Đám người nhìn lại, chỉ thấy trong đêm tối, một thiếu niên áo lam đi tới.
Dưới bóng đêm, hai con ngươi của thiếu niên giống như có ánh sáng.
Thấy rõ thiếu niên, rất nhiều cao thủ đều chấn động.
“Chu Thành!”
“Là Chu Thành!”
Người tên, cây có bóng, bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong đều giật mình.
Đông Phương Ngạo lại là ngạc nhiên, thiếu niên này chính là Chu Thành?
“Điện Chủ!”
“Yêu Vương đại nhân!”
“Ma Vương đại nhân!”
Cao thủ Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc nhao nhao vọt tới chỗ Chu Thành.
“Bái kiến Điện Chủ!” “Yêu Vương đại nhân!” “Ma Vương đại nhân!”
Mấy trăm vạn đại quân quỳ mọp xuống, kích động với xúc động không thôi.
Chu Thành xuất hiện để cho trong lòng tất cả cao thủ Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc phấn chấn, như uống thuốc kích thích.
Tất cả mọi người nhìn về phía Chu Thành, ánh mắt đều sùng bái cuồng nhiệt.
Chu Thành gật đầu với mọi người: “Đều đứng lên đi.”
Mấy trăm vạn đại quân đứng dậy, động tác thống nhất, như cùng một người.
Trong Thái Nhất Tiên Thành, những cao thủ đến đây quan chiến thấy cảnh này thì tâm tình phức tạp.
Thế giới Tiên Võ, chỉ có mình thiếu niên trước mặt này có thể để cho Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc cam tâm tình nguyện bái phục.
“Điện Chủ, ngươi.” Sau khi đứng dậy, Diệp lão muốn mở miệng nói gì đó nhưng Chu Thành lắc đầu: “Không sao đâu.” Hắn biết Diệp lão lo lắng cho an nguy của hắn.
Hắn đi tới chỗ Đông Phương Ngạo, tay nhấc lên, cái hắc sắc đỉnh lô to lớn đó thu nhỏ lại, bay xuống trong lòng bàn tay Chu Thành.
Đông Phương Ngạo nhìn cái hắc sắc đỉnh lô đó một chút, luôn cảm thấy cái hắc sắc đỉnh lô này có chút quen thuộc, giống như là đã nhìn thấy cái hắc sắc đỉnh lô này trong quyển cổ thư nào rồi, nhưng mà thời gian đã qua rất lâu, nhất thời lại nghĩ không ra.
“Ngươi chính là Chu Thành?” Đông Phương Ngạo từ trên cao nhìn xuống Chu Thành: “Can đảm lắm, biết rõ phải chết mà vẫn dám đến.”
“Vậy sao.” Chu Thành sắc mặt bình tĩnh.
Đông Phương Ngạo nhìn một đám cường giả sau lưng Chu Thành một chút, cười khẩy: “Đúng là buồn cười, một đám Nhân Tiên đỉnh phong, vậy mà quỳ xuống trước mặt một Đế Cảnh nho nhỏ.”
Ánh mắt của hắn rơi vào trên người Chu Thành: “Chu Thành, ta cũng không nói nhảm với ngươi, gia nhập dưới trướng ta, làm nô tài cho Đông Phương thế gia ta, ta có thể cam đoan không giết ngươi.”
“Nếu không, không chỉ ngươi phải chết, cha mẹ ngươi cũng phải chết!”
“Ta biết cha mẹ người cực kỳ quan trọng với ngươi.”
Chu Thành nghe vậy, ngắt lời: “Ngươi quá phí lời.”
Đám người khẽ giật mình.
Đông Phương Ngạo sắc mặt lạnh lẽo, đúng lúc này, Chu Thành đột nhiên mở miệng nói: “Giết!” Nói xong, dẫn đầu xông tới giết bao nhiêu Đông Phương Tuyết.
Mấy người Diệp lão kịp phản ứng, nhao nhao xuất thủ.
“Giết!”
Mấy trăm vạn đại quân, tiếng gầm đại chấn, đồng loạt xuất thủ.
“Muốn chết!” Đông Phương Ngạo trong mắt tràn đầy sát ý, trường thương trong tay đột nhiên đâm tới Chu Thành.
Một Đế Cảnh nho nhỏ mà dám càn rỡ trước mặt hắn như thế.
Tiểu tử này cho rằng có một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh thì mình không giết được hắn?
Mắt thấy trường thương trong tay Đông Phương Ngạo đâm đến trước mặt Chu Thành, đột nhiên, bốn bóng người xuất hiện trước mặt Chu Thành.
Bốn bóng người, trường kiếm đồng loạt vung ra.
Lập tức, kiếm diệu chín tần trời.
Kiếm khí mạnh khiến cho Đông Phương Ngạo cũng vì thế mà kinh ngạc.
Đông Phương Ngạo không kịp nghĩ nhiều, trường thương trong tay chặn lại.
Nhưng là lúc này, chẳng biết lúc nào, sau lưng Đông Phương Ngạo lại xuất hiện thêm hai bóng người, đại đao trong tay hai người chém về phía sau lưng Đông Phương Ngạo, đao khí mạnh thậm chí còn mạnh hơn bốn đạo kiếm khí một phần.
Đông Phương Ngạo cảm nhận được nguy hiểm trước nay chưa từng có, phẫn nộ hét lớn, toàn thân xoay tròn, trường thương trong tay đổi cản thành đâm.
Dù là như thế thì vẫn có một đạo đao khí chém trúng phía sau lưng hắn.
Buồn bực hừ một tiếng, Đông Phương Ngạo bị chém bay, bắn ngược vào trong Thái Nhất Tiên Thành, rơi xuống đất.
Mặt đất đột nhiên chấn động.
Vốn muốn động thủ, đám người không hẹn mà cùng ngừng lại, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Đông Phương Ngạo bị chém lún xuống lòng đất.
Đông Phương Ngạo vừa mới dùng sức một người chống lại mấy vạn cao thủ Nhân Tiên, từng hình ảnh đó còn rõ mồn một trước mắt, tư thái vô địch đó còn in đậm dấu ấn sâu trong lòng mọi người.
Trong lòng mọi người, Đông Phương Ngạo chính là vô địch, không thể ngang hàng.
Thế nhưng mà bây giờ hắn lại bị người ta chém bay!
Tất cả mọi người nhìn về phía bóng người chém bay Đông Phương Ngạo.
“Khôi lỗi Thần Tiên Cảnh!” Bọn người Diệp lão, Long Trí nuốt nước bọt một cái.
Hơn nữa còn là sáu con!
Bên cạnh Chu Thành lại có sáu con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh!
Trong lòng tất cả mọi người tràn đầy kinh ngạc mà nhìn sáu bóng người trên không trung!
Bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong hơi giật mình, sắc mặt khó coi.
Chu Thành lại không chỉ có một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh mà là sáu con?
Lúc này, đột nhiên, một tiếng hét thảm vang lên, đám người nhìn lại, chỉ thấy Yêu Vương Đao trong tay Chu Thành trực tiếp chém một lão tổ của Đông Phương thế gia ra làm hai khúc.
“Ngươi!” Đông Phương Tuyết khiếp sợ nói không ra lời.
Vị lão tổ Đông Phương thế gia đó là Nhân Tiên nhị trọng!
Hơn nữa còn là cao thủ Nhân Tiên nhị trọng hậu kỳ.
Lại bị Chu Thành dùng một đao chém giết!
“Nhân Tiên!” Bọn người Mộ Dung Bác, u Dương Phong nhìn Chu Thành, cũng đều khiếp sợ không thôi.
Chu Thành lại đột phá đến Nhân Tiên Cảnh!
Mười sáu tuổi Nhân Tiên!
Hơn nữa còn là Nhân Tiên nắm trong tay sáu con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh!
Đột nhiên, Đông Phương Ngạo bị chém lún vào trong lòng đất, phá vỡ đá vụn trên mặt đất, phi thân bay ra, hắn chấn bay cát bụi trên người, chỉ thấy phía sau lưng hắn, chỗ bị chém trúng đã da tróc thịt bong, một cái vết đau khiến cho người ta nhìn thấy mà giật cả mình.
Hắn nhìn chằm chặp vào con khôi lỗi chém bay hắn, hít một hơi thật sâu: “Thần Tiên nhị trọng? !”
Người khác nhìn không ra, nhưng sao hắn lại có thể không nhìn ra được, con khôi lỗi chém bay hắn này, khi còn sống ít nhất là Thần Tiên Cảnh nhị trọng.
Nếu không thì không thể nào làm tổn thương hắn được.
Nghe Đông Phương Ngạo nói con khôi lỗi này là Thần Tiên nhị trọng, trong lòng đám người Đông Phương Tuyết cực kỳ chấn động.
“Chu Thành, không ngờ được là ngươi lại có được một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh nhị trọng trong tay, nhưng mà đáng tiếc là con khôi lỗi này, ngươi vừa mới luyện hóa, còn chưa có triệt để luyện hóa.” Đông Phương Ngạo ánh mắt sáng tỏ nhìn Chu Thành: “Nếu như bây giờ ta giết ngươi thì con khôi lỗi này, không, sáu con khôi lỗi này đều sẽ là của ta!”
Nói đến đây, thân hình hắn lóe lên, đã đi tới trước mặt Chu Thành, ngân thương trong tay đâm ra.
Nhưng mà Chu Thành đã có đề phòng từ trước, sáu con khôi lỗi ngăn ở trước mặt hắn, cản trường thương của Đông Phương Ngạo lại.
Chu Thành hai mắt lạnh lẽo, không để ý đến Đông Phương Ngạo, tay trái Yêu Vương Đao, tay phải Huyết Hải Ma Nhận, chém về phía một tên lão tổ khác của Đông Phương thế gia.
Không phải Đông Phương Ngạo muốn tiêu diệt hắn hay sao?
Vậy thì hắn sẽ diệt toàn bộ cao thủ của ba đại gia tộc Đông Phương thế gia đến đây!
Giết không còn một mống!
“Giết!”
Bọn người Diệp lão, Long Trí bọn như là hổ lạc vào trong bầy gà, trùng sát về phía bọn người Đông Phương Tuyết.
Lúc đầu, mấy người Diệp lão còn lo lắng sẽ không có ai là đối thủ của Đông Phương Ngạo, bây giờ, sáu con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh xuất hiện khiến cho mấy người Diệp lão không còn lo lắng nữa.
Có sáu con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh ngăn cản Đông Phương Ngạo, bọn người Đông Phương Tuyết không có Đông Phương Ngạo bảo vệ, trước mặt mấy trăm vạn đại quân của Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc, mấy vạn cường giả Nhân Tiên Cảnh thì chính là dê đợi làm thịt.
Tam đại gia tộc Đông Phương thế gia bị đơn phương giết chóc, tiếng kêu thảm không ngừng vang lên, những cao thủ còn lại của Đông Phương thế gia hoặc là bị chém thành thịt băm hoặc là bị đánh nổ thành một đám sương máu.
Trong nháy mắt thì đã bị tàn sát hết một nửa.
Đông Phương Tuyết nhìn cao thủ của Đông Phương gia tộc không ngừng bị tàn sát xung quanh, vừa sợ vừa giận.
Chương 342: Nhân Tiên nhị trọng
“Chu Thành, ngươi khống chế sáu con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh này, mỗi một lần công kích thì tiêu hao thần hồn chi lực cực lớn, với thần hồn chi lực của Nhân Tiên Cảnh nhất trọng như ngươi, ngươi chống đỡ không được bao lâu.” Đông Phương Ngạo lạnh lùng nói: “Nếu như bây giờ ngươi dừng lại, gia nhập dưới trướng ta, nghe lệnh của ta, ta vẫn có thể cho ngươi chấp chưởng Yêu tộc, Ma tộc với Cửu Thiên Điện.”
Chu Thành nghe vậy, lạnh lùng cười một tiếng, nếu là thần hồn chi lực của Nhân Tiên Cảnh nhất trọng bình thường thì khống chế sáu con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh này công kích hoàn toàn chính xác là không chống được mười phút.
Đáng tiếc, Đông Phương Ngạo không biết là hắn tu luyện Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh.
Thần hồn chi lực của hắn đâu phải là những Nhân Tiên Cảnh nhất trọng khác có thể so sánh?
Hơn nữa, Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh của hắn có thể tự động thôn phệ thiên địa chi lực để khôi phục thần hồn chi lực đã tiêu hao.
Cho nên, dù hắn khống chế sáu con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh công kích nửa ngày thì thần hồn chi lực của hắn cũng không thể nào tiêu hao hết được.
Chu Thành lách mình đi tới trước mặt một vị lão tổ của Mộ Dung thế gia, mãnh liệt vỗ ra một chưởng.
Vị lão tổ của Mộ Dung thế gia đó sợ hãi nhấc chưởng, đụng vào song chưởng của Chu Thành.
Nhưng mà, vị lão tổ của Mộ Dung thế gia đó lập tức phát hiện, mình không chỉ có không có đánh bay Chu Thành mà song chưởng còn bị Chu Thành hút chặt lại.
Hơn nữa, chân nguyên trong cơ thể hắn giống như là nước vỡ đê, không ngừng tràn từ trong lòng bàn tay vào trong cơ thể Chu Thành.
“Côn Bằng Thôn Phệ!” Lão tổ của Mộ Dung thế gia hoảng sợ.
Không lâu sau, chân nguyên của vị lão tổ của Mộ Dung thế gia này đã bị Chu Thành thôn phệ sạch sẽ.
Sau khi đột phá đến Nhân Tiên Cảnh, thôn phệ chi lực của Chu Thành thuế biến lần nữa, còn nhanh hơn trước đó nhiều.
Hơn nữa khiến cho Chu Thành vui mừng chính là lần này đột phá đến Nhân Tiên Cảnh, vừa rồi khi hắn thôn phệ chân nguyên của vị lão tổ của Mộ Dung thế gia này thì cũng đồng thời thôn phệ thần hồn chi lực của đối phương!
Mặc dù hai năm này hắn vẫn luôn kiên trì tu luyện Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh, tu luyện thần hồn chi lực, nhưng mà cảnh giới đạo pháp của hắn từ đầu đến cuối vẫn khó mà đuổi theo cảnh giới võ đạo.
Nếu như từ giờ về sau hắn có thể thôn phệ thần hồn chi lực của Nhân Tiên Cảnh, vậy thì hắn không cần phải lo lắng cảnh giới đạo pháp không theo kịp cảnh giới võ đạo.
Đông Phương Ngạo một thương đẩy lui sáu con khôi lỗi, thấy Chu Thành thôn phệ chân nguyên của lão tổ của Mộ Dung thế gia, lạnh lùng cười một tiếng, mỗi người tu luyện chân nguyên có thuộc tính khác biệt, Chu Thành thôn phệ chân nguyên của người khác càng nhiều, đến lúc đó chân nguyên bài xích, thì sẽ càng nguy hiểm.
Đến cuối cùng, chỉ có một kết quả, Chu Thành sẽ bạo thể mà chết.
Cho nên, Đông Phương Ngạo thấy Chu Thành thôn phệ chân nguyên của vị lão tổ của Mộ Dung thế gia đó thì chẳng những không kinh sợ mà còn lấy làm mừng.
Hắn còn hi vọng Chu Thành cắn nuốt càng nhiều càng tốt.
Quả nhiên, sau đó Chu Thành lại tới trước mặt một vị lão tổ khác của u Dương thế gia, thôn phệ sạch sẽ chân nguyên của đối phương.
Sau khi Chu Thành liên tục thôn phệ chân nguyên của bảy vị lão tổ Nhân Tiên Cảnh nhất trọng, nhị trọng của ba đại thế gia, Đông Phương Ngạo toàn thân quang mang phun trào, mạnh mẽ đâm ra một thương, thương mang phá không, công kích còn mạnh gấp đôi lúc trước!
Sáu con khôi lỗi đều bị đâm bay.
Mọi người còn chưa có kịp phản ứng lại thì Đông Phương Ngạo đã đi tới trước mặt Chu Thành, ngân thương trong tay đâm vào yết hầu Chu Thành.
Hắn nở nụ cười dữ tợn: “Chu Thành, lẽ nào ngươi cho rằng ngươi dựa vào sáu con khôi lỗi thì có thể cản được ta?”
“Chết!”
Mắt thấy ngân thương của Đông Phương Ngạo sắp đâm xuyên qua yết hầu của Chu Thành, mọi người Diệp lão, Long Trí sắc mặt đại biến.
Đột nhiên, Chu Thành đưa bàn tay chặn lại.
Ngăn ở trước mặt mình.
Đông Phương Ngạo thấy thế thì lạnh lùng cười một tiếng.
Tiểu tử này lại muốn dựa vào huyết nhục chi khu ngăn cản ngân thương của mình?
Thanh ngân thương này của hắn chính là trung phẩm Tiên Khí.
Coi như huyết nhục chi khu của Chu Thành có mạnh như thế nào đi nữa thì cũng phải bị đâm xuyên qua.
Trừ phi Chu Thành có thân thể Thần Tiên của cường giả Thần Tiên Cảnh.
Coong!
Ngân thương đâm vào bàn tay Chu Thành.
Lại giống như đâm vào Tiên Giới chi bích không thể phá vỡ.
Chu Thành bị chấn bay ra vài dặm.
Đông Phương Ngạo nhìn lại, chỉ thấy chẳng biết lúc nào, lòng bàn tay Chu Thành xuất hiện một cái hắc sắc đỉnh lô, chính là cái hắc sắc đỉnh lô xuất hiện lúc trước.
Vừa rồi ngân thương của hắn đâm trúng cái hắc sắc đỉnh lô đó.
Đông Phương Ngạo sắc mặt khó coi.
Hắn nhìn những cao thủ còn lại của tam đại gia tộc Đông Phương thế gia một chút.
Còn lại không đến bốn trăm người!
Chần chờ một chút, Đông Phương Ngạo lách mình đi tới bên cạnh đám người Đông Phương Tuyết, hai tay vung lên, vậy mà nâng bọn người Đông Phương Tuyết lên, sau đó phá không bay lên, trong chớp mắt đã biến mất ở trong màn đêm.
“Chu Thành, ngươi chờ đó cho ta, lần sau, ta ắt tới lấy mạng chó của ngươi!”
Trong bóng đêm, tiếng của Đông Phương Ngạo vọng lại.
Mấy người Diệp lão muốn truy kích nhưng Chu Thành mở miệng cản lại: “Không cần đuổi theo.” Vừa nói xong, há miệng phun ra một ngụm máu tươi.
Vừa rồi mặc dù Minh Vương Đỉnh chặn được trường thương của đối phương, nhưng lực lượng của Đông Phương Ngạo vẫn chấn cho hắn bị thương.
Ngũ tạng lục phủ của hắn giống như đã lộn một vòng.
Cũng may mắn là hắn đột phá đến Nhân Tiên Cảnh, nếu không thì lực lượng của một kích vừa rồi cũng đủ để khiến cho toàn bộ ngũ tạng lục phủ của hắn đều bị chấn vỡ, thậm chí cũng rất có thể nhục thể của hắn sẽ bị đánh rách tả tơi.
“Điện Chủ!”
“Yêu Vương đại nhân “
Mấy người Diệp lão thấy Chu Thành bị thương, gấp gáp đi tới trước mặt Chu Thành.
“Không sao đâu.” Chu Thành chậm rãi đứng dậy, nhìn hướng Đông Phương Ngạo rời đi, nói ra: “Chúng ta về trước đi.” Chờ hắn trở về luyện hóa chân nguyên của lão tổ của ba đại thế gia, đột phá Nhân Tiên Cảnh nhị trọng, đến lúc đó, hắn có thể khống chế mười con, thậm chí nhiều khôi lỗi Thần Tiên Cảnh hơn nữa.
Đến lúc đó hắn sẽ đích thân đi Vũ Lăng Tiên Thành một chuyến, tiêu diệt ba đại thế gia!
Thế là, Chu Thành và cao thủ Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc quay trở về Thái Nhất Tiên Môn.
Trong lúc bọn người Chu Thành trở về Thái Nhất Tiên Môn, Đông Phương Ngạo dẫn theo bọn người Đông Phương Tuyết rơi xuống một ngọn núi hoang, sau đó cho bọn người Đông Phương Tuyết một chút đan dược, để bọn người Đông Phương Tuyết nuốt vào chữa thương.
Có đan dược chi lực của Đông Phương Ngạo tương trợ, thương thế của bọn người Đông Phương Tuyết dần dần ổn định lại.
“Tằng tổ đại nhân.” Đông Phương Tuyết quỳ sát trước mặt Đông Phương Ngạo, khóc lóc nói: “Xin tằng tổ đại nhân phải diệt Chu Thành, báo thù rửa hận cho đệ tử Đông Phương thế gia chúng ta.”
Đông Phương Ngạo nhìn hướng Thái Nhất Tiên Môn, toàn thân tràn đầy sát khí: “Các ngươi yên tâm đi, sau ba tháng, ta sẽ đến Thái Nhất Tiên Môn, đến lúc đó sẽ bóp chết Chu Thành!”
Hắn mới từ thượng giới trở về, khi trải qua đường hầm không gian thì bị chút tổn thương, cho nên bây giờ hắn cũng không phải là trạng thái đỉnh phong, chờ ba tháng, hắn khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, chính là giờ chết của Chu Thành.
Đây cũng là nguyên nhân tại sao hắn quyết định dẫn bọn người Đông Phương Tuyết về trước.
Thời gian trôi qua.
Đã qua một tháng kể từ ngày xảy ra trận chiến ở Thái Nhất Tiên Thành.
Một tháng này, toàn bộ thế giới Tiên Võ giống như lâm vào yên tĩnh.
Cho dù là Đông Phương Ngạo trở về hay là Chu Thành khống chế sáu con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh đều khiến cho các phương trong thế giới Tiên Võ kinh sợ.
Trăng sáng sao thưa.
Chu Thành đứng trên không Thái Nhất Tiên Cung.
Trải qua một tháng tu luyện, thương thế của hắn đã hoàn toàn khỏi hẳn, hơn nữa sau khi luyện hóa chân nguyên của lão tổ Nhân Tiên của ba đại thế gia, hắn đã đột phá đến Nhân Tiên nhất trọng đỉnh phong.
Thần hồn của hắn cũng đạt tới Dương Thần nhất trọng hậu kỳ.
“Nhân Tiên nhị trọng.” Chu Thành thì thầm.
Hắn dự cảm, không bao lâu nữa Đông Phương Ngạo sẽ ngóc đầu trở lại, cho nên, trước khi Đông Phương Ngạo đến đây, hắn phải mau chóng đột phá Nhân Tiên nhị trọng mới được.
Chương 343: Đông Phương Ngọc
Lại một tháng trôi qua.
Một ngày này.
Thế giới Tiên Võ đột nhiên truyền ra tin tức là Đông Phương Ngạo muốn tổ chức tiên đạo đại điển, mời các đại bá chủ Tiên Võ đến.
Tiên đạo đại điển này chỉ bàn luận tiên đạo.
Đông Phương Ngạo tuyên bố, có thể truyền thụ cho mọi người tâm đắc đột phá Thần Tiên Cảnh.
Tin tức vừa ra, thế giới Tiên Võ xôn xao.
Đột phá Thần Tiên Cảnh, ai không tha thiết ước mơ?
Mặc dù biết không có chuyện Đông Phương Ngạo truyền thụ tâm đắc đột phá Thần Tiên Cảnh thật nhưng tin tức truyền ra, vẫn có vô số bá chủ Tiên Võ suất lĩnh môn hạ cao thủ tuôn tới Vũ Lăng Tiên Thành.
Trong lúc nhất thời, Vũ Lăng Tiên Thành thành tiêu điểm của thế giới Tiên Võ.
Thái Nhất Tiên Môn, Chu Thành cũng nhận được Diệp lão bẩm báo.
“Tiên đạo đại điển.” Chu Thành sắc mặt như thường.
Cử động lần này của Đông Phương Ngạo, bàn luận tiên đạo là giả, chỉnh hợp thế lực Tiên Võ là thật.
Xem ra, cuối cùng Đông Phương Ngạo vẫn ngồi không yên, muốn thu phục các phương thế lực.
Nhưng mà nếu như để cho Đông Phương Ngạo thu phục được các phương thế lực thì đúng là chuyện phiền phức với hắn.
Đặc biệt là Hải tộc, Địa Để Uyên Tộc, Tinh Không Thần Tộc, nếu như gia nhập dưới trướng Đông Phương Ngạo, vậy đến lúc đó hắn muốn tiêu diệt ba đại thế gia sẽ khó hơn rất nhiều.
“Nghe nói lần này Đông Phương Ngạo đã mời Hải tộc Hải Thần Nhất Tộc chư tộc, Địa Ngục Uyên Tộc chư tộc, Tinh Không Thần Tộc chư tộc.” Diệp lão lại nói: “Thậm chí ngay cả trận pháp tổng công hội cũng được mời.”
“Tộc trưởng Hải Thần Nhất Tộc Hải tộc đã xuất phát, chạy tới Vũ Lăng Tiên Thành.”
Diệp lão lại liệt kê những thế lực lớn siêu cấp đã khởi hành.
Chu Thành trầm ngâm, nói: “Khi nào Đông Phương Ngạo cử hành tiên đạo đại điển?”
“Một tháng sau.” Diệp lão tranh thủ đáp.
Một tháng sao?
Chu Thành thầm nghĩ trong lòng.
Xem ra, hắn phải nhanh lên.
Không biết với thực lực Nhân Tiên Cảnh nhị trọng, Dương Thần Cảnh nhị trọng của hắn thì hạn mức cao nhất có thể khống chế bao nhiêu con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh.
Tiếp theo, Chu Thành tiếp tục bế quan.
Cũng dặn dò Diệp lão nếu như không có chuyện quan trọng thì đừng tới quấy rầy hắn.
Thời gian, từng ngày trôi qua.
Càng ngày càng gần thời gian cử hành tiên đạo đại điển.
Thế giới Tiên Võ càng ngày càng nhiều bá chủ suất lĩnh môn hạ cường giả hội tụ tới Vũ Lăng Tiên Thành.
Toàn bộ Vũ Lăng Tiên Thành kín người hết chỗ, cực kỳ náo nhiệt.
Một trận chiến ở Thái Nhất Tiên Thành, mặc dù ba đại thế gia Đông Phương thế gia bại nhưng cũng không ảnh hưởng lực hiệu triệu của Đông Phương Ngạo, dù sao Đông Phương Ngạo là một vị Thần Tiên Cảnh nhất trọng đỉnh phong.
Lúc này, chỉ có một ngày nữa là đến tiên đạo đại điển.
Ngày mai chính là tiên đạo đại điển.
Trên đường phố Vũ Lăng Tiên Thành, người người nhốn nháo.
Trong quán rượu nào đó trong Vũ Lăng Tiên Thành, Trần Oánh bĩu môi, nói: “Thật sự không biết phụ thân nghĩ như thế nào, lại suất lĩnh cao thủ của trận pháp tổng công hội tới tham gia cái tiên đạo đại điển này.”
Bây giờ ai cũng biết, Chu Thành và Đông Phương Ngạo thế như nước với lửa.
Đông Phương Ngạo mời trận pháp tổng công hội Trần Thiên Bằng tham gia tiên đạo đại điển, lúc đầu, Trần Oánh cho là phụ thân sẽ từ chối, nhưng không ngờ là sẽ tới tham gia.
Bên cạnh, Cổ Dược Phi nói: “Tổng hội trưởng tới tham gia tiên đạo đại điển, đương nhiên là suy tính của riêng hắn.” Dừng lại một lúc, nói: “Tới tham gia tiên đạo đại điển, không nhất định là muốn kết minh với Đông Phương Ngạo.”
Trần Oánh hai tay nâng hai má, nói: “Không biết bây giờ Chu Thành thế nào.” Trong đầu nàng không khỏi xuất hiện bóng dáng mặc áo lam đó.
Từ sau Yêu Vương đại điển, nàng không có gặp lại Chu Thành, cũng không biết bây giờ Chu Thành như thế nào.
“Đúng vậy, không biết bây giờ Chu Thành như thế nào.” Cổ Dược Phi cũng cảm khái nói.
Ai có thể nghĩ tới, lúc ấy, tiểu thiếu niên tham gia đại hội giao lưu trận pháp không đến ba năm mà đã trưởng thành tới mức này.
Lúc đại hội giao lưu trận pháp, Chu Thành chỉ là Thánh Cảnh, cần ngưỡng vọng Cổ Dược Phi, mà bây giờ hắn đã là Nhân Tiên, đã là Yêu tộc chi vương, Ma tộc chi vương, Cửu Thiên Điện chi chủ.
Bây giờ, đến phiên hắn phải nhìn lên.
“Trần Oánh tiểu thư, hóa ra ngươi ở đây.” Ngay lúc hai người thảo luận về Chu Thành, một giọng nói không hài hòa vang lên, hai người đang ngồi ở lầu hai quán rượu, chỉ thấy một thanh niên đang dẫn theo một đám nô bộc từ chỗ cầu thang đi tới.
Thanh niên cũng anh tuấn, nhưng mà thoạt nhìn lại khiến cho người ta cảm thấy xốc nổi.
Trần Oánh nhìn thanh niên đi tới, trong mắt không khỏi lóe lên vẻ phiền chán.
Thanh niên này chính là con trai của Đông Phương Tuyết, Đông Phương Ngọc.
Mấy ngày qua, từ khi nàng đến Vũ Lăng Tiên Thành, mỗi ngày đều đến làm phiền nàng, hơn nữa cho dù nàng đi nơi nào thì đối phương cũng sẽ tìm đến, chuyện này khiến cho nàng cảm thấy cực kỳ phiền.
Trần Oánh không có trả lời đối phương, nâng hai má, lại nghĩ tới Chu Thành.
Nếu là Chu Thành cũng ở đây thì tốt rồi.
Đông Phương Ngọc thấy Trần Oánh không có trả lời mình, dẫn theo thủ hạ trực tiếp đi tới, sau đó ngồi xuống như quen thân lắm, hắn quay qua nhìn Cổ Dược Phi ngồi bên cạnh, tùy tiện nói: “Cổ Dược Phi, ta có việc muốn nói chuyện với Trần Oánh tiểu thư, ngươi có thể rời đi.”
Trần Oánh nghe Đông Phương Ngọc ngay cả Thánh Cảnh cũng không phải nhưng lại gọi thẳng tên Cổ Dược Phi, hơn nữa còn dùng giọng điệu ra lệnh kêu Cổ Dược Phi rời đi, thở phì phò nói: “Đông Phương Ngọc, ta không có chuyện gì để nói với ngươi.” Sau đó kéo Cổ Dược Phi: “Cổ đại ca, chúng ta đi.”
Nói xong, muốn dẫn Cổ Dược Phi rời đi.
Nhưng mà thủ hạ của Đông Phương Ngọc lại đưa tay cản hai người Trần Oánh, Cổ Dược Phi lại.
Một người trong đó lạnh lùng nói: “Trần Oánh tiểu thư, hẳn là ngươi biết Thiếu chủ của chúng ta có ý với ngươi, Thiếu chủ của chúng ta có thể coi trọng ngươi, đó là phúc phận của ngươi, đừng có không biết điều.”
Trần Oánh không ngờ là một thủ hạ của Đông Phương Ngọc mà cũng dám cản mình lại, đôi mắt đẹp tràn ngập giận dữ, quát: “Cút ngay cho ta!”
Đông Phương Ngọc giơ tay ra hiệu cho thủ hạ đó đi ra, sau đó đi đến trước mặt Trần Oánh, cười nói: “Trần Oánh tiểu thư, là thủ hạ lỗ mãng, ngươi chớ trách.”
Sau đó nói: “Ta biết ngươi thích Chu Thành, nhưng mà Chu Thành chắc chắn phải chết, chẳng mấy chốc Ngạo Thần tằng tổ đại nhân của chúng ta sẽ bóp chết Chu Thành.”
“Đông Phương thế gia chúng ta sẽ thống nhất thế giới Tiên Võ.”
“Sao ngươi phải tâm niệm một kẻ hấp hối sắp chết, chờ Đông Phương thế gia chúng ta thống nhất thế giới Tiên Võ, ngươi gả cho ta, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.”
“Chu Thành, hắn là cái thá gì.”
Nghe Đông Phương Ngọc nói Chu Thành là cái thá gì, Trần Oánh và Cổ Dược Phi không khỏi giận nói: “Im ngay!”
“Im ngay?” Đông Phương Ngọc nghe xong, nở nụ cười, sau đó ra hiệu cho tên thủ hạ vừa rồi, tên thủ hạ đó hiểu ý, đột nhiên một chưởng đánh vào sau lưng Cổ Dược Phi.
Cổ Dược Phi bị đánh bay ra ngoài, từ lầu hai quán rượu bay xuống dưới đường cái.
“Cổ đại ca!” Trần Oánh sợ hãi, phi thân lên, đi tới bên cạnh Cổ Dược Phi, chỉ thấy phía sau Cổ Dược Phi có một cái chưởng ấn đỏ như máu, khiến cho người ta nhìn mà giật mình.
Cổ Dược Phi sắc mặt tái nhợt, hắn không ngờ được là thủ hạ của Đông Phương Ngọc lại là Đế Cảnh, hơn nữa còn đột nhiên xuất thủ đánh lén.
Lúc này, Đông Phương Ngọc và thủ hạ đi tới dựa vào lan can quán rượu, nhìn xuống Trần Oánh và Cổ Dược Phi.
Trần Oánh ngẩng đầu nhìn Đông Phương Ngọc, trợn mắt nói: “Đông Phương Ngọc, ngươi quá làm càn!”
“Làm càn?” Đông Phương Ngọc không thèm để ý, nhún vai nói: “Vừa rồi thủ hạ ta chỉ muốn ra tay thăm dò thực lực Cổ Dược Phi một chút, chỉ là không ngờ được là thực lực của Cổ Dược Phi lại yếu như thế.”
Mấy ngày nay, Cổ Dược Phi vẫn luôn đi bên cạnh Trần Oánh, khiến cho hắn vô cùng khó chịu, hôm nay có thể mượn cơ hội dạy dỗ hắn.