Mấy ngày nay bận rộn túi bụi, đâu có thời gian mà màng tới chứ! Xuân Mai cười xòa một tiếng.
Tô Cửu Nguyệt trở mình, đối diện với cô mà mỉm cười: Xem ra tỷ cũng chẳng mấy mặn mà với hắn, hay là cứ tìm đám nhân gia quanh đây thôi, em cũng không muốn tỷ đi quá xa. Tỷ mà đi thật, đời này hòng chừng chẳng gặp nhau được mấy lần đâu.
Xuân Mai gối đầu lên cánh tay, nằm nghiêng nhìn nàng chớp chớp mắt: Xem em nói kìa, chị mới không thèm lấy chồng nhé! Dựa vào học thức của biểu ca chị, sau này định sẵn là vào thành làm quan, đến lúc đó chị cứ bám c.h.ặ.t lấy vị quan phu nhân là em đây, thế nào chẳng tìm được nhà t.ử tế.
Tô Cửu Nguyệt nghe xong liền hỉ hả: Đợi biểu ca tỷ làm quan, tỷ chẳng phải sẽ thành bà cô già sao? Đến lúc đó ai thèm lấy nữa.
Dù sao trên giường này cũng chẳng có người ngoài, hai cô gái nhỏ nói chuyện riêng tư, Xuân Mai cũng không còn kiêng dè gì nữa, cô làm mặt quỷ: Chỉ cần biểu ca chị chịu cầu tiến, chị dù có bảy tám mươi tuổi định sẵn vẫn có thể gả đi được.
Tô Cửu Nguyệt nghe xong suýt chút nữa cười đến tắt thở: Tỷ đúng là khéo tưởng tượng, chỉ sợ tỷ không qua nổi cửa ải của cữu mẫu thôi, cữu mẫu lúc này đang rục rịch nhờ mẹ chồng em tìm mối cho tỷ rồi kìa.
Xuân Mai thở dài một tiếng, nằm bò ra gối, nói với Tô Cửu Nguyệt: Mấy ngày nay chị thấy sống như đại tẩu em cũng rất tốt, đại ca tuy vụng miệng một chút nhưng thực tâm đối tốt với chị ấy. Chị em dâu hiểu chuyện, mẹ chồng dễ tính, chủ yếu là đại ca em sinh ra cũng không tệ, tính kỹ ra thì đại tẩu hời to rồi.
Tô Cửu Nguyệt mím môi cười: Em còn tưởng tỷ chỉ biết nhìn người ta sinh ra đẹp đẽ, không ngờ tỷ còn biết nhìn những thứ khác nữa.
Xuân Mai dứt khoát ôm chăn khoanh chân ngồi trên giường, nghĩa chính ngôn từ nói: Chị cũng chẳng có yêu cầu gì khác, chỉ muốn nam nhân nhà mình trông được một chút, dù sao cũng phải sống cả đời mà, tìm người ưa nhìn, dẫu sau này có hờn dỗi với hắn, chị nhìn cái mặt đó cũng chẳng nỡ nổi giận.
Tô Cửu Nguyệt cũng bắt chước cô ngồi dậy, ôm chăn tựa vào tường, nói với cô: Tỷ còn suốt ngày bảo em ấu trĩ, em thấy tỷ cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, sống đời với nhau ai lại chỉ nhìn mặt chứ.
Xuân Mai lườm nàng: Em đúng là kẻ no không biết kẻ đói đang thèm mà, có người biểu ca tuấn tú như vậy, em tự nhiên là mãn nguyện rồi.
Sơn Tam
Tô Cửu Nguyệt dùng bàn chân nhỏ đạp nhẹ vào bắp chân cô, nhỏ giọng bảo: Đi đi, suốt ngày chỉ biết nói bậy.
Xuân Mai thu chân lại, hai tay ôm lấy bắp chân, cằm tì lên đầu gối, nói: Cũng không cần quá đẹp, chủ yếu là hợp nhãn duyên, chao ôi! Các em định sẵn là không hiểu được đâu.
Tô Cửu Nguyệt đúng là không hiểu, thời buổi này ai ai cũng không hiểu, có khối người đến tận ngày thành hôn mới biết người mình lấy trông ra làm sao. Ngay cả nàng năm xưa chẳng phải cũng tới Ngô gia mới biết đầu Tích Nguyên bị thương sao, nhưng nàng quả thực là may mắn nên mới gặp được gia đình tốt thế này.
Không hiểu thật, nhưng nếu tỷ muốn tự mình tìm người hợp nhãn, chi bằng tự mình ra ngoài xem thử, nếu có ai phù hợp thì bảo với cữu mẫu, để cữu mẫu giúp tỷ nghe ngóng, dù sao vẫn tốt hơn.
Xuân Mai vâng một tiếng, kéo chăn nằm xuống: Được rồi, mai chị về tìm xem sao, không làm lỡ dở em với biểu ca nữa. Em xem cái ánh mắt biểu ca nhìn chị hôm nay kìa, chị cứ thấy mình hệt như cái gai trong mắt anh ấy vậy.
Lại nói bậy rồi, mau ngủ đi, cẩn thận mai dậy không nổi đấy.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sáng sớm hôm sau, vừa mới dùng xong bữa sáng, Lưu Xuân Mai đã thu dọn bao nải nhỏ từ biệt Lưu Thúy Hoa. Lưu Thúy Hoa cũng biết mấy ngày nay nhà mình thực sự khách khứa hơi đông, không còn chỗ ở nên thấy cô muốn đi cũng không cưỡng ép giữ lại, chỉ thu xếp cho cô thật nhiều đồ đạc mang về.
Xuân Mai, đợi mấy ngày nữa nhà cô dựng xong, con lại qua đây ở tiếp, cô thấy con với Cửu Nha bầu bạn với nhau cũng rất tốt.
Xuân Mai vâng một tiếng: Cái đó là tự nhiên rồi, cô mẫu, mọi người dựng thêm mấy gian phòng đi, lần sau tới con tự mình ở một gian.
Lưu Thúy Hoa cười nhận lời, lại chạy sang phòng nhị phòng gọi Nhị Thành ra: Lão Nhị, con đi tiễn Xuân Mai một đoạn, nó là con gái một mình đi đường nương không yên tâm.
Vợ Đại Thành hôm qua mới sinh xong, lão Tam thì vừa mới về, trong nhà chỉ có Nhị Thành là rảnh rỗi, tự nhiên sẽ bị Lưu Thúy Hoa bắt đi làm lính tráng. Nhị Thành vâng lời định đi ra, Điền Tú Nương lại bất mãn chau mày: Sao trong nhà chẳng còn ai khác nữa à? Cứ nhất quyết phải là anh đi tiễn? Em còn đang bụng mang dạ chửa đây này!
Nhị Thành bản thân không để tâm việc thỉnh thoảng chạy vặt, nhưng trong mắt thê t.ử anh thì đây chính là do nương thiên vị. Nhị Thành khẽ cười một tiếng, đưa tay ôn nhu xoa bụng cô: Tự nhiên là phải để anh chạy chuyến này rồi, em chẳng phải muốn ăn mận sao? Nhà mình không có, nhưng làng Lưu Gia có người trồng, anh mang theo vài quả đào sang đó đổi cho em một ít, để tiểu bảo bối của chúng ta cũng được nếm thử.
Điền Tú Nương bấy giờ mới mím môi cười, nhưng vẫn đỏng đảnh gạt tay anh ra: Lại nói bậy, sao anh biết là con trai? Nếu giống đại tẩu sinh con gái thì tính sao?
Nhị Thành vẫn nhe răng cười: Thế chẳng phải càng tốt sao? Con gái càng thương cha, đến lúc đó em đừng có mà ăn giấm chua của con gái đấy.
Điền Tú Nương vớ lấy chiếc gối nhỏ ném về phía anh: Ai thèm ăn giấm chua chứ! Thèm anh chắc? Thật là.
Nhị Thành bắt lấy chiếc gối, nhẹ nhàng đặt lại bên cạnh cô: Được rồi, anh đi đây, lúc về sẽ mang đồ ngon cho em, em ngoan một chút, đợi anh về.
Điền Tú Nương không nói gì nữa, nhìn anh ra khỏi cửa mới cúi đầu sờ bụng mình, mỉm cười đắc ý. Chua trai cay gái, t.h.a.i này cô mang nhất định là con trai. Nhị Thành lấy thêm ít đào, Lưu Thúy Hoa hỏi thừa một câu, anh bảo đi đổi mận cho vợ, Lưu Thúy Hoa cũng ngầm cho phép.
...
Sau khi Xuân Mai đi, Tô Cửu Nguyệt có chút thất lạc, cũng may trong nhà lại có thêm Niệm Đệ tới. Chỉ là Tô Cửu Nguyệt vốn dĩ không phải hạng người nói nhiều, Niệm Đệ chẳng biết là do giữ kẽ hay sao mà lại càng hệt như quả bầu bị đục miệng. Hai người làm việc trong bếp tuy ăn ý nhưng chẳng ai nói với ai câu nào.
Ngô Tích Nguyên vốn muốn quấn quýt bên thê t.ử nhà mình, nhưng vì có Niệm Đệ ở đó nên không thể sấn tới, thực sự tức c.h.ế.t người. Tô Cửu Nguyệt nhìn Ngô Tích Nguyên đi ngang qua cửa bếp không biết bao nhiêu lần, mới nấu một bát trứng đường đỏ, bảo Niệm Đệ mang qua cho đại tẩu.
Muội muội, muội mang cái này cho đại tẩu đi, hôm qua đại tẩu mất nhiều m.á.u như vậy, phải bồi bổ cho hẳn hoi mới được.
Niệm Đệ nghe lời này liền cảm kích nhìn nàng một cái, lập tức nói lời cảm ơn rồi bưng bát chạy sang phòng đại phòng. Cô vừa mới bước chân ra, Ngô Tích Nguyên liền lách vào ngay.
Thật là đáng thương quá đi, anh muốn nói với vợ mình vài câu mà sao lại khó thế này?
Tô Cửu Nguyệt không nhịn được mím môi cười khẽ, mới ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt long lanh ý cười nhìn anh: Sao thế, anh muốn nói gì với vợ anh nào?