Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 113



Đế Cảnh không dám để cho những lôi điện này dính vào người, nhưng Chu Thành thì lại muốn lợi dụng những lôi điện này rèn luyện nhục thân mình.

Hắn có Huyền Vũ Thần Thể với Bất Diệt Kim Cương Thần Thể, cũng không sợ bị những lôi điện này gây thương tích.

Thế là Chu Thành không có phòng ngự, khiến cho lôi điện này đều rơi xuống người mình, khi những lôi điện này rơi xuống, Chu Thành vận chuyển Bắc Minh Thần Công, thôn phệ luyện hóa Lôi Điện chi lực ẩn chứa bên trong lôi điện.

Một tia Lôi Điện chi lực, có lẽ không nhiều, nhưng ngày kế ngày, mấy ngàn đạo, mấy vạn đạo, tích lũy lại thì là một con số kinh khủng.

Một ngày trôi qua, Chu Thành phát hiện chân nguyên trong đan điền mình hùng hậu hơn một chút, ít nhất có thể so với mình khổ tu mười ngày.

Phát hiện này khiến cho Chu Thành càng thêm kiên định muốn lợi dụng những lôi điện này để rèn luyện mình.

Bóng đêm bao phủ thế giới Lôi Ngục.

Những hiểm địa giống như thế giới Lôi Ngục, đến ban đêm thì hung thú ẩn hiện tấp nập, nguy hiểm sẽ tăng lớn, Chu Thành cũng không vội đi đường, cho mọi người tìm một cái sơn cốc nhỏ, sau đó vào cốc nghỉ ngơi.

Lúc này, vẫn là trời đông giá rét.

Rất lạnh.

Thế giới Lôi Ngục đến ban đêm thì sẽ lạnh hơn, những lôi điện đó như cũng dính vào hàn băng, rơi xuống người thì lạnh lẽo thấu xương.

Không lâu sau, một đống lửa được đốt lên.

Mượn đống lửa, hàn khí xung quanh bị xua tán đi không ít.

Củi lửa bình thường không tản được hàn khí trong thế giới Lôi Ngục, nhưng mà cửi lửa bọn người Chu Thành dùng đều là ngàn năm Linh Thụ ẩn chứa Hỏa Dương chi khí.

Ngàn năm Linh Thụ này bốc cháy lên, Hỏa Dương chi khí rất vượng, hàn khí xung quanh không đến gần được.

Ngay lúc bọn người Chu Thành uống Thái Bạch Tửu, bên ngoài sơn cốc vang lên tiếng bước chân, đám người nhìn lại, chỉ thấy một đám cao thủ đi tới.

Đối phương nhân số không nhiều, chỉ có mười mấy người.

Dẫn đầu là một lão giả với một thiếu nữ.

Lão giả và thiếu nữ nhìn thấy trong sơn cốc có ánh lửa nên mới vào cốc, nhưng không ngờ được là trong sơn cốc có nhiều người như vậy, không khỏi khẽ giật mình.

Lão giả bất ngờ, sau đó lập tức đi lên, ôm quyền cười nói: “Chúng ta nhìn thấy trong cốc có ánh lửa, tò mò vào cốc xem, có chút tùy tiện, quấy rầy các vị rồi.”

Chần chờ một chút, nói: “Chúng ta muốn ở lại đây nghỉ ngơi một đêm, không biết các vị có thể cho chúng ta nghỉ ngơi một đêm trong cốc hay không?”

Chu Thành thấy đối phương khách khí, nói: “Khách khí, sơn cốc này cũng không phải của chúng ta, các vị muốn nghỉ ngơi thì cứ nghỉ ngơi trong cốc.”

Lão giả không khỏi nhìn về phía Chu Thành, rất là ngoài ý muốn, lúc đầu hắn nghĩ phe Chu Thành, người làm chủ hẳn là mấy người Long Trí, Diệp lão, nhưng bây giờ hình như là tiểu thiếu niên Chu Thành này?

“Tiểu huynh đệ, đa tạ.” Lão giả ôm quyền cười nói, sau đó đốt một đống lửa trong sơn cốc, cách chỗ này không xa, sưởi ấm, đám người bọn họ cũng lấy ra rượu thịt, ăn.

Ngồi xuống không lâu, lão giả chủ động mở miệng nói: “Tiểu huynh đệ, các ngươi cũng đến thế giới Lôi Ngục tìm kiếm linh dược hả?”

Chu Thành gật đầu, nói: “Vâng, tiền bối cũng vậy sao?”

Lão giả gật đầu cười nói: “Ừm, chúng ta muốn tìm một loại tên là Lôi Viêm Châu để luyện đan.”

Linh dược hệ Lôi, bình thường sinh ra từ thế giới Lôi Ngục, những chỗ khác gần như không có, thứ như Lôi Viêm Châu thì là đặc sản của thế giới Lôi Ngục.

“Lôi Viêm Châu cũng không dễ lấy.” Long Trí nhìn lão giả một chút, mở miệng nói.

Thế giới Lôi Ngục có một ngọn núi, tên là Tích Lôi Sơn, lòng đất Tích Lôi Sơn thường xuyên phun trào nham tương, nương theo nham tương bị phun ra còn có một thứ tên là Lôi Viêm Châu.

Lôi Viêm Châu này trân quý, chỉ là hỏa diễm trong Tích Lôi Sơn rất là kinh khủng, muốn lấy Lôi Viêm Châu này cũng không dễ dàng, hơn nữa sau khi Lôi Viêm Châu bị phun ra ngoài thì chẳng mấy chốc sẽ bị nham tương che giấu.

Lão giả cười khổ nói: “Chúng ta cũng biết Lôi Viêm Châu không dễ lấy, nhưng mà những chỗ khác không có Lôi Viêm Châu.”

Nhóm Chu Thành câu qua câu lại, hàn huyên với nhóm đối phương.

Thông qua nói chuyện phiếm, Chu Thành biết thiếu nữ đó là tôn nữ của lão giả.

Chu Thành nói với thiếu nữ: “Lôi điện trong thế giới Lôi Ngục này rất lợi hại, ngươi không sợ?”

Thiếu nữ đáp: “Ngươi còn không sợ, ta sợ cái gì.”

Chu Thành ngạc nhiên, cười: “Thực lực của ta không yếu, những lôi điện này còn không gây thương tổn được ta.”

Thiếu nữ trợn mắt nhìn Chu Thành một chút: “Nói như ngươi lợi hại hơn ta thật vậy.”

Chu Thành cười ha ha.

Lão giả nói với thiếu nữ: “Tư Nhi, không được vô lễ với Chu tiểu ca.”

Hắn có chút áy náy với Chu Thành: “Tư Nhi bị ta nuông chiều từ nhỏ, Chu tiểu ca đừng chấp nhặt với nàng.”

Chu Thành lắc đầu cười nói: “Sẽ không.”

Thiếu nữ Tư Nhi lại chu môi một cái.

Bất tri bất giác, một đêm trôi qua.

Sắc trời dần sáng.

Nhóm Chu Thành chia tay nhóm lão giả, thiếu nữ Tư Nhi, tiếp tục lên đường.

Theo Xích Dương nói, cây Hoàng Chi Tiên Thụ đó ở bên cạnh hồ nước nào đó ở vòng trong Lôi Ngục, với tốc độ của mấy người Chu Thành, chừng mười ngày mới đến được.

Trên đường đi, Chu Thành vừa vận chuyển Bắc Minh Thần Công thôn phệ với luyện hóa Lôi Điện chi lực, vừa săn giết hung thú trong thế giới Lôi Ngục tăng kinh nghiệm thực chiến của mình lên.

Bây giờ, Chu Thành đều tìm hung thú Thánh Cảnh đỉnh phong để luyện tập, những hung thú Thánh Cảnh thập trọng gần như đều không gánh được một quyền của hắn.

Có một con Hổ Thú Thánh Cảnh thập trọng tập kích Chu Thành, bị Chu Thành một quyền đánh cho gần như nổ thành thịt băm.

Được Cửu Thiên Tiên Đan với Long Phượng Tiên Đan rèn luyện, nhục thân của Chu Thành đã đạt tới tình trạng kinh khủng, trong thế giới Tiên Võ, cùng cảnh giới, không nói khoa trương, nhục thân Chu Thành mạnh, tuyệt đối là đệ nhất.

Thấy ngay cả hung thú Thánh Cảnh thập trọng mà Chu Thành cũng có thể một quyền đánh nổ, dù là mấy người Diệp lão, Long Trí biết Chu Thành chiến lực kinh người cũng kinh thán không thôi.

Xích Dương cũng vui mừng nói: “Nếu bây giờ ta áp chế cảnh giới đến Thánh Cảnh bát trọng thì sợ cũng không phải là đối thủ của Chu Thành.”

Diệp lão cười nói: “Nếu như Điện Chủ tu luyện đến Nhân Tiên thập trọng, sợ là một người có thể san bằng Thái Nhất Tiên Môn.”

Thái Nhất Tiên Môn mạnh bao nhiêu, tất cả mọi người biết rõ, nếu không có Yêu tộc, chỉ bằng vào Cửu Thiên Điện cũng không thể áp chế Thái Nhất Tiên Môn, nhưng bây giờ Diệp lão nói một mình Chu Thành có thể sang bằng toàn bộ Thái Nhất Tiên Môn, hơn nữa chỉ cần Chu Thành đột phá đến Nhân Tiên thập trọng là có thể làm được, cũng không cần Nhân Tiên đỉnh phong.

“Ta thấy Yêu Vương đại nhân tu luyện tới Nhân Tiên cửu trọng là có thể quét ngang Thái Nhất Tiên Môn.” Tộc trưởng Phượng tộc Phượng Cửu rất nghiêm túc nói.

Long Trí cười nói: “Bây giờ Phượng Cửu huynh đệ của chúng ta cũng học được cách nịnh bợ Yêu Vương đại nhân, chuyện hiếm thấy nha.”

Phượng Cửu mặt không đỏ cười nói: “Ta chỉ ăn ngay nói thật.”

Đám người một đường cười cười nói nói.

Mười ngày sau.

Cái hồ nước mà Xích Dương nói đã ở ngay trước mắt.

“Chính là chỗ đó.” Xích Dương chỉ phía trước.

Đám người nhìn lại, phía trước, hai bên đều là sơn phong, mà chính giữa quần sơn là một cái hồ nước rất lớn, hồ nước rất là xanh, như là một cái tấm gương lớn màu lam.

“Đi vòng từ bên kia qua, vị trí của Hoàng Chi Tiên Thụ ở đây.” Xích Dương chỉ bên phải hồ nước, nơi đó ở gần một ngọn núi cực lớn.

Xích Dương dẫn đầu, Chu Thành bay qua bên phải hồ nước.

Đồng thời, tất cả mọi người chuẩn bị kịch chiến.

Ngay lúc bọn người Chu Thành bay qua, đột nhiên, một tiếng thú rống chấn thiên vọng đến.

Chương 295: Hoàng Tuyền Ma Chủ

Ngay sau đó, lực lượng dao động kinh người từ đằng xa truyền đến.

“Là hướng Hoàng Chi Tiên Thụ!” Xích Dương mở miệng nói.

Hướng lực lượng dao động chính là từ bên Hoàng Chi Tiên Thụ.

Chu Thành bất ngờ, chẳng lẽ là có người nhanh chân đến trước, đến chỗ Hoàng Chi Tiên Thụ trước bọn họ?

Lúc này, Chu Thành và mọi người tăng nhanh tốc độ.

Đồng thời, Chu Thành dặn mọi người để ý thu liễm khí tức.

Ngay khi mấy người Chu Thành chạy tới, lực lượng dao động càng ngày càng mãnh liệt.

Mấy người Diệp lão kinh nghi, lực lượng như thế, tuyệt đối là cường giả Nhân Tiên thập trọng tối đỉnh đang kịch chiến với Thôn Thiên Thú, rốt cuộc là ai đang kịch chiến với Thôn Thiên Thú?

Toàn bộ thế giới Tiên Võ, cường giả Nhân Tiên thập trọng tối đỉnh cũng chỉ có nhiêu đó.

Đám người kinh nghi, dần dần tới gần khu vực Hoàng Chi Tiên Thụ.

Xa xa, đám người thấy một đám Thôn Thiên Thú, bọn Thôn Thiên Thú này có bốn năm mươi con, mỗi một con khí tức đều rất là kinh người, đặc biệt là hai con Thôn Thiên Thú thủ lĩnh, hình thể như núi, khí tức đè ép tứ phương.

Mà đang giao thủ là hai con Thôn Thiên Thú với một người trung niên mặc hắc khải đỏ sậm.

Người trung niên toàn thân ma diễm trùng thiên, hai mắt giống như có ngọn lửa màu đen thiêu đốt, khiến cho người ta chú ý là trên khải giáp của người trung niên có một cái đồ án Thi Hà, đồ án Thi Hà chớp lóe huyết sắc quang mang, giống như Hoàng Tuyền Chi Hà.

“Hoàng Tuyền Ma Chủ!” Xích Dương nhìn thấy người trung niên, kinh ngạc nói.

Hoàng Tuyền Ma Chủ!

Chính là môn chủ Hoàng Tuyền Ma Môn Ma tộc!

Cũng là nhân vật số hai trong Ma tộc.

Trước đó, mấy lần Chu Thành gặp phải Ma Hồn Lão Tổ, chỉ là một Thái Thượng trưởng lão trong Hoàng Tuyền Ma Môn, mà người trung niên trước mắt là môn chủ Hoàng Tuyền Ma Môn, ma uy ngập trời, cho dù là trong Ma tộc hay là trong thế giới Tiên Võ thì đều là cự đầu khiến cho người ta nghe tên mà biến sắc.

Chu Thành không ngờ được là người giao chiến với Thôn Thiên Thú sẽ là Ma tộc, Hoàng Tuyền Ma Chủ.

Hoàng Tuyền Ma Chủ cũng là một trong thập đại cao thủ trong thế giới Tiên Võ.

Nhưng mà mặc dù thực lực Hoàng Tuyền Ma Chủ kinh người nhưng lúc này, bị hai con Thôn Thiên Thú liên thủ vây công, đã rơi xuống hạ phong.

Hơn nữa, những con Thôn Thiên Thú khác giữ vững tứ phương thiên địa, hoàn toàn không cho Hoàng Tuyền Ma Chủ có cơ hội chạy trốn, Hoàng Tuyền Ma Chủ vừa muốn chạy trốn thì bị đám Thôn Thiên Thú đó công kích trở về.

Tất cả mọi người nhìn ra được tình cảnh của Hoàng Tuyền Ma Chủ.

“Hoàng Tuyền Ma Chủ chủ quan, bây giờ bị bọn Thôn Thiên Thú này vây khốn, muốn thoát thân, sợ là khó lắm.” Diệp lão nói.

Nếu không thoát thân được, vậy chỉ có chết.

Xích Dương thấy Hoàng Tuyền Ma Chủ bị vây nhốt, không thể thoát thân, lắc đầu, năm đó hắn cũng là suýt chút bị bọn Thôn Thiên Thú này vây khốn, nhưng mà lúc ấy hắn trốn được nhanh cho nên không có bị vây nhốt ở.

“Điện Chủ, ngươi xem, chúng ta có xuất thủ không?” Long lão mở miệng nói.

Diệp lão nói với Chu Thành: “Hoàng Tuyền Ma Chủ mặc dù là chủ nhân Hoàng Tuyền Ma Môn, tu luyện Hoàng Tuyền Ma Công nhưng làm người cũng không tệ lắm.”

Chu Thành khẽ gật đầu.

Hắn hiểu ý Diệp lão.

Nhưng mà có thể cứu Hoàng Tuyền Ma Chủ, kết một thiện duyên với Hoàng Tuyền Ma Môn cũng được.

Nói không chừng sau này sẽ có lúc cần dùng đến Hoàng Tuyền Ma Môn.

Chu Thành trầm ngâm nói: “Bố trí Cửu Thiên Trận trước.”

Mặc dù thực lực bọn họ có thể hoàn toàn áp chế đám Thôn Thiên Thú đó, nhưng nếu có Cửu Thiên Trận thì có thể vạn vô nhất thất.

Hơn nữa, lần này Chu Thành tới, không phải muốn xua đuổi bọn Thôn Thiên Thú này, hắn muốn thử xem có thể thu phục bọn Thôn Thiên Thú này hay không.

Nếu như có thể thu phục bọn Thôn Thiên Thú này, vậy thực lực của Cửu Thiên Điện có thể tăng lên một đoạn.

Thế là bọn người Chu Thành bắt đầu bố trí Cửu Thiên Trận xung quanh.

Mặc dù bố trí Cửu Thiên Trận có chút khó khăn, nhưng mấy người Chu Thành chỉ cần bố trí một cái bản đơn giản của Cửu Thiên Trận là được, cho nên không tốn bao lâu thì đã bố trí Cửu Thiên Trận thành công.

Lúc này, bị Thôn Thiên Thú vây công, Hoàng Tuyền Ma Chủ đã bị thương không nhẹ, chỉ thấy áo giáp trên người bị thú trảo của Thôn Thiên Thú cắt đứt, ngực hắn bị một con Thôn Thiên Thú đánh cho một chưởng.

Nếu không phải Hoàng Tuyền Ma Chủ tu luyện Hoàng Tuyền Ma Công, một thân phòng ngự kinh người thì sợ là một chưởng vừa rồi sẽ đánh nổ ngũ tạng lục phủ hắn.

Dù như thế thì Hoàng Tuyền Ma Chủ cũng không chịu nổi, ngũ tạng lục phủ lệch vị trí, mỗi một lần xuất thủ đều sẽ khiến cho ngũ tạng lục phủ đau đớn không thôi.

Hắn nhìn hai con Thôn Thiên Thú trước mắt, vừa giận vừa sợ, hắn đường đường là Hoàng Tuyền Ma Chủ, lại bị hai con súc sinh bức đến tình trạng như thế.

Lần này, hắn đến thế giới Lôi Ngục, muốn tìm một vị tiên dược, dọc đường đến đây, phát hiện Hoàng Chi Tiên Thụ, trong lòng mừng rỡ, nhưng không ngờ được là bị bọn Thôn Thiên Thú thủ hộ Hoàng Chi Tiên Thụ này công kích, rơi vào thảm cảnh như thế.

“Hoàng Tuyền Chi Hà, mở cho ta!” Hoàng Tuyền Ma Chủ điên cuồng thôi động chân nguyên trong cơ thể, song quyền oanh ra, Hoàng Tuyền ma khí ngưng tụ, như là hai dòng Hoàng Tuyền Chi Hà, mênh mông cuồn cuộn, đánh tới hai con Thôn Thiên Thú đó.

Hoàng Tuyền Ma Chủ muốn liều mạng, muốn bức lui hai con Thôn Thiên Thú, cũng phá vỡ vòng vây của Thôn Thiên Thú xung quanh, sau đó nhờ vào đó đào tẩu.

Thế nhưng hai con Thôn Thiên Thú đối mặt với Hoàng Tuyền Chi Hà của Hoàng Tuyền Ma Chủ, há miệng ra, phun ra khí diễm trùng điệp, đỡ được Hoàng Tuyền Chi Hà của Hoàng Tuyền Ma Chủ.

Lúc này, xung quanh, một con Thôn Thiên Thú đột nhiên một chưởng ấn tới phía sau Hoàng Tuyền Ma Chủ.

Con Thôn Thiên Thú này, mặc dù thực lực không bằng hai con thủ lĩnh nhưng cũng không yếu, là Nhân Tiên thập trọng trung kỳ.

Hoàng Tuyền Ma Chủ nhất thời không đề phòng, phía sau bị oanh trúng, cả người bắn ra ngoài, rơi xuống mặt đất nơi xa, cát đá bay tung tóe, tạo thành một cái hố to, trượt dài trên mặt đất.

Khi đụng ngã vài cây đại thụ che trời, Hoàng Tuyền Ma Chủ mới ngừng lại được, hắn há miệng phun ra một ngụm máu tươi lớn.

Hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú lạnh lùng nhìn Hoàng Tuyền Ma Chủ.

“Những năm này, có vô số cao thủ đi qua, muốn hái Hoàng Chi Tiên Quả, thậm chí muốn lấy Hoàng Chi Tiên Thụ đi, nhưng đều bị chúng ta đánh chết.” Một con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú mở miệng nói: “Cao thủ chết ở trong tay chúng ta nhiều vô số kể, ngoại trừ một người năm đó may mắn trốn thoát ra thì không ai có thể chạy thoát được khi bị chúng ta vây giết.”

Bọn người Chu Thành không khỏi nhìn về phía Xích Dương.

Xích Dương cười cười.

Xem ra năm đó mình may mắn trốn được.

“Chết đi!” Hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú đột nhiên một chưởng đánh xuống đỉnh đầu Hoàng Tuyền Ma Chủ.

Nhìn thú chưởng giống như núi của hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú rơi xuống, Hoàng Tuyền Ma Chủ sợ hãi, hoảng sợ lăn ra khỏi chỗ đó, đồng thời trong lòng cũng tuyệt vọng.

Ngay lúc thú chưởng của hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú đánh xuống, đột nhiên một đạo kiếm quang phá vỡ không trung, kiếm quang trực tiếp chẻ một con Thôn Thiên Thú thành hai, sau đó đánh úp về phía một con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú.

Gần như đồng thời, một đạo ánh đao, cũng chém vỡ phòng tuyến của Thôn Thiên Thú, sau đó chém về phía thủ lĩnh Thôn Thiên Thú bên kia.

Hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú lập tức kinh hãi, hai thú đang muốn xuất thủ ngăn cản thì một tiếng long ngâm vang lên, một cái Long Quyền kinh người cuốn lên khí lãng trùng điệp đánh tới hai thú.

Một đạo chỉ lực lóe ra âm dương chi quang hình thành cột sáng cũng đánh về phía hai thú.

Như vậy còn chưa hết, tiếng phượng gáy vang tận mây xanh, một đạo Phượng Hoàng Hỏa Diễm đánh về phía hai thú.

Tám đạo công kích cường tuyệt từ tám phương hướng, không góc chết đánh về phía hai thú, khiến cho hai thú có muốn tránh cũng không được.