Thấy bọn người Đông Phương Ngạo, Mộ Dung Bác, u Dương Phong bị đồng loạt đánh bay, bọn người Hải Đông Thanh, Mặc Nguyên vốn có chút động lòng giật mình kêu lên, nhìn về phía bóng dáng xuất hiện bên người Chu Thành.
Khôi lỗi Thần Tiên Cảnh!
Lại một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh!
Cũng chỉ có khôi lỗi Thần Tiên Cảnh mới có thể một đòn đánh tan đòn công kích của cao thủ ba đại thế gia.
Rốt cuộc bên cạnh Chu Thành có bao nhiêu con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh!
Tất cả mọi người kinh ngạc.
Năm đó, Ngọc Diện Kiếm Ma của Ma Sơn có được một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh thì đủ để ngăn chặn hơn một trăm vị cường giả Nhân Tiên thập trọng của Yêu tộc, mà Chu Thành có được mười một con!
Mười một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, đây là khái niệm gì?
Cao thủ ba đại thế gia vốn còn ôm hi vọng với Đông Phương Ngạo, lúc này cũng không khỏi khủng hoảng.
Những cao thủ còn muốn thừa cơ giết chết Chu Thành, có thể trở thành đệ tử thân truyền của Đông Phương Ngạo cũng sắc mặt tái nhợt, trong lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
Nếu như lúc nãy bọn họ xuất thủ thì bây giờ bọn họ đã nằm dưới đất rồi.
Bị mười con khôi lỗi không ngừng vây công, Đông Phương Ngạo thấy bên người Chu Thành lại xuất hiện một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, trong lòng có dự cảm xấu.
Vừa rồi mười con khôi lỗi đã khiến cho hắn cảm thấy áp lực lớn.
Mười một con thì sao?
Hắn tất bại!
Trong lòng của hắn không khỏi tức giận, nhiều thi thể cường giả Thần Tiên Cảnh như vậy, Chu Thành lấy ở đâu ra?
Ngay lúc Đông Phương Ngạo lòng nóng như lửa đốt, đột nhiên, một đạo đao khí phá không mà tới, hắn sợ hãi, lách mình trốn, khó khăn lắm mới tránh thoát, dù là như thế thì đao khí vẫn cào cho mặt của hắn đau nhức.
Một đao đó khiến cho toàn thân hắn toát mồ hôi lạnh.
Vừa rồi nếu không tránh kịp thì một đao đó chém lên trên mặt hắn, hậu quả đó!
Đông Phương Ngạo hít sâu một hơi, không ngừng suy nghĩ, muốn nghĩ cách ứng phó.
Trốn?
Nếu tiếp tục đánh lâu dài, hắn bại chắc.
Bây giờ nếu như hắn đi, mười một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh của Chu Thành còn cản không được hắn.
Thế nhưng là nếu như hắn chạy lần nữa, vậy hắn sẽ thành trò cười cho thế giới Tiên Võ, có thể nói là sỉ nhục cả đời.
Hắn nhìn Chu Thành đang đứng ở đằng xa nhàn nhã quan chiến một chút, hai mắt lạnh lùng, cho dù như thế nào đi nữa thì hắn đều phải giết Chu Thành, lần này không giết Chu Thành, sau này lại càng không có hi vọng giết được Chu Thành.
Chu Thành thấy thỉnh thoảng Đông Phương Ngạo nhìn mình, hai mắt lấp loé không yên, lạnh lùng cười một tiếng, hắn có thể đoán được ý nghĩ trong đầu Đông Phương Ngạo lúc này.
Hiển nhiên là Đông Phương Ngạo còn muốn giết chết mình.
Lát nữa hắn sẽ cho Đông Phương Ngạo cảm thấy tuyệt vọng.
Chu Thành nhìn về phía bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Phong bị đánh xuống đất xa xa, chỉ thấy bọn người Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác, u Dương Bác bị cát bụi che khuất, đã thoi thóp.
Nhưng mà còn chưa có chết.
Chu Thành dẫn khôi lỗi theo, cúi người xuống, đi tới trước mặt Đông Phương Tuyết.
Trong miệng Đông Phương Tuyết không ngừng phun ra máu tươi, hắn nhìn Chu Thành đi tới, dốc hết toàn lực, hoảng sợ giãy dụa đứng dậy, nhưng mà hắn vừa mới đứng dậy thì Yêu Vương Đao trong tay Chu Thành đã chém xuống, vạch qua cổ Đông Phương Tuyết một cái.
Đầu Đông Phương Tuyết lăn xuống đất, chỗ cổ trơn nhẵn.
“Gia chủ!”
Những lão tổ Đông Phương thế gia bi phẫn kêu lên.
Chu Thành lại đi tới trước mặt Mộ Dung Bác, Mộ Dung Bác hoảng sợ cầu xin tha thứ, gấp rút nói: “Chu Thành, ta sai rồi, đừng có giết ta, đừng có giết ta.”
“Ngươi sai rồi?” Chu Thành mở miệng nói.
“Vâng, ta, ta sai rồi, ta không nên cấu kết với Đông Phương Ngạo làm việc xấu, không nên đối phó ngươi.” Mộ Dung Bác nói năng lộn xộn.
Nhưng sau một khắc, Yêu Vương Đao của Chu Thành xẹt qua cổ Mộ Dung Bác.
Mộ Dung Bác phản xạ có điều kiện, muốn bịt cổ nhưng tay vừa đưa lên được một nửa thì đầu đã từ chỗ cổ lăn xuống đất.
Chu Thành nhìn Mộ Dung Bác hai mắt trợn lên: “Có khi phạm sai lầm thì phải dùng mạng để bù đắp.” Sau đó đi tới chỗ u Dương Phong.
Thấy hai vị ‘lão bằng hữu’ Đông Phương Tuyết, Mộ Dung Bác đều bị Chu Thành không chút do dự chém giết, u Dương Phong sợ hãi ra mặt, hắn điên cuồng bò ra xa.
“Giết Chu Thành!” Một vị lão tổ Đông Phương thế gia đột nhiên gào lên, sau đó vọt tới chém giết Chu Thành.
Nhưng mà vị lão tổ Đông Phương thế gia này còn chưa có vọt tới trước mặt Chu Thành thì bị khôi lỗi một quyền đánh thành sương máu.
Nhìn thấy vị lão tổ Đông Phương thế gia đó bị một quyền đánh nổ, nơi xa, bọn người Hải Đông Thanh, Thần Vạn Lý ai cũng thất kinh.
Cao thủ ba đại thế gia khác cảm thấy tay chân lạnh buốt.
Một cảm giác sợ hãi lan tràn trong cao thủ ba đại thế gia.
Chu Thành đi tới trước mặt u Dương Phong, nhìn u Dương Phong đang cố gắng bò tới trước, Huyết Hải Ma Nhận trong tay vung lên, cắt đứt đầu u Dương Phong.
Tiếp theo, Chu Thành đi tới trước mặt lão tổ ba đại thế gia, chém đầu từng người.
Chu Thành cũng không có lập tức giết chết toàn bộ những lão tổ của ba đại thế gia này mà là chém từng người, giết từng người.
Không bao lâu, đầu người lăn lông lốc.
Các phương cao thủ đang có mặt ở đây nhìn mà mí mắt giật giật, trong lòng bàn tay, sau lưng toàn là mồ hôi.
Ngay cả đệ nhị cao thủ thế giới Tiên Võ như Hải Đông Thanh cũng tràn đầy sợ hãi nhìn Chu Thành.
Lúc trước, Đông Phương Ngạo đối phó Trần Thiên Bằng, là giết gà dọa khỉ cho các phương cao thủ đang có mặt ở đây xem, mà Chu Thành, cũng giết gà dọa khỉ cho các phương cao thủ đang có mặt ở đây nhìn.
Không thể nghi ngờ, thủ đoạn của Chu Thành càng tốt hơn.
Đông Phương Ngạo thấy từng lão tổ Đông Phương thế gia bị Chu Thành chém đầu, giận không kềm được, gào: “Chu Thành, ngươi có bản lĩnh thì đánh một trận với ta!”
“Ngươi khi dễ lão tổ gia tộc ta, có gì tài ba!”
Đông Phương Ngạo gầm lên, vang vọng đường đi xung quanh.
Các phương cường giả nghe đang có mặt ở đây nghe vậy thì đều sắc mặt quái dị.
Chu Thành phì cười: “Ngươi nói ta là một thiếu niên mười bảy tuổi chỉ mới bước vào Nhân Tiên cảnh không lâu, khi dễ những lão tổ Nhân Tiên thất trọng, bát trọng, cửu trọng của gia tộc của ngươi?”
Đông Phương Ngạo nhất thời không phản bác được.
“Ngươi kêu một Nhân Tiên như ta đánh nhau với một Thần Tiên Cảnh như ngươi?” Chu Thành nói: “Là ngươi ngớ ngẩn hay là ta ngớ ngẩn?”
Sắc mặt Đông Phương Ngạo đỏ lên.
Chu Thành tiếp tục vung đao chém giết.
Không biết có phải là ảo giác của mọi người hay không, Yêu Vương Đao và Huyết Hải Ma Nhận càng sáng hơn.
Cuối cùng, Chu Thành chém giết sạch sẽ toàn bộ cao thủ của ba đại thế gia Đông Phương thế gia.
Nhưng mà cũng có người là bị Chu Thành thôn phệ hết chân nguyên đối phương rồi mới giết.
Đông Phương Ngạo thấy Chu Thành tiếp tục dùng Côn Bằng Pháp Tướng thôn phệ chân nguyên của lão tổ ba đại thế gia, kinh nghi không thôi, theo lý mà nói, lần trước Chu Thành thôn phệ chân nguyên của hơn mười vị lão tổ ba đại thế gia thì chân nguyên xung đột, Chu Thành chắc chắn sẽ bị phản phệ, bây giờ cảnh giới rớt xuống mới đúng.
Chu Thành không chỉ có không có bị phản phệ, ngược lại còn có thể thuận lợi luyện hóa chân nguyên của những lão tổ đó, chuyện này là sao?
Hắn nghĩ tới một khả năng.
Trừ phi, công pháp Chu Thành tu luyện còn mạnh hơn công pháp Thần cấp!
Nếu không thì không thể nào luyện hóa những chân nguyên đó được!
Còn mạnh hơn công pháp Thần cấp, Chu Thành lấy những công pháp này từ đâu?
Phải biết, công pháp hắn tu luyện bây giờ là đến từ thượng giới.
Sau khi chết giết hết lão tổ ba đại thế gia, Chu Thành nhìn về phía một đám cao thủ Hải Đông Thanh, Thần Vạn Lý, Mặc Nguyên, Hải Đông Thanh, bọn người Thần Vạn Lý, Mặc Nguyên bị Chu Thành nhìn như vậy, sợ đến run chân, thậm chí đứng cũng không vững.
Lúc này, trưởng lão trận pháp tổng công hội Cổ Dược Phi nói với Chu Thành: “Chu Thành, Trần tổng hội trưởng bị bọn họ giam giữ ở địa lao, còn Trần Oánh nữa, bị Đông Phương Ngọc áp giải đi, xin ngươi nhanh đi cứu mấy người tổng hội trưởng.”
Chương 349: Thần kỹ
Chu Thành nghe xong, gật đầu, ra hiệu cho Cổ Dược Phi yên tâm, sau đó đùng thần hồn chi lực bao trùm, không lâu sau thì phát hiện được khí tức của Trần Thiên Bằng và khí tức của Trần Oánh.
Hắn nhìn thoáng qua Đông Phương Ngạo đang bị mười đại khôi lỗi vây giết một chút, lách mình đi tới địa lao của Đông Phương thế gia.
Không lâu sau, Chu Thành đã tìm được Trần Thiên Bằng trong địa lao, sau khi giải quyết xong cao thủ bảo vệ địa lao, hắn cứu Trần Thiên Bằng ra.
Thấy kinh mạch lẫn đan điền của Trần Thiên Bằng đều vỡ vụn, Chu Thành nhướng mày.
Trần Thiên Bằng sắc mặt tái nhợt, trán đổ mồ hôi lạnh, thấy sắc mặt của Chu Thành thì nở một nụ cười nói: “Ta không sao, thật ra thì kinh mạch, đan điền nát cũng được, sau này không cần phải ngày đêm khổ tu nữa, có thể sống thanh nhàn.”
Chu Thành biết Trần Thiên Bằng đang nghĩ một đằng nói một nẻo, nhưng mà hắn cũng không biết nên nói như thế nào.
“Chu Thành, ngươi mau đi cứu Oánh Nhi đi.” Trần Thiên Bằng nói: “Nàng đang ở trong tay Đông Phương Ngọc.”
Đông Phương Ngọc vẫn luôn có ý đồ xấu với con gái của mình, bây giờ đã qua lâu như vậy, không biết con gái của mình có sao không?
Trần Thiên Bằng lòng nóng như lửa đốt.
Chu Thành lập tức giao Trần Thiên Bằng lại cho một vị cao thủ của trận pháp tổng công hội, sau đó lần theo khí tức của Trần Oánh đi tới.
Lúc này, trong phòng của Đông Phương Ngọc, Đông Phương Ngọc đang mặt mũi sợ hãi nhìn Đông Phương Ngạo đang giao thủ với mười con khôi lỗi ở trên bầu trời xa xa.
Trần Oánh thấy trên mặt Đông Phương Ngọc lộ vẻ sợ hãi thì nói: “Đông Phương Ngọc, mau thả ta ra, chẳng mấy chốc nữa là Chu Thành sẽ tìm tới nơi này.” Nàng mới nói dứt lời thì thấy Đông Phương Ngọc vẻ mặt dữ tợn mà nhìn nàng, sau đó đi tới.
“Ngươi muốn làm gì?” Trần Oánh thấy Đông Phương Ngọc vẻ mặt dữ tợn, không khỏi sợ hãi lui lại.
“Làm gì?” Đông Phương Ngọc đi lên, đưa tay túm lấy cổ tay của Trần Oánh, liếm liếm đầu lưỡi: “Không phải là ngươi rất thích Chu Thành hay sao? Bây giờ ta lập tức động phòng với ngươi, động phòng xong thì ngươi chính là nữ nhân của ta, ta xem ngươi có còn mặt mũi thích tên tiểu tử Chu Thành đó nữa hay không!”
Nói xong, đột nhiên ném ra, ném Trần Oánh lên trên giường lớn bên cạnh đó.
Trần Oánh bị phong ấn chân nguyên, hoàn toàn không có sức phản kháng, bị quăng ra, cảm thấy xương cốt toàn thân như muốn tan ra từng mãnh.
Nàng vừa sợ vừa giận, cố gắng lui về phía sau.
Đông Phương Ngọc nhìn Trần Oánh như đang nhìn một con cừu non, cười hắc hắc, đang muốn nhào tới thì đột nhiên một tiếng ầm ầm vang lên, sau đó thì thấy có người phá cửa vọt vào.
Sau lưng Đông Phương Ngọc có thêm một người, Đông Phương Ngọc sợ hãi quay đầu lại, nhìn thấy rõ người tới thì sắc mặt đại biến, hoảng sợ nói: “Chu Thành.”
Chu Thành sắc mặt lạnh lùng nhìn Đông Phương Ngọc trước mặt, vung Huyết Hải Ma Nhận trong tay lên, trực tiếp xẹt qua cổ đối phương.
Lập tức, đầu Đông Phương Ngọc rơi xuống đất.
“Chu Thành!” Trần Oánh nhìn thấy Chu Thành đến thì vui đến phát khóc, vọt tới nhào vào trong ngực Chu Thành.
Mùi thơm ngát xông vào mũi.
Chu Thành cảm nhận được vẻ mềm mại trong ngực, có chút xấu hổ và đỏ mặt.
“Ngươi, không có sao chứ?” Chu Thành nuốt nước bọt một cái một cái, nói.
Trần Oánh lau lau nước mắt, lắc đầu, có lẽ là nàng cũng cảm thấy có chút xấu hổ, gương mặt xinh đẹp hơi đỏ ửng lên, nói như mũi kêu: “Ta không sao.”
“Chúng ta đi ra ngoài trước đi.” Chu Thành nói với Trần Oánh.
Trần Oánh khẽ gật đầu, rất là ngoan ngoãn.
Thế là Chu Thành dẫn theo Trần Oánh đi từ trong phòng ra ngoài.
Đi từ trong phòng ra ngoài, ánh nắng vừa vặn chiếu xuống, chiếu rọi bóng dáng của hai người.
Trần Oánh nhìn bóng dáng cao lớn của Chu Thành ở bên cạnh mình, trở nên hoảng hốt.
Lần trước khi nàng gặp Chu Thành ở trên Yêu Vương đại điển, Chu Thành chỉ cao ngang nàng, bây giờ hắn đã cao hơn nàng một cái đầu.
Mười bảy tuổi, Chu Thành đã cao hơn một mét tám, khí chất bất phàm, trên người có khí tức bá khí, nho nhã, khiến cho tim Trần Oánh đập như hươu chạy.
Tay Chu Thành nắm lấy tay Trần Oánh, phá không bay lên.
Bị Chu Thành nắm tay, tim Trần Oánh càng đập dồn dập hơn nữa.
Giờ phút này là giờ phút mà nàng từng tự tưởng tượng trong đầu rất nhiều lần.
Chỉ là giờ phút này quá ngắn ngủi, không lâu sau thì Chu Thành đã dẫn theo Trần Oánh bay về tới hiện trường, giao Trần Oánh lại cho mấy người Trần Thiên Bằng.
Trần Oánh nhìn Chu Thành rời đi, trong lòng cảm thấy rất là mất mác.
Chu Thành trở lại hiện trường một lần nữa, bị mười con khôi lỗi vây công, Đông Phương Ngạo đã dần dần rơi vào thế hạ phong.
Có mấy lần Đông Phương Ngạo muốn phá vòng vây nhưng đều bị công kích trở về.
Mấy lần phá vây nhưng không thể nào phá vây được khiến cho trong lòng Đông Phương Ngạo càng ngày càng nóng nảy, hắn nhìn Chu Thành ở phía xa, đột nhiên mở miệng nói: “Chu Thành, mặc dù những khôi lỗi này của ngươi đều có chiến lực không yếu nhưng muốn giết ta thì khác gì người si nói mộng.”
“Chúng ta hợp tác, ngươi nghĩ sao?”
Hợp tác?
Chu Thành khẽ giật mình, lập tức cười lạnh.
Đông Phương Ngạo thấy trên môi Chu Thành nở một nụ cười lạnh thì nói: “Chúng ta tái chiến tiếp nữa thì cũng sẽ chỉ lưỡng bại câu thương mà thôi, chúng ta dừng tay, cùng nhau thống lĩnh thế giới Tiên Võ, ngươi nghĩ sao về đề nghị này?”
“Đến lúc đó, nhân tộc, Yêu tộc, Ma tộc sẽ do ngươi thống lĩnh.”
“Mà còn Hải tộc, Tinh Không Thần Tộc, Địa Để Uyên Tộc sẽ do ta thống lĩnh, sau này chúng ta nước giếng không phạm nước sông nữa, như vậy thì sẽ tốt cho tất cả mọi người.”
Chu Thành nghe vậy thì phì cười lên thành tiếng, nói: “Tốt cho tất cả mọi người?” Sau đó cũng không có nói tiếp, mà là ra lệnh cho khôi lỗi tiếp tục công kích, đồng thời, Chu Thành cũng lệnh cho con khôi lỗi bên cạnh mình cũng gia nhập vào vòng vây công Đông Phương Ngạo.
Đông Phương Ngạo vốn đã rơi xuống thế hạ phong, bây giờ lại có thêm một con khôi lỗi nữa, áp lực lập tức tăng gấp bội.
Không được bao lâu sau thì hắn đã đở trái thì hở phải.
“Chu Thành, nếu như ngươi dừng tay thì ta có thể truyền cho ngươi tâm đắc đột phá Thần Tiên Cảnh.” Đông Phương Ngạo có nén lửa giận trong lòng xuống: “Mặc dù thiên phú của ngươi trác tuyệt nhưng nếu như không có phương pháp đột phá Thần Tiên Cảnh thì ngươi cũng sẽ vĩnh viễn kẹt lại ở Nhân Tiên đỉnh phong.”
“Nếu như ta truyền cho ngươi tâm đắc đột phá Thần Tiên Cảnh, chờ ngươi đột phá đến Nhân Tiên đỉnh phong thì không tới trăm năm nữa, chắc chắn ngươi có thể đột phá đến Thần Tiên Cảnh, thành tựu Thần Tiên.”
“Vậy sao.” Sắc mặt Chu Thành bình tĩnh, bất vi sở động, còn ra lệnh cho mười con khôi lỗi tiếp tục gia tăng công kích.
Trước đó, mười một con khôi lỗi vẫn còn chưa ra toàn lực.
Công kích tăng lên, không bao lâu sau thì Đông Phương Ngạo đã bị một con trong đó chém trúng phía sau lưng.
Một đao đó trực tiếp chém cho Đông Phương Ngạo lảo đảo một trận, phía sau lưng đau đớn muốn nứt, dù là Đông Phương Ngạo không nhìn thì cũng biết là vết đao phía sau lưng không hề nhỏ.
Đông Phương Ngạo nổi giận gầm lên một tiếng, đột nhiên trở tay một thương đâm về phía con khôi lỗi đã chém hắn.
Thế nhưng là công kích của hắn còn chưa tới thì những con khôi lỗi khác đã đồng loạt xuất thủ, đâm về phía trái tim và yết hầu của hắn.
Đông Phương Ngạo chỉ có thể từ bỏ công kích, đổi công làm phòng.
Không được bao lâu sau, Đông Phương Ngạo bị đâm trúng lần nữa, mặc dù hắn tránh thoát được chỗ yếu hại nhưng một kiếm này cũng đâm trúng xương sườn của hắn, máu tươi chảy ròng.
Đông Phương Ngạo bị khôi lỗi gây thương tích nhiều lần, càng đánh càng nổi nóng.
Đột nhiên trường thương trong tay của hắn đâm ra một thương.
Lập tức, vô số thương mang như là vẫn thạch ầm ầm bắn ra.
Chu Thành hai mắt ngưng lại, một chiêu này chính là một chiêu mà Đông Phương Ngạo dùng để bức lui một đám khôi lỗi ở Thái Nhất Tiên Thành lần trước.
Một chiêu này, hẳn là thần kỹ trong truyền thuyết.
Chỉ là, thi triển thần kỹ tiêu hao Thần Tiên chi lực cực lớn, cho nên không đến lúc khẩn yếu quan đầu thì cường giả Thần Tiên Cảnh cũng sẽ không thi triển nó ra.
Đông Phương Ngạo dùng một thương bức lui một đám khôi lỗi, đột nhiên vọt tới muốn ám sát Chu Thành.
“Chu Thành, ngươi chết đi cho ta!” Hai mắt Đông Phương Ngạo sát ý lăng lệ, giống như điên cuồng.
“Chu Thành, cẩn thận!” Trần Thiên Bằng, Cổ Dược Phi sợ hãi kêu lên.
Hai người vừa dứt lời thì thương mang của Đông Phương Ngạo đã đâm đến trước mặt Chu Thành.
Mắt thấy thương mang của Đông Phương Ngạo sắp đâm xuyên yết hầu của Chu Thành, một đám khôi lỗi muốn ngăn cản cũng đã không kịp nữa thì đột nhiên, trước mặt Chu Thành lại xuất hiện một bóng người.
Chương 350: Đông Phương Ngạo bị bắt
Bóng dáng này xuất hiện, chém ra một đao, lập tức phá bỏ thương mang của Đông Phương Ngạo, sau đó đại đao chém lên ngân thương của Đông Phương Ngạo.
Tay Đông Phương Ngạo đau xót, ngân thương trong tay suýt chút rời khỏi tay, không khỏi kinh hãi, vừa lui lại, nhìn lại, chỉ thấy trước mặt Chu Thành xuất hiện một con khôi lỗi mặc chiến giáp kim sắc.
Lại một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh!
Hơn nữa thực lực con này còn mạnh hơn mười một con trước đó!
Đông Phương Ngạo biến sắc, trong lòng không khỏi luống cuống.
Chu Thành lại có mười hai con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, mà không phải mười một con!
Hơn nữa, rốt cuộc Chu Thành có bao nhiêu con thì vẫn còn là ẩn số, bởi vì khi hắn nghĩ Chu Thành chỉ có mười con thì đột nhiên lại toát ra một con khác, khi hắn cho là Chu Thành chỉ có mười một con thì lại xuất hiện một con nữa.
Nói không chừng lát nữa sẽ còn toát ra một con nữa.
Đông Phương Ngạo hoảng sợ, sau đó đột nhiên phá không bay lên, muốn chạy trốn.
Chu Thành có mười hai con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, đã không còn hi vọng giết Chu Thành, tái chiến tiếp nữa, thương thế hắn sẽ nặng thêm, đến lúc đó muốn chạy trốn cũng trốn không thoát.
Chu Thành cũng đề phòng Đông Phương Ngạo đào tẩu từ trước rồi, cho nên, vừa thấy Đông Phương Ngạo muốn chạy trốn thì mười hai con khôi lỗi đồng thời xuất thủ, trên tay mỗi con có thêm một cái lưới lớn.
Cái lưới lớn này là Chu Thành dùng tơ tằm hiếm thấy luyện chế thành, mặc dù không khốn được Đông Phương Ngạo nhưng hoàn toàn có thể ngăn cản Đông Phương Ngạo mấy hơi thở.
Mấy hơi thở là đủ rồi.
Quả nhiên, mười mấy tấm lưới lớn chụp xuống, Đông Phương Ngạo phẫn nộ xuất thủ, chỉ phá được mấy tấm, khi xuất thủ lần nữa thì mười hai con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh đã công kích đến.
Mười hai con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh vây giết Đông Phương Ngạo lần nữa.
Đông Phương Ngạo phẫn nộ xuất thủ, thế nhưng mỗi khi hắn thi triển thần kỹ bức lui chúng khôi lỗi muốn chạy trốn thì chúng khôi lỗi lại dùng lưới lớn vây khốn hắn.
Mấy lần thi triển thần kỹ, Đông Phương Ngạo tiêu hao Thần Tiên chi lực càng lúc càng lớn, thương thế trên người càng ngày càng nhiều.
Đông Phương Ngạo gầm thét không thôi, như một con cuồng sư bị thương.
Chỉ là cho dù hắn có gầm thét như thế nào đi nữa, giãy giụa như thế nào đi nữa thì từ đầu đến cuối vẫn không trốn thoát được một đám khôi lỗi vây giết.
Bọn người Hải Đông Thanh, Thần Vạn Lý thấy thương thế trên người Đông Phương Ngạo càng ngày càng nặng, đã như nỏ mạnh hết đà thì đều có tâm tình phức tạp.
Cứ theo đà này, sợ là Đông Phương Ngạo chống đỡ không được bao lâu.
Đông Phương Ngạo là một vị Thần Tiên Cảnh!
Bọn họ sẽ tận mắt chứng kiến một vị Thần Tiên Cảnh vẫn lạc?
Sau một tiếng.
Đông Phương Ngạo đã toàn thân đẫm máu, từ xa nhìn lại giống như là một con cuồng sư đẫm máu.
Sau hai giờ.
Hai tay Đông Phương Ngạo đều bị trảm, mà chính giữa trái tim cũng bị đánh cho lõm xuống, đan điền và kinh mạch thì bị đánh nát.
Nhưng mà cho dù như vậy thì Đông Phương Ngạo cũng không có chết đi.
Hắn nhìn Chu Thành, dữ tợn cười to, khi cười, máu từ mí mắt nhỏ xuống.
“Chu Thành, có gan thì giết ta.” Đông Phương Ngạo cười dữ tợn: “Đến lúc đó sẽ có người báo thù cho ta.”
“Lúc đó, ngươi sẽ chết thảm hại hơn ta, thảm gấp trăm lần, thảm gấp một vạn lần.”
Chu Thành đi tới chỗ Đông Phương Ngạo: “Vậy sao.”
Đợi Chu Thành tới gần, đột nhiên Đông Phương Ngạo chạy như bay đến, lấy đầu làm vũ khí, tấn công vào nơi trái tim Chu Thành.
Mặc dù đan điền, kinh mạch của hắn đã bị đánh nát, không thể vận chuyển chân nguyên nhưng dù sao hắn cũng là một vị Thần Tiên Cảnh, nhục thân chính là binh khí mạnh mẽ, nếu trái tim Chu Thành bị hắn đụng trúng, va chạm này sẽ khiến cho Chu Thành trọng thương thậm chí trái tim bị đụng nát.
Ngay lúc Đông Phương Ngạo đánh thẳng tới trái tim Chu Thành, một bóng người lóe lên, một quyền đánh vào huyệt thái dương của Đông Phương Ngạo.
Bình!
Đông Phương Ngạo bị một quyền đánh bay, đập xuống mặt đất nơi xa.
Chỉ thấy chỗ huyệt thái dương của Đông Phương Ngạo bị một con khôi lỗi trong đó đánh ra một cái lỗ máu.
Đông Phương Ngạo cảm thấy đầu ong ong, như vạn lôi nổ vang, hắn lắc đầu, cố gắng cho mình thanh tỉnh nhưng lại phí công.
Chu Thành thấy huyệt thái dương của Đông Phương Ngạo bị một con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh đánh ra một cái lỗ máu mà vẫn bất tử thì không khỏi sợ hãi thán phục sức sống kinh khủng của cường giả Thần Tiên Cảnh.
Chu Thành đi tới trước mặt Đông Phương Ngạo, nhìn Đông Phương Ngạo gần như bất tỉnh trước mặt, nghĩ nghĩ, cuối cùng không có giết đối phương.
Đây là do Chu Thành nghĩ sâu tính kỹ rồi mới quyết định.
Mặc dù giết Đông Phương Ngạo thì có thể diệt trừ hậu hoạn, nhưng trên người Đông Phương Ngạo có quá nhiều bí mật, bây giờ Chu Thành còn chưa muốn để cho hắn chết.
Ví dụ như là tâm đắc đột phá Thần Tiên Cảnh mà Đông Phương Ngạo nói, nếu Chu Thành có thể lấy được thì sau này hắn có thể ít đi rất nhiều đường quanh co khi đột phá Thần Tiên Cảnh.
Ví dụ như là là vài vạn năm này, Đông Phương Ngạo đi đâu.
Những điều này đều là thứ Chu Thành muốn biết.
Hơn nữa, Đông Phương Ngạo thân là một vị Thần Tiên Cảnh, tâm đắc luyện đan của hắn cũng là một món đồ quý giá.
Cho nên Chu Thành cũng không có giết Đông Phương Ngạo mà là cho một đám khôi lỗi giam Đông Phương Ngạo lại.
Bây giờ, đan điền, kinh mạch của Đông Phương Ngạo đều nát, hơn nữa trái tim, huyệt thái dương lại bị trọng kích như thế, Chu Thành cũng không sợ đối phương giở trò gì.
Chu Thành nhìn về phía một đám cường giả Hải tộc, Tinh Không Thần Tộc, Địa Để Uyên Tộc nơi xa, ánh mắt rơi vào trên người hai người Hải Đông Thanh, Thần Vạn Lý, hai người nhất thời sắc mặt trắng nhợt.
Chu Thành nói với Thần Vạn Lý: “Tộc trưởng Thần Vạn Lý, chúng ta lại gặp mặt, ta nói thẳng, lần trước trên đại điển kết minh của Thái Nhất Tiên Môn, bây giờ lại gặp được ngươi trên tiên đạo đại điển của Đông Phương thế gia.”
Chu Thành nói như vậy, dọa cho Thần Vạn Lý sợ đến sắc mặt trắng bệch, Thần Vạn Lý quỳ mọp xuống, vẻ mặt hoảng sợ, khoát tay nói: “Chu Thành đại nhân, lần này ta tới tham dự tiên đạo đại điển, hoàn toàn không có ý muốn kết minh với Đông Phương Ngạo, thiên địa chứng giám!”
Những cường giả khác của Tam Nhãn Thần Tộc cũng quỳ mọp xuống hết, đều cực kỳ hoảng sợ.
Chu Thành lại nhìn về phía Hải Đông Thanh, nói: “Ngươi chính là Hải tộc Hải Đông Thanh?”
Hải Đông Thanh nghe xong, hai chân lập tức run lên, tranh thủ quỳ mọp xuống: “Tại hạ chính là Hải tộc Hải Đông Thanh, bái kiến Chu Thành đại nhân.”
Sau lưng Hải Đông Thanh, Hải Mặc Tư và một đám cường giả Hải tộc đều kinh sợ quỳ mọp xuống.
Chu Thành nhìn Hải Đông Thanh, nói: “Lần trước ta công sát Huyết Hải Ma Tông, Huyết Hải Ma Chủ mời Hải Thần Nhất Tộc ngươi đến trợ trận, đúng không?”
Hải Đông Thanh nghe xong, sợ đến vội vàng dập đầu, run rẩy nói: “Chu Thành đại nhân, ta sai rồi, lúc ấy là ta nhất thời hồ đồ, xin Chu Thành đại nhân tha cho Hải Thần Nhất Tộc ta.”
Hắn cũng không dám không thừa nhận, bởi vì lúc ấy hắn bị trận pháp do Chu Thành bố trí vây khốn, cho nên mới không có kịp thời chạy tới Huyết Hải Ma Tông.
Chu Thành chỉ nhìn Hải Đông Thanh, không có mở miệng.
Hải Đông Thanh không ngừng dập đầu, không dám ngẩng đầu.
Với lực lượng của Chu Thành bây giờ, diệt Hải Thần Nhất Tộc cũng dễ như bóp chết một con kiến.
Cho nên Hải Đông Thanh không dám phản kháng chút nào.
“Tha cho Hải Thần Nhất Tộc các ngươi?” Chu Thành hai mắt lạnh lùng: “Cũng không phải là không thể được, phải xem Hải Thần Nhất Tộc các ngươi làm như thế nào.”
Hải Đông Thanh nghe được ý trong lời nói của Chu Thành, mừng rỡ, dập đầu: “Ta nguyện dẫn Hải Thần Nhất Tộc gia nhập dưới trướng Chu Thành đại nhân, làm trâu làm ngựa cho Chu Thành đại nhân.”
Chu Thành gật đầu, lại nhìn về phía Thần Vạn Lý và những Thái tổ vương triều, tông chủ khác ở hiện trường.