Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 128



“Đông Phương Ngạo này lấy tính mệnh của đệ tử Thái Nhất Tiên Thành để uy hiếp chúng ta, đúng là vô sỉ!” Đao lão cả giận nói: “Uổng cho hắn vẫn là cường giả Thần Tiên Cảnh!”

“Diệp lão, vậy chúng ta làm sao bây giờ?” Kiếm lão mở miệng hỏi.

Mấy lão khác cũng đều nhìn Diệp lão.

Chu Thành không có mặt ở đây, đại sự của Cửu Thiên Điện do Diệp lão quyết định.

Diệp lão sắc mặt âm tình bất định.

Mượn nhờ Thái Nhất Tiên Trận với Cửu Thiên Đại Trận trong Thái Nhất Tiên Môn thì có lẽ bọn họ còn có một tia hi vọng chống cự, nếu đi Vũ Lăng Tiên Thành, như vậy thì bọn họ hoàn toàn không có sức chống cự Ngạo Thần.

“Nếu không, chúng ta bẩm báo cho Điện Chủ đi, để Điện Chủ quyết định?” Long lão trầm ngâm nói.

Kiếm lão lắc đầu: “Nếu như Điện Chủ biết thì chắc chắn sẽ gấp trở về, Điện Chủ hoàn toàn không phải là địch thủ của Đông Phương Ngạo, làm như thế còn sẽ khiến cho Điện Chủ rơi vào trong hiểm cảnh nữa.”

Trong đại điện, tình cảnh bi thảm.

Lúc này, trong phủ thành chủ của Thái Nhất Tiên Thành, Đông Phương Ngạo đang khoan thai uống linh trà được dâng lên.

Bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong ngồi nghiêm chỉnh.

“Tằng tổ đại nhân, đã qua nửa giờ, nếu như Cửu lão không đến thì sao?” Đông Phương Tuyết cẩn thận hỏi.

Đông Phương Ngạo thổi thổi linh khí linh trà, nếm thử một miếng linh trà, thản nhiên nói: “Nếu như không đến thì lôi một vạn tên hộ vệ của phủ thành chủ ra, chém.”

“Thi thể ném vào quảng trường trong thành.”

Mấy người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong muốn nói lại thôi.

“Có lời gì thì cứ nói đi.” Đông Phương Ngạo nói: “Ta không thích người ấp a ấp úng.”

Đông Phương Tuyết đứng lên, khom người nói: “Tằng tổ đại nhân, nếu như chúng ta làm như thế thì sợ là sẽ khiến cho lòng các phường cường giả rét lạnh.”

“Rét lạnh thì rét lạnh, có làm sao đâu?” Đông Phương Ngạo phong khinh vân đạm nói: “Đông Phương Ngạo ta làm việc, đâu cần để ý đến bọn họ nghĩ gì, các ngươi nhớ kỹ một câu, bất kỳ thời điểm gì, lực lượng mới là thứ quyết định hết thảy.”

Ba người Đông Phương Tuyết đứng dậy cung kính xác nhận.

Thời gian chậm chạp trôi qua.

Khoảng cách một giờ càng ngày càng gần.

Toàn bộ Thái Nhất Tiên Thành yên tĩnh.

Nhịp sống nhộn nhịp lúc trước như bị tạm dừng.

Bởi vì Đông Phương Ngạo đã phong tỏa Thái Nhất Tiên Thành, cho nên các phương cường giả trong thành có muốn chạy trốn cũng không thể thoát đi.

Khủng hoảng tràn ra khắp nơi.

Sau một tiếng, Đông Phương Ngạo nhìn hướng Thái Nhất Tiên Môn, lạnh lùng cười một tiếng, nói: “Lôi một vạn binh sĩ của phủ thành chủ ra, chém.”

Bọn người Đông Phương Tuyết không dám làm trái.

Một lát sau.

Trong tiếng kêu thảm liên miên, trên quảng trường của Thái Nhất Tiên Thành chất đống một vạn bộ thi thể, những thi thể này vẫn còn ấm, máu không ngừng tuôn ra, chảy thành sông.

Những cao thủ khác trong phủ thành chủ Thái Nhất Tiên Thành nhìn thi thể những binh lính này, ai cũng hai mắt đỏ ngầu, mắt như muốn nứt.

“Dù sao cũng chết, chúng ta liều mạng với bọn họ!”

“Giết một người của bọn họ cũng là giết!”

Trong đó, một vị tướng lĩnh thủ vệ Thái Nhất Tiên Thành gầm thét, sau đó rút kiếm phóng tới cao thủ Đông Phương thế gia.

Những cao thủ khác của phủ thành chủ cũng nhao nhao phẫn nộ công tới cao thủ ba đại thế gia.

Nhưng mà những cao thủ của thành chủ phủ này vừa xuất thủ thì Đông Phương Ngạo hừ lạnh một tiếng: “Không biết sống chết!” Một cỗ lực lượng vô hình đáng sợ điên cuồng quét sạch ra.

Tất cả cao thủ xuất thủ đều bị oanh trúng, hóa thành từng đám từng đám sương máu.

Mọi người không có ai mà không hoảng sợ.

“Còn có ai muốn xuất thủ nữa không?” Giọng nói lạnh lẽo của Đông Phương Ngạo vang lên.

Nghe Đông Phương Ngạo nói như vậy, đám người nhìn nhau, cuối cùng đều ngừng lại.

“Các ngươi muốn trách thì trách Cửu lão của Cửu Thiên Điện các ngươi, là bọn họ không để ý đến sinh tử của các ngươi.” Đông Phương Ngạo nói.

Mặc dù biết rõ Đông Phương Ngạo đang khích bác ly gián, nhưng trong Thái Nhất Tiên Thành vẫn có rất nhiều cao thủ bắt đầu sinh lòng oán hận Cửu lão của Cửu Thiên Điện.

“Uổng cho chúng ta gia nhập dưới trướng Cửu Thiên Điện, Cửu lão của Cửu Thiên Điện không để ý đến sinh tử của chúng ta, chúng ta cần gì phải chết vì Chu Thành và Cửu Thiên Điện!” Một vị gia chủ trong Thái Nhất Tiên Thành bực tức nói, sau đó đi tới trước mặt Đông Phương Tuyết: “Ta nguyện suất lĩnh gia tộc gia nhập dưới trướng Đông Phương thế gia, làm việc cho Ngạo Thần đại nhân.”

Không ít gia chủ, tông chủ cũng đều đồng loạt quỳ sát trước mặt Đông Phương Tuyết, nguyện hiệu lực.

Đông Phương Tuyết nhìn về phía đại điện chỗ Đông Phương Ngạo.

Bên trong đại điện, Đông Phương Ngạo lên tiếng nói: “Chư vị gia nhập dưới trướng, đương nhiên Đông Phương thế gia ta hoan nghênh.”

“Phàm là người gia nhập dưới trướng, có thể miễn chết.”

Gia chủ, tông chủ gia nhập dưới trướng nghe Đông Phương Ngạo mở miệng nói như vậy thì trên mặt đại hỉ.

“Khấu tạ Ngạo Thần đại nhân!”

Lúc này, bên trong Thái Nhất Tiên Môn, mấy người Diệp lão biết được tin Đông Phương Ngạo chém giết một vạn tên đệ tử của phủ thành chủ Thái Nhất Tiên Thành thì đều sắc mặt khó coi.

Nhưng mà mặc dù mọi người phẫn nộ nhưng chỉ có thể chờ.

Chờ đại quân Yêu tộc và Ma tộc đến.

Đại quân Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc liên thủ, chỉ có như thế mới có hi vọng lay chuyển được Đông Phương Ngạo.

Một cường giả Thần Tiên Cảnh, rốt cuộc sẽ kinh khủng đến cỡ nào, bọn họ biết rõ.

Lúc ấy ở Ma Sơn, hơn một trăm vị cường giả Nhân Tiên thập trọng của Yêu tộc cũng khó mà ngăn cản được con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh đó.

Hơn nữa đó chỉ là khôi lỗi.

Không lâu sau, lại một giờ trôi qua.

Đông Phương Ngạo lại hạ lệnh chém giết một vạn tên binh sĩ của phủ thành chủ nữa.

Hơn nữa lần này là để cho cao thủ gia nhập dưới trướng lúc trước chấp hành.

Mùi máu tươi, tràn ngập.

Sắc trời, bắt đầu tối xuống.

Lúc này, đã qua tám giờ kể từ khi Đông Phương Ngạo phong thành.

Ngay lúc Đông Phương Tuyết hạ lệnh muốn chém giết đợt binh sĩ thứ chín thì đột nhiên, Thái Nhất Tiên Thành vang lên một tiếng ầm thật lớn, mặt đất chấn động không ngừng, Đông Phương Tuyết và cao thủ tam đại gia tộc sợ hãi nhìn lại, chỉ thấy dưới bóng đêm, quân đội giống như là thuỷ triều đang từ bốn phương tám hướng vọt tới.

Trong lúc nhất thời, yêu khí trùng thiên, ma khí phô thiên cái địa.

“Là đại quân Yêu tộc và Ma tộc!” Đông Phương Tuyết biến sắc.

Không ngờ được là đại quân Yêu tộc và Ma tộc lại chạy đến đây nhanh như vậy, còn nhanh hơn bọn họ dự tính.

Nhìn đại quân vô biên vô tận của Yêu tộc với Ma tộc, vô số cao thủ Nhân Tiên, Đại Đế Cảnh, cho dù là bọn người Đông Phương Tuyết biết rõ Đông Phương Ngạo là Thần Tiên Cảnh thì cũng sợ mất mật.

Lúc này, bọn họ mới chính thức cảm nhận được lực lượng dưới trướng Chu Thành mạnh mẽ như thế nào.

“Gấp cái gì.” Đông Phương Ngạo lên tiếng

Chẳng biết lúc nào, Đông Phương Ngạo đã xuất hiện ở trên không Thái Nhất Tiên Thành.

Bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong tranh thủ đi tới bên cạnh Đông Phương Ngạo, chỉ khi đứng ở bên cạnh Đông Phương Ngạo thì bọn họ mới cảm thấy yên tâm được một chút.

Đông Phương Ngạo nhìn đại quân vô biên vô tận của Yêu tộc và Ma tộc vọt tới, lại sắc mặt như thường, nói: “Còn nhanh hơn ta tưởng tượng, nhưng mà tới cũng đúng lúc lắm, một lần giải quyết, tránh cho ta phải chạy tới Yêu tộc và Ma tộc nữa.”

Không lâu sau, đại quân Yêu tộc và Ma tộc đã đi tới trước Thái Nhất Tiên Thành, sau đó tản ra, bắt đầu vây quanh, bao vây Thái Nhất Tiên Thành lại.

Thái Nhất Tiên Thành là đệ nhất thành trong thế giới Tiên Võ, cực kỳ rộng lớn, số lượng người ở lại trong thành lên tới một trăm triệu, thế nhưng là đại quân của Yêu tộc và Ma tộc lại vây Thái Nhất Tiên Thành chật như nêm cối, có thể thấy được đại quân Yêu tộc và Ma tộc có nhân số nhiều đến cỡ nào.

Bọn người Long Trí, Phượng Cửu, tộc trưởng Kỳ Lân tộc, tộc trưởng Kim Ô tộc, Hoàng Tuyền Ma Chủ, U Minh Ma Chủ, Thập Ngục Ma Chủ đứng song song, lạnh lùng nhìn bọn người Đông Phương Ngạo.

Đông Phương Ngạo đưa mắt nhìn hai người Long Trí, Phượng Cửu: “Tiểu gia hỏa, các ngươi chính là tộc trưởng của thế hệ Long tộc và Phượng tộc này?”

Chương 339: Phương pháp đột phá Thần Tiên

“Không sai.” Long Trí lạnh lùng nhìn Đông Phương Ngạo: “Đông Phương Ngạo, uổng cho ngươi vẫn là một vị cường giả Thần Tiên Cảnh, vậy mà lại lấy tính mệnh của đệ tử trong Thái Nhất Tiên Thành để uy hiếp Cửu lão của Cửu Thiên Điện, ngươi làm như vậy không sợ thiên hạ chế nhạo sao?”

“Chế nhạo?” Đông Phương Ngạo nghe vậy, ngửa mặt lên trời cười to: “Đợi ta thống nhất Tiên Võ, ta trở thành Tiên Võ chi chủ, ai dám chế nhạo ta?”

“Vài vạn năm về sau, ai còn nhớ rõ những chuyện nhỏ nhặt này?”

“Được làm vua thua làm giặc, người đời thường chỉ nhớ rõ kết quả mà thôi.”

“Hơn nữa lịch sử là do người thắng viết.”

Đông Phương Ngạo tiếng gầm cuồn cuộn, chấn động đến không gian xung quanh rung chuyển bất an.

Cho dù là cao thủ Yêu tộc, cao thủ Ma tộc ở bên ngoài Thái Nhất Tiên Thành cũng đau cả màng nhĩ, đầu óc ầm vang.

“Được làm vua thua làm giặc? Ngươi cho rằng ngươi thắng chắc?” Lúc này, bầu trời xa xa, một giọng nói vọng lại, mọi người nhìn lại, chỉ thấy Cửu lão của Cửu Thiên Điện đang suất lĩnh cao thủ Cửu Thiên Điện phá không bay tới.

Người lên tiếng nói chuyện chính là Diệp lão.

Diệp lão, Đao lão, Long lão, Cửu lão nhìn chằm chằm Đông Phương Ngạo, ánh mắt bất thiện.

Bọn họ đã nhịn cơn giận nửa ngày.

Đông Phương Tuyết đi lên, nói với Đông Phương Ngạo: “Tằng tổ đại nhân, bọn họ chính là Cửu lão của Cửu Thiên Điện.”

Trong lúc nói chuyện, một đám cao thủ của Cửu Thiên Điện đã đi tới hiện trường.

Đông Phương Ngạo nhìn Cửu lão, lạnh nhạt nói: “Năm đó Cửu lão của Cửu Thiên Điện, có bốn người bước vào thập đại cao thủ trong thế giới Tiên Võ, lần này Cửu lão của Cửu Thiên Điện, ngay cả một người cũng không vào được, các ngươi khiến cho Cửu Thiên Điện phải hổ thẹn.”

Đao lão tính tình có chút nóng nảy, nghe vậy nói: “Ta nhớ năm đó gia gia ngươi ngay cả mười chiêu của Trương Hồng Điện Chủ của chúng ta cũng không đỡ nổi.”

Đông Phương Ngạo nghe Đao lão nói như vậy, hai mắt phát lạnh, đột nhiên vung tay áo, lực lượng ngập trời điên cuồng gào thét đánh tới Đao lão.

Cảm nhận được lực lượng ngập trời kinh khủng đó, sắc mặt Đao lão đại biến.

“Xuất thủ!” Diệp lão quát, điên cuồng vận chuyển chân nguyên, đánh ra một kích mạnh nhất của Sinh Tử Chỉ.

Kiếm lão, Long lão, Đao lão đều điên cuồng vận chuyển chân nguyên, đánh ra một kích mạnh nhất của mình.

Mấy người Long Trí, Phượng Cửu, tộc trưởng Kỳ Lân tộc, tộc trưởng Kim Ô tộc, Hoàng Tuyền Ma Chủ, U Minh Ma Chủ, Thập Ngục Ma Chủ cũng đồng loạt xuất thủ.

Biết cường giả Thần Tiên Cảnh kinh khủng như thế nào, cho nên tất cả cao thủ Nhân Tiên thập trọng của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc đang có mặt ở đây đều xuất thủ.

Nhân Tiên thập trọng, có thể nói đã là đỉnh tiêm Tiên Võ.

Mấy ngàn vị cao thủ Nhân Tiên thập trọng đồng thời xuất thủ, là cảnh tượng như thế nào?

Mấy ngàn đạo quang mang đánh vỡ đêm tối.

Chiếu sáng Thái Nhất Tiên Thành.

Mấy ngàn vị cao thủ Nhân Tiên thập trọng cao của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc đánh ra lực lượng đáng sợ, khiến cho cao thủ của Đông Phương thế gia, Mộ Dung thế gia, u Dương thế gia sắc mặt kinh biến.

Trong lúc tất cả mọi người quá sợ hãi.

Ầm ầm!

Lực lượng của mấy ngàn vị cao thủ Nhân Tiên thập trọng của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc va chạm vào lực lượng của Đông Phương Ngạo.

Thiên địa lay động.

Lực lượng một đợt lại một đợt.

Toàn bộ Thái Nhất Tiên Thành lắc lư không ngừng.

Mặt đất, bắt đầu sụp ra.

Cho dù là có đại trận của Thái Nhất Tiên Thành bảo vệ nhưng kiến trúc xung quanh Thái Nhất Tiên Thành cũng đổ nát toàn bộ.

Mà mấy ngàn vị cao thủ Nhân Tiên thập trọng của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc ra tay thì cảm thấy lực lượng kinh người phản chấn về, bị chấn đến liên tiếp lui về phía sau.

Những cao thủ Nhân Tiên thập trọng đỉnh phong như mấy người Diệp lão, Đao lão, Long Trí, Phượng Cửu, Hoàng Tuyền Ma Chủ, U Minh Ma Chủ, Thập Ngục Ma Chủ thì đều rút lui vài chục bước.

Về phần những Nhân Tiên thập trọng hậu kỳ, Nhân Tiên thập trọng trung kỳ, Nhân Tiên thập trọng sơ kỳ khác thì đều rút lui mấy mét, mấy chục mét.

Về phần Đông Phương Ngạo, hắn cũng không chịu được mà lui về sau một bước.

Tất cả cao thủ đang có mặt ở đây thấy thế thì không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

Mấy ngàn vị cao thủ Nhân Tiên thập trọng của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc đánh ra một kích, vậy mà vẫn ở thế hạ phong!

Lực lượng của Thần Tiên Cảnh lại kinh khủng đến mức này.

Trong lòng mấy người Diệp lão, Đao lão cũng thất kinh.

Lực lượng của Đông Phương Ngạo còn mạnh hơn bọn họ tưởng tượng nhiều.

Bởi vì vừa rồi Đông Phương Ngạo chỉ tiện tay đánh ra một kích, mà bọn họ thì lại dùng hết toàn lực.

“Mấy ngàn vị Nhân Tiên thập trọng liên thủ, lực lượng cũng không tệ lắm, có thể chống đỡ được một kích ta tiện tay đánh ra.” Đông Phương Ngạo thấy mấy người Diệp lão chỉ lui lại, lạnh nhạt nói: “Nhưng mà vừa rồi chỉ là hai thành lực lượng của ta mà thôi.”

Hai thành lực lượng!

Bọn người Diệp lão, Đao lão nghe nói như vậy thì đều sầm mặt lại.

Mặc dù Đông Phương Ngạo có khoa trương nhưng chỉ sợ cũng không chênh lệch bao nhiêu.

Đông Phương Ngạo liếc nhìn bọn người Diệp lão, Đao lão, Long Trí, Hoàng Tuyền Ma Chủ, nói: “Thế giới này, cường giả vi tôn, Chu Thành chỉ là một Đế Cảnh nho nhỏ, hắn có tài đức gì chấp chưởng Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc.”

“Các ngươi, một đám Nhân Tiên đỉnh phong, chẳng lẽ cam tâm thần phục với một Đế Cảnh nho nhỏ như hắn?”

“Chẳng lẽ trong lòng các ngươi không cảm thấy nhục hay sao?”

Lời nói của Đông Phương Ngạo giống như có ma tính, không ngừng đâm vào trong lòng các cao thủ như Diệp lão, Đao lão, Long Trí, Hoàng Tuyền Ma Chủ.

Mấy người Diệp lão cảm thấy tâm thần giật một cái.

Đột nhiên, một tiếng long ngâm rung trời vang lên.

Bọn người Diệp lão, Đao lão sợ hãi tỉnh táo lại.

“Cẩn thận, đây là Lục Thần Chi âm của Đông Phương thế gia.” Long Trí mở miệng nói: “Lục Thần Chi m, có thể mê hoặc tâm trí người khác.”

Đông Phương Ngạo nhìn Long Trí, nở nụ cười: “Tiểu gia hỏa, thần hồn của ngươi cũng không yếu, có thể chống đỡ được Lục Thần Chi âm của ta.” Sau đó nói với mấy người Diệp lão: “Nói thật cho các ngươi biết, bây giờ ta đã là Thần Tiên nhất trọng đỉnh phong, chỉ kém nửa bước thì sẽ bước vào Thần Tiên nhị trọng!”

“Nếu như các ngươi gia nhập dưới trướng ta, ta có thể truyền thụ phương pháp đột phá Thần Tiên cho các ngươi!”

“Nếu như dựa vào các ngươi tự mình cố gắng, cả một đời cũng không thể nào đột phá vào Thần Tiên Cảnh.”

Đông Phương Ngạo nói, rất có sức hấp dẫn.

Thần Tiên Cảnh, là theo đuổi cả đời của tất cả võ giả trong thế giới Tiên Võ, Nhân Tiên, mặc dù xưng là tiên nhưng suy cho cùng thì vẫn chỉ là phàm nhân, chỉ có Thần Tiên mới là siêu thoát khỏi phàm trần.

Long Trí nghe vậy thì cười lạnh thành tiếng, nói: “Truyền thụ phương pháp đột phá cho chúng ta? Nếu như chỉ dựa vào truyền thụ mà chúng ta có thể đột phá Thần Tiên Cảnh, vậy thì sẽ không có chuyện thế giới Tiên Võ có ít Thần Tiên Cảnh như vậy rồi.”

Đông Phương Ngạo sầm mặt lại: “Ta chỉ cho các ngươi một cơ hội, gia nhập dưới trướng ta, hoặc là, chết!”

“Xuất thủ!” Đáp lại Đông Phương Ngạo chính là Sinh Tử Chỉ của Diệp lão.

Mấy lão khác với bọn người Long Trí, Hoàng Tuyền Ma Chủ đồng thời xuất thủ.

Lần này, mấy người Diệp lão không còn phân tán ra đánh mà là bày trận công kích.

Cao thủ Cửu Thiên Điện bố trí Cửu Thiên Trận, cao thủ Yêu tộc bố trí Yêu Tộc Đại Trận, cao thủ Ma tộc bố trí Huyết Hải Đại Trận.

Mượn nhờ đại trận, công kích của mấy người Diệp lão mạnh thêm mấy lần.

“Một bầy kiến hôi cũng muốn lay cây.” Đông Phương Ngạo thấy thế thì tức giận, đột nhiên song quyền oanh ra: “Mở cho ta!” Hai đạo quyền sóng mênh mông cuồn cuộn, lấy thế thôn thiên phệ địa đánh vào Cửu Thiên Trận, Yêu Tộc Đại Trận, Huyết Hải Đại Trận.

Một tiếng vang lay trời vang lên.

Mấy người Diệp lão bị đánh bay ra ngoài.

Ở mấy dặm bên ngoài, mấy người Diệp lão ổn định thân hình, cảm thấy khí huyết cuồn cuộn không thôi.

“Giết!” Diệp lão ra lệnh cho đại quân Cửu Thiên Điện.

Mấy người Long Trí, Hoàng Tuyền Ma Chủ cũng ra lệnh cho đại quân Yêu tộc, Ma tộc công kích.

Đại quân Cửu Thiên Điện, đại quân Yêu Tộc, đại quân Ma tộc đồng loạt xuất thủ, nhưng mà không phải là công kích Đông Phương Ngạo mà là công kích về phía cao thủ của tam đại gia tộc là Đông Phương thế gia, Mộ Dung thế gia, u Dương thế gia.

Lập tức, cao thủ của ba đại thế gia bị vô số đao khí, kiếm khí bao phủ.

Bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong hoảng sợ, nhao nhao xuất thủ, nhưng mà mấy ngàn cao thủ của tam đại gia tộc đâu thể nào ngăn cản được mấy trăm vạn đại quân của tam phương được chứ!

Chương 340: Là ai?

Đông Phương Ngạo thấy thế, không rảnh quan tâm mấy người Diệp lão, trở tay chém ra một kiếm, chỉ thấy một đạo kiếm quang hóa thành kiếm mạc trùng điệp, bảo vệ bọn người Đông Phương Tuyết.

Dù là như thế thì bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong vẫn bị đánh bay.

Mấy trăm vạn đại quân của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc, lực lượng kinh khủng biết bao nhiêu, may mắn là Đông Phương Ngạo kịp thời xuất thủ bảo vệ, nếu không thì bọn người Đông Phương Tuyết sẽ không chỉ bị đánh bay như thế thôi.

Dù là như thế thì mấy người Đông Phương Tuyết cũng đều thổ huyết không thôi.

“Muốn chết!” Đông Phương Ngạo thấy có mình bảo vệ mà bọn người Đông Phương Tuyết vẫn bị tổn thương thì không khỏi phẫn nộ, trong tay xuất hiện một thanh trường thương màu bạc, đột nhiên đâm ra một thương.

Lập tức, vô số thương mang hóa thành mưa to che trời, rơi xuống đại quân của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc.

Từ xa nhìn lại, giống như là có vài chục vạn đạo mũi tên ngân sắc với tốc độ khủng khiếp, dẫn theo sức mạnh mang tính hủy diệt rơi xuống đại quân của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc.

“Huyền Vũ Đại Trận!” Mấy người Diệp lão, Long Trí thay đổi sắc mặt, nhao nhao kêu to.

Trong nháy mắt khi mấy người Diệp lão, Long Trí nói ra thì đại quân của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc đột nhiên xiết chặt lại, chân nguyên phun trào, từng cái phù văn xuất hiện, những phù văn này bao trùm trên không của đại quân của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc, đan vào một chỗ, hóa thành một vùng biển mênh mông.

Ầm ầm!

Mấy chục vạn đạo ngân sắc thương mang của Đông Phương Ngạo đồng loạt đánh vào đại dương mênh mông do phù văn xen lẫn mà thành.

Đại dương mênh mông như là bị vô số vẫn thạch oanh trúng, chập trùng kịch liệt không thôi, quang mang chấn động.

Mấy trăm vạn đại quân của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc toàn thân trầm xuống, nhưng ngay sau đó lại toàn thân buông lỏng.

Chỉ thấy đại dương mênh mông do phù văn xen lẫn tạo thành phập phồng kịch liệt, không ngừng chấn bay mấy chục vạn đạo ngân sắc thương mang của Đông Phương Ngạo.

Bọn người Diệp lão, Long Trí vốn khẩn trương bất an, bây giờ thấy Huyền Vũ Đại Trận ngăn được một kích của Đông Phương Ngạo thì đều thở phào một hơi nhẹ nhõm.

“Huyền Vũ Đại Trận!” Đông Phương Ngạo bất ngờ, sau đó sầm mặt lại.

Huyền Vũ Đại Trận, được xưng tụng là đại trận phòng ngự mạnh nhất thế giới Tiên Võ, thế nhưng nó đã thất truyền từ lâu rồi, sao Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc lại biết được?

“Giết!” Diệp lão thấy đại quân của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc ngăn cản được một kích của Đông Phương Ngạo, ra lệnh công kích một lần nữa.

Trong lúc này, Chu Thành cũng cưỡi phi thuyền nhanh chóng chạy đến Thái Nhất Tiên Thành.

Có viên đan dược bán thành phẩm của Minh Vương trợ giúp, Chu Thành đã thành công đột phá đến Nhân Tiên Cảnh, thành tựu Nhân Tiên chi vị.

Nhưng mà sau khi thành tựu Nhân Tiên chi vị, đan dược chi lực của viên đan dược đó vẫn liên tục không ngừng, giống như luyện mãi không hết.

Cho nên, mấy ngày ngắn ngủi, Chu Thành đã là Nhân Tiên nhất trọng trung kỳ.

Sau khi Chu Thành đột phá Nhân Tiên nhất trọng trung kỳ, rốt cuộc đan dược chi lực của viên đan dược đó cũng bị luyện hóa xong.

Chu Thành tiếp tục luyện hóa khôi lỗi.

Sau khi hắn đột phá Nhân Tiên Cảnh, tốc độ luyện hóa khôi lỗi của hắn nhanh hơn đâu chỉ gấp mười, lúc trước, hắn luyện hóa con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh của Ngọc Diện Kiếm Ma thì dùng nửa tháng mới có thể triệt để luyện hóa, thế nhưng bây giờ hắn chỉ dùng nửa ngày là luyện hóa được một con.

Không lâu sau, Chu Thành đã luyện hóa ba con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, lại thêm con của Ngọc Diện Kiếm Ma nữa thì là bốn con.

Luyện hóa ba con khôi lỗi xong, Chu Thành tiếp tục luyện hóa con tiếp theo.

Đêm, đã về khuya.

Hắc ám tràn ngập.

Kịch chiến vẫn đang kéo dài ở Thái Nhất Tiên Thành.

Tiếng vang lay trời vang vọng vô số khu vực xung quanh Thái Nhất Tiên Thành.

Vô số cường giả theo bọn người Đông Phương Ngạo đi từ Vũ Lăng Tiên Thành đến đây nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì kinh ngạc đến khó mà nói hết.

Trước kia, là mấy ngàn vị Nhân Tiên thập trọng gồm Diệp lão, Đao lão, Long Trí, Phượng Cửu, Hoàng Tuyền Ma Chủ vây công Đông Phương Ngạo, càng về sau thì diễn biến thành mấy vạn cường giả Nhân Tiên vây công Đông Phương Ngạo.

Mấy vạn Nhân Tiên!

Kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, một đợt lại một đợt.

Không ngừng bị đánh bay, lại không ngừng vây công tới.

Đại địa xung quanh đã thủng trăm ngàn lỗ, hoàn toàn thay đổi.

Bị lực lượng của một đám cao thủ như Đông Phương Ngạo, Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc quét sạch, phàm là sơn phong có thể nhìn thấy được ở xung quanh Thái Nhất Tiên Thành đều đã sụp đổ.

Xung quanh Thái Nhất Tiên Thành, vốn là một mảnh màu xanh lục nhưng mà bây giờ lại trở nên trống không.

Do giao chiến kéo dài, cho dù là Diệp lão hay là bọn người Long Trí, Hoàng Tuyền Ma Chủ đều đã bị thương không nhẹ, có chút cao thủ Nhân Tiên thập trọng của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc đã bị trường thương màu bạc của Đông Phương Ngạo đâm xuyên qua.

Bọn người Diệp lão, Long Trí, Hoàng Tuyền Ma Chủ nhìn Đông Phương Ngạo vung vẩy trường thương, càng đánh càng kinh hãi, Thần Tiên nhất trọng đỉnh phong, Đông Phương Ngạo càng đánh càng hăng, thần lực như là mãi mãi cũng dùng không hết.

Càng khiến cho người ta cảm thấy kinh ngạc chính là Thần Tiên Cảnh Đông Phương Ngạo, sức phòng ngự của nhục thân quá kinh khủng, công kích của bọn họ hoàn toàn vô dụng với Đông Phương Ngạo.

Lúc đầu, bọn họ cho là mấy trăm vạn đại quân của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc thì hoàn toàn có thể giết chết Đông Phương Ngạo, nhưng mà bây giờ bọn họ mới phát hiện, bọn họ sai rồi.

Nếu còn tiếp tục như vậy nữa thì kẻ bại chính là Cửu Thiên Điện, Yêu tộc với Ma tộc.

Nhưng mà mặc dù Đông Phương Ngạo càng đánh càng hăng nhưng bị mấy trăm vạn đại quân của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc vây giết, mấy ngàn cao thủ của tam đại gia tộc Đông Phương thế gia cũng đã tử vong hơn phân nửa, chỉ còn lại không đến một ngàn người.

Không bao lâu, ngoại trừ Đông Phương Ngạo ra, tam đại gia tộc Đông Phương thế gia sẽ bị giết sạch toàn bộ, bao gồm Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong.

Đông Phương Ngạo thấy cao thủ tam đại gia tộc không ngừng bị giết, trong lòng tức giận không thôi, hắn đột nhiên một thương đẩy lui cao thủ Yêu tộc công tới, lạnh lùng nhìn mấy người Diệp lão: “Sự kiên nhẫn của ta có hạn, ta hỏi các ngươi một lần cuối cùng, các ngươi có gia nhập dưới trướng ta hay là không?”

“Gia nhập dưới trướng ngươi?” Long Trí phì cười, nói: “Được, chỉ cần ngươi có thể leo lên Yêu Vương bảo tọa, chúng ta sẽ nghe lệnh của ngươi.”

Đông Phương Ngạo sầm mặt lại: “Nếu đã như vậy, vậy thì các ngươi đi chết đi!” Nói xong, đột nhiên toàn thân lóe lên, vậy mà biến mất.

“Mọi người cẩn thận!” Diệp lão kêu lên.

Nhưng mà hắn vừa mới nói xong thì thấy một vị cao thủ Nhân Tiên thập trọng của Yêu tộc bị trường thương trong tay Đông Phương Ngạo đâm xuyên mi tâm.

Đông Phương Ngạo thân hình lóe lên, biến mất lần nữa.

“Mọi người bố Huyền Vũ Đại Trận!” Long Trí kêu lên.

Đám người vừa động, Đông Phương Ngạo đã xuất hiện ở trước mặt Diệp lão, trường thương trong tay của hắn đâm thẳng tới mi tâm của Diệp lão, nhanh đến mức khiến cho mọi người không kịp phản ứng.

Nhìn trường thương của Đông Phương Ngạo đâm tới, trong thời khắc này, Diệp lão cảm nhận được khí tức tử vong, hắn muốn ra tay nhưng trực giác của hắn nói cho hắn biết, hắn còn chưa có xuất thủ thì trường thương đã đâm xuyên mi tâm của hắn.

Phải chết sao?

Trong đầu Diệp lão hiện lên từng hình ảnh.

Ngay lúc Diệp lão cho là mình chắc chắn phải chết, đột nhiên, trong đêm tối, một đạo lưu quang với tốc độ kinh người bắn tới Đông Phương Ngạo, Đông Phương Ngạo giật mình nhìn lại, lại là một cái hắc sắc đỉnh lô to lớn.

Cảm nhận được lực lượng mạnh mẽ từ hắc sắc đỉnh lô, Đông Phương Ngạo không thể không từ bỏ Diệp lão, trường thương trong tay đâm vào hắc sắc đỉnh lô.

Coong!

Trường thương của Đông Phương Ngạo đâm vào hắc sắc đỉnh lô.

Một đạo hỏa quang tóe lên.

Mọi người thấy Đông Phương Ngạo lại bị chấn đến liên tiếp lui về phía sau, lui mười mấy bước!

Tất cả mọi người giật nảy cả mình, phải biết lúc trước cho dù là mấy vạn Nhân Tiên như Diệp lão vây công cũng không thể đẩy lui Đông Phương Ngạo được mười mấy bước.

Là ai? !