Thấy cảnh này, mọi người không có ai mà không ngây người.
Những binh sĩ thủ vệ đó càng kinh ngạc đến ngây người.
“Mau, đi bẩm báo cho trưởng lão đại nhân!” Binh sĩ giật mình tỉnh lại.
Đông Phương Ngạo nhìn những binh sĩ hoảng hốt chạy đi, cũng không có ngăn cản mà là phá không bay tới một hướng nào đó.
Cái hướng đó chính là tổng phủ của Đông Phương thế gia trong Vũ Lăng Tiên Thành.
Lúc này, trong đại điện của Đông Phương thế gia, gia chủ Đông Phương Đông Phương Tuyết với gia chủ Mộ Dung gia tộc và gia chủ u Dương gia tộc đang bàn chuyện Chu Thành.
Mộ Dung gia chủ Mộ Dung Bác vẻ mặt lo lắng nói: “Bây giờ gần như toàn bộ Ma tộc đều gia nhập dưới trướng Chu Thành, Chu Thành chấp chưởng Yêu tộc, Ma tộc, Cửu Thiên Điện, có thế lực như thế, nếu hắn muốn thống nhất Tiên Võ thì trong Tiên Võ còn ai có thể chống lại hắn?”
Nếu như Chu Thành muốn thống nhất Tiên Võ, chỉ sợ cái mục tiêu tiếp theo sẽ là những thế lực đỉnh cấp như Vũ Lăng Tiên Thành, Hải tộc, Tinh Không Thần Tộc, Địa Để Uyên Tộc.
u Dương gia chủ u Dương Phong cũng vẻ mặt lo lắng nói: “Đúng vậy đó, ai có thể nghĩ tới một tiểu thiếu niên mười mấy tuổi sẽ trở thành Tiên Võ chi chủ.”
Đông Phương Tuyết không có mở miệng, trong lòng cũng nặng nề.
Lúc trước, người của Cửu Thiên Điện tới muốn mua Hoàng Chi Tiên Quả trong tay hắn, hắn ra giá ba ngàn viên Tiên thạch.
Bây giờ nghĩ lại, hắn có chút hối hận.
Đúng lúc này, đột nhiên, ngoài cửa có một vị Thái Thượng trưởng lão của Đông Phương thế gia hoảng sợ đi đến, nói với Đông Phương Tuyết: “Bẩm báo gia chủ, u Dương Minh của u Dương thế gia vừa mới bị người ta giết chết.”
u Dương Minh, chính là đội trưởng binh sĩ đó, bởi vì u Dương Minh là cháu của u Dương gia chủ u Dương Phong cho nên hắn mới hoảng sợ chạy đến đây bẩm báo.
“Cái gì? !” Ba người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong đều kinh ngạc.
Sau đó, u Dương Phong sầm mặt lại, phẫn nộ hỏi: “Là ai?”
Thái Thượng trưởng lão của Đông Phương thế gia tranh thủ nói: “Là một người trung niên, thực lực khó lường.” Sau đó kể lại toàn bộ quá trình Đông Phương Ngạo đánh giết u Dương Minh lúc đó một lần.
Ba người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Minh nghe xong thì đều vẻ mặt kinh nghi bất định.
Người này cũng dám không thèm quan tâm quy củ của Vũ Lăng Tiên Thành bọn họ, cũng đường đường chính chính giết người, chứng tỏ là chắc chắn có chỗ dựa.
“Chúng ta đi ra xem thử xem.” Trong kinh nghi, Đông Phương Tuyết đứng lên, nói.
u Dương Minh cũng lãnh đạm nói: “Ta cũng muốn xem thử xem là ai mà dám không nể mặt tam đại thế gia cổ xưa chúng ta.”
Thế là ba người triệu tập một đám cao thủ dưới trướng ba đại thế gia bay tới chỗ Đông Phương Ngạo.
Ba đại thế gia điều động tất cả cao thủ, trùng trùng điệp điệp, kinh động đến vô số cao thủ trong Vũ Lăng Tiên Thành.
“Đông Phương Tuyết!”
“Mộ Dung Bác!”
“u Dương Phong!”
“Gia chủ ba đại thế gia đồng thời xuất động, có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Nghe nói có người vừa mới giết cháu của u Dương gia chủ là u Dương Minh.”
“u Dương Minh? Minh Ngọc công tử?”
Vô số cao thủ trong Vũ Lăng Tiên Thành kinh ngạc không thôi, nhao nhao đi theo cao thủ của ba đại thế gia.
Thế là, gần như tất cả cao thủ trong Vũ Lăng Tiên Thành đều vọt tới chỗ Đông Phương Ngạo.
Đông Phương Ngạo đang bay tới chỗ tổng phủ của Đông Phương thế gia, không được bao lâu thì thấy cao thủ của ba đại thế gia trùng trùng điệp điệp đến đây.
Lúc này, cao thủ của ba đại thế gia cũng đều thấy được Đông Phương Ngạo đang bay từ đối diện tới, đám người thấy Đông Phương Ngạo đang bay tới bên này thì đều hơi giật mình.
“Gia chủ, chính là người này.” Lúc trước, vị Thái Thượng trưởng lão tới bẩm báo của Đông Phương thế gia tranh thủ nói với Đông Phương Tuyết.
Đông Phương Tuyết gật đầu, sắc mặt nghi hoặc mà nhìn người trung niên này.
Đối phương mang tới cho hắn một cảm giác rất quen thuộc.
Song phương đứng vững.
u Dương Phong lạnh lùng nhìn Đông Phương Ngạo: “Chính là ngươi giết tôn nhi ta?”
Đông Phương Ngạo đứng chắp tay, cũng không thèm nhìn u Dương Phong mà đưa mắt nhìn Đông Phương Tuyết: “Ngươi là gia chủ đương nhiệm của Đông Phương thế gia ta?”
Đông Phương thế gia ta? !
Mọi người không có ai mà không kinh ngạc.
Đông Phương Tuyết cũng chấn động.
Người trung niên này là người của Đông Phương thế gia bọn họ?
Mộ Dung Bác, u Dương Minh cũng đều nhìn nhau.
“Ngươi là?” Đông Phương Tuyết không dám xác định mà nhìn chằm chằm vào Đông Phương Ngạo.
Đông Phương Ngạo lạnh nhạt nói: “Đông Phương Ngạo.”
Đông Phương Ngạo!
Họ Đông Phương! Quả nhiên là người của Đông Phương thế gia.
Mọi người xung quanh giật mình.
Chỉ là Đông Phương Ngạo này là ai chứ? Ngay cả Mộ Dung thế gia, u Dương thế gia biết rõ rất nhiều cao thủ của Đông Phương thế gia nhưng cũng chưa từng nghe nói tới Đông Phương thế gia có cao thủ như thế này.
Nhưng mà Đông Phương Tuyết thân là gia chủ Đông Phương thế gia, nghe được cái tên này thì toàn thân chấn động mãnh liệt.
Đông, Đông Phương Ngạo? !
Hắn không dám tin tưởng nhìn người trung niên mà hắn cảm thấy nhìn rất quen trước mắt này, nuốt nước bọt một cái, nói: “Ngươi, ngươi là Ngạo Thần, tằng tổ!”
Ngạo Thần, tằng tổ!
Cao thủ của Mộ Dung thế gia, u Dương thế gia nghe xong thì đều kinh hãi mà nhìn người trung niên ăn mặc quái dị này.
“Ngạo, Ngạo Thần đại nhân.” Mộ Dung Bác đầu lưỡi cứng ngắc, run run nói: “Ngươi, ngươi là Ngạo Thần đại nhân? !”
Sau thượng cổ, Đông Phương thế gia từng xuất hiện một vị thiên tài yêu nghiệt kinh tài tuyệt diễm, thiên phú cao gần bằng Thủy tổ Đông Phương thế gia.
Người này chính là cháu của Thủy tổ của Đông Phương thế gia, cũng là người đến gần với thần nhất sau thượng cổ.
Được thế giới Tiên Võ xưng là “Ngạo Thần”.
Chỉ là mấy vạn năm trước, vị Ngạo Thần đại nhân của Đông Phương thế gia này rời khỏi Đông Phương thế gia, không biết tung tích, có người nói là vi tìm kiếm phương pháp đột phá Thần Tiên Cảnh cho nên Đông Phương Ngạo mới rời khỏi Đông Phương thế gia.
Một vài cao thủ cấp lão tổ xung quanh cũng dần dần nhớ tới Ngạo Thần của Đông Phương thế gia, đều kinh hãi mà nhìn Đông Phương Ngạo.
Năm đó, Đông Phương Ngạo được xưng là người đến gần với thần nhất.
Vài vạn năm trôi qua, Đông Phương Ngạo vẫn còn sống?
Như vậy thì chẳng phải là? !
Xung quanh, một vài đệ tử chưa nghe nói tới Đông Phương Ngạo, cho nên nghi hoặc hỏi: “Ngạo Thần tằng tổ? Ngạo Thần này là tằng tổ của gia chủ Đông Phương?”
Trưởng bối nghe thủ hạ đệ tử bàn tán về Đông Phương Ngạo thì đều sợ đến sắc mặt đại biến, thậm chí có người sợ đến vội vã bịt miệng thủ hạ đệ tử, sau đó dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn chằm chằm vào thủ hạ đệ tử.
“Không sai, ta chính là Ngạo Thần.” Đông Phương Ngạo nhìn Mộ Dung Bác kinh hãi, lạnh nhạt nói, nói đến đây, phóng thích khí thế ra.
Khí thế của Đông Phương Ngạo như muốn thôn thiên phệ địa, trong nháy mắt, tất cả mọi người cảm thấy như bị ngàn vạn ngọn núi lớn đè xuống, tất cả mọi người đều không chịu nổi lực vô hình này nên toàn bộ quỳ xuống.
Cho dù là những Nhân Tiên đỉnh phong như Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Minh thì cũng không ngoại lệ.
Khí thế trên người Đông Phương Ngạo không ngừng khuếch tán, cao thủ trong Vũ Lăng Tiên Thành không ngừng quỳ mọp xuống.
Quỳ rạp dưới đất, bọn người Đông Phương Tuyết cảm nhận được khí tức khủng bố của Đông Phương Ngạo thì sắc mặt trắng nhợt, trên trán đổ mồ hôi, không còn dám nghi ngờ thân phận của Đông Phương Ngạo nữa.
Ngay lúc bọn người Đông Phương Tuyết lo sợ không yên, bất an thì khí thế trên người Đông Phương Ngạo đột nhiên rút đi giống như là thuỷ triều, bọn người Đông Phương Tuyết cảm thấy trọng áp trên người mình biến mất, nhưng mà cho dù như thế thì bọn họ vẫn thở hổn hển.
“Đều đứng lên cả đi.” Đông Phương Ngạo mở miệng nói với bọn người Đông Phương Tuyết.
Đợi sau khi Đông Phương Tuyết đứng dậy, Đông Phương Ngạo đột nhiên lên tiếng hỏi: “Bây giờ đệ nhất tông môn trong thế giới Tiên Võ vẫn còn là Thái Nhất Tiên Môn sao?”
Đông Phương Tuyết khẽ giật mình, sau đó lập tức tranh thủ trả lời: “Hồi bẩm Ngạo Thần tằng tổ, Thái Nhất Tiên Môn đã bị diệt từ mấy năm trước rồi.”
“Cái gì?” Đông Phương Ngạo cực kỳ ngoài ý muốn: “Thái Nhất Tiên Môn bị diệt như thế nào đó?”
“Là bị một tiểu thiếu niên tên là Chu Thành diệt đi, Chu Thành này tìm hiểu được tiên kiếm do Trương Hồng đại nhân của Cửu Thiên Điện để lại, trở thành Cửu Thiên Điện chi chủ.” Đông Phương Tuyết vội vàng nói: “Sau đó hắn lại leo lên Yêu Vương bảo tọa, trở thành một đời Yêu Vương mới của Yêu Tộc, chính là hắn suất lĩnh cao thủ của Yêu tộc, cao thủ của Cửu Thiên Điện diệt môn Thái Nhất Tiên Môn.”
Chương 336: Làm nô tài của Đông Phương thế gia ta
“Cái gì? !”
“Một tiểu thiếu niên? Điện Chủ Cửu Thiên Điện? Một đời Yêu Vương mới của Yêu Tộc!” Đông Phương Ngạo khó có thể tin nói.
Thế giới Tiên Võ lại trở thành thiên hạ của một tiểu thiếu niên?
Trong lòng có Đông Phương Ngạo cảm giác hoang đường.
“Đúng vậy, tằng tổ đại nhân, kẻ này tên là Chu Thành.” Đông Phương Tuyết lại nói: “Hắn đến từ một cái tiểu gia tộc, cha mẹ của hắn chỉ là một Tiên Thiên nho nhỏ mà thôi.”
Đông Phương Ngạo mở trừng hai mắt.
Phụ mẫu chỉ là một Tiên Thiên?
Nô tài hạ đẳng nhất của Đông Phương thế gia bọn họ cũng không chỉ Tiên Thiên.
“Hơn nữa, trước đó không lâu Chu Thành tiêu diệt Huyết Hải Ma Tông.” Đông Phương Tuyết lại nói: “Sau đó lại thu phục Ma Sơn, bây giờ tất cả thế lực Ma tộc đều gia nhập dưới trướng của hắn.”
“Hắn trở thành Ma Vương Ma tộc.”
Đông Phương Ngạo ngẩn ngơ.
Điện Chủ Cửu Thiên Điện!
Yêu Vương Yêu tộc!
Ma Vương Ma tộc!
Hắn đang nghe thiên thư đó sao?
Sững sờ một lát, Đông Phương Ngạo không nhịn được hỏi: “Chu Thành này bao nhiêu tuổi rồi?”
“Bây giờ hắn mới mười sáu tuổi, qua năm mới mười bảy tuổi.” Đông Phương Tuyết tranh thủ trả lời: “Về phần thực lực, hẳn là Đại Đế Cảnh thất trọng.”
Bởi vì sau khi Chu Thành thu phục Ma Sơn thì không có xuất thủ trước mặt mọi người nữa, cho nên Đông Phương Tuyết chỉ dựa vào phỏng đoán để suy đoán ra cảnh giới của Chu Thành bây giờ.
“Mười, mười sáu tuổi? Đế Cảnh thất trọng!” Đông Phương Ngạo ấp úng hỏi lại.
Nghèo khó hạn chế sức tưởng tượng của hắn.
Năm đó, hắn được xưng là người đến gần cảnh giới Thần Tiên Cảnh nhất trong thế giới Tiên Võ, thiên phú vô song, hắn tự xưng là thiên phú của hắn đã đủ yêu nghiệt, nhưng bây giờ so với thiếu niên mười sáu tuổi tên là Chu Thành Chu Thành này thì qua bình thường!
“Bây giờ Chu Thành này đang ở đâu?” Đông Phương Ngạo đột nhiên mở miệng hỏi.
Đông Phương Tuyết cung kính trả lời: “Từ khi hắn thu phục Ma tộc thì biến mất, nhưng mà cha mẹ của hắn đang ở sơn môn trước kia của Thái Nhất Tiên Môn.”
Nhưng sau hắn lại nói: “Tằng tổ đại nhân, bây giờ ngươi vừa trở về, nếu không về tổng phủ trước đi, chúng ta bày tiệc tẩy trần cho ngươi.”
Đông Phương Ngạo lại lắc đầu: “Không cần, bây giờ ta sẽ đi qua Thái Nhất Tiên Môn.” Nhìn về phía Thái Nhất Tiên Môn: “Ta cũng muốn xem xem Chu Thành có có được phong thái như Trương Hồng năm đó hay không.”
Nhắc tới Điện Chủ Cửu Thiên Điện Trương Hồng, Đông Phương Ngạo hai mắt lạnh lùng.
Năm đó, gia gia hắn bị Trương Hồng đánh trọng thương, trở lại chưa bao lâu thì chết.
Có thể nói, gia gia hắn chết trong tay Trương Hồng.
“Chúng ta nguyện theo tằng tổ đại nhân đến đó.” Đông Phương Tuyết nghe Đông Phương Ngạo nói muốn đi Thái Nhất Tiên Môn thì vội vàng nói.
Những cao thủ khác của Đông Phương thế gia cũng đồng loạt nói theo.
Mộ Dung Bác cũng mở miệng nói: “Mộ Dung Bác nguyện suất lĩnh đệ tử Mộ Dung thế gia theo Ngạo Thần đại nhân đến đó.”
u Dương Phong cũng tranh thủ mở miệng, nói nguyện suất lĩnh đệ tử u Dương thế gia theo Ngạo Thần đến Thái Nhất Tiên Môn.
“Cũng được.” Đông Phương Ngạo nhìn bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong, gật đầu nói: “Tất cả Đế Cảnh trở lên theo ta đi đến đó đi.”
Đông Phương Ngạo nói xong, phá không bay lên.
Bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong tranh thủ thời gian suất lĩnh Thái Thượng trưởng lão Đế Cảnh trở lên nhao nhao đuổi theo.
Những cao thủ gia tộc, tông môn, vương triều khác xung quanh thấy thế thì đều như ong vỡ tổ.
“Năm đó, Đông Phương Thủy tổ bị Điện Chủ Cửu Thiên Điện Trương Hồng đại nhân đánh trọng thương, không trị được mà chết, bây giờ Ngạo Thần đại nhân trở về, ngay cả tổng phủ của Đông Phương thế gia cũng không về, lập tức đi Thái Nhất Tiên Môn, lần này có trò hay để nhìn!”
“Cái gì, Đông Phương Thủy tổ chết trong tay Trương Hồng đại nhân?”
“Không biết Ngạo Thần đại nhân là cảnh giới gì? Sợ là đã vượt qua Nhân Tiên, không biết có thể quét ngang Cửu Thiên Điện, Yêu tộc với Ma tộc hay không?”
“Cho dù là vượt qua Nhân Tiên Cảnh thì cũng không thể nào dùng sức một mình lay chuyển toàn bộ Cửu Thiên Điện, Yêu tộc với Ma tộc chứ? Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc có hơn mấy ngàn cường giả Nhân Tiên thập trọng!”
Tất cả mọi người đều vẻ mặt kích động, nước miếng tung bay, một vài lão tổ thực lực mạnh mẽ cũng nhao nhao đi theo.
Không lâu sau, đám người đã ra khỏi Vũ Lăng Tiên Thành.
Đông Phương Tuyết đi theo sau lưng Đông Phương Ngạo, chần chờ nói: “Tằng tổ đại nhân, theo chúng ta biết, Chu Thành ngoại trừ chấp chưởng Yêu tộc, Cửu Thiên Điện, Ma tộc ra thì bên cạnh hắn còn có một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh.”
“A, khôi lỗi Thần Tiên Cảnh.” Đông Phương Ngạo ngoài ý muốn, lập tức cười cười nói: “Không ngờ được là tiểu tử này còn có một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, thú vị nha.”
Đông Phương Tuyết lập tức kể lại chuyện Chu Thành cướp đoạt khôi lỗi Thần Tiên Cảnh từ trong tay của Ngọc Diện Kiếm Ma lại một lần.
Đông Phương Ngạo nghe xong, gật đầu nói: “Ta biết rồi.” Hắn nhìn mấy người Đông Phương Tuyết một chút, sau đó phong khinh vân đạm nói: “Chỉ là một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh thôi, nếu là một vị Thần Tiên Cảnh thì có lẽ còn có chút phiền toái nhỏ, nhưng nếu như là khôi lỗi Thần Tiên Cảnh thì ta lật tay là có thể trấn áp!”
Bọn người Đông Phương Tuyết nghe Đông Phương Ngạo tự tin mãnh liệt như vậy thì trong lòng hoàn toàn buông lỏng, tươi cười rạng rỡ.
“Vậy thì tằng tổ đại nhân, đến lúc đó chúng ta nên xử lý Chu Thành này như thế nào?” Đông Phương Tuyết cẩn thận hỏi thăm.
Đông Phương Ngạo nói: “Mười sáu tuổi Đế Cảnh, thiên phú như vậy, giết thì cũng đáng tiếc, nếu như hắn chịu gia nhập dưới trướng ta, làm nô tài của Đông Phương thế gia ta, vĩnh viễn đi theo làm tùy tùng cho Đông Phương thế gia, ta có thể giữ hắn lại.”
“Nếu như hắn không chịu.” Nói đến đây, Đông Phương Ngạo hai mắt lóe lên sát ý: “Vậy ta chỉ có thể đem bóp chết rồi, cũng coi như là hoàn thành tâm nguyện của gia gia năm đó.”
Một lượng lớn cao thủ của Đông Phương thế gia, Mộ Dung thế gia, u Dương thế gia đang bay tới Thái Nhất Tiên Môn.
Cao thủ Cửu Thiên Điện trấn thủ Thái Nhất Tiên Môn nhanh chóng nhận được tin Đông Phương Ngạo trở về, cũng suất lĩnh cao thủ ba đại thế gia Đông Phương thế gia đến đây.
Khi Diệp lão biết được tin tức này thì vẻ mặt kinh ngạc, sau đó sắc mặt đại biến: “Ngạo Thần? !”
Đối với Đông Phương Ngạo Thần uy chấn Tiên Võ mấy vạn năm trước này, sao hắn lại không biết cho được.
Chỉ là không ngờ được là Đông Phương Ngạo Thần này lại còn sống mà thôi.
Nói như vậy?
Luôn luôn ung dung, bọn người Long lão, Đao lão, Kiếm lão cũng sắc mặt đại biến.
Năm đó Đông Phương Ngạo Thần chính là người đến gần với thần nhất trong thế giới Tiên Võ, vài vạn năm sau hắn trở về, chắc chắn đối phương đã đột phá, nếu không thì không thể nào có được thọ nguyên dài như thế được.
Năm đó, Đông Phương Thủy tổ bị Điện Chủ Cửu Thiên Điện Trương Hồng đánh trọng thương mà chết, bây giờ, Đông Phương Ngạo Thần suất lĩnh cao thủ ba đại gia tộc Đông Phương thế gia khí thế hung hãn mà đến, mục đích của hắn không cần nói cũng biết.
“Mau cho người liên hệ với Điện Chủ.” Diệp lão trấn định lại, trầm giọng nói: “Mặt khác, báo cho Điện Chủ tạm thời đừng trở về.”
Mấy lão Long lão vội cho thủ hạ liên hệ Chu Thành, bẩm báo chuyện này lại.
Lúc này, Chu Thành đang luyện chế khôi lỗi Bạch Long Kiếm, nhận được tin tức mấy người Diệp lão bẩm báo, không khỏi ngoài ý muốn.
“Đông Phương Ngạo Thần.” Chu Thành nhướng mày.
Xem ra hắn phải nghĩ cách tăng tốc độ luyện chế khôi lỗi Thần Tiên Cảnh.
Nếu chỉ có một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh thì chắc chắn là không ngăn cản được Đông Phương Ngạo Thần, nhưng nếu như hắn có thể khống chế bốn con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, như vậy thì hẳn là có thể đánh với Đông Phương Ngạo một trận.
Chỉ là với thực lực Đế Cảnh đỉnh phong của hắn bây giờ thì muốn khống chế bốn con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh là có chút khó, trừ phi hắn đột phá đến Nhân Tiên Cảnh.
“Nhân Tiên Cảnh.” Chu Thành tự nói.
Phải làm như thế nào mới có thể đột phá Nhân Tiên Cảnh trong mấy ngày ngắn ngủi đây?
Bây giờ cho dù là hắn nuốt tiên dược tu luyện thì cũng không thể nào đột phá Nhân Tiên Cảnh trong mấy ngày ngắn ngủi được.
Chương 337: Gọi Cửu Thiên Điện Cửu lão tới gặp ta
Chu Thành cau mày, nghĩ đến phương pháp đột phá Nhân Tiên.
Hắn tìm kiếm Ám Giới Đỉnh một lần.
Đột nhiên, hắn thấy được Minh Vương Đỉnh của Minh Vương.
Trong lòng hắn hơi động, lấy Minh Vương Đỉnh ra ngoài, sau đó mở miệng đỉnh ra, nhìn viên đan dược màu đen được để ở trong đỉnh, yên tĩnh không có một chút quang trạch, không có một chút hương khí đan dược.
Theo hắn phỏng đoán, Minh Vương tuyệt đối không chỉ là một vị Thần Tiên Cảnh.
Hắn luyện chế đan dược, chắc chắn không phải tiên đan bình thường.
Viên đan dược này, mặc dù chỉ là bán thành phẩm, nhưng có lẽ đan dược chi lực còn tốt hơn Cửu Thiên Tiên Đan nhiều lần.
Chu Thành lấy viên đan dược đó ra ngoài, nhìn đan dược trong tay, nghĩ nghĩ, Chu Thành vẫn quyết định nuốt nó tu luyện, xem có thể mượn nhờ đan dược chi lực của đan dược này để đột phá hay không.
Cho dù không thể đột phá thì cũng không có hại gì.
Dù sao bây giờ hắn cũng không còn những phương pháp nào khác.
Thế là, Chu Thành nuốt viên đan dược màu đen đó vào.
Viên đan dược màu đen này cũng không có vào miệng tan đi như tưởng tượng, đan dược giống như như viên đường cứng rắn, vào miệng thì mặt ngoài đan dược bắt đầu hòa tan ra.
Khi mặt ngoài đan dược hòa tan ra, một tiếng ầm vang, trong cơ thể Chu Thành giống như nổi lên ngàn vạn thiên lôi, có tiếng ầm vang không ngừng vang lên, đan dược chi lực cực kỳ bành trướng, điên cuồng đánh vào các ngõ ngách trong thân thể Chu Thành.
Lỗ chân lông toàn thân Chu Thành lại phun ra từng đạo lôi quang, Chu Thành vội vàng không kịp chuẩn bị, bị giật nảy mình, tranh thủ vận chuyển Bắc Minh Thần Công luyện hóa đan dược chi lực.
Chỉ là, mặc cho Chu Thành điên cuồng vận chuyển Bắc Minh Thần Công, điên cuồng luyện hóa đan dược chi lực, nhưng lôi quang từ lỗ chân toàn thân dâng trào vẫn càng ngày càng mạnh.
Từ xa nhìn lại, Chu Thành chính là một cái lôi trì, lôi quang đang không ngừng phun trào, dũng mãnh tiến ra.
Đan dược này cũng quá mạnh đi chứ.
Chu Thành cười khổ.
Hắn nghĩ tới có thể đan dược này sẽ mạnh hơn Cửu Thiên Tiên Đan mấy lần, nhưng mà như vậy nào chỉ là mạnh hơn mấy lần.
Là gấp mười!
Không, gấp hai mươi lần!
Không lâu sau, Chu Thành đã bị lôi quang bao phủ toàn thân.
Được đan dược chi lực rèn luyện, toàn thân Chu Thành tê dại không thôi.
Cũng may mắn là Chu Thành cô đọng bất diệt chân thân, nhục thân mạnh mẽ, nếu không thì cũng không phải là tê dại thôi đâu, những cao thủ Đế Cảnh đỉnh phong khác hoàn toàn không thể nào chịu được đan dược chi lực này, sẽ trực tiếp bị đan dược chi lực này căng nứt dần, cuối cùng nổ tung mà chết.
Chu Thành tựa như đang ngâm mình trong lôi chi hải dương, toàn thân đã tê dại nhưng lại dễ chịu, cả người dục tiên dục tử.
Không sai, chính là dục tiên dục tử.
Toàn thân Chu Thành như là muốn bay lên, bay tới Tiên Giới.
Hắn hoàn toàn không cảm nhận được trọng lượng của mình.
Đó không phải là ảo giác của Chu Thành.
Khi đan dược dược lực trùng kích vào, toàn thân Chu Thành đều đang xảy ra thay đổi kinh người, thay đổi từ người thành tiên.
Từ nhục thân đến thần hồn, từ trong ra ngoài, Chu Thành bắt đầu có khí tức của tiên.
Trên trấn Chu Thành lại xuất hiện một cái Ấn Phù.
Cái Ấn Phù này giống như là một tia chớp.
Khi tầng đan dược chi lực thứ nhất của đan dược bị Chu Thành luyện hóa, tầng đan dược chi lực thứ hai của đan dược bắt đầu hòa tan, xung kích toàn thân Chu Thành lần nữa.
Đan dược chi lực của viên đan dược màu đen đó giống như là cánh hoa nở rộ, nở rộ từng tầng từng tầng, bong ra từng tầng từng tầng, sau đó dung nhập vào trong cơ thể Chu Thành.
Khí tức tiên trên người Chu Thành càng dày đặc hơn.
Trong lúc Chu Thành tu luyện, Quang Minh Bạch Hổ với Hắc Long điều khiển phi thuyền hối hả phi hành, vượt qua từng tòa sơn phong, không ngừng chạy về Thái Nhất Tiên Môn.
Mà Đông Phương Ngạo suất lĩnh cao thủ ba đại thế gia cũng không ngừng tới gần Thái Nhất Tiên Môn.
Cao thủ Yêu tộc với Ma tộc biết được chuyện Đông Phương Ngạo thì cũng đồng loạt suất lĩnh đại quân chạy đến.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ thế giới Tiên Võ đều thần hồn nát thần tính.
Mấy ngày sau.
Đông Phương Ngạo nhìn Thái Nhất Tiên Thành phía trước, hồi ức nói: “Thái Nhất Tiên Thành vẫn giống y như năm đó.”
Mấy vạn năm trôi qua, Thái Nhất Tiên Thành vẫn giống như trong trí nhớ hắn, dưới ánh mặt trời, lộ ra tiên linh chi khí, phiêu miểu, nhộn nhịp nhưng lại không có ầm ĩ, tất cả đều ngay ngắn trật tự.
“Đợi chút nữa tất cả đừng có động tay, đừng hủy Thái Nhất Tiên Thành.” Đông Phương Ngạo hạ lệnh cho bọn người Đông Phương Tuyết.
Mặc dù bọn người Đông Phương Tuyết không biết dự tính trong lòng Đông Phương Ngạo nhưng nghe vậy thì đều cung kính xác nhận.
không lâu sau, Đông Phương Ngạo với cao thủ ba đại thế gia đã đi tới trên không Thái Nhất Tiên Thành.
Cao thủ canh giữ ở trong Thái Nhất Tiên Thành nhìn thấy bọn người Đông Phương Ngạo tới thì đều biến sắc, trước khi bọn người Đông Phương Ngạo tới thì bọn họ đã nhận được tin tức của Cửu lão của Cửu Thiên Điện.
“Gọi thành chủ của các ngươi ra gặp ta.” Đông Phương Ngạo nhìn vệ binh tuần sát của Thái Nhất Tiên Thành ở phía xa, lạnh nhạt nói.
Đông Phương Ngạo nói chuyện, giọng điệu không cho phép kháng cự, giọng không lớn nhưng lại truyền tới từng nơi hẻo lánh trong Thái Nhất Tiên Thành.
Không lâu sau, một đội cao thủ từ bên trong Thái Nhất Tiên Thành phá không bay ra, đi tới trên không.
“Tại hạ chính là thành chủ của Thái Nhất Tiên Thành.” Người trung niên dẫn đầu khom người với Đông Phương Ngạo, ôm quyền cung kính nói: “Tiền bối chính là Ngạo Thần đại nhân?”
Đông Phương Ngạo nói: “Không sai.” Cũng không có nói nhảm, nói thẳng: “Gia nhập dưới trướng ta, làm việc cho Đông Phương thế gia ta.”
Thành chủ của Thái Nhất Tiên Thành với một đám cao thủ của Thái Nhất Tiên Thành không khỏi khẽ giật mình.
“Ngạo Thần đại nhân.” Thành chủ của Thái Nhất Tiên Thành vừa muốn mở miệng thì bị Đông Phương Ngạo ngắt lời: “Đương nhiên, ngươi cũng có thể chọn cự tuyệt, nhưng mà ngươi phải suy nghĩ kỹ rồi mới quyết định.”
“Cự tuyệt, chết!”
Cự tuyệt, chết!
Đông Phương Ngạo nói khiến cho trong lòng vô số cao thủ trong Thái Nhất Tiên Thành lạnh lẽo.
Tất cả mọi người nhìn về phía thành chủ của Thái Nhất Tiên Thành.
Thành chủ của Thái Nhất Tiên Thành sắc mặt âm tình bất định, hắn chỉ cảm thấy phong thanh xung quanh ngừng lại, thân là cao thủ Nhân Tiên Cảnh, hắn chưa bao giờ cảm thấy thời tiết nóng bức như thế.
“Cảm ơn ý tốt của Ngạo Thần đại nhân, ta chính là đệ tử của Cửu Thiên Điện, sư phụ ta là Diệp lão của Cửu Thiên Điện, ta chỉ trung với Cửu Thiên Điện.” Thành chủ của Thái Nhất Tiên Thành mở miệng nói.
Nhưng mà hắn vừa mới nói xong thì bị Đông Phương Ngạo tiện tay một chỉ đánh bay ra ngoài, cũng không biết có phải do Đông Phương Ngạo cố ý hay không khống chế lực lượng hay không, toàn thân thành chủ của Thái Nhất Tiên Thành nổ tung thành vô số mảnh vỡ, huyết nhục văng tung tóe, văng đầy bốn phía đường đi.
Các cao thủ phe Thái Nhất Tiên Thành nhìn thấy thảm trạng của thành chủ của Thái Nhất Tiên Thành như vậy thì đều biến sắc.
Đông Phương Ngạo đánh chết thành chủ của Thái Nhất Tiên Thành, giống như là chỉ làm một chuyện rất nhiều, nhìn về phía những cao thủ khác của Thái Nhất Tiên Thành: “Nói cho Cửu lão của Cửu Thiên Điện của các ngươi biết, gọi bọn họ lập tức tới gặp ta.”
“Nhưng mà, con người của ta không có lòng kiên nhẫn, một giờ sau, nếu như bọn họ không đến thì ta sẽ giết một vạn người.”
“Hai giờ sau, nếu như bọn họ không đến thì ta sẽ giết hai vạn người.”
“Một ngày sau, nếu như bọn họ còn không đến, ta sẽ giết một trăm vạn người.”
Một ngày sau, giết một trăm vạn người!
Đông Phương Ngạo muốn đồ thành?
Tất cả cao thủ trong Thái Nhất Tiên Thành đều vừa sợ vừa giận.
Đông Phương Ngạo nói xong, tay nhiếp một cái, nhiếp một vị cao thủ bên cạnh thành chủ của Thái Nhất Tiên Thành tới trước mặt: “Dẫn ta tới phủ thành chủ.”
Hắn biết được từ miệng Đông Phương Tuyết, Thái Nhất Tiên Trận của Thái Nhất Tiên Môn bị Chu Thành cải tiến, dung hợp Cửu Thiên Đại Trận, uy lực tăng mạnh, cho nên Đông Phương Ngạo cũng lười tốn sức công kích sơn môn Thái Nhất Tiên Môn mà ở lại Thái Nhất Tiên Thành này chờ mấy người Diệp lão đến.
Lúc đầu, mấy người Diệp lão định ở lại trong Thái Nhất Tiên Môn chuẩn bị sẵn sàng đón địch, biết được Đông Phương Ngạo đánh giết thành chủ của Thái Nhất Tiên Thành, cũng nói nếu như sau một ngày mà bọn họ không xuất hiện thì sẽ đồ sát một trăm vạn người thì đều giận dữ không thôi.
Mặc dù phẫn nộ nhưng Cửu lão lại cau mày, đi hay là không đi?
Đi thì chắc chắn phải chết!
Không đi, Đông Phương Ngạo sẽ đồ thành, trong Thái Nhất Tiên Thành, tất cả đệ tử gia nhập dưới trướng Cửu Thiên Điện đều sẽ bị tàn sát sạch sẽ.