Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 114



Hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú hoàn toàn không ngờ tới sẽ xảy ra đột biến như thế, đối mặt với tám đòn công kích cường tuyệt từ bốn phương tám hướng, hoàn toàn biến sắc, rống lên một tiếng, điên cuồng xuất thủ, muốn vọt ra ngoài.

Mà xung quanh, những Thôn Thiên Thú khác kịp phản ứng, đang muốn xuất thủ giúp hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú ngăn công kích thì đột nhiên, những lão tổ Cửu Thiên Điện, Yêu tộc khác nhao nhao xuất thủ, đánh về phía những Thôn Thiên Thú này.

Bọn Thôn Thiên Thú này mặc dù thực lực rất mạnh nhưng lần này cao thủ Cửu Thiên Điện với Yêu tộc tới đều là Nhân Tiên thập trọng, cho dù là một đánh một thì đều có thể hoàn toàn áp chế những Thôn Thiên Thú này.

Lập tức, những Thôn Thiên Thú này đồng loạt bị đánh bay.

Mà hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú thì chặn được công kích của Đao lão với Kiếm lão nhưng lại không chặn được Long Quyền của Long Trí, không chặn được Phượng Hoàng Trảm của Phượng Cửu.

Đều bị mấy người Long Trí với Phượng Cửu đánh bay.

Một tiếng ầm ầm vang lên.

Hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú bị đánh bay vào trong sơn lâm xa xa, cây cối trên núi đều bị đụng bay, núi đá vỡ nát.

Lúc đầu, Hoàng Tuyền Ma Chủ trong lòng tuyệt vọng, nhìn thấy kinh biến trước mắt thì trợn mắt há hốc mồm.

Tộc trưởng Long tộc Long Trí!

Tộc trưởng Phượng tộc Phượng Cửu!

Còn có, đó là Diệp lão! Long lão! Đao lão, Kiếm lão của Cửu Thiên Điện!

Nhìn mười mấy cao thủ của Cửu Thiên Điện và Yêu tộc đột nhiên xuất hiện, trong lòng Hoàng Tuyền Ma Chủ cực kỳ chấn động.

Sau đó hắn nhìn về phía thiếu niên mặc áo bào lam.

Đây là?

Côn Bằng công tử Chu Thành?

Không đúng, là Điện Chủ Cửu Thiên Điện! Một đời Yêu Vương mới của Yêu tộc!

Chu Thành không có nhìn Hoàng Tuyền Ma Chủ mà là nhìn về phía hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú bị đánh bay.

Vừa rồi ăn một kích của mấy người Long Trí, Phượng Cửu, dù là hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú đó là Nhân Tiên thập trọng hậu kỳ thì cũng quá sức, thổ huyết không thôi.

Biết hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú thực lực cường hãn, cho nên Chu Thành muốn dùng thế lôi đình, đánh ra một đòn mạnh nhất.

Chỉ cần chế phục hai con Thôn Thiên Thú thì những Thôn Thiên Thú còn lại sẽ dễ đối phó hơn.

Hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú bị đánh bay vào sơn lâm, kinh sợ nhận ra Xích Dương chính là cao thủ nhân tộc đào tẩu năm đó, nhìn trận thế trước mắt, trong lúc sợ hãi, không ham chiến, phá không bay lên, muốn chạy trốn.

Chỉ là hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú vừa mới chạy trốn không được bao xa thì Chu Thành đã dẫn động Cửu Thiên Trận.

Cửu Thiên Trận phát động, chín cái trụ lớn hình thành trận giới, cản hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú lại.

Hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú nhìn trận giới Cửu Thiên Trận đột nhiên xuất hiện, trong lúc kinh sợ, muốn xuất thủ phá vỡ trận giới, bọn chúng nhìn ra được cái Cửu Thiên Trận này chỉ là tạm thời bố trí, cũng chưa vững chắc.

Bọn chúng liên thủ, trong vòng mười kích là có thể phá mất.

Nhưng mà hai thú vừa muốn xuất thủ phá trận thì công kích của mấy người Long Trí, Phượng Cửu đã tới, hoàn toàn không cho hai thú có cơ hội phá trận.

Chu Thành thấy thế cục đã định, quay qua nhìn Hoàng Tuyền Ma Chủ.

Lúc này, Hoàng Tuyền Ma Chủ chần chờ một chút, bay tới chỗ Chu Thành, đứng cách Chu Thành không xa, ôm quyền nói với Chu Thành: “Xin hỏi phải chăng là Điện Chủ Cửu Thiên Điện?”

Chu Thành gật đầu, nói: “Đúng là ta.” Sau đó nói: “Hoàng Tuyền Ma Chủ, thương thế không sao chứ?”

Hoàng Tuyền Ma Chủ nhìn ngực một chút, cảm kích đáp Chu Thành: “Thương thế còn không nặng lắm, đa tạ Điện Chủ Cửu Thiên Điện xuất thủ cứu giúp, ân này Lý Quảng ghi nhớ trong lòng.”

Chu Thành khoát khoát tay: “Tiện tay mà thôi, Hoàng Tuyền Ma Chủ khách khí.” Sau đó lấy một viên đan dược ra, ném cho Hoàng Tuyền Ma Chủ: “Đây là Liệu Thương Đan của Cửu Thiên Điện chúng ta, Hoàng Tuyền Ma Chủ có thể dùng chữa thương.”

“Đa tạ.” Hoàng Tuyền Ma Chủ cảm kích, cũng không khách khí, nuốt Liệu Thương Đan vào, sau đó đi qua một bên chữa thương.

Chu Thành thấy Hoàng Tuyền Ma Chủ không chần chờ, lập tức nuốt đan dược mình đưa cho thì âm thầm gật đầu.

Kịch chiến vẫn đang kéo dài.

Mặc dù thực lực của cao thủ Cửu Thiên Điện với Yêu tộc hoàn toàn áp chế Thôn Thiên Thú, nhưng thực lực của Thôn Thiên Thú cũng không yếu, muốn chế phục nó cũng không phải là chuyện nhất thời nửa khắc, cho nên Chu Thành bay tới chỗ cây Hoàng Chi Tiên Thụ ở xa xa.

Hoàng Chi Tiên Thụ cũng không cao lớn, chỉ cao chừng mười mấy mét, về phần thân cây thì ba bốn người là có thể ôm hết được.

Đi tới trước Hoàng Chi Tiên Thụ, chỉ thấy trên Hoàng Chi Tiên Thụ trước mắt, lá xanh ngắt như lục ngọc, phát sáng rạng rỡ, nhìn trên lá xanh có từng chút kim quang.

Mà ở giữa lá cây xanh ngắt là mười mấy quả Hoàng Chi vàng om.

Những Hoàng Chi này có hình bầu dục, có quả to bằng cánh tay, nhìn dáng vẻ rất là đáng yêu.

Những Hoàng Chi Tiên Quả này đã sắp thành thục, Chu Thành kiểm lại một chút, tổng cộng mười bốn quả Hoàng Chi Tiên Quả, có mười quả hẳn là một hai tháng nữa là hoàn toàn chín muồi.

Bốn quả khác thì hai ngày nữa cũng có thể hoàn toàn chín muồi.

Chu Thành vui vẻ trong lòng.

Trong số ngũ vị tiên dược để luyện chế Cửu Thiên Tiên Đan, thiếu nhất chính là Hoàng Chi Tiên Quả, chỉ cần có đủ Hoàng Chi Tiên Quả, như vậy thì hắn có thể luyện chế ra hai lô Cửu Thiên Tiên Đan.

Có mười quả Hoàng Chi Tiên Quả thì hoàn toàn có thể luyện chế hai lô Cửu Thiên Tiên Đan.

Chu Thành bàn tay như đao, vạch xuống đất.

Hắn làm như vậy, đương nhiên là muốn đào cây Hoàng Chi Tiên Thụ này đi.

Chỉ là khiến cho Chu Thành ngoài ý muốn chính là bàn tay hắn đánh xuống mặt đất xung quanh Hoàng Chi Tiên Thụ nhưng chỉ để lại một cái vết cực nhạt.

Mặt đất xung quanh Hoàng Chi Tiên Thụ cứng vượt xa suy đoán của Chu Thành.

Nghĩ nghĩ, Chu Thành lấy Yêu Vương Đao và Cửu Thiên Tiên Kiếm ra, một tay nắm Yêu Vương Đao, một tay nắm Cửu Thiên Tiên Kiếm, hai tay chém xuống đất.

Lần này, mặt đất bị chém ra vết đao và vết kiếm thật sâu, sau đó, Chu Thành vây quanh bốn phía Hoàng Chi Tiên Thụ, vẽ một hình tròn.

Khi Yêu Vương Đao và Cửu Thiên Tiên Kiếm bắt đầu vẽ hình tròn thì mặt đất phát ra từng tiếng leng keng, giống như là đang đào vào một bức tường sắt cứng rắn vậy.

Mặc dù có hai món Tiên Khí là Yêu Vương Đao với Cửu Thiên Tiên Kiếm nhưng Chu Thành cũng phải dùng mấy chục cái hô hấp mới vẽ ra được một hình tròn.

Sau khi vẽ xong hình tròn, lúc này Chu Thành mới bắt đầu đào móc từng chút thổ nhưỡng trong đó ra ngoài.

Khiến cho Chu Thành cảm thấy bất ngờ là nhìn từ mặt ngoài thì nhan sắc của những thổ nhưỡng này chỉ đậm hơn thổ nhưỡng bình thường một chút thôi nhưng sau khi móc ra một khối thì lại có hào quang nhàn nhạt, hơn nữa thổ nhưỡng tụ thành khối, không có cảm giác lỏng lẻo.

Cứ như vậy, Chu Thành đào từng chút từng chút một.

Đào nửa nén hương, cánh tay Chu Thành bắt đầu bủn rủn, rất là phí sức.

Nhìn thổ nhưỡng được đào ra bên cạnh mình, Chu Thành cười khổ, Yêu Vương Đao và Cửu Thiên Tiên Kiếm là Tiên Khí, bây giờ lại bị mình lấy ra dùng để đào đất, thật là!

Lúc này, một tiếng nổ vang ầm ầm truyền đến, Chu Thành nhìn lại, chỉ thấy rốt cục mấy người Diệp lão, Long Trí với sư phụ hắn cũng chế phục được hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú.

Nhìn hai con Thôn Thiên Thú bị chế phục, mấy người Diệp lão cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Mặc dù tám người bọn họ hợp sức lại với nhau nhưng muốn chế phục hai con Thôn Thiên Thú Nhân Tiên thập trọng hậu kỳ cũng không phải là một chuyện dễ dàng gì.

Sau khi hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú bị chế phục, những Thôn Thiên Thú khác cũng bị cao thủ Cửu Thiên Điện với Yêu tộc dần dần chế phục.

Diệp lão bắt một đám Thôn Thiên Thú đưa đến trước mặt Chu Thành.

Chu Thành nhìn hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú bị áp đến trước mặt mình, mở miệng nói: “Chắc hẳn hai vị cũng đã nghe nói chuyện của Cửu Thiên Điện và Yêu tộc chứ, bây giờ ta là Điện Chủ Cửu Thiên Điện với một đời Yêu Vương mới của Yêu tộc.”

“Nếu như hai vị chịu quy thuận Cửu Thiên Điện ta, đợi Hoàng Chi Tiên Quả thành thục, ta có thể cho hai vị mỗi người một quả.”

Chương 297: Huyết Hải Ma Chủ

Đương nhiên hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú biết Cửu Thiên Điện, nghe thiếu niên trước mắt lại là Điện Chủ Cửu Thiên Điện với Một đời Yêu Vương mới của Yêu tộc thì đều chấn kinh.

Nghe Chu Thành muốn bọn chúng gia nhập dưới trướng Cửu Thiên Điện, hai thú không khỏi nhìn nhau.

Lúc đầu, hai thú nghĩ là hẳn phải chết, không ngờ được là Chu Thành lại không giết bọn nó.

“Được, chúng ta đồng ý gia nhập dưới trướng Cửu Thiên Điện.” Suy tư một chút, cân nhắc lợi hại, sau đó một thú trong đó gật đầu đồng ý.

Gia nhập dưới trướng Cửu Thiên Điện, đối với bọn chúng thì là trăm lợi mà không một hại.

Một con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú khác cũng lập tức gật đầu.

Chu Thành thấy hai thú đồng ý, nở một nụ cười, có bọn Thôn Thiên Thú này gia nhập Cửu Thiên Điện, thực lực của Cửu Thiên Điện sẽ càng hùng hậu.

“Được, nếu như vậy, vậy các vị lập huyết thệ đi.” Chu Thành nói.

Huyết thệ, bị Thiên Đạo chế ước, nếu như Thôn Thiên Thú phản bội, sẽ bị huyết thệ phản phệ.

Hai con thủ lĩnh Thôn Thiên Thú cũng không có do dự, lập huyết thệ, Thiên Đạo làm chứng.

Nơi xa, Hoàng Tuyền Ma Chủ đang chữa thương thấy cảnh này thì thổn thức không thôi.

Chu Thành thấy mấy người Diệp lão đã rảnh rỗi thì gọi mấy người Diệp lão tới hỗ trợ đào Hoàng Chi Tiên Thụ.

Thế là một đoàn cao thủ Nhân Tiên thập trọng vây quanh khu vực Hoàng Chi Tiên Thụ, bắt đầu đào đất.

Dù là như thế thì sau mấy tiếng mới đào được Hoàng Chi Tiên Thụ lên.

Suy tính đến có lẽ những thổ nhưỡng này có tác dụng với Hoàng Chi Tiên Thụ, Chu Thành lấy nó đi chung với Hoàng Chi Tiên Thụ luôn.

Thậm chí Chu Thành còn đào thêm một đống.

Những thổ nhưỡng xung quanh này lây dính linh khí của Hoàng Chi Tiên Thụ, nếu như dùng để trồng những linh dược khác, hẳn là rất tốt.

“Bây giờ, chỉ còn lại Vĩnh Sinh Hoa.” Chu Thành cất kỹ Hoàng Chi Tiên Thụ, sau đó thuận miệng nói.

“Vĩnh Sinh Hoa.” Hoàng Tuyền Ma Chủ nghe xong, đi tới: “Chu Điện Chủ muốn tìm Vĩnh Sinh Hoa?”

Chu Thành thấy Hoàng Tuyền Ma Chủ phản ứng như vậy, không khỏi nói: “Chẳng lẽ Hoàng Tuyền Ma Chủ biết nơi nào có Vĩnh Sinh Hoa?”

Hoàng Tuyền Ma Chủ gật đầu nói: “Vâng, Ma Sơn trong Ma Vực chúng ta có.”

“Ma Sơn.” Chu Thành vừa mừng vừa sợ.

Kinh hãi là Vĩnh Sinh Hoa lại mọc trong Ma Sơn.

Ma Sơn là Thánh Sơn của Ma Vực, tụ tập ngàn vạn cao thủ ma tộc, hắn muốn đi vào cũng không dễ dàng.

Vui là nếu tìm được Vĩnh Sinh Hoa, vậy hắn tập hợp đủ ngũ vị tiên dược để luyện chế Cửu Thiên Tiên Đan, đến lúc đó hắn có thể luyện chế Cửu Thiên Tiên Đan.

“Vâng, lần trước Băng Hải trong Ma Sơn mở ra, ta từng thấy Vĩnh Sinh Hoa.” Hoàng Tuyền Ma Chủ nói: “Chỉ là Vĩnh Sinh Hoa nằm ở sâu trong Băng Hải, nơi đó khắp nơi là Luyện Ngục Hàn Khí, không cẩn thận thì sẽ bị Luyện Ngục Hàn Khí dính vào, cho nên lúc ấy ta cũng không dám đi lên lấy.”

“Băng Hải? Luyện Ngục Hàn Khí?” Chu Thành hỏi.

Diệp lão nói: “Luyện Ngục Hàn Khí là một trong những hàn khí lợi hại nhất thế giới Tiên Võ chúng ta, nếu như bị nhiễm phải, ngay cả Nhân Tiên thập trọng đỉnh phong cũng sẽ bị đóng băng, trở thành băng điêu.”

Ngay cả Nhân Tiên thập trọng đỉnh phong cũng sẽ trở thành băng điêu.

Chuyện này khiến cho Chu Thành nhướng mày.

Như vậy thì chẳng phải là hoàn toàn không lấy được sao?

“Vậy có cách nào tránh khỏi Luyện Ngục Hàn Khí để lấy được Vĩnh Sinh Hoa hay không?” Chu Thành hỏi Hoàng Tuyền Ma Chủ.

Hoàng Tuyền Ma Chủ lắc đầu: “Khó!” Nghĩ một lát, nói: “Trừ phi có thể lấy được thời không Tiên Khí như Càn Khôn Quyển, mượn nhờ thời không trận pháp trong Càn Khôn Quyển để vượt qua thời không, trong nháy mắt đi đến bên cạnh Vĩnh Sinh Hoa, hái nó, sau đó lại mượn nhờ thời không trận pháp trong Càn Khôn Quyển rời đi.”

Chu Thành lắc đầu.

Càn Khôn Quyển trên người Thái Vô, hoàn toàn không thể lấy tới tay.

“Có một món đồ cũng không sợ Luyện Ngục Hàn Khí.” Xích Dương đột nhiên nghĩ đến một thứ, nói.

“A, không biết sư phụ nói là?” Chu Thành lập tức sinh ra hi vọng.

“Quang Diễm Lưu Ly Khải.” Xích Dương nói.

Quang Diễm Lưu Ly Khải!

Hình như Chu Thành đã nghe nói tới loại áo giáp này ở đâu rồi.

Diệp lão giải thích: “Quang Diễm Lưu Ly Khải này là áo giáp hệ Hỏa cấp bậc Tiên Khí, đúng là có thể ngăn cản Luyện Ngục Hàn Khí, chỉ là cái Quang Diễm Lưu Ly Khải này nằm trong tay Huyết Hải Ma Chủ, là trấn tông chi bảo của Huyết Hải Ma Tông, muốn mượn được Quang Diễm Lưu Ly Khải từ tay Huyết Hải Ma Chủ thì khó lắm.”

Máu Hải Ma Tông là đứng đầu ma đạo lục mạch Ma tộc.

Huyết Hải Ma Chủ là tông chủ Huyết Hải Ma Tông, cũng là đệ nhất cao thủ Ma tộc, thực lực còn cao hơn Hoàng Tuyền Ma Chủ.

“Huyết Hải Ma Chủ.” Chu Thành trầm ngâm nói: “Vậy khi nào Băng Hải mở ra?”

“Lần toàn thân Băng Hải mở ra là ở hai tháng sau.” Hoàng Tuyền Ma Chủ nói.

Hai tháng sau à.

Chu Thành tính toán trong lòng.

Nếu như hai tháng sau Băng Hải mới mở ra, vậy hắn cũng không vội đi tới Ma Vực.

Khó được một lần đến thế gian Lôi Ngục, hắn định tìm con Cửu Thải Côn Bằng năm đó sư phụ Xích Dương thấy.

Sau một ngày.

Thương thế của Thôn Thiên Thú đã khôi phục được không sai biệt lắm, lúc này Chu Thành mới dẫn mọi người tiếp tục lên đường.

Dù sao thì Hoàng Tuyền Ma Chủ cũng rảnh rỗi, cho nên đi theo Chu Thành.

Hơn nữa, hắn còn chưa tìm được vị tiên dược mình cần, cho nên cũng phải tìm tiếp.

Thế là mọi người tiếp tục đi vào chỗ sâu trong thế giới Lôi Ngục.

Càng đi về phía trước, lôi điện càng mạnh, nhưng mà Chu Thành vẫn không cần mấy người Diệp lão phòng hộ mà vận chuyển Bắc Minh Thần Công thôn phệ Lôi Điện chi lực bên trong lôi điện.

Trải qua mười mấy ngày nay hắn không ngừng thôn phệ Lôi Điện chi lực trong thế giới Lôi Ngục, Chu Thành phát hiện Bất Diệt Kim Cương Thần Thể với Huyền Vũ Thần Thể của hắn đều có tiến bộ không ít.

Hoàng Tuyền Ma Chủ thấy Chu Thành lại không sợ những lôi điện đó, hơn nữa nhìn dáng vẻ còn giống như đang hưởng thụ thì trong lòng không khỏi kinh thán không thôi.

Đến nơi này, ngay cả Đế Cảnh cũng không dám nhiễm những lôi điện này, thế nhưng Chu Thành chỉ là một Thánh Cảnh lại để mặc cho những lôi điện này rơi xuống trên người mình, hơn nữa còn hưởng thụ như thế?

Càng đi vào sâu trong Lôi Ngục thì hung thú mà đám người gặp phải càng có thực lực mạnh hơn.

Nhưng mà tất cả mọi người trực tiếp xuất thủ quét ngang.

Không lâu sau, mấy ngày trôi qua.

Xích Dương chỉ vào ngọn núi nào đó phía trước: “Sắp đến rồi, năm đó ta gặp con Cửu Thải Côn Bằng đó, hang ổ ngay trong ngọn sơn phong đó.”

Chu Thành nhìn lại, phía trước sơn phong trùng điệp, đỉnh núi mà sư phụ hắn chỉ cao lớn hơn sơn phong xung quanh nhiều.

“Điện Chủ muốn tìm con Cửu Thải Côn Bằng đó?” Thủ lĩnh Thôn Thiên Thú Phương Bách mở miệng hỏi.

Lúc này, chúng Thôn Thiên Thú đã hóa thành hình người.

Chu Thành trong lòng hơi động, hỏi: “Ngươi biết con Cửu Thải Côn Bằng đó sao?” Bởi vì mấy ngày nay Chu Thành cũng không có bàn chuyện bọn họ đến tìm Cửu Thải Côn Bằng, cho nên, Phương Bách với các Thôn Thiên Thú cũng không biết mục đích của Chu Thành là gì.

Phương Bách gật đầu: “Biết, hai vợ chồng chúng ta từng giao thủ với con Cửu Thải Côn Bằng đó rồi, con Cửu Thải Côn Bằng đó có thực lực rất mạnh, cho dù là vợ chồng chúng ta liên thủ lại thì cũng không phải là đối thủ của nó.”

Chu Thành kinh ngạc.

Ngay cả hai thú liên thủ mà cũng không phải là đối thủ của con Cửu Thải Côn Bằng đó sao?

Phải biết, Hoàng Tuyền Ma Chủ đều bị hai thú áp chế, hai thú liên thủ lại thì thực lực đủ để sánh ngang với thập đại cao thủ trong thế giới Tiên Võ, như vậy chẳng phải là thực lực của con Cửu Thải Côn Bằng đó còn mạnh hơn Long Trí hả?

Long Trí xếp hạng thứ tư trong số thập đại cao thủ trong thế giới Tiên Võ.

Diệp lão nói: “Thế giới Tiên Võ, có những cao thủ tiềm tu nhiều năm, cũng không xuất thế, cho nên có thực lực tương đương thập đại cao thủ nhưng lại không có bị xếp hạng, nói như vậy, thực lực của con Cửu Thải Côn Bằng đó có thể sánh với Huyết Hải Ma Chủ?”

Ma tộc Huyết Hải Ma Chủ, xếp hạng thứ ba trong thập đại cao thủ của thế giới Tiên Võ.

Chương 298: Côn Bằng cung điện

Biết được con Cửu Thải Côn Bằng đó có thực lực ngang với Huyết Hải Ma Chủ, tất cả mọi người bắt đầu cẩn thận.

Nhưng mà ở đây đều là cao thủ Cửu Thiên Điện và Yêu tộc, cũng không sợ.

Bốn người Kiếm lão, Đao lão, Long Trí, Phượng Cửu liên thủ, ngay cả Thái Vô cũng bị giết đến rơi xuống hạ phong, huống chi con Cửu Thải Côn Bằng này?

Đám người tiếp tục bay tới đỉnh núi này.

Không lâu sau, đám người đi tới gần đỉnh núi này.

Chỉ là Diệp lão lại nghi hoặc, vừa rồi hắn dùng thần hồn chi lực bao trùm, cũng không có cảm ứng được khí tức của con Cửu Thải Côn Bằng đó.

Bọn người Long Trí, Xích Dương, Hoàng Tuyền Ma Chủ cũng là như thế.

“Điện Chủ, xem ra con Cửu Thải Côn Bằng đó không có mặt ở đây.” Diệp lão nói với Chu Thành: “Vừa rồi ta dùng thần hồn chi lực cảm ứng, cũng không có phát hiện khí tức của đối phương.”

Long Trí cũng gật đầu nói: “Ta cũng không có cảm ứng được.”

Chu Thành không khỏi nhớ tới con Cửu Thải Côn Bằng mà hắn nhìn thấy trong di tích thượng cổ lúc ấy.

Chẳng lẽ đối phương lại đi di tích thượng cổ?

Chu Thành luôn cảm thấy con Cửu Thải Côn Bằng đó xuất hiện trong di tích thượng cổ với Quang Minh Bạch Hổ, hẳn là có liên quan đến Thượng Cổ Tiên Môn.

Rốt cuộc Thượng Cổ Tiên Môn còn ẩn giấu đi bí mật nào mà hắn không có phát hiện?

Có lẽ, chờ lần sau hắn có thể lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn nữa thì có thể phát hiện bí mật ẩn giấu trong Thượng Cổ Tiên Môn.

Biết được con Cửu Thải Côn Bằng đó không có mặt ở đây, trong lòng Chu Thành không khỏi thất vọng.

Hắn dẫn mọi người bay tới sơn phong.

Chỉ là khi đi tới trước sơn phong thì bị từng đạo quang mang cản lại.

“Là thôn phệ đại trận!” Kiếm lão giật mình nói.

Thôn phệ đại trận là một trong thập đại trận pháp trong thế giới Tiên Võ, truyền từ Thượng Cổ Côn Bằng nhất tộc, chỉ là đã rất nhiều năm rồi nó chưa từng xuất hiện.

Côn Bằng nhất tộc ở Yêu tộc bây giờ cũng không biết cách bố trí thôn phệ đại trận.

“Lại là thôn phệ đại trận.” Lần này tộc trưởng Côn Bằng tộc cũng theo đến, thấy là thôn phệ đại trận, sau khi bất ngờ thì rất là kích động.

“Yêu Vương đại nhân, để cho chúng ta liên thủ phá cái thôn phệ đại trận này.” Đứng ở ngoài trận, Phượng Cửu đi lên, xin chỉ thị Chu Thành.

Thôn phệ đại trận mặc dù mạnh, nhưng đám người đang có mặt ở đây liên thủ lại thì vẫn có thể nhẹ nhõm phá đại trận trước mắt.

Dù sao con Cửu Thải Côn Bằng đó không có mặt ở đây, không có nó vận chuyển thôn phệ đại trận, uy lực giảm nhiều.

“Không cần.” Chu Thành nghe Phượng Cửu muốn mạnh mẽ phá trận thì khoát khoát tay, nói: “Ta đến xem có thể phá mất cái thôn phệ đại trận này hay không.”

Bọn người Phượng Cửu kinh ngạc.

Coi như cái thôn phệ đại trận trước mắt này không có Cửu Thải Côn Bằng vận chuyển thì cũng cần bọn họ liên thủ mới có thể phá mất, Chu Thành có thể phá được sao?

Nhưng mà mặc dù bọn người Phượng Cửu lòng tràn đầy nghi hoặc nhưng cũng không dám lên tiếng chất vấn.

Thế là đám người lui qua một bên, cho Chu Thành đi lên, đi tới tít ngoài rìa thôn phệ đại trận.

Chu Thành muốn tự mình phá trận, chủ yếu là bởi vì hắn đã lĩnh hội thập đại trận của Thượng Cổ Tiên Môn, trong đó có một trận tương tự với thôn phệ đại trận.

Cho nên hắn mới muốn thử xem.

Hơn nữa, hắn có được Cửu Thải Côn Bằng Chí Tôn Pháp Tướng, hơn nữa còn có Bắc Minh Thần Công, hơn nữa còn có hi vọng có thể phá mất cái thôn phệ đại trận này.

Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, đỉnh đầu Chu Thành quang mang phun trào, một con Cửu Thải Côn Bằng xuất hiện, chính là Chí Tôn Pháp Tướng của Chu Thành.

Theo thực lực tăng lên và Cửu Thiên Tiên Đan, Long Phượng Tiên Đan rèn luyện, Chí Tôn Pháp Tướng của Chu Thành càng ngưng thực, càng tăng mạnh.

Khi Cửu Thải Côn Bằng Pháp Tướng của Chu Thành xuất hiện, tất cả mọi người đang có mặt ở đây đều cảm nhận được áp lực.

Đây là uy áp đặc hữu đến từ Chí Tôn Pháp Tướng.

Mọi người thấy Chí Tôn Pháp Tướng của Chu Thành thì trong mắt lóe lên vẻ cuồng nhiệt.

Đặc biệt là bọn người Thôn Thiên Thú Phương Bách, lần đầu tiên bọn họ biết pháp tướng của Chu Thành là Cửu Thải Côn Bằng, trong lòng cực kì chấn động.

Bây giờ, rốt cuộc bọn họ hiểu tại sao Điện Chủ của bọn họ đến tìm con Cửu Thải Côn Bằng này.

Chu Thành gọi Cửu Thải Côn Bằng Pháp Tướng ra, sau đó Cửu Thải Côn Bằng Pháp Tướng há miệng ra, thôn phệ chi lực kinh người bao phủ thôn phệ đại trận phía trước.

Thôn phệ đại trận quang mang phun trào, thôn phệ chi lực cũng tuôn ra.

Hai luồng thôn phệ chi lực va chạm.

Khí lưu khuấy động, nổ tung.

Trên không trung, như có từng trận lôi vang lên.

Hành động lần này của Chu Thành là lấy thôn phệ chi lực của Cửu Thải Côn Bằng Pháp Tướng thăm dò quy luật vận chuyển của thôn phệ chi lực của thôn phệ đại trận trước mắt.

Chỉ cần tìm được quy luật vận chuyển thôn phệ chi lực của thôn phệ đại trận trước mắt, muốn phá thôn phệ đại trận trước mắt sẽ dễ dàng hơn.

Chu Thành không ngừng thử thăm dò quy luật vận chuyển thôn phệ chi lực của thôn phệ đại trận.

Đồng thời, Chu Thành triển khai thần hồn chi lực, thông qua khe hở lúc vận chuyển thôn phệ chi lực, từng chút thẩm thấu vào chỗ sâu nhất trong không gian của thôn phệ đại trận phía trước.

Thời gian từng giờ trôi qua.

Rốt cuộc thần hồn chi lực của Chu Thành cũng thẩm thấu đến chỗ sâu nhất trong không gian của thôn phệ đại trận, đi tới khu vực mắt trận của thôn phệ đại trận.

Qua nửa ngày.

Mấy người Diệp lão thủ hộ bên cạnh cũng không ai dám lên tiếng, sợ quấy rầy đến Chu Thành.

Đêm, bắt đầu giáng lâm.

Thế giới Lôi Ngục hàn khí bức người, mấy người Diệp lão sợ hàn khí ảnh hưởng đến Chu Thành, đều vận chuyển công pháp bức hàn khí xung quanh lui ra.

Lúc bóng đêm rút đi, sắc trời bắt đầu sáng lên.

Ba ngày hai đêm liên tục như thế.

Sáng sớm ngày thứ tư, đột nhiên, thôn phệ đại trận phía trước kịch liệt phun ra nuốt vào quang mang không thôi, thôn phệ chi lực lúc ẩn lúc hiện, nhìn thấy thôn phệ đại trận thay đổi như thế, bọn người Diệp lão, Long Trí thần sắc chấn động.

Lại một lát sau, quang mang của thôn phệ đại trận dần dần biến mất, thôn phệ chi lực tiêu tán.

Chu Thành thu hồi Cửu Thải Côn Bằng Pháp Tướng, cười nói với mọi người: “May mắn không làm nhục mệnh.”

Thôn phệ đại trận, cuối cùng bị phá.

Hơn nữa, thông qua ba ngày phá trận này, Chu Thành nắm giữ được khiếu quyết của thôn phệ đại trận, sau này hắn cũng có thể bố trí ra thôn phệ đại trận.

Mọi người thấy thôn phệ đại trận phá mất thì đều nở nụ cười.

“Yêu Vương đại nhân thủ đoạn thông thần.” Phượng Cửu đi lên cười nói với Chu Thành: “Nếu là ta, đoán chừng một vạn năm cũng không phá nổi cái thôn phệ đại trận này.”

Long Trí nhướng mí mắt, đồ nịnh nọt này.

Chu Thành cười cười, nói với mọi người: “Đi thôi, chúng ta vào xem.” Sau đó theo mọi người bay vào sơn phong.

Trên ngọn núi tọa lạc một dãy cung điện.

Mỗi một tòa cung điện đều xây rất là to lớn, hơn nữa trên mỗi một tòa cung điện đều điêu khắc hình ảnh một con Côn Bằng to lớn, giữa những viện tử giữa cung điện đan xen cũng có rất nhiều pho tượng Côn Bằng.

Xích Dương nói: “Không biết cái trứng Cửu Thải Côn Bằng đó có ấp chưa.” Nói xong, dẫn Chu Thành bay đến cung điện nào đó.

Sau đó, hắn và bọn người Chu Thành đi đến trước một cung điện không đáng chú ý nào đó.

“Có cấm chế.” Long Trí mở miệng nhắc nhở.

Vừa rồi ở nơi xa cũng không có cảm ứng được cấm chế của cung điện này, nhưng tới gần, bọn người Long Trí cảm ứng ra được, chỉ cần bọn họ đi tới trước mấy bước nữa thì chắc chắn sẽ bị lực lượng cấm chế của cung điện công kích.

Mấy người quay qua nhìn Chu Thành.

Chu Thành im lặng, nói: “Mọi người không cần nhìn ta, đồng loạt ra tay, phá trận đi.”

Mấy người Long Trí, Phượng Cửu xấu hổ cười một tiếng, lúc này mới đi lên, đồng loạt xuất thủ.

Ầm ầm!

Công kích của hơn mười người đồng loạt rơi xuống đại trận cấm chế của cung điện.

Quang mang nổ tung.

Từng tiếng răng rắc vang lên.

Mọi người thấy thế, lại đồng loạt xuất thủ một lần nữa.

Lần này, đại trận cấm chế bị đánh vỡ hoàn toàn.

Chu Thành đi lên đẩy một cái, đại môn cung điện từ từ mở ra.