Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 132



Thần Vạn Lý và một đám Thái tổ vương triều, tông chủ tông môn đang có mặt ở đây đều quỳ sát xuống, dập đầu, tỏ vẻ nguyện gia nhập dưới trướng Chu Thành.

Bên cạnh, Trần Thiên Bằng và Cổ Dược Phi nhìn Chu Thành đứng ở đó, mà một đám Thái tổ vương triều, tông chủ tông môn thế giới Tiên Võ đều quỳ xuống trước mặt Chu Thành, ai cũng kinh ngạc.

Lần này, Đông Phương Ngạo cử hành tiên đạo đại điển, ngoại trừ Yêu tộc, Ma tộc, tất cả thế lực siêu cấp trong thế giới Tiên Võ gần như đều được mời.

Cho nên, Thái tổ vương triều, tông chủ tông môn đang quỳ ở đây gần như đều là Thái tổ, tông chủ của tất cả thế lực siêu cấp trong thế giới Tiên Võ.

Toàn bộ những người này gia nhập dưới trướng Chu Thành, lại thêm Yêu tộc, Ma tộc, Cửu Thiên Điện, vậy chẳng phải là Chu Thành gần như nắm thế giới Tiên Võ trong tay sao?

Chu Thành đã là Tiên Võ chi chủ!

Thế giới Tiên Võ chi chủ!

Mà Chu Thành chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi.

Trần Oánh nhìn Chu Thành đứng ở trước mặt mình, đôi mắt đẹp lấp lóe.

Chu Thành tiếp nhận một đám cường giả gia nhập dưới trướng.

Sau đó cho một đám khôi lỗi phá vỡ đại môn bảo tàng của Đông Phương thế gia, Mộ Dung thế gia, u Dương thế gia, dọn sạch toàn bộ bảo tàng của ba đại thế gia.

Đêm đó.

Đêm lạnh như băng.

Lúc này, mới bước qua năm mới không lâu, khí lạnh còn đó.

Chu Thành đứng trong tổng phủ Đông Phương thế gia, nhìn ngân thương trước mặt.

Thanh ngân thương này là ngân thương của Đông Phương Ngạo, trên thân thương có một con Ngân Long, Đông Phương Ngạo gọi là Ngân Long Thương, thanh Ngân Long Thương này là Đông Phương Ngạo dùng vật liệu hiếm thấy rèn đúc thành, là một thanh trung phẩm Tiên Khí.

Chu Thành nhấc tay lên, nắm Ngân Long Thương trong tay, bắt đầu vung vẩy, chỉ thấy theo Chu Thành vung, Ngân Long Thương trong tay Chu Thành không ngừng đâm ra từng đạo ngân sắc hàn mang.

Cuối cùng, bóng dáng Chu Thành hoàn toàn bị ngân sắc hàn mang bao phủ.

Ngân Long Thương như hóa thành một con Ngân Long.

Một lát sau, Chu Thành ngừng lại, ngân sắc hàn mang biến mất.

Chu Thành nhìn Ngân Long Thương trong tay, khẽ gật đầu, thanh Ngân Long Thương này là trung phẩm Tiên Khí, uy lực của nó còn mạnh hơn Huyết Ma Nhận rất nhiều.

Những ngày tiếp theo, Chu Thành cũng không có lập tức rời khỏi tổng phủ Đông Phương thế gia mà là bắt đầu thẩm vấn Đông Phương Ngạo ở tổng phủ Đông Phương thế gia.

Chỉ là cho dù Chu Thành dùng phương pháp gì thì Đông Phương Ngạo vẫn không chịu nói ra tâm đắc đột phá Thần Tiên Cảnh và vài vạn năm nay hắn đi đâu.

Chu Thành cũng không vội.

Ở tổng phủ Đông Phương thế gia, vừa thẩm vấn Đông Phương Ngạo vừa mượn Hỏa Long linh khí trong Hỏa Long linh mạch tu luyện.

Bây giờ, đã giải quyết Đông Phương Ngạo, hắn đã là thế giới Tiên Võ chi chủ, cho nên chuyện duy nhất Chu Thành phải làm bây giờ chính là cố gắng tu luyện, tăng thực lực của mình lên.

Lúc trước, Đông Phương Ngạo nói giết hắn, đến lúc đó sẽ có người báo thù cho hắn, Đông Phương Ngạo chắc chắn như thế, không giống nói láo.

Cho nên, Chu Thành muốn tăng thực lực lên cao hơn trước khi người hắn nói đến.

Chờ hắn đột phá đến Nhân Tiên tam trọng, như vậy hắn có thể khống chế càng nhiều khôi lỗi Thần Tiên Cảnh hơn.

Chỉ cần hắn có thể khống chế chín mươi chín con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh trong Hắc Phủ của Minh Vương thì còn sợ gì người mà Đông Phương Ngạo nói.

Đến lúc đó, cho dù lại có mấy vị Thần Tiên Cảnh nhất trọng đỉnh phong như Đông Phương Ngạo đến thì hắn cũng không sợ.

Một ngày này, Chu Thành đang tự tu luyện, Trần Thiên Bằng và Trần Oánh, Cổ Dược Phi đến tìm hắn.

Mấy người ngồi xuống đình nghỉ mát, Chu Thành hỏi: “Trần bá bá, thương thế của ngươi như thế nào rồi?”

Trần Thiên Bằng cười nói: “Ngoại trừ đan điền và kinh mạch, những vết thương khác đều ổn rồi, may mắn mà có lá của Kim Phượng Thần Mộc của ngươi, nếu không thì thương thế của ta cũng sẽ không khôi phục lại nhanh như vậy.”

Trước đó vài ngày, Chu Thành tháo một ít lá cây của Kim Phượng Thần Mộc trong Hắc Phủ của Minh Vương cho Trần Thiên Bằng, Cổ Dược Phi, Trần Oánh nuốt chữa thương.

Lá của Kim Phượng Thần Mộc không hổ là Thánh phẩm chữa thương, ngắn ngủi mấy ngày, bọn người Cổ Dược Phi, Trần Oánh đã khôi phục thương thế.

Cổ Dược Phi cũng cảm kích nói: “Lần này nếu như không có Chu Thành ngươi thì chúng ta đều sẽ gãy ở chỗ này.” Hắn không khỏi thổn thức, nếu không có Chu Thành thì có thể tưởng tượng được hậu quả của đám người của trận pháp tổng công hội.

Trần Oánh cũng cảm kích nhìn Chu Thành.

Chu Thành cười nói: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi.”

Trần Thiên Bằng chần chờ một chút, nói: “Chu Thành, bây giờ đan điền, kinh mạch của ta đã vỡ, đã là phế nhân, lại làm hội trưởng trận pháp tổng công hội nữa thì cũng không ổn, ta muốn đề cử ngươi làm hội trưởng trận pháp tổng công hội, ngươi thấy sao?”

“Ta làm hội trưởng trận pháp tổng công hội?” Chu Thành bất ngờ.

Trần Thiên Bằng gật đầu, sắc mặt có chút mất mác, nói: “Đan điền, kinh mạch của ta đã vỡ vụn, chỉ có Thần Tiên Cảnh mới có thể khôi phục lại, cả đời này, sợ là không có hi vọng khôi phục lại, một tên phế nhân như ta cũng không thể cứ chiếm vị trí hội trưởng trận pháp tổng công hội mãi được, mặc dù trong thời gian ngắn, thủ hạ sẽ không nói gì, nhưng mà sau này chắc chắn sẽ có người phê bình.”

Sau đó nói: “Nếu ngươi chấp chưởng trận pháp tổng công hội, đương nhiên không ai dám nói cái gì.”

“Hơn nữa, nếu ngươi chấp chưởng trận pháp tổng công hội, chắc chắn sẽ trở nên huy hoàng hơn!”

Chu Thành nghĩ, cuối cùng đồng ý chấp chưởng trận pháp tổng công hội, cũng nói Trần Thiên Bằng yên tâm, sau này hắn sẽ nghĩ cách chữa đan điền và kinh mạch cho Trần Thiên Bằng.

Sau đó, Trần Thiên Bằng triệu tập một đám cao thủ của trận pháp tổng công hội tới, tuyên bố chuyện giao cho Chu Thành chấp chưởng trận pháp tổng công hội ngay trước mặt mọi người.

Ngày kế tiếp, Trần Thiên Bằng cáo từ rời đi, theo bọn người Trần Oánh, Cổ Dược Phi trở về Cửu Thiên Chi Thành.

Về phần Chu Thành, hắn ở lại Vũ Lăng Tiên Thành hai tháng.

Hai tháng sau, Chu Thành đột phá Nhân Tiên tam trọng, lúc này hắn mới theo mọi người rời khỏi Vũ Lăng Tiên Thành.

Rời khỏi Vũ Lăng Tiên Thành, Chu Thành cũng không có về Thái Nhất Tiên Môn mà là đi Ma tộc Huyết Hải Ma Tông một chuyến, luyện hóa cái Huyết Hải Ma Bi phía sau núi Huyết Hải Ma Tông.

Sau khi xong việc thì Chu Thành mới về Thái Nhất Tiên Môn, vừa tu luyện vừa hưởng thụ thời gian vui vẻ khi ở bên cạnh người nhà.

Chớp mắt đã qua nửa năm.

Nửa năm này, Chu Thành không ngừng nuốt đan dược và mượn nhờ hỏa linh khí tu luyện, đột phá đến Nhân Tiên tứ trọng.

Mà số khôi lỗi hắn chưởng khống được cũng lên tới hai mươi bốn con!

Những ngày này, Chu Thành vẫn đang thẩm vấn Đông Phương Ngạo, chỉ là vẫn không hỏi ra được thứ gì có tác dụng.

Ngược lại, Chu Thành ngẫu nhiên lật xem vô số thư tịch trong Minh Vương Các của Hắc Phủ của Minh Vương, phát hiện một chút thư tịch có liên quan đến tu luyện của Minh Vương.

Trong đó có phần giới thiệu cách đột phá Thần Tiên Cảnh.

Mặc dù phần giới thiệu không nhiều nhưng cũng để Chu Thành được ích lợi không nhỏ.

Hóa ra, muốn đột phá Thần Tiên Cảnh, không chỉ cần võ đạo bước vào Nhân Tiên đỉnh phong và thần hồn bước vào Dương Thần đỉnh phong, hơn nữa còn phải lĩnh ngộ Thiên Nhân chi cảnh, chỉ có như vậy mới có thể làm cho nhục thân, thần hồn hoàn toàn thuế biến.

Thư tịch trong Minh Vương Các có nhiều phẩm cấp, thậm chí còn ghi chép lại một số chuyện ở thượng cổ, khiến cho Chu Thành mở rộng tầm mắt, ngoại trừ tu luyện và ở bên cạnh người nhà, thời gian khác, Chu Thành đều đắm chìm trong biển sách trong Minh Vương Các.

Bất tri bất giác lại đến cuối năm.

Năm mới sắp tới.

Chu Thành đứng trong đại điện Thái Nhất Tiên Môn, nhìn chân trời phương xa, quyết định năm sau sẽ dẫn phụ mẫu đến Cửu Thiên Chi Thành, Cửu Thiên Địa, sau này sẽ cho phụ mẫu định cư ở Cửu Thiên Chi Thành.

Thái Nhất Tiên Môn này tuy tốt nhưng suy cho cùng thì vẫn là Thái Nhất Tiên Môn.

“Khởi bẩm Điện Chủ, thủ hạ bẩm báo, phát hiện tung tích của Thái Vô.” Vừa qua năm mới, Diệp lão tới bẩm báo cho Chu Thành.

Chương 352: Thúc thủ chịu trói

“A, ở đâu? !” Chu Thành nghe nói có tin tức của Thái Vô thì vội vàng hỏi.

Hai năm này, hắn vẫn luôn cho thủ hạ nghe ngóng tin tức của Thái Vô và Liệt Hoàng, chỉ là vẫn luôn không có tin tức.

“Trong di tích thượng cổ.” Diệp lão tranh thủ đáp.

Di tích thượng cổ!

Không ngờ được là hai năm này, Thái Vô tránh trong di tích thượng cổ.

Nhưng mà di tích thượng cổ ít dấu chân người, hơn nữa cực kỳ rộng lớn, lại là hiểm địa, đúng là một nơi tốt để ẩn thân.

Sau đó, Chu Thành lại hỏi Diệp lão có biết nơi ẩn thân cụ thể của Thái Vô hay không, Diệp lão lắc đầu, nói chỉ là có người từng thấy bóng dáng Thái Vô trong di tích thượng cổ, cũng không xác định chỗ ẩn thân cụ thể của Thái Vô.

“Cho người phong tỏa di tích thượng cổ trước, sau đó điều động cao thủ Nhân Tiên, một trăm người làm một tổ, từng bước tìm kiếm!” Chu Thành hạ lệnh.

Di tích thượng cổ mặc dù rộng lớn nhưng bây giờ thủ hạ của hắn, cường giả Nhân Tiên đông đảo, một trăm người làm một tổ, từng bước tìm kiếm, chắc chắn có thể tìm được Thái Vô.

Mặc dù Thái Vô có Càn Khôn Quyển, có thể vượt qua thời không, nhưng mà Càn Khôn Quyển cực kỳ hao tổn huyết khí, lần trước hắn thi triển, bây giờ chắc chắn còn chưa có khôi phục, khó mà thi triển Càn Khôn Quyển nữa.

Cho nên Chu Thành cũng không lo lắng đến lúc đó Thái Vô sẽ mượn nhờ Càn Khôn Quyển bỏ chạy.

Chu Thành hạ lệnh, không lâu sau, rất nhiều vương triều gần di tích thượng cổ đều điều động đại quân, bắt đầu phong tỏa kín di tích thượng cổ, Cửu Thiên Điện, Yêu tộc, Ma tộc, Hải tộc, Tinh Không Thần Tộc, trận pháp tổng công hội đều phái ra từng đội từng đội cường giả Nhân Tiên, bắt đầu hội tụ đến di tích thượng cổ.

Lực lượng do những cường giả Nhân Tiên từ các lớn thế lực siêu cấp tạo thành, tuân lệnh Chu Thành, một trăm người làm một tổ, sau đó từng bước tìm kiếm vào sâu trong di tích thượng cổ, tìm kiếm Thái Vô!

Một số cường giả vốn muốn đi vào di tích thượng cổ tìm kiếm linh dược, nhìn thấy trận thế như thế này thì sợ đến dừng bước, nào dám tới gần di tích thượng cổ.

Mà những đệ tử vương triều, tông môn đi vào di tích thượng cổ trước thì cũng hoảng sợ thoát khỏi di tích thượng cổ.

Về phần Chu Thành, hắn cũng theo mấy người Diệp lão đi tới di tích thượng cổ.

Chu Thành mở rộng thần hồn, bao trùm tứ phương, theo mấy người Diệp lão tìm kiếm tới trước.

Một ngày sau đó, Chu Thành và mấy người Diệp lão tách ra, một mình tìm kiếm, đồng thời, Chu Thành phái ra một đám khôi lỗi của mình tìm kiếm, chỉ để lại hai con ở bên người.

Hai ngày trôi qua rất nhanh.

Đêm xuống.

Màn đêm yên tĩnh.

Chu Thành đốt lửa, ngồi bên đống lửa, hắn vừa uống chút rượu vừa xem thư tịch trong Minh Vương Các, năm đó Minh Vương tu luyện trong di tích thượng cổ, ghi lại những gì hắn thấy trong sách này.

Trong đó có rất nhiều chuyện có liên quan đến Thượng Cổ Tiên Môn.

Giống như Chu Thành nghĩ, Minh Vương cũng cho rằng Thượng Cổ Tiên Môn chính là một món thời không Tiên Khí.

Hơn nữa Minh Vương cho rằng Thượng Cổ Tiên Môn chính là một món thời không Tiên Khí mạnh mẽ hơn Thượng phẩm Tiên khí.

Năm đó, Minh Vương nghĩ hết phương pháp, muốn luyện hóa Thượng Cổ Tiên Môn nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể nào thành công.

Ngay lúc Chu Thành xem thư tịch của Minh Vương thì trong ngọn núi dưới lòng đất nào đó trong di tích thượng cổ, Thái Vô vui mừng nhìn cái hồ trước mặt.

Hồ này là thiên nhiên chi hồ dưới lòng đất, nước hồ là màu lam, mặt hồ có hỏa diễm màu lam nhấp nhô.

“Lam Diễm Hồ!” Thái Vô cười nói: “Rốt cuộc tìm được ngươi!”

Hắn đọc được trong một bản thượng cổ thư tịch, biết được bên trong di tích thượng cổ có một loại Lam Diễm Hồ.

Cái Lam Diễm Hồ này có thể rèn luyện sạch sẽ tạp chất trong nhục thân của cường giả Nhân Tiên tối đỉnh, loại trừ tạp chất thế gian, có thể trợ giúp cường giả Nhân Tiên tối đỉnh đột phá Thần Tiên Cảnh.

Ánh mắt của hắn rơi vào từng đóa hoa sen màu lam trong trung tâm Lam Diễm Hồ.

Những đóa hoa sen màu lam, có đóa đã kết ra chín đóa tâm sen.

Thái Vô nhìn thấy những hoa sen màu lam này thì trong lòng càng khó nén kinh hỉ.

Hoa sen màu lam này hẳn là Lam Liên Hoa cực kỳ hiếm thấy, kết xuất chín đóa tâm sen thì đã đạt đến Tiên phẩm.

Tiên phẩm Lam Liên Hoa, không chỉ có thể cường hóa nhục thân, tăng chân nguyên lên, cũng có thể tịnh hóa thần hồn.

Có những Tiên phẩm Lam Liên Hoa này, cơ hội hắn đột phá Thần Tiên Cảnh sẽ lớn hơn mấy phần.

“Chu Thành, ngươi chờ đó cho ta.” Thái Vô vui vẻ, sau đó hai mắt lạnh lẽo: “Chờ ta đột phá Thần Tiên Cảnh, ta sẽ giết sạch người bên cạnh ngươi.”

Đông Phương Ngạo bại trong tay Chu Thành, hắn cũng biết, nhưng mà hắn sẽ tránh trong chỗ tối, giải quyết từng người bên cạnh Chu Thành.

Cho dù bên người Chu Thành có một đám khôi lỗi Thần Tiên Cảnh thì cũng không làm gì được một vị Thần Tiên Cảnh tránh trong chỗ tối.

Hơn nữa, một khi hắn đột phá Thần Tiên Cảnh, vậy thì hắn có thể không ngừng thôi động Càn Khôn Quyển, có thời không Tiên Khí Càn Khôn Quyển, Chu Thành càng không làm gì được hắn.

Thái Vô bình phục tâm cảnh, dậm chân đi lên, đi tới trên mặt hồ Lam Diễm Hồ.

Lập tức, Lam Diễm trên mặt Lam Diễm Hồ bao phủ lấy hắn.

Bị Lam Diễm bao phủ, Thái Vô cũng không có cảm nhận được cảm giác nóng rực, ngược lại lại có cảm giác toàn thân ấm áp thoải mái.

Thái Vô đi tới chỗ Lam Liên Hoa ở khu vực trung tâm lam hồ.

Đi tới trước những Lam Liên Hoa này, Lam Liên Hoa tỏa ra mùi thuốc đặc biệt, khiến cho thần hồn Thái Vô thanh minh.

Hắn đang chuẩn bị hái một gốc Tiên phẩm Lam Liên Hoa xuống, nuốt luyện hóa, đột nhiên, một tiếng nổ vang ầm ầm, sơn phong chấn động.

“Môn chủ, không xong, là cao thủ Yêu tộc!” Sau đó thì gặp một vị lão tổ Thái Nhất Tiên Môn hoảng sợ chạy vào, bẩm báo.

Chỉ là vị lão tổ này chạy vào, nhìn thấy Lam Diễm Hồ và Tiên phẩm Lam Liên Hoa ở trung tâm hồ thì ngẩn ngơ.

“Cao thủ Yêu tộc?” Thái Vô sầm mặt lại.

“Vâng, cao thủ Yêu tộc!” Vị lão tổ Thái Nhất Tiên Môn đó bừng tỉnh, tranh thủ bẩm báo: “Có một trăm người, toàn bộ đều là cao thủ Nhân Tiên, hơn nữa có không ít Nhân Tiên cửu trọng, thập trọng, dẫn đầu là Phượng Cửu.”

Sắc mặt Thái Vô có chút khó coi.

Một trăm vị Nhân Tiên?

Không ít người là Nhân Tiên cửu trọng, thập trọng?

Hắn nhìn Lam Diễm Hồ và Tiên phẩm Lam Liên Hoa trong Lam Diễm Hồ một chút, trong lòng nổi nóng.

Nếu cho hắn thêm hai năm, hắn có thể luyện hóa những Tiên phẩm Lam Liên Hoa này, đến lúc đó thì có hi vọng đột phá Thần Tiên Cảnh.

Thế nhưng bây giờ phải làm sao? !

Lúc này, bên ngoài lại có một tiếng nổ vang ầm ầm.

Sơn phong lay động.

“Môn chủ, chúng ta đi nhanh đi, nếu ngươi không đi thì không còn kịp rồi.” Vị lão tổ đó lo lắng nói.

Thái Vô oán hận chồng chất, nhưng cuối cùng hắn vẫn hái tất cả Tiên phẩm Lam Liên Hoa, sau đó theo vị lão tổ Thái Nhất Tiên Môn đó từ lòng đất chạy ra.

Về phần Lam Diễm Hồ, hắn không lấy đi được, dù hắn có không cam lòng thì cũng chỉ có thể bỏ qua.

Hai người Thái Vô mới từ lòng đất chạy ra thì thấy cao thủ Thái Nhất Tiên Môn thủ ở bên ngoài đang bị một đám cao thủ Nhân Tiên của Yêu tộc vây giết, bị một đám cao thủ Nhân Tiên của Yêu tộc vây giết, cao thủ Thái Nhất Tiên Môn tổn thất nặng nề, ngắn ngủi một hồi mà đã có mười mấy người bị giết.

Sắc mặt Thái Vô âm trầm như nước.

Nhưng mà lúc này, đột nhiên, một đạo Phượng Hoàng Trảm chém tới hắn.

Thái Vô trở tay một kiếm chém vỡ Phượng Hoàng Trảm.

“Thái Vô, ngươi trốn không thoát, thúc thủ chịu trói đi.” Phượng Cửu bay đến trước mặt Thái Vô, nói: “Toàn bộ di tích thượng cổ đã bị Yêu Vương đại nhân phong tỏa.”

Thái Vô nghe xong, cuồng tiếu: “Muốn cho ta thúc thủ chịu trói?”