Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 130



Trần Oánh không ngờ được là Đông Phương Ngọc lại mặt dày vô sỉ như thế, cho thủ hạ mình đánh lén Cổ Dược Phi, khiến cho trọng thương, lại nói chỉ là muốn thăm dò thực lực của Cổ Dược Phi.

Còn châm chọc thực lực Cổ Dược Phi kém.

Trần Oánh phẫn nộ: “Ta sẽ về nói cho phụ thân ta.”

Đông Phương Ngọc nghe vậy thì lại vô tình cười cười: “Tùy ngươi, ngươi về nói cho phụ thân ngươi, nói là Cổ Dược Phi ngay cả một chưởng của thủ hạ ta cũng không đỡ nổi.”

“Cổ Dược Phi này không phải là thiên tài chói mắt nhất trận pháp tổng công hội các ngươi sao? Ngay cả một chưởng của thủ hạ ta cũng không đỡ nổi, đúng là làm cho trận pháp tổng công hội các ngươi hổ thẹn.”

Trần Oánh tức giận đến xanh mặt, nhưng cũng biết nói nhiều vô ích với Đông Phương Ngọc, dẫn Cổ Dược Phi rời đi.

Đông Phương Ngọc nhìn Trần Oánh thở phì phò rời đi, phì cười một tiếng.

Thủ hạ đó nhìn Cổ Dược Phi bị thương mà đi, khinh miệt nói: “Cổ Dược Phi này là thiên tài yêu nghiệt nhất thế hệ trẻ tuổi của trận pháp tổng công hội, có thể chiến Đế Cảnh, chỉ là hư danh thôi.”

Đông Phương Ngọc nhìn chằm chằm bóng hình mỹ lệ xinh đẹp của Trần Oánh, nói: “Lát nữa ta sẽ cho ngươi tới tìm Trần Thiên Bằng cầu hôn.”

“Trần Thiên Bằng, người này tính tình rất cương, sợ là sẽ không đồng ý.” Thủ hạ nói.

“Không đồng ý?” Đông Phương Ngọc cười hắc hắc: “Đến lúc đó không phải do hắn đồng ý hay không, hắn không đồng ý cũng phải đồng ý, chờ ngày mai tiên đạo đại điển, ta sẽ đại hôn với Trần Oánh, đêm mai động phòng, ta phải luận bàn với nàng một phen.”

Thủ hạ cười ha ha.

“Với thực lực của Thiếu chủ, chắc chắn sẽ khiến cho Trần Oánh cầu khẩn trắng đêm.”

Đông Phương Ngọc và thủ hạ cười càng lớn.

Mà Trần Oánh dẫn theo Cổ Dược Phi rời đi, về tới sân điện bọn người Trần Thiên Bằng ở lại, kể chuyện Đông Phương Ngọc cho thủ hạ đánh lén, khiến Cổ Dược Phi trọng thương lại.

Trần Oánh tức giận nói: “Phụ thân, ngươi không biết, Đông Phương Ngọc đó phách lối cỡ nào, tùy tiện cỡ nào, hắn cho thủ hạ trắng trợn đánh trọng thương Cổ đại ca, hoàn toàn không xem trận pháp tổng công hội chúng ta ra gì.”

Sắc mặt Trần Thiên Bằng cũng khó coi, hắn nhìn về phía một đám cao thủ của trận pháp tổng công hội, nói: “Việc này, mọi người thấy thế nào?”

Thái Thượng trưởng lão của trận pháp tổng công hội Hoàng Hoành giận dữ nói: “Đông Phương Ngọc là cái thá gì, cũng dám cho thủ hạ đánh lén trọng thương trưởng lão trận pháp tổng công hội ta!”

“Chuyện này không thể bỏ qua như vậy!”

Một vị Thái Thượng trưởng lão khác là Lưu Thiếu Quân cũng bực tức nói: “Không sai, ngay cả Đông Phương Tuyết cũng không dám tùy tiện như thế, hắn cho là trận pháp tổng công hội chúng ta là quả hồng mềm muốn anwns bóp như thế nào cũng được hay sao!”

Ngay lúc đám người trận pháp tổng công hội quần tình xúc động phẫn nộ thì thấy một vị trưởng lão trận pháp tổng công hội gấp gáp đi tới, nói Đông Phương Ngọc và cao thủ Đông Phương thế gia tới chơi.

Thái Thượng trưởng lão Hoàng Hoành nghe xong, nói: “Tiểu tử này vừa mới cho thủ hạ đả thương Cổ Dược Phi, còn có mặt mũi tới.”

Có Thái Thượng trưởng lão suy đoán: “Có phải là đến nhận tội hay không?”

Trần Thiên Bằng trầm giọng nói: “Cho bọn họ vào.”

Hắn cũng muốn xem xem Đông Phương Ngọc có ý gì.

Không lâu sau, trưởng lão trận pháp tổng công hội mời bọn người Đông Phương Ngọc vào.

Đông Phương Ngọc và một đám cao thủ Đông Phương thế gia đến đại điện.

Trần Oánh chỉ một vị cao thủ bên cạnh Đông Phương Ngọc, nói với Trần Thiên Bằng: “Phụ thân, là hắn ra tay đánh lén, đánh trọng thương Cổ đại ca.”

Tất cả mọi người nhìn về phía vị cao thủ đó.

Đông Phương Ngọc lại ôm quyền cười một tiếng với Trần Thiên Bằng: “Tiểu chất tham kiến Trần bá bá.” Sau đó nói: “Nay tiểu điệt tới là muốn đề thân với Trần bá bá.”

Cầu hôn!

Tất cả mọi người của trận pháp tổng công hội ngẩn ngơ, lập tức ai cũng phẫn nộ.

“Ngươi nói cái gì? !” Trần Thiên Bằng hai mắt bốc hỏa mà nhìn chằm chằm vào Đông Phương Ngọc, ánh mắt đó như muốn bóp chết Đông Phương Ngọc.

Đông Phương Ngọc làm như không nhìn thấy lửa giận của Trần Thiên Bằng, vẫn cười tủm tỉm nói: “Ta cầu hôn Trần bá bá, tiểu chất thích Trần Oánh tiểu thư, muốn kết hôn với Trần Oánh tiểu thư.”

“Mong rằng Trần bá bá cho phép.”

Trần Thiên Bằng không ngờ được là Đông Phương Ngọc lại vô sỉ đến mức này, vừa cho thủ hạ đánh Cổ Dược Phi bị thương nặng, quay đầu lại tới cầu hôn.

Hắn giận quá mà cười: “Đông Phương Ngọc, ngươi vừa cho thủ hạ ngươi đánh trọng thương trưởng lão của trận pháp tổng công hội ta, quay đầu lại tới cầu hôn, muốn cưới con gái của ta, ngươi cho là Trần Thiên Bằng ta là bùn nặn thành đúng không?”

Đông Phương Ngọc lại cười một tiếng: “Tiểu chất không có ý này, ta thật lòng với Trần Oánh tiểu thư.” Sau đó nói với người sau lưng: “Mang sính lễ lên.”

“Vâng, Thiếu chủ!” Người sau lưng Đông Phương Ngọc đáp, sau đó nhấc đồ tới.

Tổng cộng có mười mấy rương.

Đông Phương Ngọc cười nói với Trần Thiên Bằng: “Trần bá bá, trong này đều là đan dược thượng đẳng với rất nhiều thiên tài địa bảo trân quý.” Sau đó nói: “Phụ thân ta nói, chọn ngày không bằng đụng ngày, ngày mai chính là tiên đạo đại điển, hôn lễ của ta và Trần Oánh tiểu thư chọn ngày mai đi.”

Mấy người Trần Thiên Bằng, Trần Oánh nhìn sính lễ được đưa lên, lại nghe Đông Phương Ngọc quyết định hôn lễ vào ngày mai, hoàn toàn không thương lượng, cho dù là Trần Thiên Bằng, Trần Oánh hay là Cổ Dược Phi và một đám cao thủ trận pháp tổng công hội đều lửa giận ngút trời.

“Trần bá bá, sính lễ ta đã đưa đến.” Đông Phương Ngọc không để ý đến sắc mặt khó coi của mọi người, cười nói: “Ta cáo từ trước, phụ thân ta nói, sau này, Đông Phương thế gia ta và trận pháp tổng công hội chính là một nhà.”

Nói xong, muốn rời khỏi.

“Dừng lại!” Trần Thiên Bằng gần như gầm lên, tiếng như tiếng sấm, cường giả đi ngang qua đều có thể nghe thấy, tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được lửa giận vô biên của Trần Thiên Bằng.

Trần Thiên Bằng lửa giận ngập trời, uy áp trên người tràn ra, pháp bào trên người không gió mà bay, hắn nhìn Đông Phương Ngọc: “Lấy đồ của ngươi đi đi, Đông Phương Ngọc, ngươi cho là ta không dám giết ngươi sao?”

Hắn thân là hội trưởng trận pháp tổng công hội, chính là đệ nhất nhân trận pháp thế giới Tiên Võ, trước kia, cho dù là Thái Vô cũng không dám bất kính với hắn, năm đó Đông Phương Tuyết đi bái phỏng hắn, vô cùng cung kính, bây giờ, Đông Phương Ngọc, một tiểu bối còn chưa tới Thánh Cảnh mà dám khiêu khích hắn như thế!

Hắn đang cực lực ức chế sát ý của mình.

Đông Phương Ngọc cảm nhận được sát ý trên người Trần Thiên Bằng, lại không sợ, cười nói: “Trần bá bá chớ giận, nếu ngươi giết ta, không chỉ có ngươi sẽ chết, tất cả mọi người đang có mặt ở đây đều sẽ chết! Ta chỉ là một tiểu nhân vật còn chưa tới Thánh Cảnh, nhiều người như vậy muốn đền mạng cho tiểu nhân vật như ta, không đáng đúng không?”

Đông Phương Ngọc giống như đã tính trước được Trần Thiên Bằng không dám giết hắn, chậm rãi nói.

Hắn vừa cười vừa nói: “Trần bá bá, chắc chắn sau này Ngạo Thần tằng tổ ta sẽ thống nhất Tiên Võ, con gái của ngươi gả cho ta, không thiệt thòi.” Nói xong, cười rời đi.

Trần Thiên Bằng nhìn Đông Phương Ngọc rời đi, mấy lần muốn ra tay chụp chết nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Trần Oánh nhìn Đông Phương Ngọc rời đi, tức giận đến mức sắc mặt tái nhợt, có chút bối rối, nói: “Phụ thân, ta không muốn gả cho Đông Phương Ngọc.”

“Oánh Nhi, ngươi yên tâm, cho dù phụ thân chết thì cũng sẽ không đồng ý.” Trần Thiên Bằng kiên quyết nói, nói xong thì hai tay vung lên, hất bay toàn bộ tất cả sính lễ Đông Phương Ngọc để lại ra ngoài.

Chương 345: Tiên đạo đại điển

Lúc này, Đông Phương Ngọc mới vừa đi ra khỏi điện viện Trần Thiên Bằng, thấy sính lễ bị quét bay ra ngoài, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

“Trần Thiên Bằng, lão già này quá không biết điều.” Một cao thủ bên cạnh Đông Phương Ngọc nói: “Thiếu chủ, có muốn chúng ta trực tiếp phái binh cho Trần Thiên Bằng một bài học hay không?”

Đông Phương Ngọc giơ tay cho qua, cười nhạt một tiếng: “Không vội, ngày mai, trên tiên đạo đại điển, hắn sẽ biết mặt.”

Một ngày trôi qua.

Ngày kế tiếp.

Tiên đạo đại điển bắt đầu.

Vũ Lăng Tiên Thành, tổng phủ Đông Phương thế gia.

Vô số cường giả nối liền không dứt.

“Tộc trưởng Hải Thần Nhất Tộc, Hải Đông Thanh đến!” Trưởng lão Đông Phương thế gia phụ trách tiếp đãi hô lớn.

Mọi người ồn ào, nhìn lại, chỉ thấy Hải Đông Thanh mặc một bộ Hải Thần Chiến Khải màu xanh đậm suất lĩnh một đám cường giả Hải tộc đi đến.

Hải Đông Thanh!

Đệ nhất cường giả Hải tộc!

Cũng là một trong thập đại cường giả thế giới Tiên Võ.

Hơn nữa xếp hạng còn cao hơn Huyết Hải Ma Chủ, đứng thứ hai trong số thập đại cường giả.

Hải Đông Thanh đi tới, tất cả mọi người đều tập trung nhìn hắn.

Đông Phương Tuyết nghe Hải Đông Thanh đến, cũng suất lĩnh cao thủ Đông Phương thế gia đi ra đón.

“Đông Thanh huynh đại giá quang lâm, Đông Phương thế gia ta bồng tất sinh huy.” Đông Phương Tuyết nhìn thấy Hải Đông Thanh ở xa, cười ha ha nói.

Hải Đông Thanh không dám khinh thường, tranh thủ ôm quyền cười nói: “Có thể được Ngạo Thần đại nhân mời đến đây, là vinh hạnh của chúng ta mới đúng.”

Đám người hàn huyên một lúc, Đông Phương Tuyết đón bọn người Hải Đông Thanh vào đại điện.

Hải Đông Thanh ngồi xuống không được bao lâu thì nghe bên ngoài, trưởng lão tiếp đãi của Đông Phương thế gia hô lớn lần nữa: “Tinh Không Thần Tộc, tộc trưởng Tam Nhãn Thần Tộc Thần Vạn Lý đại nhân đến!”

Mọi người lại đồng loạt hướng mắt ra ngoài đại điện.

Thần Vạn Lý, chính là đệ nhất cao thủ Tinh Không Thần Tộc.

Cũng là một trong thập đại cao thủ trong thế giới Tiên Võ.

Mặc dù Tinh Không Thần Tộc xuống dốc nhưng vẫn là cự phách trong thế giới Tiên Võ, không ai dám xem thường Tinh Không Thần Tộc.

Đông Phương Tuyết lại suất lĩnh cao thủ Đông Phương thế gia ra ngoài đón.

Ngoài Thần Vạn Lý, lại có bá chủ lục tục đến đây.

Ví dụ như là tộc trưởng Địa Để Uyên Tộc, Mặc Nguyên.

Ví dụ như là là Thái tổ Vĩnh Sinh Thần Triều, Vĩnh Hạo.

Mặc dù Vĩnh Hạo không vào thập đại cao thủ trong thế giới Tiên Võ nhưng thân là Thái tổ Vĩnh Sinh Thần Triều, một thân tu vi thâm bất khả trắc, đã bước vào Nhân Tiên đỉnh phong từ nhiều năm trước.

“Hội trưởng trận pháp tổng công hội Trần Thiên Bằng đại nhân đến.” Đột nhiên, trưởng lão Đông Phương thế gia lại hô.

Mọi người nghe xong, châu đầu ghé tai.

Chuyện hôm qua Đông Phương Ngọc đến chỗ Trần Thiên Bằng ở đưa lên sính lễ đã truyền ra.

Hơn nữa đám người còn nghe nói Trần Thiên Bằng giận dữ, ném toàn bộ sính lễ ra ngoài đường.

Đông Phương Tuyết nghe Trần Thiên Bằng đến, cũng dẫn theo cao thủ Đông Phương thế gia ra ngoài đón, Đông Phương Ngọc cũng đi theo sau lưng Đông Phương Tuyết.

“Trần tổng hội trưởng đại giá quang lâm, Đông Phương thế gia bồng tất sinh huy.” Đông Phương Tuyết ôm quyền cười nói.

Trần Thiên Bằng nhìn vẻ mặt dối trá của Đông Phương Tuyết, cười lạnh nói: “Bồng tất sinh huy? Ta thấy cũng chưa hẳn, hôm qua con của ngươi cho thủ hạ đánh lén đánh trọng thương trưởng lão của trận pháp tổng công hội ta là Cổ Dược Phi, sau đó lại đem theo sính lễ đến chỗ ta ở, nói muốn cưới con gái của ta, hơn còn chọn ngày đại hôn là hôm nay.”

“Đông Phương Tuyết, ngươi có ý gì?”

Đông Phương Tuyết khoát tay cười nói: “Trần tổng hội trưởng hiểu lầm, hôm qua Ngọc Nhi nói với ta, thủ hạ hắn vốn muốn luận bàn với Cổ Dược Phi, không ngờ được là Cổ Dược Phi tài nghệ không bằng người.”

“Ngươi cũng biết, luận bàn mà, bị thương là chuyện khó tránh khỏi.”

Trần Thiên Bằng cười lạnh, hắn đã tính trước cha con Đông Phương Tuyết sẽ có lí do thoái thác giống như nhau.

Lúc này, Đông Phương Tuyết lại nói: “Về phần hôn sự của Ngọc Nhi và Trần Oánh tiểu thư, ta vốn định tự mình đến thương lượng với Trần tổng hội trưởng, chỉ là hôm qua bận rộn cho nên không thể tự mình đến.”

“Nếu hôm nay Trần tổng hội trưởng tới, vậy lát nữa chúng ta sẽ thương lượng chi tiết hôn sự của hai ngươi.”

Đông Phương Tuyết nói là chi tiết.

Mà không phải hỏi Trần Thiên Bằng có đồng ý hôn sự của hai người hay không.

Ý trong lời nói của Đông Phương Tuyết, Trần Thiên Bằng đã hiểu, thì ra theo Đông Phương Tuyết, mình không đồng ý cũng phải đồng ý.

Trần Thiên Bằng lạnh lùng nhìn Đông Phương Tuyết: “Xem ra, coi như ta không đồng ý cũng phải đồng ý .”

Đông Phương Tuyết cười nói: “Trần tổng hội trưởng nói đùa, nếu Trần tổng hội trưởng không đồng ý, đương nhiên chúng ta sẽ không miễn cưỡng.” Nói đến đây, ra dấu mời.

Trần Thiên Bằng chần chờ một chút, dẫn theo đám người của trận pháp tổng công hội đi vào đại điện Đông Phương thế gia.

Đông Phương Tuyết nhìn bọn người Trần Thiên Bằng đi vào đại điện, hai mắt lạnh lẽo.

Tại Trần Thiên Bằng đến, sau đó lại có Thái tổ vương triều, lão tổ thế gia rất mạnh mẽ đến.

Không lâu sau, đã ngồi đầy đại điện Đông Phương thế gia.

“Ngạo Thần đại nhân đến!” Trong lúc các phương cường giả trong đại điện bắt chuyện với nhau, đột nhiên, có lão tổ Đông Phương thế gia xúc động hô.

Đông Phương Tuyết nghe xong, tranh thủ đứng dậy, các phương cường giả trong đại điện cũng đều tranh thủ đứng dậy, không ai dám ngồi.

Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, một người trung niên mặc hoàng kim chiến bào, khí thế phi phàm từ trong nội điện đi ra, người trung niên này chính là Đông Phương Ngạo.

Đông Phương Ngạo long hành hổ bộ, mỗi đi một bước thì mọi người trong đại điện cảm thấy hơi thở của mình gấp hơn một phần.

Theo Đông Phương Ngạo đến, khí lưu trong đại điện cũng đình trệ lại.

Cực kỳ kiềm chế, khiến cho mọi người khó mà hít thở.

Mọi người sợ mất mật.

Đông Phương Ngạo chỉ dựa vào khí thế thì đã khiến cho bọn họ khó mà hít thở, nếu phóng thích khí tức thì sợ là toàn bộ mọi người phải quỳ mọp xuống.

“Bái kiến tằng tổ đại nhân.” Đông Phương Tuyết nhanh chóng đi tới trước, hành lễ với Đông Phương Ngạo.

“Bái Ngạo Thần đại nhân!” Hải Đông Thanh, Thần Vạn Lý cũng tranh thủ hành lễ.

Tiếng hô to vang vọng đại điện.

Đông Phương Ngạo khẽ gật đầu với mọi người, đi đến bảo tọa trên cao nhất đại điện, ngồi xuống, sau đó mới lên tiếng nói: “Tất cả mọi người ngồi đi.”

Lúc này, mọi người mới dám ngồi xuống.

Đông Phương Ngạo liếc nhìn mọi người, mở miệng nói: “Ta tổ chức tiên đạo đại điển, mời các vị đến đây, một là truyền thụ tâm đắc đột phá Thần Tiên Cảnh cho các vị, hai là muốn chỉnh hợp thế giới Tiên Võ.”

Nghe quả nhiên là Đông Phương Ngạo muốn chỉnh hợp thế giới Tiên Võ, không ít người trong điện đều nhướng mày.

Đông Phương Ngạo lại nói: “Nếu có người không muốn liên minh với Đông Phương thế gia, có thể rời khỏi ngay bây giờ.”

Đám người nhìn nhau, chần chờ một chút.

“Trận pháp tổng công hội ta rời khỏi.” Trong lúc mọi người ở đây chần chờ, Trần Thiên Bằng đột nhiên lên tiếng.

Trần Thiên Bằng đứng dậy, ôm quyền với mọi người, sau đó muốn dẫn các cao thủ trận pháp tổng công hội rời đi.

Nhưng mà ngay lúc Trần Thiên Bằng muốn rời khỏi đại điện, Đông Phương Ngạo mở miệng nói: “Ngươi chính là Trần Thiên Bằng?”

Trần Thiên Bằng ngừng lại: “Không sai, ta chính là Trần Thiên Bằng.”

“Nghe nói ngươi cực kỳ coi trọng Chu Thành, năm đó còn tự mình mời Chu Thành vào trận pháp tổng công hội của ngươi.” Đông Phương Ngạo nói đến đây, nhìn Trần Oánh bên cạnh Trần Thiên Bằng một chút: “Đây chính là con gái của ngươi, nghe nói con gái của ngươi thích Chu Thành, ngươi còn muốn gả con gái của ngươi cho Chu Thành.”

Trên đại điện yên tĩnh lại.

Tất cả mọi người nín thở.

Trần Thiên Bằng nhìn Đông Phương Ngạo: “Đúng là ta tự mình mời Chu Thành vào trận pháp tổng công hội.” Sau đó nói: “Con gái của ta thích ai, ta không có quyền can thiệp.”

Đông Phương Ngạo chậm rãi khiêm tốn nói: “Hôm qua hậu bối tử tôn của Đông Phương thế gia ta là Đông Phương Ngọc đến chỗ ngươi ở đưa sính lễ, quyết định hôn lễ với con gái của ngươi vào hôm nay, nghe nói ngươi ném toàn bộ sính lễ ra ngoài, có việc này sao?”

“Ngươi cảm thấy tử tôn Đông Phương thế gia ta không xứng với con gái của ngươi?”

Chương 346: Đông Phương Ngạo, ngươi khinh người quá đáng!

Khi Đông Phương Ngạo chất vấn, có phải là Trần Thiên Bằng cảm thấy tử tôn Đông Phương thế gia, Đông Phương Ngọc không xứng với Trần Oánh hay không, tất cả mọi người trong đại điện nín thở, không khí hoàn toàn ngưng lại.

Tất cả mọi người nhìn chằm chằm Trần Thiên Bằng.

Trần Thiên Bằng sẽ đáp lại như thế nào?

Có?

Nếu trả lời là có, chắc chắn sẽ đắc tội Đông Phương Ngạo.

Đông Phương Ngạo là ai? Đông Phương Ngạo là cường giả tối đỉnh, Thần Tiên Cảnh nhất trọng, cũng là một vị Thần Tiên Cảnh duy nhất trong thế giới Tiên Võ.

Mặc dù Trần Thiên Bằng là hội trưởng trận pháp tổng công hội nhưng cũng khó mà chịu đựng được lửa giận của một vị cường giả Thần Tiên Cảnh.

Mà Trần Thiên Bằng ném sính lễ của Đông Phương Ngọc ra đường, mọi người ở đây đều biết, nếu Trần Thiên Bằng phủ nhận, đó chính là tự vả mặt của mình.

Đến lúc đó, Trần Thiên Bằng sẽ trở thành trò cười cho mọi người.

Đông Phương Ngọc cười lạnh, hôm qua không phải Trần Thiên Bằng bày uy phong, ném sính lễ của hắn ra đường đi sao, bây giờ hắn cũng muốn xem xem Trần Thiên Bằng có kiên cường như ngày hôm qua không.

Tất cả mọi người nhìn chằm chằm Trần Thiên Bằng, Trần Thiên Bằng mở miệng nói: “Không sai, sính lễ là ta ném ra đường đi.” Sau đó sắc mặt như thường nói: “Con gái của ta không thích Đông Phương Ngọc.”

“Chúng ta không đồng ý vụ hôn nhân này.”

“Thế nào, chẳng lẽ Ngạo Thần đại nhân muốn ỷ mình là Thần Tiên Cảnh, muốn ép cưới hay sao?”

Đám người không ngờ được là Trần Thiên Bằng dám “chỉ trích” Đông Phương Ngạo ỷ mình là Thần Tiên Cảnh, muốn ép cưới trước mặt mọi người.

Đông Phương Ngạo nghe xong, đột nhiên đưa tay bắn ra, Trần Thiên Bằng bị bắn ra ngoài.

Trần Thiên Bằng bị bắn ra khỏi đại điện, một đường lăn xuống, từ đại viện Đông Phương thế gia lăn ra đại môn, sau đó nện xuống đường phố bên ngoài Đông Phương thế gia.

Trần Thiên Bằng rơi xuống đường đi bên ngoài, miệng phun máu tươi không thôi.

Tất cả mọi người ngẩn ngơ, không ai không cực kỳ khiếp sợ.

Thân là hội trưởng trận pháp tổng công hội, đệ nhất trận pháp sư thế giới Tiên Võ, Trần Thiên Bằng lại bị Đông Phương Ngạo một chỉ bắn bay, hoàn toàn không có sức phản kháng!

Thái Nhất Tiên Thành, Chu Thành chiến một trận với Đông Phương Ngạo, trong số đám người đang có mặt ở đây, rất nhiều đều không có quan sát được cho nên chỉ có khái niệm mơ hồ về thực lực của Đông Phương Ngạo.

Mà bây giờ, thấy trước mặt Đông Phương Ngạo, Trần Thiên Bằng hoàn toàn không có sức phản kháng, đều kinh ngạc.

“Phụ thân!” Trần Oánh ngẩn ngơ, sau đó gương mặt xinh đẹp đại biến, gấp gáp phi thân đi với trước mặt Trần Thiên Bằng, chỉ thấy ngực Trần Thiên Bằng có một lỗ ngón tay kinh người, lỗ ngón tay xuyên qua áo giáp và thân thể Trần Thiên Bằng.

Trần Thiên Bằng sắc mặt tái nhợt không chút máu, như là tờ giấy.

Người của trận pháp tổng công hội đi tới bên cạnh Trần Thiên Bằng, thấy thảm trạng của Trần Thiên Bằng thì đều kinh sợ.

“Yên tâm, hắn còn chưa chết.” Đông Phương Ngạo cười lạnh nói: “Một chỉ vừa rồi của ta chỉ làm vỡ nát kinh mạch toàn thân hắn, đan điền hắn.”

Cho nên, bây giờ kinh mạch, đan điền của Trần Thiên Bằng đều nát!

Kinh mạch, đan điền nát, hoàn toàn không thể vận chuyển chân nguyên, đã trở thành phế nhân.

Trần Thiên Bằng nghe vậy, sắc mặt tái thêm một phần.

“Đông Phương Ngạo, ngươi khinh người quá đáng!” Thái Thượng trưởng lão của trận pháp tổng công hội Hoàng Hoành hằm hằm nhìn Đông Phương Ngạo.

Nhưng mà hắn mới nói xong, Đông Phương Ngạo tùy tiện vung ra một chưởng, mọi người còn không có kịp phản ứng thì thấy Thái Thượng trưởng lão trận pháp tổng công hội Hoàng Hoành nổ tung, hóa thành một đám sương máu.

Chết!

Trong lòng mọi người lại chấn động.

“Bày trận, chúng ta liều mạng với bọn họ!” Những cao thủ khác của trận pháp tổng công hội ai cũng giận dữ, gầm lên.

“Dừng tay!” Trần Thiên Bằng thấy thế, gấp quát.

Một đám cao thủ của trận pháp tổng công hội ngừng lại.

“Hội trưởng, chúng ta…” Thái Thượng trưởng lão trận pháp tổng công hội Lưu Thiếu Quân hai mắt đỏ ngầu.

Trần Thiên Bằng lắc đầu.

Nếu như đám người của trận pháp tổng công hội động thủ, chắc chắn phải chết, mặc dù Trần Thiên Bằng cũng phẫn nộ, hận, nhưng hắn biết, lúc này không phải lúc động thủ.

Đông Phương Ngạo lạnh lùng nói: “Trần Thiên Bằng, bây giờ kinh mạch, đan điền của ngươi đều nát, ngươi muốn kinh mạch, đan điền khôi phục như lúc ban đầu thì chỉ có cường giả Thần Tiên Cảnh mới có thể khôi phục được kinh mạch, đan điền của ngươi.”

Nhưng mà bây giờ toàn bộ thế giới Tiên Võ chỉ có Đông Phương Ngạo là Thần Tiên Cảnh.

“Cho nên, chỉ có ta mới có thể khôi phục kinh mạch, đan điền của ngươi.” Đông Phương Ngạo mở miệng nói: “Nếu như ngươi gia nhập dưới trướng ta, ta có thể khôi phục kinh mạch, đan điền của ngươi!”

Trần Thiên Bằng nghe vậy, lại cười ha hả, trong tiếng cười đầy vẻ không bị trói buộc, đầy vẻ khinh thường: “Đông Phương Ngạo, ngươi muốn cho ta gia nhập dưới trướng ngươi, ngươi cảm thấy ngươi xứng sao?”

Đông Phương Ngạo sầm mặt lại: “Không biết sống chết!” Một tay nhiếp một cái, nắm Trần Thiên Bằng đến trước mặt mình, sau đó nắm chặt cổ Trần Thiên Bằng, nhấc Trần Thiên Bằng lên.

“Phụ thân!”

“Hội trưởng!”

Trần Oánh và các cao thủ trận pháp tổng công hội xông lại.

Nhưng đều bị một lực lượng vô hình chấn bay ra ngoài.

Trần Oánh bay ra ngoài, đứng lên, hằm hằm nhìn Đông Phương Ngạo, hét lên: “Ngươi giết phụ thân ta, chắc chắn Chu Thành đệ đệ sẽ báo thù cho phụ thân ta.”

Đông Phương Ngạo nghe xong, phì cười nói: “Chu Thành? Hắn chỉ ỷ vào sáu con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh đó thôi, hắn chỉ là một Nhân Tiên nhất trọng nho nhỏ, trong mắt ta, ngay cả sâu kiến cũng không phải.”

“Lần trước, ta mới từ thượng giới trở về, có thương tích trong người, cho nên tạm thời buông tha hắn.”

“Ba tháng này, thương thế của ta đã hoàn toàn khôi phục, chờ tiên đạo đại điển lần này kết thúc, ta sẽ đi Thái Nhất Tiên Môn, ngắt đầu hắn!”

Nói xong, tay nắm cổ Trần Thiên Bằng nắm chặt lại, cổ Trần Thiên Bằng như sắp bị bóp nát, sắc mặt đỏ lên.

Tất cả mọi người cảm thấy cổ căng lên.

Mọi người của trận pháp tổng công hội phẫn nộ xông lên lần nữa, nhưng lại bị Đông Phương Ngạo vùng ống tay áo đánh bay ra ngoài, thổ huyết không thôi.

Mọi người thấy cảnh này, tâm tình phức tạp.

Trần Thiên Bằng, là hội trưởng trận pháp tổng công hội, trước đó ngay cả Thái Vô cũng phải kiêng kị, thế nhưng bây giờ lại bị Đông Phương Ngạo muốn bóp chết như là bóp một con kiến.

“Phụ thân!” Trần Oánh kêu lên, giãy dụa đứng dậy, điên cuồng xông tới.

Đông Phương Ngạo lại tiện tay bắn ra, bắn Trần Oánh bay đến trước mặt Đông Phương Ngọc: “Đưa nàng đi, chờ tiên đạo đại điển kết thúc, đêm nay các ngươi động phòng tân hôn.”

Đông Phương Ngọc nghe vậy, sắc mặt đại hỉ: “Tạ ơn Ngạo Thần tằng tổ.” Sau đó vẻ mặt hưng phấn giam Trần Oánh lại, đưa xuống dưới.

Các cao thủ trận pháp tổng công hội bị trọng thương, chỉ có thể phẫn nộ trơ mắt nhìn Trần Oánh bị đưa đi.

Hiện trường, các phương cường giả, có người cười trên nỗi đau của người khác, có người thỏ tử hồ bi, có người âm thầm cảm khái, sắc mặt không đồng nhất.

Tộc trưởng Tam Nhãn Thần Tộc Thần Vạn Lý cũng âm thầm lắc đầu, Đông Phương Ngạo muốn giết Trần Thiên Bằng, chỉ là giết gà dọa khỉ, làm cho đám người đang có mặt ở đây nhìn.

Đông Phương Ngạo muốn chỉnh hợp thế lực trong thế giới Tiên Võ, trong lòng mọi người ít nhiều gì cũng không muốn, bây giờ giết gà dọa khỉ, ai còn dám chống lại?

Ngay lúc Đông Phương Ngọc dẫn Trần Oánh đi, chân trời, một bóng dáng cao lớn đang phá không mà đến, tốc độ cực nhanh, mà trên bờ vai bóng dáng cao lớn đó có một thiếu niên anh tuấn bất phàm đang ngồi.

Thiếu niên, chính là Chu Thành.

Chu Thành khống chế khôi lỗi, đang dùng tốc độ kinh người không ngừng tới gần Vũ Lăng Tiên Thành.

Nhìn Vũ Lăng Tiên Thành càng ngày càng gần, Chu Thành sắc mặt lạnh lẽo.

Không lâu sau, Chu Thành đã đi tới trước Vũ Lăng Tiên Thành.

Chu Thành nhìn Vũ Lăng Tiên Thành phồn hoa trước mắt, nhảy vọt lên trời, khôi lỗi Thần Tiên Cảnh cầm cự phủ trong tay, một búa chém tới Vũ Lăng Tiên Thành.

Chương 347: Đông Phương Ngạo hối hận

Một đạo phủ khí vọt qua từng tòa kiến trúc trong Vũ Lăng Tiên Thành, chém lên tổng phủ Đông Phương thế gia.

Một tiếng nổ vang trời vang lên.

Tổng phủ Đông Phương thế gia lắc lư kịch liệt.

Mặc dù trong nháy mắt khi phủ khí chém trúng tổng phủ Đông Phương thế gia, đại trận của Đông Phương thế gia vận chuyển chống lại, nhưng mà từng tòa kiến trúc của Đông Phương thế gia vẫn bị lực lượng phủ khí đánh cho không ngừng nứt ra.

Mặt đất tổng phủ Đông Phương thế gia như bị quất một roi mạnh, cát bụi mù mịt.

Một chút gia nô, hộ vệ, đệ tử Đông Phương thế gia như bị trọng kích, nhao nhao bay ngược ra.

Đông Phương Ngọc vừa bắt giữ Trần Oánh đưa tới phòng của mình, cũng đều bị chấn động đến lảo đảo, không khỏi kinh hãi.

Trong tổng điện Đông Phương thế gia, một đám cao thủ cũng lắc lư, ngồi đứng không vững, ai cũng kinh hãi.

“Ai? !” Đông Phương Tuyết phẫn nộ quát.

Hắn vừa dứt lời thì thấy lại có một đạo phủ khí phá không chém tới.

Đạo phủ khí này còn mạnh hơn khi nãy.

Phủ khí như cùng dòng sông dài, đánh tới với thế không thể địch nổi.

Đám người trong đại điện cảm nhận được lực lượng kinh khủng ẩn chứa trong phủ khí này, đều hoảng sợ, hoảng hốt đang muốn phi thân trốn thì thấy Đông Phương Ngạo hừ lạnh một tiếng, đột nhiên đấm ra một quyền.

Ầm ầm!

Lực quyền của Đông Phương Ngạo đánh vào phủ khí trường hà.

Phủ khí trường hà bị đánh cho tản ra.

Đám người trong đại điện thấy thế thì như là sống sót sau tai nạn, thở phào nhẹ nhõm.

Đông Phương Ngạo sải bước ra, đi tới bầu trời tổng phủ Đông Phương thế gia, thấy một thiếu niên dẫn theo một con khôi lỗi cao lớn đạp không bay tới.

“Chu Thành, lá gan không nhỏ, ta còn chưa đi Thái Nhất Tiên Môn tìm ngươi, ngươi lại chủ động tìm tới tận cửa!” Đông Phương Ngạo nhìn thấy thiếu niên, lạnh lùng nói.

Lúc này, mấy người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong cũng đều đi tới sau lưng Đông Phương Ngạo, nhìn Chu Thành và con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh đạp không mà đến, vừa sợ vừa hận.

Các phương cường giả tới tham gia tiên đạo đại điển thấy Chu Thành đến, đều có tâm tư không đồng nhất.

“Chu Thành, gọi năm con khôi lỗi khác của ngươi ra luôn đi.” Đông Phương Ngạo nhìn Chu Thành: “Hôm nay, ngươi mọc cánh cũng khó thoát, không ngại nói cho ngươi, lần trước ta có thương tích trong người, cho nên tạm thời tha cho ngươi một mạng, bây giờ thương thế ta khôi phục, hôm nay ai cũng không cứu được ngươi!”

“Cho dù là sáu con khôi lỗi đó cũng không bảo vệ được ngươi.”

Chu Thành nghe vậy, lạnh nhạt nói: “Vậy sao.”

“Sáu con khôi lỗi không bảo vệ được ta, vậy tám con thì sao?”

Bên cạnh Chu Thành, khôi lỗi không ngừng xuất hiện.

Hết thảy tám con!

Bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương giật nảy cả mình.

Ngay cả Đông Phương Ngạo cũng kinh ngạc.

Lần trước, rõ ràng Chu Thành chỉ khống chế sáu con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, bây giờ lại có thêm hai con!

Tám con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh!

Tám con khôi lỗi này đều là Thần Tiên Cảnh!

Sắc mặt Đông Phương Ngạo khó coi.

Đáng chết!

Nếu như bên người Chu Thành chỉ có sáu con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, vậy hắn tự tin một trăm phần trăm có thể giết Chu Thành, nhưng bây giờ Chu Thành lại nắm trong tay tám con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh! Vậy hắn muốn giết Chu Thành cũng khó lắm.

Tám con và sáu con, chiến lực đã hoàn toàn khác biệt.

Ba tháng này, Chu Thành lại luyện hóa hai con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh.

Rốt cuộc hắn tìm ở đâu ra được nhiều thi thể cường giả Thần Tiên Cảnh như vậy.

Đông Phương Ngạo càng nghĩ, sắc mặt càng khó coi.

Trong lúc sắc mặt Đông Phương Ngạo âm tình biến ảo, đột nhiên, sau lưng Đông Phương Ngạo, hai lực lượng kinh khủng xuất hiện, đột nhiên đánh tới Đông Phương Ngạo.

Lực lượng mạnh mẽ, mạnh hơn bất cứ khôi lỗi Thần Tiên Cảnh nào mà Đông Phương Ngạo gặp phải lúc trước!

Đông Phương Ngạo kinh hãi quay người, ngân thương trong tay đâm ra.

Tiếng nổ vang ầm ầm.

Sức mạnh mang tính hủy diệt nổ tung.

Tiếng kêu thảm liên miên.

Chỉ thấy Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong và cao thủ ba đại thế gia đứng bên cạnh Đông Phương Ngạo đều bị sức mạnh mang tính hủy diệt tác động đến, bị đánh bay.

Cao thủ ba đại thế gia rơi xuống bốn phương tám hướng.

Kiến trúc tổng phủ Đông Phương thế gia bị đánh thành bột mịn.

Trong phế tích, bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong thổ huyết không thôi.

Về phần một vài Đế Cảnh thì bị đánh chết.

Lực lượng lan đến gần đại điện, các phương cường giả trong đại điện hoảng sợ chạy trốn.

Có một số không kịp trốn cũng bị lực lượng tác động đến, bị đánh bay.

Đám người chạy trốn tới chỗ rất xa, nhìn thấy tổng phủ Đông Phương thế gia bị đánh cho đổ nát trong nháy mắt, đều chưa tỉnh hồn lại.

Đông Phương Ngạo nhìn thoáng qua bọn người Đông Phương Tuyết bị đánh bay, lại nhìn về phía xa xa, hai con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh chẳng biết xuất hiện từ lúc nào, sắc mặt âm trầm như nước.

Bên người Chu Thành có tám con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, lại thêm hai con này nữa, tổng cộng mười con!

Bây giờ Chu Thành khống chế mười con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh! Hơn nữa hai con này, sợ là khi còn sống thì thực lực đã bước vào Thần Tiên Cảnh nhị trọng trung hậu kỳ!

Tại sao có thể như vậy được!

Đông Phương Ngạo sắc mặt dữ tợn.

Trong ba tháng, Chu Thành lại luyện hóa bốn con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh.

Hơn nữa, thực lực bốn con này đều mạnh hơn sáu con hắn gặp phải lúc trước.

Trong lòng Đông Phương Ngạo hối hận mãnh liệt, nếu biết trước như thế thì ba tháng trước cho dù liều mạng, bọn người Đông Phương Tuyết bị giết thì hắn cũng phải đánh chết Chu Thành!

“Đông Phương Ngạo, có phải rất hối hận vì ba tháng trước không có giết ta hay không.” Chu Thành lạnh lùng nói.

Đông Phương Ngạo trầm giọng nói: “Chu Thành, coi như bây giờ ngươi nắm mười con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh trong tay thì ta vẫn có thể giết được ngươi.”

“Vậy sao.” Chu Thành cũng không có nói nhảm, khống chế mười con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh bắt đầu công kích Đông Phương Ngạo.

Mười con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, mỗi con một hướng, mỗi con dùng binh khí khác nhau, hơn nữa Đông Phương Ngạo phát hiện, mười con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh này công kích có thứ tự, phối hợp không có khe hở, một chiêu tiếp lấy một chiêu, giống như bão táp, hoàn toàn không cho hắn có cơ hội thở dốc.

Đông Phương Ngạo bị áp chế hoàn toàn!

Chu Thành thấy cảnh này, cũng không bất ngờ.

Ba tháng trước, hắn luyện hóa mấy con khôi lỗi, vội vàng chạy tới Thái Nhất Tiên Thành, hoàn toàn không có thời gian huấn luyện mấy con khôi lỗi, mà mấy tháng này, hắn truyền thụ cho khôi lỗi một bộ trận pháp công kích, tất nhiên là chiến lực mỗi con đều tăng lên rất nhiều.

“Giết Chu Thành cho ta!” Đông Phương Ngạo nghiêm túc quát lên với bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong bị thương đang ở nơi xa, đồng thời quát lên với bọn người Hải Đông Thanh: “Các ngươi, nếu ai giết Chu Thành, ta sẽ thu hắn làm đệ tử thân truyền, dùng Thần Tiên chi lực giúp hắn luyện thể, trợ hắn đột phá Thần Tiên Cảnh!”

Dùng Thần Tiên chi lực luyện thể!

Bọn người Hải Đông Thanh, Mặc Nguyên không nhịn được tâm động.

Hơn nữa lúc này, bên người Chu Thành cũng không có cao thủ, muốn giết Chu Thành cũng không khó.

Trong lúc bọn người Hải Đông Thanh, Mặc Nguyên tâm động thì bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong không để ý thương thế, điên cuồng vọt tới muốn giết Chu Thành.

Mặc dù bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong bị thương nhưng dù sao cũng là cường giả Nhân Tiên tối đỉnh, bọn họ liên thủ, lực lượng cũng khiến cho các phương cường giả biến sắc.

Mắt thấy Chu Thành tránh cũng không thể tránh, sắp bị bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong oanh trúng, đột nhiên, một bóng dáng xuất hiện trước mặt Chu Thành.

Bóng dáng này xuất hiện, cũng không dùng binh khí, chỉ dùng song quyền oanh ra.

Bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong đều bắn ngược trở về, nện mạnh xuống mặt đất tổng phủ Đông Phương thế gia.