Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 147



Trịnh Vĩ cố ý vỗ tay gọi tốt, hơn nữa kêu rất lớn, khi hắn vỗ tay gọi tốt, vẫn không quên nhìn về phía bọn người Chu Thành, Khâu Linh Ngọc, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý.

Mà bọn người Chu Thành, Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân nghe Trịnh Vĩ vỗ tay gọi tốt, đồng thời dùng ánh mắt đắc ý nhìn qua, đều giận dữ phẫn nộ.

Cánh tay Dư Khôn bị Hỏa Xà đánh trúng, mặc dù không có đánh trúng yếu hại nhưng cánh tay lại như bị nham tương sâu trong lòng đất luộc chín, đau đớn không thôi, thậm chí ngay cả kiếm cũng khó mà nắm chặt.

Lưu Tinh thấy thế thì cười lạnh, trường kiếm trong tay chém ra lần nữa.

Một kiếm này, vô số Hỏa Xà bay ra, những Hỏa Xà này như là thác nước phun ra, phô thiên cái địa, bao phủ không gian xung quanh Dư Khôn.

Dư Khôn sợ hãi.

“Đại Hải Vô Lượng!”

Toàn thân hắn xuất hiện từng con sóng lớn, hóa thành một cái biển lớn.

Biển cả gầm thét, phóng lên tận trời.

Nhưng vô dụng, vô số Hỏa Xà như là hoả tinh vẫn lạc, đánh vào biển lớn.

Mặt biển bị tạc bay.

Sóng lớn mãnh liệt bắn ra, Dư Khôn cũng bị oanh trúng, bắn ngược lại.

“Sư phụ!”

“Tông chủ!”

Đám người của Cửu Đỉnh Tiên Tông muốn xông lên.

Nhưng mà bọn họ vừa muốn xông lên thì bị một đám cao thủ Phi Vũ Các ngăn lại.

“Tiên Bảng khiêu chiến, người ngoài không thể nhúng tay, các vị muốn phá hư quy định của Tiên Điện sao?” Một vị lão tổ Phi Vũ Các nhìn đám người của Cửu Đỉnh Tiên Tông, cười lạnh nói.

Nhắc đến Tiên Điện, mọi người trong Cửu Đỉnh Tiên Tông nhất thời như bị tạt một chậu nước đá lớn, ngừng lại.

Trong Tiên Giới, Tiên Điện tuân theo ý chín đại Tiên Vương, nếu ai phá hư quy định của Tiên Điện, đó chính là làm trái ý chín đại Tiên Vương.

Ngay cả Khâu Linh Ngọc đang tức giận cũng ngừng lại.

Lúc này, thân hình Lưu Tinh lóe lên, đi tới trước mặt Dư Khôn.

Chỉ thấy Dư Khôn nằm trên mặt đất, toàn thân đã bị đốt cháy đen, tỏa ra mùi thịt chín.

Lưu Tinh thấy thế, rất là hài lòng với uy lực của Vô Cực Chi Hỏa của mình.

Đi tới trước mặt Dư Khôn, Lưu Tinh lạnh lùng nói: “Sự thật chứng minh, năm đó nếu ngươi không dựa vào gian lận thì ngươi hoàn toàn không thắng được ta, năm đó ta không cẩn thận mới thua ngươi, lần này sẽ không như vậy nữa.”

Nghe Lưu Tinh mặt dày vô sỉ nói năm đó là Dư Khôn gian lận mới thắng lần nữa, mọi người trong Cửu Đỉnh Tiên Tông không ai không trợn mắt.

Lưu Tinh đột nhiên một cước giẫm mạnh lên ngực Dư Khôn.

Dư Khôn phun ra một ngụm máu tươi.

Kim Hàn thấy thế thì trong bụng nở hoa.

Bây giờ, Dư Khôn đã bại, đại cục đã định.

Lâm Dịch Đào tiếp quản Cửu Đỉnh Tiên Tông đã thành chuyện chắc chắn.

Tránh sau lưng Kim Hàn, Long Ngạo thấy Dư Khôn đã bại, mừng thầm, cũng triệt để nới lỏng một hơi, lúc trước, hắn tiết lộ tin tức Chu Thành giết chết đám người Vương Hồng, Trương Như cho Kim Hàn, những ngày này, hắn vẫn luôn lo lắng bất an.

Bây giờ, Dư Khôn bại, Lâm Dịch Đào tiếp quản Cửu Đỉnh Tiên Tông, vậy thì không cần lo lắng vấn đề này.

Lưu Tinh dẫm ngực Dư Khôn, thấy đám người của Cửu Đỉnh Tiên Tông dùng ánh mắt giết người nhìn mình, cũng không để ý, cười nói: “Thế nào, các ngươi muốn cứu tiểu nhân vô sỉ Dư Khôn này?”

“Các ngươi muốn cứu, cũng không phải là không thể được, đừng nói ta không cho các ngươi cơ hội.”

Sau đó ánh mắt nhìn Chu Thành: “Tiểu tử, ngươi chính là đệ tử Dư Khôn mới thu? Nếu ngươi có thể đánh bại đệ tử ta, vậy ta sẽ thả sư phụ ngươi.” Sau đó chỉ Trịnh Vĩ.

Lúc đầu, đám người nghe Lưu Tinh nói cho bọn họ cơ hội, trong lòng trong vui mừng, đột nhiên nghe được Lưu Tinh nói muốn Chu Thành đánh với Trịnh Vĩ một trận, không khỏi biến sắc.

Đặc biệt là Khâu Linh Ngọc, trợn mắt: “Lưu Tinh, ngươi thật hèn hạ!”

Đệ tử của Lưu Tinh, Trịnh Vĩ là cao thủ Thần Tiên Cảnh thập trọng!

Mà Chu Thành mới gia nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông hơn một năm, sao có thể là đối thủ của Trịnh Vĩ.

Lưu Tinh cho cơ hội này hoàn toàn là muốn làm cho Chu Thành khó xử, chính là đang trêu đùa mọi người.

Mọi người trong Cửu Đỉnh Tiên Tông tức giận nhìn Lưu Tinh.

Trịnh Vĩ đi lên, cười ha ha một tiếng, nhìn chằm chằm Chu Thành: “Tiểu tử, ngươi tên Chu Thành đúng không, nghe nói ngươi là độ thân cận max cấp gì đó, sao, không dám ứng chiến?”

“Ngươi đường đường là thiên tài trước nay Tinh Hải đại lục chưa từng có, chẳng lẽ là một con rùa đen rút đầu?”

Trịnh Vĩ và đám người Phi Vũ Các cười to.

Dư Khôn hét: “Chu Thành, hắn cố ý chọc giận ngươi, ngươi đừng ứng chiến, ngươi mới gia nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông ta hơn một năm, hắn gia nhập Phi Vũ Các đã hơn hai mươi năm, cho dù ngươi không ứng chiến thì cũng không ai dám nói ngươi cái gì.”

Chu Thành nhìn Trịnh Vĩ cười đến có chút hung hăng ngang ngược, đột nhiên nói: “Được, ta ứng chiến.”

Tất cả mọi người khẽ giật mình.

Ngay cả Lưu Tinh, Trịnh Vĩ cũng có chút ngoài ý muốn, hiển nhiên không ngờ được là Chu Thành sẽ đồng ý sảng khoái như vậy.

Dư Khôn gấp gáp nói: “Chu Thành, ngươi, không thể!”

Lưu Tinh cười ha ha: “Được, chỉ cần ngươi thắng đệ tử ta thì ta sẽ thả sư phụ ngươi, Lưu Tinh ta nói lời giữ lời!”

Chu Thành đi lên trước.

Khâu Linh Ngọc thấy thế không khỏi gấp ngăn Chu Thành lại: “Tiểu sư đệ, ngươi đừng đi, ngươi không phải đối thủ của hắn, đừng hành động theo cảm tính!”

Mặc dù nàng cũng rất muốn cứu sư phụ Dư Khôn, nhưng nàng biết Chu Thành đi lên cũng là uổng công, hơn nữa còn sẽ góp thêm Chu Thành vào!

Lưu Tinh muốn cho Chu Thành đánh với Trịnh Vĩ một trận, sợ là có âm mưu, thậm chí là muốn giết Chu Thành.

Chu Thành là hi vọng của Cửu Đỉnh Tiên Tông, tuyệt không được xảy ra chuyện.

“Sư tỷ yên tâm, ta không sao.” Chu Thành ra hiệu cho Khâu Linh Ngọc yên tâm, sau đó không do dự, đi tới trước Trịnh Vĩ.

Trịnh Vĩ thấy Chu Thành xuất chiến, nở nụ cười: “Được! Chu Thành, đừng nói ta lấy lớn hiếp nhỏ, ta chấp ngươi một tay, ta chỉ dùng một cái tay giao thủ với ngươi, chỉ cần ngươi có thể đỡ được mười chiêu của ta coi như ta thua!”

Lưu Tinh nhướng mày, nhưng là cũng không có nói thêm cái gì.

Trịnh Vĩ chính là Thần Tiên Cảnh thập trọng, cho dù nhường Chu Thành một cái tay thì Chu Thành cũng không thể nào đỡ được mười chiêu, đừng nói mười chiêu, Chu Thành có thể đỡ được một chiêu hay không cũng không chắc.

Kim Hàn thấy Chu Thành muốn đánh với Trịnh Vĩ một trận, trong lòng càng vui vẻ.

“Kim sư huynh, đúng là trời giúp chúng ta, Chu Thành này đúng là muốn chết, vậy mà muốn đánh với Trịnh Vĩ một trận, hắn chết chắc! Phi Vũ Các giúp chúng ta diệt trừ Chu Thành, hoàn toàn không cần chúng ta xuất thủ.” Lâm Phi truyền âm cho Kim Hàn.

Kim Hàn gật đầu cười một tiếng: “Chúng ta tập trung xem kịch đi.”

Hắn thấy dáng vẻ lo lắng của hai nữ Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân, không khỏi tà mị cười một tiếng.

Hắn rất muốn nhìn xem khi Chu Thành chết trong tay Trịnh Vĩ, dáng vẻ đau lòng của hai nữ như thế nào.

“Ngươi xuất thủ trước đi.” Trịnh Vĩ đưa trái ra sau lưng, nói với Chu Thành, vẻ mặt rất tự tin.

Xem ra hắn định dùng một tay phải giao thủ với Chu Thành thật.

Trịnh Vĩ vừa nói xong, Chu Thành động.

Gần như là trong nháy mắt, Chu Thành đã đi tới trước mặt Trịnh Vĩ, mãnh liệt đấm ra một quyền, lập tức, trong đan điền Chu Thành, Tiên Nguyên bành trướng giống như là biển gầm, từ hữu quyền gầm thét tuôn ra.

Khi Tiên Nguyên của Chu Thành từ hữu quyền gầm thét tuôn ra, xung quanh khí lãng chấn động, không gian dừng lại, như là bị vật nặng khủng bố đánh trúng.

Trong nháy mắt này, tất cả mọi người đều cảm nhận được lực lượng bành trướng, mênh mông từ hữu quyền của Chu Thành.

Lưu Tinh cảm nhận được, Trịnh Vĩ đứng gần cũng cảm nhận được.

Trịnh Vĩ vẻ mặt kinh hãi, chuyện này! Không phải Chu Thành mới gia nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông hơn một năm sao? Sao lại có lực lượng như vậy được!

Chương 393: Không thể nào chống đỡ được Thái Cực Chi Hỏa của ta

Trịnh Vĩ không kịp nghĩ nhiều, nâng tay phải lên đánh ra một quyền, định ngăn lực quyền của Chu Thành lại.

Oanh!

Song quyền của hai người đụng vào nhau.

Một tiếng ầm ầm nổ vang.

Trịnh Vĩ lại biến sắc, bởi vì lực quyền của Chu Thành mạnh hoàn toàn vượt ra khỏi dự liệu của hắn.

Một lực lượng mạnh mẽ đến nổi hắn khó mà ngăn cản đâm vào hữu quyền của hắn, hắn chỉ cảm thấy cánh tay phải đau xót, không chịu được lăn ngược về sau.

Trịnh Vĩ lăn mấy chục vòng, liên tục nhấp nhô, cho đến khi lăn ra ngoài ngàn mét.

Trong lúc lăn trên đất, không biết Trịnh Vĩ đã đụng hỏng bao nhiêu tảng đá lộ thiên.

Một đường cát bụi tung bay, trượt ra một đường đất hình người.

Lăn đến mấy ngàn mét bên ngoài, Trịnh Vĩ gục ở chỗ đó, nhất thời không thể đứng lên được.

Lưu Tinh ngây người.

Dư Khôn ngây người.

Hai nữ Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân ngây người.

Kim Hàn, Long Ngạo, tất cả cao thủ Cửu Đỉnh Tiên Tông, Phi Vũ Các đều ngây người.

Tất cả mọi người sợ ngây người.

Tất cả mọi người chấn kinh, không dám tin tưởng những gì nhìn thấy trước mắt.

Trong giải thi đấu tiên môn, tất cả mọi người biết Chu Thành chỉ là Thần Tiên Cảnh tam trọng, mà Trịnh Vĩ là Thần Tiên Cảnh thập trọng!

Nhưng mà Trịnh Vĩ lại bị Chu Thành một quyền đánh bay!

Là một quyền!

Trong hư không, lão đầu mập với lão đầu gầy đang âm thầm chú ý Chu Thành cũng lòng tràn đầy chấn kinh.

Hai người nhìn nhau, đều nhìn ra vẻ không thể tưởng tượng nổi trong mắt đối phương.

Trong giải thi đấu tiên môn Tinh Hải đại lục, bọn họ bắt đầu chú ý Chu Thành, thế nhưng bây giờ Chu Thành bộc phát ra thực lực vẫn khiến cho bọn họ khó mà che giấu chấn kinh trong lòng, không, nói đúng hơn là kinh ngạc.

Bọn họ đều là cường giả Đại La Kim Tiên, đều đến từ Tiên Điện, được chứng kiến thiên tài nhiều như cát ở Tiên Giới, cho dù thiên tài yêu nghiệt như thế nào bọn họ cũng đã gặp, mặc dù có chút yêu nghiệt cũng khiến cho bọn họ chấn kinh nhưng bọn họ chưa từng khiếp sợ như vậy.

Chuyện này!

Sau khi hết khiếp sợ, trong lòng bọn họ lại hưng phấn, không sai, là hưng phấn, cực kỳ hưng phấn, như là phát hiện tuyệt thế bảo tàng, cực kỳ hưng phấn.

Lúc này, bị Chu Thành đánh bay, Trịnh Vĩ giật giật, toàn thân quang mang phun trào, hắn cố gắng bò lên, khi bò lên, phun ra một ngụm máu tươi lớn.

Trịnh Vĩ nhìn búng máu lớn trên đất, sắc mặt khó có thể tin, rất khó coi, sỉ nhục, quả là sỉ nhục! Hắn là yêu nghiệt thiên tài thiên phú mạnh nhất Phi Vũ Các từ trước đến nay, hắn là thiên tài yêu nghiệt thiên phú mạnh nhất Thánh Hỏa đại lục bọn họ từ trước tới nay, lại bị một người vừa gia nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông mới hơn một năm đánh bay!

Hắn ngẩng đầu, bỗng nhiên nhìn Chu Thành, trong sợ hãi, nhiều hơn là phẫn nộ, là sát ý, là huyết tinh.

Hắn nhìn chằm chằm Chu Thành, gằn từng chữ: “Lúc đầu, ta định tha cho ngươi khỏi chết, đã như vậy, ta sẽ bóp nát ngươi thành thịt băm!”

Trịnh Vĩ nói xong, khí tức toàn thân không ngừng tăng lên, Tiên Nguyên trong đan điền không ngừng tuôn ra, khí tức hắn không ngừng tăng lên, toàn thân hắn toát ra từng đoàn hỏa diễm.

Những ngọn lửa này xoay tròn, hình thành một cái hình vòng tròn.

“Thái Cực Chi Hỏa!” Bọn người Dư Khôn, Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân thất kinh.

Thái Cực Chi Hỏa mặc dù không kịp Vô Cực Chi Hỏa của Lưu Tinh nhưng cũng là bí mật bất truyền của Phi Vũ Các, chính là một môn thần kỹ đỉnh giai hệ Hỏa.

Trịnh Vĩ từng bước đi tới chỗ Chu Thành, mỗi đi một bước thì chỉ thấy mặt đất xuất hiện một cái dấu chân cháy đen, hơn nữa chỗ dấu chân lại toát ra hỏa diễm.

Một đường đi xuống, chỉ thấy trên mặt đất để lại một loạt dấu chân hỏa diễm thật dài.

Nhìn thấy uy lực của Thái Cực Chi Hỏa, sắc mặt mọi người giật giật.

Bọn người Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân không khỏi lo lắng cho Chu Thành.

Đám người nhìn ra được Thái Cực Chi Hỏa của Trịnh Vĩ cũng đã tu luyện đến tầng thứ tư.

Vừa rồi Trịnh Vĩ không có thi triển Thái Cực Chi Hỏa tầng thứ tư, một khi thi triển thì lực công kích sẽ hoàn toàn khác biệt.

Mặc dù Chu Thành cũng tu luyện thành Viêm Long Cửu Nhật nhưng sợ không phải đối thủ.

Trừ phi Chu Thành tu luyện Viêm Long Cửu Nhật đến tầng thứ tư mới có hi vọng ngăn cản Thái Cực Chi Hỏa tầng thứ tư, thế nhưng, Chu Thành mới gia nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông hơn một năm, sao có thể tu luyện Viêm Long Cửu Nhật tới tầng thứ tư được.

“Sư đệ, cẩn thận!” Khâu Linh Ngọc nhịn không được nói.

Lúc này, Trịnh Vĩ đã công kích tới trước mặt Chu Thành, hắn nghe Khâu Linh Ngọc kêu Chu Thành cẩn thận, dữ tợn cuồng tiếu: “Chu Thành, ta đã tu luyện Thái Cực Chi Hỏa tới tầng thứ bốn! Ta xem ngươi làm sao cản được Thái Cực Chi Hỏa!”

“Thái Cực Chi Hỏa của ta chính là bá chủ Thần Hỏa!”

Hữu quyền của hắn đánh mạnh về phía Chu Thành, theo hữu quyền của hắn oanh ra, Thái Cực Chi Hỏa như tìm được nơi phát tiết, theo hữu quyền của hắn điên cuồng tiết ra.

Từ xa nhìn lại, chỉ thấy những Thái Cực Chi Hỏa này lấy thế thôn phệ, muốn hoàn toàn bao phủ Chu Thành.

Lưu Tinh thấy thế thì nhìn Dư Khôn một chút, lạnh lùng cười một tiếng, hắn cũng không tin đệ tử Dư Khôn có thể đỡ được Thái Cực Chi Hỏa.

Bọn người Kim Hàn, Long Ngạo, Lâm Dịch Đào nắm chặt song quyền, chờ mong Thái Cực Chi Hỏa thôn phệ Chu Thành, đốt Chu Thành thành tro tàn.

Ngay lúc bọn người Trịnh Vĩ, Kim Hàn cho rằng Thái Cực Chi Hỏa sẽ đốt Chu Thành thành tro tàn thì đột nhiên, một tiếng long ngâm chấn động thương khung, chỉ thấy một con Hỏa Long phá không bay ra.

Đỉnh đầu Chu Thành xuất hiện một Hỏa Dương to lớn.

Thấy rốt cuộc Chu Thành cũng thi triển Viêm Long Cửu Nhật, Trịnh Vĩ lạnh lùng cười một tiếng, chuyện Chu Thành tu luyện thành Viêm Long Cửu Nhật hắn cũng biết, thế nhưng cho dù Chu Thành tu luyện thành Viêm Long Cửu Nhật thì đã sao, Viêm Long Cửu Nhật tầng thứ nhất hoàn toàn không thể ngăn cản Thái Cực Chi Hỏa của mình.

“Chúng ta có nên xuất thủ hay không?” Trong hư không, lão đầu mập nói.

Bọn họ đương nhiên sẽ không trơ mắt nhìn Chu Thành bị Thái Cực Chi Hỏa thôn phệ.

“Không vội, chờ một chút.” Lão đầu gầy hai mắt thâm thúy, hắn cũng muốn xem xem Chu Thành có thể ngăn cản được Thái Cực Chi Hỏa tầng thứ tư của Trịnh Vĩ hay không.

Lão đầu mập hiểu lão đầu gầy đang suy nghĩ gì, lắc đầu nói: “Hơn một năm ngắn ngủi, sao tiểu tử Chu Thành này có thể tu luyện Viêm Long Cửu Nhật tới tầng thứ tư được chứ.”

Lúc này, đột nhiên, lại là một tiếng long ngâm vang lên.

Trong lúc mọi người giật mình, chỉ thấy con Hỏa Long thứ hai từ trong cơ thể Chu Thành bay ra.

“Chuyện này!” Lão đầu mập kinh ngạc: “Tiểu tử này lại tu luyện Viêm Long Cửu Nhật đến tầng thứ tư!”

Bọn người Dư Khôn, Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân ai cũng thần sắc đại chấn.

Mặc dù Viêm Long Cửu Nhật tầng thứ hai vẫn không thể nào ngăn cản Thái Cực Chi Hỏa tầng thứ tư nhưng Viêm Long Cửu Nhật tầng thứ hai ít nhất có thể triệt tiêu không ít lực lượng của Thái Cực Chi Hỏa, đến lúc đó dù cho Chu Thành bại thì thương thế cũng sẽ không quá nặng.

Trịnh Vĩ cười lạnh: “Coi như ngươi tu luyện Viêm Long Cửu Nhật đến tầng thứ hai thì đã sao, vẫn không ngăn được Thái Cực Chi Hỏa của ta!”

“Vậy sao.” Lúc này, lại là một tiếng long ngâm vang lên.

Một tiếng long ngâm này còn vang dội hơn hai tiếng long ngâm trước đó, càng chấn động nhân tâm hơn.

Chỉ thấy con Hỏa Long thứ ba từ trong cơ thể Chu Thành bay ra.

Ba con Hỏa Long phá không mà bay lên.

Sóng lửa phô thiên.

Tất cả mọi người chấn kinh.

Ngay cả Lưu Tinh cũng khó giấu chấn kinh trong lòng.

Gia nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông hơn một năm, Chu Thành này lại tu luyện một môn thần kỹ đỉnh giai đến tầng thứ ba!

Mà đệ tử của hắn Trịnh Vĩ, hơn hai mươi năm mới tu luyện Thái Cực Chi Hỏa tới tầng thứ tư mà thôi.

“Coi như ngươi tu luyện Viêm Long Cửu Nhật đến tầng thứ ba thì vẫn không thể chống đỡ được Thái Cực Chi Hỏa của ta!” Trong lúc khiếp sợ, Trịnh Vĩ gầm thét.

Chương 394: Viêm Long Cửu Nhật tầng thứ sáu, choáng váng

“Tầng thứ ba?” Nghe Trịnh Vĩ nói cho dù mình tu luyện Viêm Long Cửu Nhật tới tầng thứ ba thì vẫn không thể nào ngăn cản Thái Cực Chi Hỏa của hắn, Chu Thành dửng dưng nói: “Tầng thứ ba không thể, như vậy tầng thứ tư thì sao.”

Tầng thứ tư!

Đám người nghe xong, toàn thân chấn động.

Dưới ánh mắt khó tin của mọi người, tiếng long ngâm thứ tư vang tận mây xanh, chỉ thấy con Hỏa Long thứ tư từ trong cơ thể Chu Thành bay ra.

Nhìn con Hỏa Long thứ tư từ trong cơ thể Chu Thành bay ra, trong lòng mọi người chấn kinh khó mà nói hết.

“Viêm Long Cửu Nhật tầng thứ tư!” Kim Hàn nuốt một ngụm nước bọt nói.

Lưu Tinh nhìn con Hỏa Long thứ tư từ trong cơ thể Chu Thành bay ra, nắm chặt song quyền, sắc mặt cực kỳ khó coi, sao có thể như vậy được! Hơn một năm, lại có người tu luyện một môn thần kỹ đỉnh giai đến tầng thứ tư!

Đệ tử của hắn tu luyện hơn hai mươi năm, hơn nữa còn là không ngừng khổ tu mới tu luyện Thái Cực Chi Hỏa đến tầng thứ tư.

Lưu Tinh càng nghĩ thì sát ý trong lòng càng nồng đậm.

Chu Thành này tuyệt đối không thể giữ lại.

Nếu không sau này chắc chắn hắn sẽ chết trong tay Chu Thành.

Bọn người Dư Khôn, Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân nhìn con Hỏa Long thứ tư, trong lúc khiếp sợ, lại cực kỳ kinh hỉ.

Đặc biệt là Dư Khôn, hai mắt đỏ lên, muốn rơi lệ.

Tại thời khắc này, trong lòng của hắn rất tự hào.

Đây là đệ tử hắn!

Hơn một năm, tu luyện một môn thần kỹ đỉnh giai đến tầng thứ tư.

“Không, không thể nào!” So với đám người Dư Khôn, Khâu Linh Ngọc kinh hỉ, Trịnh Vĩ không dám tin, phẫn nộ, giận dữ, ghen ghét.

Oanh!

Rốt cục, bốn con Hỏa Long của Chu Thành với bốn cái hỏa diễm mặt trời cực lớn va vào Thái Cực Chi Hỏa của Trịnh Vĩ.

Một tiếng vang ầm lên.

Chỉ thấy Thái Cực Chi Hỏa của Trịnh Vĩ bị đánh cho tản ra.

Bốn con Hỏa Long của Chu Thành và bốn cái hỏa diễm mặt trời cực lớn mặc dù cũng dần dần tiêu tán nhưng Trịnh Vĩ lại bị chấn phải liên tục lăn lộn, lăn đến vài trăm mét bên ngoài.

Mặc dù Viêm Long Cửu Nhật của Chu Thành cũng là tầng thứ tư nhưng lực lượng của Chu Thành vốn mạnh hơn Trịnh Vĩ, lại thêm Viêm Long Cửu Nhật tầng thứ tư, đương nhiên là vững vàng chế trụ Trịnh Vĩ.

Trịnh Vĩ nằm ngửa trên mặt đất.

Lần lăn lộn này, mặc dù không có đụng vào tảng đá nhưng bởi vì ma sát với mặt đất, trên mặt tràn đầy bụi đất, chỗ xanh chỗ đỏ.

“Thắng, tiểu sư đệ thắng!” Khâu Linh Ngọc đột nhiên kinh hỉ kêu to: “Tiểu sư đệ thắng!”

Đám người của Cửu Đỉnh Tiên Tông reo hò.

Đám người Phi Vũ Các, Kim Hàn, Long Ngạo, Lâm Dịch Đào sắc mặt khó coi.

Chu Thành lại thắng!

Trong hư không, lão đầu gầy kích động: “Hơn một năm, thần kỹ đỉnh giai tầng bốn! Cho dù là ở Tiên Điện, thì yêu nghiệt như thế này cũng khó thấy!”

Lão đầu mập cũng kinh hỉ nói: “Xem ra lần này Tiên Điện chúng ta sẽ có thêm một vị yêu nghiệt thiên tài như Doanh Lộ.”

Mọi người ở đây kinh hỉ, đột nhiên, Trịnh Vĩ bị đánh bay chậm rãi bò lên lần nữa, Trịnh Vĩ miệng phun máu tươi, hắn cũng không có lau vết máu nơi khóe miệng, lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Thành, hai mắt chỉ có thù hận với sát ý mãnh liệt.

Đột nhiên, toàn thân hắn bốc lên hỏa diễm lần nữa, hơn nữa lần này hỏa diễm bốc lên lợi hại hơn, nhan sắc hỏa diễm lại không giống lúc trước.

“Đây là! ?” Lão tổ Cửu Đỉnh Tiên Tông Lý Dương nụ cười cứng lại, không xác định nói: “Thái Cực Chi Hỏa tầng thứ năm? !”

Nụ cười trên mặt bọn người Dư Khôn, Trần Quang Lượng, Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân cũng dần dần biến mất.

Thái Cực Chi Hỏa của Trịnh Vĩ lại đột phá!

Đột phá đến tầng thứ năm!

Thái Cực Chi Hỏa đột phá tầng thứ năm, rõ ràng mạnh hơn Thái Cực Chi Hỏa tầng thứ tư lúc trước nhiều.

Chỉ thấy nhan sắc Thái Cực Chi Hỏa bắt đầu thay đổi, đốt cháy không gian xung quanh đến xuất hiện gợn sóng khí lưu.

Không gian xung quanh Trịnh Vĩ vì bị Thái Cực Chi Hỏa đốt cháy mà trở nên vặn vẹo.

“Chu Thành, không ngờ được chứ.” Trịnh Vĩ nhìn Chu Thành, từng bước đi tới: “Thái Cực Chi Hỏa của ta có thể đột phá tầng thứ năm!”

“Những ngày này, Thái Cực Chi Hỏa của ta vẫn không thể đột phá, còn phải cảm ơn ngươi, cảm ơn Viêm Long Cửu Nhật của ngươi!”

Thái Cực Chi Hỏa của Trịnh Vĩ đã bước vào tầng thứ tư đỉnh phong nhưng vẫn luôn không thể đột phá.

Vừa rồi mượn nhờ Viêm Long Cửu Nhật tầng thứ tư của Chu Thành.

Khiến cho Thái Cực Chi Hỏa của hắn đột phá tầng thứ năm.

Trịnh Vĩ cuồng tiếu: “Xem ra ngay cả ông trời già cũng muốn cho ta thắng! Chu Thành, cho dù ngươi giải giụa như thế nào thì hôm nay ngươi vẫn phải chết trong tay ta!”

“Sư phụ ngươi chắc chắn phải chết!”

Từng bước đi tới, Trịnh Vĩ lại để lại dấu chân hỏa diễm trên mặt đất lần nữa.

Hơn nữa lần này càng sâu hơn.

Xung quanh dấu chân đều bị đốt đốt thành tro tàn.

Trịnh Vĩ mãnh liệt vọt lên, hữu quyền đánh tới Chu Thành.

“Chu Thành, ngươi đi chết đi!”

“Ta muốn ngươi trở thành tro bụi tromg Thái Cực Chi Hỏa của ta!”

Trịnh Vĩ gầm thét, vang vọng đất trời.

Nghe Trịnh Vĩ gần thét, trái tim bọn người Dư Khôn, Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân không khỏi xiết chặt.

Nhìn Trịnh Vĩ oanh kích tới, Chu Thành lại sắc mặt như thường, bốn con Hỏa Long từ trong cơ thể bay ra lần nữa.

Nhìn thấy bốn con Hỏa Long của Chu Thành, Trịnh Vĩ cười lạnh: “Coi như ngươi tu luyện Viêm Long Cửu Nhật tới tầng thứ tư thì sao, ngươi vẫn không ngăn được Thái Cực Chi Hỏa tầng thứ năm của ta!”

Nhưng hắn vừa mới nói xong, đột nhiên lại nghe thấy một tiếng long ngâm.

Một tiếng long ngâm này, vang vọng đất trời.

Khiến cho mọi người nghe như muốn điếc tai.

Nụ cười của Trịnh Vĩ cứng đờ, hai mắt trừng lớn, chẳng lẽ?

Dưới ánh mắt khó tin của đám người Lưu Tinh, Phi Vũ Các, Cửu Đỉnh Tiên Tông, con Hỏa Long thứ năm từ trong cơ thể Chu Thành bay ra.

“Viêm, Viêm Long Cửu Nhật tầng thứ năm!” Kim Hàn, Long Ngạo run giọng.

Viêm Long Cửu Nhật của Chu Thành lại không phải tầng thứ tư mà là tầng thứ năm!

Ngay lúc tất cả mọi người kinh ngạc vì Viêm Long Cửu Nhật tầng thứ năm của Chu Thành, đột nhiên, lại một tiếng long ngâm.

Tiếng long ngâm thứ sáu!

Nương theo tiếng long ngâm thứ sáu vang lên, chỉ thấy con Hỏa Long thứ sáu từ trong cơ thể Chu Thành bay ra.

Tất cả mọi người ngẩn ra.

Đứng đó như một kẻ ngu.

Đầu óc bọn họ trống rỗng.

“Viêm, Viêm Long Cửu Nhật tầng thứ sáu!” Trịnh Vĩ cũng choáng váng.

Lúc đầu, nhìn thấy Viêm Long Cửu Nhật tầng thứ năm của Chu Thành, hắn còn không cam tâm, nhưng bây giờ nhìn thấy Viêm Long Cửu Nhật tầng thứ sáu, tất cả không cam lòng hóa thành tuyệt vọng!

Đúng vậy, tuyệt vọng.

Tuyệt vọng, hoàn toàn không chút hi vọng

Hắn nhìn Chu Thành, sợ hãi.

Rốt cuộc đây là quái vật gì, hơn một năm, vẻn vẹn hơn một năm, vậy mà tu luyện một môn thần kỹ đỉnh giai đến tầng thứ sáu!

Oanh!

Sáu con Hỏa Long, lục đại hỏa diễm mặt trời lấy thế tồi khô lạp hủ đánh tan Thái Cực Chi Hỏa của Trịnh Vĩ, sau đó đánh tới Trịnh Vĩ.

Mắt thấy Trịnh Vĩ sắp bị sáu con Hỏa Long, lục đại hỏa diễm mặt trời thôn phệ và bao phủ, đột nhiên, một thân ảnh lóe lên, một tay phất lên, đánh tan sáu con Hỏa Long, lục đại hỏa diễm mặt trời.

Người xuất thủ chính là Lưu Tinh.

Lưu Tinh nhìn Chu Thành, một chưởng vung ra, không do dự, chỉ có sát tâm.

Bọn người Lý Dương, Trần Quang Lượng đều không ngờ được Lưu Tinh lại vô sỉ đến tình trạng này, không chỉ nhúng tay vào tỷ thí giữa Chu Thành và Trịnh Vĩ, hơn nữa còn không để ý đến thân phận ra tay với Chu Thành.

“Lưu Tinh, ngươi dám!” Bọn người Lý Dương, Trần Quang Lượng phẫn nộ nhao nhao vọt lên.