thấy tiếng cô còn ngẩn ra một lát mới hỏi: Sao tự dưng lại muốn về rồi?

Lưu Xuân Mai cũng không tiện nói là vì biểu ca về không có chỗ ở, bèn đổi một cái cớ khác: Mai là tiết Khất Xảo rồi, nương em định sẵn là sẽ nhớ em, em cũng nhớ nương nữa.

Tô Cửu Nguyệt vẫn còn lo lắng về gã Lâu Tô kia, nếu hắn thực sự không phải hạng tốt lành, lừa gạt Xuân Mai thì phải làm sao? Thật sầu người, hay là thử lòng một chút trước?

Sao mấy ngày nay chẳng nghe tỷ nhắc tới Lâu đại ca nữa thế?

Xuân Mai cũng ngẩn ra, đúng thế thật, trước đây ngày nào cũng ra canh ở đầu làng, mòn mỏi đợi nói chuyện với người ta, sao mới không gặp mấy ngày mà đã quẳng ra sau đầu rồi?