Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 99



“Nếu Chu Thành không đỡ nổi một đòn này, chẳng phải là ngay cả một chiêu của Liệt Hoàng cũng không đỡ được?”

Đám người bàn tán ầm ĩ, đặc biệt là đệ tử của Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn, nói đến kích động nước miếng tung bay.

Mọi người bàn tán xôn xao, Liệt Hoàng nhanh chóng bốn trận thành đồ, tứ đại trận đồ tỏa ra khí tức kinh người, phong, vũ, lôi, điện, bốn đại lực lượng quét sạch.

Trong nháy mắt, từng cái phong bạo hình thành, từng con lôi xà lăn lộn, từng điện trụ nổ vang, băng vũ thì hóa thành từng mũi băng tiễn, mỗi một mũi băng tiễn đều dài hơn mét, lóe ra ánh sáng lạnh lẽo, khiến cho người ta nhìn thấy mà kinh hãi.

“Chu Thành, chết đi!” Trận đồ hình thành, Liệt Hoàng hét lên dữ tợn, toàn lực thôi động lực lượng trận đồ, oanh giết tới Chu Thành.

Lập tức, vô số phong bạo, lôi xà, điện trụ, băng vũ đều đánh về phía Chu Thành.

Nhìn phong bạo, lôi xà, điện trụ, băng vũ phô thiên cái địa, rất nhiều cao thủ hiện trường đều lộ vẻ sợ hãi, ngay cả Lương Dương, Trần Oánh ở khu vực khác cũng đều biến sắc.

Lúc trước, Trần Oánh còn lời thề son sắt trước mặt phụ thân nàng nói nàng có thể đánh bại Liệt Hoàng, nhưng bây giờ thấy tứ đại trận đồ của Liệt Hoàng đồng loạt thúc giục thì có uy lực kinh khủng như thế mới biết lúc trước nàng xem thường đối phương.

Mắt thấy Liệt Hoàng phô thiên cái địa oanh sát đến trước mặt Chu Thành, Chu Thành vẫn không có phản ứng, Trần Oánh không khỏi lo lắng: “Chu Thành, ngươi mau tránh!”

Liệt Hoàng thấy lúc này, Trần Oánh lại quan tâm tới Chu Thành, trong lòng giận dữ, sát ý càng tăng lên, càng điên cuồng thôi động tứ đại trận đồ.

Phong bạo mạnh hơn, tiếng sấm ầm vang, vang vọng đại điện.

Nhìn lực lượng cuồng bạo từ tứ đại trận đồ của Liệt Hoàng, hiện trường, cao thủ chúng tông môn không ai không kinh hãi.

Lực lượng như thế, sợ là ngay cả rất nhiều Quỷ Tiên nhị trọng hậu kỳ cũng không đỡ nổi đi.

Tất cả mọi người nhìn về phía Chu Thành.

Muốn biết Chu Thành có thể đỡ được một đòn từ tứ đại trận đồ của Liệt Hoàng hay không.

Trần Thiên Bằng cũng không chớp mắt nhìn Chu Thành, muốn biết Chu Thành sẽ đón đỡ một đòn mạnh mẽ của Liệt Hoàng này như thế nào.

Không tự giác, đệ nhất trận pháp Trần Thiên Bằng trong thế giới Tiên Võ cũng có chút khẩn trương.

Chu Thành nhìn lực lượng cuồng bạo của tứ đại trận đồ của đối phương ầm ầm đánh tới, sắc mặt như thường, không lùi mà tiến tới, đón lấy phong bạo cuồng bạo, vô số lôi điện và băng vũ đó, bước tới phía trước một bước.

Nhìn thấy Chu Thành không lùi mà tiến tới, vậy mà đón đỡ công kích của Liệt Hoàng, mọi người bất ngờ.

“Lấy trứng chọi đá.” Lão tổ Bách Tiên Môn Lam Như Ngọc thấy Chu Thành làm như thế thì lạnh lùng cười một tiếng.

Thái Thượng trưởng lão trận pháp tổng công hội Lưu Thiếu Quân cũng lắc đầu, cảm thấy Chu Thành cậy mạnh.

Hắn thấy, đối mặt một kích cuồng bạo của Liệt Hoàng như thế, phương pháp ứng phó tốt nhất là Chu Thành tránh né trước.

Ngay khi Chu Thành bước về phía trước một bước, đột nhiên, mặt đất dưới chân Chu Thành chấn động ầm vang, toàn bộ mặt đất đại điện giống như bị nhấc lên.

Rất nhiều người thậm chí đứng không vững.

Cuồn cuộn thổ lãng từ dưới chân Chu Thành sinh ra, sau đó cuốn lên, tạo thành từng cái Linh phù hệ Thổ, những Linh phù hệ Thổ này vây quanh Chu Thành, không ngừng lượn vòng, hóa thành một cái vòng xoáy trận đồ cực lớn, bọc lại Chu Thành.

Ngay trong nháy mắt khi vòng xoáy trận đồ thổ lãng hình thành, phong bạo, lôi điện, băng vũ của Liệt Hoàng đều đánh vào vòng xoáy trận đồ.

Tiếng ầm ầm vang lên bên tai không dứt.

Bên ngoài sân, người ở gần chỉ cảm thấy hai lỗ tai đau nhức, sợ hãi lui lại.

Các phương cao thủ giật mình.

Bị phong bạo, lôi điện, băng vũ của Liệt Hoàng oanh kích, thổ lãng nổ bay không thôi, cát bụi đầy trời, như là bão cát trong sa mạc.

Kéo dài trọn vẹn mười mấy hơi thở.

Từ xa nhìn lại, chỉ thấy cát bụi đầy trời.

Đứng giữa cát bụi, Chu Thành biến mất.

Cát bụi thật lâu không có tán đi.

Tất cả mọi người nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm giữa cát bụi.

Chỉ thấy cát bụi đầy trời đột nhiên tán đi, một bóng dáng đi ra, rõ ràng là Chu Thành.

Từ trong cát bụi đầy trời đi ra, Chu Thành y quan chỉnh tề, lông tóc không tổn hao gì.

Mọi người thấy Chu Thành lông tóc không tổn hao gì, đi ra thì đều là kinh ngạc.

Chu Thành đỡ được một đòn của tứ đại trận đồ của Liệt Hoàng? Hơn nữa chẳng có chuyện gì!

Mấy người Nhiếp Hàn có chút bất ngờ, ngay cả Trần Thiên Bằng cũng cảm thấy bất ngờ, vừa rồi hắn nghĩ tới các loại kết quả của Chu Thành, chỉ là không ngờ được là Chu Thành chính diện đón đỡ một kích của tứ đại trận đồ của Liệt Hoàng mà lông tóc không tổn hao gì.

Mới vừa nói Chu Thành lấy trứng chọi đá, Lam Như Ngọc bất ngờ, sau đó sắc mặt khó coi.

Sắc mặt khó coi nhất đương nhiên là Liệt Hoàng.

Liệt Hoàng nhìn Chu Thành từ giữa cát bụi đi ra, không thể tin được: “Không, không thể nào!”

Một kích mạnh nhất của hắn, thậm chí ngay cả áo bào của Chu Thành đều không có đụng tới!

Chu Thành nhìn vẻ mặt khó coi của Liệt Hoàng, lạnh nhạt nói: “Vừa rồi chính là một kích mạnh nhất của ngươi? Ừm, gió thật lớn.”

Gió thật lớn?

Đám người nghe vậy, sắc mặt quái dị.

Thì ra đối với Chu Thành thì vừa rồi một kích mạnh nhất của tứ đại trận đồ của Liệt Hoàng chỉ là gió lớn một chút mà thôi.

“Thật mát mẻ.” Chu Thành nói, tiếp tục đi tới chỗ Liệt Hoàng.

Nghe Chu Thành nói vừa rồi, một kích mạnh nhất của mình chỉ là thổi gió cho Chu Thành giải nhiệt, Liệt Hoàng nổi giận, gần như là rít lên: “Chu Thành, ta muốn ngươi chết!” Nói xong, nuốt một viên thuốc, toàn thân quang mang phóng đại.

Dưới tác dụng của đan dược, thần hồn chi lực của hắn đạt được cường hóa lần nữa, Lôi Thần, Phong Thần, Vũ Thần, Điện Mẫu, tứ đại thần chi hóa thân lại ngưng thật hơn nhiều.

Bốn đại Khí Tượng Chi Thần vận chuyển tứ đại trận đồ, lôi điện, băng tiễn, phong bạo chi lực lại mạnh hơn lúc trước rất nhiều.

Dưới sự khống chế của Liệt Hoàng, lực lượng của tứ đại trận đồ lại công kích tới Chu Thành.

Thế nhưng là khi oanh đến trước mặt Chu Thành, thổ lãng đầy trời lại cuốn lên, lần này, nó cuốn nhanh hơn, cành nhiều thổ lãng.

Tứ đại trận đồ, lôi điện, băng tiễn, phong bạo đều oanh vào thổ lãng, cát bụi trùng thiên, nhưng mà cát bụi lắng xuống, bóng dáng Chu Thành vẫn lông tóc không tổn hao gì đi từ trong cát bụi ra.

Liệt Hoàng thấy Chu Thành vẫn lông tóc không tổn hao gì, sắc mặt đã không chỉ là khó coi mà là trở nên có chút trắng bệch.

Chu Thành tiếp tục đi tới chỗ Liệt Hoàng.

Rốt cuộc hai mắt của Liệt Hoàng cũng lộ vẻ kinh hoảng, trong lúc hoảng sợ, hắn thao túng bốn đại Khí Tượng Chi Thần điên cuồng công kích Chu Thành lần nữa, lần này, đối mặt lôi điện, băng tiễn, phong bạo oanh tới, Chu Thành một tay phất lên, giống như đuổi con ruồi, vô số thổ lãng cuốn lên, như là sóng biển hải khiếu, đánh cho lôi điện, băng tiễn, phong bạo, lực lượng của tứ đại trận đồ tán loạn.

Sau khi đánh tan lực lượng của tứ đại trận đồ, Chu Thành tiếp tục vung ra một chưởng, lần này, thổ lãng hóa thành một cái cự đại thổ chưởng, trong nháy mắt đánh trúng Liệt Hoàng.

Liệt Hoàng bị đánh bay lên, như diều đứt dây, đâm mạnh vào lồng năng lượng ở khu vực biên giới.

Bình!

Lồng năng lượng bị đụng trúng, lay động không thôi.

Liệt Hoàng rơi xuống đất, thổ huyết không thôi.

Hắn cố gắng ngẩng đầu, kinh sợ mà nhìn Chu Thành, gào thét: “Ta chính là thượng cổ tiên nhân chuyển thế, ta không thể nào thua một phàm nhân như ngươi được!” Muốn giãy dụa đứng lên.

Nhưng mà hắn vừa muốn đứng dậy thì đã bị Chu Thành một tay nhiếp lại, một cơn gió vòng quanh Liệt Hoàng, kéo tới trước mặt Chu Thành.

Chương 254: Chém tứ chi của Liệt Hoàng

Lão tổ Bách Tiên Môn Lam Như Ngọc thấy Chu Thành nhiếp Liệt Hoàng tới trước mặt, đoán được Chu Thành muốn làm gì, không khỏi cả giận nói: “Chu Thành, ngươi dám!”

Nhưng mà nàng vừa nói xong thì thấy Chu Thành một tay phất lên, nắm vào giữa không trung, thổ sắc phi nhận vạch xuống.

Liệt Hoàng sắc mặt đại biến, muốn giãy dụa tránh né nhưng phát hiện toàn thân lại bị thổ lãng phong đoàn hoàn toàn giam cầm, nhất thời khó mà động đậy.

Phi nhận chém xuống cánh tay phải của Liệt Hoàng.

Cánh tay phải của Liệt Hoàng đứt rời.

Hét thảm một tiếng.

Nhìn cánh tay phải của Liệt Hoàng bị Chu Thành chặt đứt, tất cả đệ tử đang có mặt ở đây đều nheo mắt lại.

Ai cũng không ngờ được là Chu Thành sẽ không quan tâm mệnh lệnh của lão tổ Bách Tiên Môn Lam Như Ngọc, không chút do dự chém cánh tay phải của Liệt Hoàng xuống.

Liệt Hoàng muốn che cánh tay phải nhưng tay trái hoàn toàn không thể động đậy.

Dưới sự đau đớn, hắn nhìn hằm hằm Chu Thành: “Chu Thành, ta thề sẽ diệt cả nhà ngươi, diệt toàn tộc ngươi!”

“Vậy sao.” Chu Thành sắc mặt lạnh lùng, trảm cái nữa, một nắm thổ sắc phi nhận chém xuống cánh tay trái Liệt Hoàng.

Cánh tay trái của Liệt Hoàng cũng bị cắt đứt.

Hai tay bị trảm, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, cũng tung tóe toàn thân Liệt Hoàng, chuyện này khiến cho Liệt Hoàng vốn phong độ nhẹ nhàng có vẻ hơi dữ tợn kinh khủng.

Lão tổ Bách Tiên Môn Lam Như Ngọc thấy Chu Thành lại chém cánh tay trái của Liệt Hoàng xuống, sắc mặt tái xanh, ánh mắt đó phảng phất như muốn chém Chu Thành thành muôn mảnh.

Thật ra thì không chỉ lão tổ Bách Tiên Môn Lam Như Ngọc, những cao thủ khác và đệ tử Bách Tiên Môn cũng đều hận không thể chém Chu Thành thành muôn mảnh.

Liệt Hoàng bị chém hai tay, sắc mặt trắng bệch, nhìn Chu Thành, lại dữ tợn cười to: “Chu Thành, ngươi cắt đứt hai tay của ta thì đã sao, đến lúc đó ta vẫn có cách nối liền một lần nữa.”

Hắn có thượng cổ bí pháp, lại phối hợp với tài nguyên của Bách Tiên Môn, hoàn toàn có thể nối liền hai tay.

Chu Thành nghe Liệt Hoàng có cách nối hai tay một lần nữa, sắc mặt bình tĩnh, một tay phất lên lần nữa, lần này là cắt đứt hai chân của Liệt Hoàng, từ hông trở xuống, hoàn toàn cắt đứt.

Hắn nói rồi, muốn cắt đứt tứ chi của đối phương.

Liệt Hoàng mất đi hai chân, lại khó mà chống đỡ được, té xuống đất, kêu thê lương thảm thiết.

Rất nhiều đệ tử nhìn thấy tình cảnh này đều lắc đầu.

“Chu Thành này thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, người như thế này, sau này chắc chắn nhập ma.” Một vị nữ đệ tử Thái Nhất Tiên Môn thấy như thế thì không nhịn được phẫn nộ nói.

“Nào chỉ là tàn nhẫn, người như thế này, sát tính nặng như vậy, hẳn là nên bóp chết, nếu không sau này trưởng thành, chắc chắn sẽ nguy hại đến thế giới Tiên Võ.” Một vị Thái Thượng trưởng lão Bách Tiên Môn cũng cả giận nói.

Những cao thủ khác của Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn cũng đồng loạt chỉ trích Chu Thành.

Những nữ đệ tử thập đại tiên môn ái mộ Liệt Hoàng cũng đều đứng ra giận trách Chu Thành.

Thấy quần tình xúc động phẫn nộ, lão tổ Thái Nhất Tiên Môn Nhiếp Hàn nói với Trần Thiên Bằng: “Trần tổng hội trưởng, Chu Thành, kẻ này thủ đoạn tàn nhẫn, người như thế này, nếu như được đệ nhất đại hội giao lưu trận pháp lần này, chắc chắn không thể phục chúng.”

Trần Thiên Bằng nghe vậy thì lạnh nhạt nói: “Vậy ý của ngươi là gì?”

Nhiếp Hàn nói: “Lẽ ra nên tước bỏ tư cách dự thi, đuổi ra Cửu Thiên Chi Thành.”

Lão tổ Bách Tiên Môn Lam Như Ngọc nghe xong, cũng mở miệng nói: “Nhiếp Hàn huynh nói không sai, nếu như kẻ này thắng được đệ nhất đại hội giao lưu trận pháp lần này, người khác khó mà phục tùng.”

“Nên lập tức tước bỏ tư cách dự thi!”

“Đuổi ra Cửu Thiên Chi Thành!”

Những cao thủ khác, đệ tử của Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn nghe Nhiếp Hàn và Lam Như Ngọc nói như vậy thì cũng đều nhao nhao trách móc, đòi tước bỏ tư cách dự thi của Chu Thành, đuổi Chu Thành ra Cửu Thiên Chi Thành.

Trần Thiên Bằng nhìn lướt qua sắc mặt phẫn nộ xúc động của một đám cao thủ Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn, sau đó nhìn về phía hai người Nhiếp Hàn và Lam Như Ngọc, cười nhạt một tiếng: “Thủ đoạn tàn nhẫn? Đuổi ra Cửu Thiên Chi Thành?”

Nói đến đây, lắc đầu, không có tiếp tục nói nữa.

Hai người Nhiếp Hàn và Lam Như Ngọc thấy sắc mặt của Trần Thiên Bằng, người nào còn không biết ý của Trần Thiên Bằng, mặt già lập tức đỏ hồng lên.

Sau đó Cổ Dược Phi tuyên bố Chu Thành thắng.

Cao thủ Bách Tiên Môn thì nhấc Liệt Hoàng xuống dưới, khi rời đi, không quên đem tứ chi bị chém đứt của Liệt Hoàng theo.

Nhìn Liệt Hoàng được khiêng xuống, hiện trường, cao thủ các đại vương triều, các đại tông môn đều tâm tình phức tạp.

Liệt Hoàng, thượng cổ tiên nhân chuyển thế, lại liên tiếp bị Chu Thành trảm.

Rất nhiều cao thủ đều nhìn ra được, lần này Liệt Hoàng chưa hẳn có thể nối lại được tứ chi, bởi vì khi Chu Thành động thủ, đã hoàn toàn phá hủy kinh mạch trên tứ chi của Liệt Hoàng.

Sau khi vòng thứ ba kết thúc, tiếp theo chính là vòng thứ tư.

Vòng thứ tư, người quyết đấu với Chu Thành chính là một vị đệ tử U Hàn Cung.

Kết quả không có bất ngờ, Chu Thành dễ dàng đánh bại đối phương, đi vào top mười.

Chỉ là khiến cho Chu Thành nhướng mày chính là một vòng này, người giao đấu với Trần Oánh chính là Lương Dương của Thái Nhất Tiên Môn, Lương Dương bị Trần Oánh đánh bại.

Lúc đầu, Chu Thành còn muốn chờ gặp được Lương Dương thì sẽ giải quyết hắn luôn.

Bây giờ xem ra phải đợi cơ hội lần sau.

Vòng thứ năm là trận chiến giữa top mười, người rút trùng số với Chu Thành là Trần Oánh.

Thấy Trần Oánh vừa đi vào top mười thì đã rút trùng số với Chu Thành, Trần Thiên Bằng nhướng mày, đương nhiên là hắn không hi vọng ái nữ gặp phải Chu Thành nhanh như vậy.

Trần Oánh thấy mình và Chu Thành rút trùng số, lông mày nhíu lại, sau đó nới lỏng ra, sắc mặt thoải mái đi vào khu vực giao lưu.

Nàng nhìn Chu Thành đối diện, khẽ cười một tiếng: “Chu Thành đệ đệ, lát nữa giao lưu trận pháp xin ngươi chỉ giáo và hạ thủ lưu tình.” Đôi mắt đẹp đưa tình.

Chu Thành cười nói: “Trần Oánh tiểu thư khiêm tốn, chỉ giáo thì không dám nhận.”

Trần Oánh nghe Chu Thành gọi mình tiểu thư, trong lòng có chút không thích, nhưng mà trên mặt lại không có biểu hiện ra, nàng cười nói: “Chu Thành đệ đệ, mời.” Nói xong, thôi động chân nguyên toàn thân và thần hồn chi lực, lập tức, thiên địa linh khí tuôn ra.

“Thần hồn chi lực thật mạnh, thần hồn chi lực của Trần Oánh tiểu thư mạnh, đã không kém gì rất nhiều Quỷ Tiên nhất trọng!” Một vị cao thủ Vạn Phật Tông sợ hãi than.

Chu Thành cũng kinh ngạc, rõ ràng Trần Oánh không phải Quỷ Tiên, thần hồn chi lực lại không kém gì rất nhiều Quỷ Tiên nhất trọng.

Xem ra, Trần Oánh cũng tu luyện một loại công pháp đỉnh cấp nào đó của Đạo giáo, nếu không thì thần hồn chi lực không thể nào mạnh như thế.

Hắn tu luyện Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh, không biết Trần Oánh tu luyện loại công pháp nào.

Theo Trần Oánh thôi động thần hồn chi lực, bên người nàng, một nữ tiên người mặc thượng cổ tiên nữ váy bào như ẩn như hiện, tiên nữ này là thần hồn Trần Oánh biến thành.

Đợi nữ tiên ngưng thực, rất nhiều lão tổ thấy rõ tướng mạo của nữ tiên thì đều giật mình: “Cửu Thiên Huyền Nữ!”

Cửu Thiên Huyền Nữ!

Đây chính là một vị thần thượng cổ có Thần vị cực cao, ngay cả Thượng Cổ Hoàng Đế cũng đều được nàng chỉ điểm.

Hiển nhiên, công pháp Trần Oánh tu luyện là công pháp do Cửu Thiên Huyền Nữ để lại.

“Cửu Thiên Huyền Nữ.” Chu Thành tự nói.

Ngay sau đó, Trần Oánh toàn thân kim quang nở rộ, bên người nàng, từng cái Linh phù hệ Kim không ngừng ngưng tụ hình thành với tốc độ kinh người, không lâu sau, một cái trận đồ hệ Kim hình thành.

Trần Oánh hai tay vung lên, vô số kim sắc trường kiếm bay ra, đồng loạt bắn về phía Chu Thành.

Chu Thành thấy thế thì một tay phất lên, chỉ thấy vô số thổ lãng dâng lên, hóa thành một cái bàn tay màu đất to lớn, nắm một cái, nắm chặt toàn bộ kim sắc trường kiếm của đối phương.

Nhưng mà hình như Trần Oánh đã có sắp xếp từ trước, thân hình thoắt một cái, lại trực tiếp xuyên qua thổ lãng của Chu Thành, đi tới trước mặt Chu Thành.

Chương 255: Đệ nhất trận pháp

Thấy Trần Oánh lại trực tiếp xuyên qua thổ lãng chi thủ của Chu Thành, xuất hiện ở trước mặt Chu Thành, tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường kinh ngạc không thôi, vừa rồi, trong nháy mắt khi Trần Oánh xuyên qua thổ lãng chi thủ của Chu Thành, hình như toàn thân trở nên trong suốt như không?

Có chuyện gì thế?

Nhục thân của một người chính là vật thật, sao có thể trở nên trong suốt như thế?

“Đây là bí pháp gì?” Rất nhiều cao thủ hai mặt nhìn nhau, ngay cả rất nhiều Thái Thượng trưởng lão tông môn cũng nhìn không ra vừa rồi Trần Oánh sử dụng bí pháp gì.

Lão tổ Thái Nhất Tiên Môn Nhiếp Hàn lại nghĩ đến một môn thượng cổ bí pháp, hai mắt co rụt lại.

Không ngờ được là ái nữ của Trần Thiên Bằng này lại nhận được công pháp của vị thời thượng cổ đó để lại.

Nhận được truyền thừa của vị đó?

Hay chỉ nhận được một phần công pháp?

Trong lúc Nhiếp Hàn kinh nghi, Trần Oánh hai tay vung lên, vô số phi kiếm màu vàng óng lần nữa bay ra, trong nháy mắt đã đâm tới ngực Chu Thành.

Đám người thấy thế thì trong lòng không khỏi căng thẳng, Vĩnh Tiên Thần Triều, Kim gia, tiểu thư Kim Khả Khả che kín miệng nhỏ, dù sao khoảng cách quá gần, Chu Thành có thể trốn được vô số phi kiếm màu vàng óng đó?

Khoảng cách gần như thế, sợ là rất nhiều Quỷ Tiên nhất trọng thậm chí nhị trọng cũng không kịp bố trí trận pháp ngăn cản.

Nếu như Chu Thành dùng võ đạo ngăn cản thì trái với quy tắc của giao lưu trận pháp.

Mắt thấy vô số phi kiếm màu vàng óng đâm trúng ngực Chu Thành, Trần Oánh cũng hối hận và lo lắng, nếu như lỡ tay làm Chu Thành bị thương nặng thì sao?

Ngay trong nháy mắt khi vô số phi kiếm màu vàng óng của Trần Oánh đâm trúng Chu Thành, đột nhiên, bên ngoài thân thể Chu Thành xuất hiện Linh phù màu đen, những Linh phù màu đen này ngưng kết thành một cái tấm chắn trận đồ.

Tấm chắn trận đồ có ánh sáng phun trào, một lực lượng cực mạnh bắn ra.

Hắc sắc quang mang vạn trượng, chiếu rọi đại điện.

Vô số phi kiếm màu vàng óng đều đánh vào tấm chắn.

Bình!

Tiếng nổ vang dày đặc bên tai.

Khí lưu bạo động.

Nổ cho lồng năng lượng ở khu vực biên giới lay động không ngừng.

Trần Oánh cũng giật mình, vội vàng nhanh chóng lui lại.

Đám người cũng đều sợ hãi mà nhìn cái tấm chắn trận đồ trước mặt Chu Thành.

Đây là trận pháp phòng ngự gì?

Là trận pháp hệ Hắc Ám?

“Là trận pháp hệ Hắc Ám sao?” Thái Thượng trưởng lão trận pháp tổng công hội Hoàng Hoành tự lẩm bẩm.

Trận pháp sư, chỉ tu Ngũ Hành trận pháp, có tu luyện hệ Phong, hệ Lôi, về phần hệ Hắc Ám, hệ Quang Minh thì cực ít, hệ Hắc Ám và hệ Quang Minh trận pháp quá khó tu luyện, thiên tài có thể tìm hiểu được hệ Hắc Ám và hệ Quang Minh trận pháp rất là thưa thớt.

Trần Thiên Bằng nhìn hắc ám tấm chắn trận đồ của Chu Thành, hai mắt tỏa dị sắc, Chu Thành, kẻ này lại mang tới cho hắn một kinh hỉ lớn.

Lúc này, hắn không khỏi so Chu Thành với mình thời niên thiếu.

Chu Thành ngăn cản được phi kiếm của Trần Oánh, sau đó hắc ám tấm chắn trước người đột nhiên hắc sắc quang mang nở rộ lần nữa, đại điện cũng tối sầm lại.

Rất nhiều cao thủ phát hiện không thấy rõ xung quanh.

Ngay cả rất nhiều Thánh Cảnh cao giai thậm chí Quỷ Tiên cao giai đều thấy không rõ.

Trần Oánh nhìn thế giới trước mắt trở nên tối sầm, trong lòng kinh hoảng, toàn thân quang mang phun trào, muốn ngưng tụ trận pháp phòng ngự, nhưng nàng vừa muốn động thủ thì đột nhiên cổ mát lạnh, đợi hắc ám thối lui, nàng phát hiện đã bị trường nhận màu đất kề cổ.

Trần Oánh nhìn Chu Thành cầm trường nhận màu đất trong tay, hít sâu một hơi, mở miệng nói: “Ta thua.”

Chu Thành triệt hồi trường nhận màu đất, ôm quyền nói: “Trần Oánh tiểu thư, đa tạ.”

Sắc mặt Trần Oánh khôi phục bình thường, khẽ cười một tiếng với Chu Thành: “Đa tạ Chu Thành đệ đệ hạ thủ lưu tình, bại bởi Chu Thành đệ đệ, ta tâm phục khẩu phục, sau này ta có thể tìm Chu Thành đệ đệ giao lưu trận pháp sao.”

Chu Thành cười nói: “Trần Oánh tiểu thư khách khí, nếu như Trần Oánh tiểu thư muốn tìm ta giao lưu trận pháp, đương nhiên ta hoan nghênh.”

Bị khiêng xuống trị liệu, Liệt Hoàng nghe Trần Oánh nói sau này muốn tìm Chu Thành giao lưu trận pháp, thấy Trần Oánh và Chu Thành trò chuyện vui vẻ, sắc mặt tái xanh.

“Cẩu nam nữ! Các ngươi chờ đó cho ta.” Liệt Hoàng trong lòng hận, nói.

Cuối cùng, Chu Thành thắng Trần Oánh.

Trong khoảnh khắc khi Cổ Dược Phi tuyên bố Chu Thành thắng, tất cả mọi người trong lòng thổn thức không thôi, không ngờ được là ngay cả Trần Oánh cũng khó cản một chiêu của Chu Thành.

Hơn nữa chuyện Chu Thành tu luyện thành hắc ám trận pháp càng làm cho rất nhiều người trong lòng nổi sóng chập trùng.

“Các ngươi nói rốt cuộc Chu Thành biết bao nhiêu hệ trận pháp? Không phải là tám hệ đều biết đó chứ?” Một vị trưởng lão trận pháp tổng công hội suy đoán.

Tám hệ, là chỉ Ngũ Hành, phong, lôi, lại thêm hắc ám.

Một vị trưởng lão khác của trận pháp tổng công hội lắc đầu nói: “Tám hệ, không thể nào! Hắn mới mười bốn tuổi, coi như tu luyện từ trong bụng mẹ thì cũng không thể nào tu luyện được tám hệ.”

Muốn tu luyện mỗi một hệ trận pháp, đều tốn hao rất nhiều thời gian, hơn nữa coi như tốn thời gian thì cũng chưa chắc có thể học được.

Rất nhiều Thái Thượng trưởng lão của trận pháp tổng công hội nghiên cứu kỹ cả đời cũng mới tu luyện được tam hệ, tứ hệ trận pháp, nếu như nói Chu Thành biết tám hệ trận pháp, cho dù như thế nào đi nữa thì hắn cũng không tin tưởng.

Vị trưởng lão trận pháp tổng công hội đó cũng chỉ là thuận miệng nói, cũng không có nói thêm gì đi nữa.

Chu Thành thắng Trần Oánh, sau đó những trận tỷ thí tiếp theo, kết quả lại không có huyền niệm, một đường quá quan trảm tướng, cuối cùng cướp đoạt đệ nhất giao lưu trận pháp lần này.

Trần Thiên Bằng tự mình ban phần thưởng đệ nhất giao lưu trận pháp cho Chu Thành, một viên tiên đan, một khối Tiên thạch, một bản bí tịch trận pháp do thượng cổ tiên nhân để lại, một món trận pháp khí cấp Bán Tiên Khí.

Thanh trận pháp khí đó cùng loại với quyền trượng, đỉnh nhọn có một nửa là lưỡi đao hình tròn, Chu Thành cầm trận pháp khí quyền trượng trong tay, luôn cảm thấy giống thượng cổ Vu Thần.

Trần Thiên Bằng cười ấm áp, nói với Chu Thành: “Thanh trận pháp khí Bán Tiên Khí này chính là cường giả Vu tộc thượng cổ luyện ra, tên là Ngân Nguyệt Trượng.”

Ngân Nguyệt? Chu Thành nghi hoặc.

Trần Thiên Bằng lại nói vài câu khách sáo với Chu Thành, sau đó nói: “Chu Thành thiếu hiệp, hai ngày này nếu có thời gian thì có thể tới cung điện ta ngồi một chút.”

Hiện trường, đệ tử các tông các môn thấy Trần Thiên Bằng chân thành mời Chu Thành như thế thì đều là hâm mộ, ghen ghét, Trần Thiên Bằng thân là hội trưởng trận pháp tổng công hội, cho tới bây giờ bọn họ chưa nghe nói Trần Thiên Bằng mời hậu bối nào đến cung điện hắn ngồi cả.

Chu Thành cũng có chút bất ngờ, sau đó lập tức gật đầu cảm ơn, nói nhất định sẽ đi.

Có thể lĩnh giáo trận pháp với đệ nhất trận pháp của thế giới Tiên Võ Trần Thiên Bằng này, đương nhiên là chuyện tốt cầu còn không được.

Sau khi từng phần thưởng của từng thứ hạng được phát xong, đến lúc này, đại hội giao lưu trận pháp kết thúc.

Các phương cường giả tán đi.

Trước khi rời đi, Nhiếp Hàn đi ngang qua Chu Thành, cười lạnh một tiếng, cũng không nói gì nữa, sau đó dẫn theo cường giả của Thái Nhất Tiên Môn rời đi.

Lam Như Ngọc đi ngang qua mặt Chu Thành, không có che giấu sát ý trong mắt.

Các phương cường giả, đệ tử muốn bắt chuyện với Chu Thành sợ đến lẫn xa.

Chu Thành không để ý đến Nhiếp Hàn, Lam Như Ngọc, về tới viện tử lúc trước, đóng cửa từ chối tiếp khách, lấy phần thưởng tiên đan ra, nuốt vào.

Dưới dược lực lượng mạnh mẽ của tiên đan trùng kích, Chu Thành liên tục đột phá, nhất cử đột phá đến Thánh Cảnh nhị trọng, cũng đạt đến Thánh Cảnh nhị trọng trung kỳ.

Mà thần hồn chi lực cũng cực kỳ tăng trưởng, đột phá đến Quỷ Tiên nhị trọng trung kỳ.

Đột phá Thánh Cảnh nhị trọng và Quỷ Tiên nhị trọng, thực lực của Chu Thành đã mạnh hơn trước đó rất nhiều.

Luyện hóa viên tiên đan đó xong, Chu Thành cũng không vội đi cung điện của Trần Thiên Bằng mà lấy phần thưởng là bản bí tịch trận pháp ra nghiên cứu.

Chờ khi gặp được vấn đề thì lại đi thỉnh giáo Trần Thiên Bằng cũng không muộn.