Tào Uy dứt lời, hiện trường lập tức bạo động.
Chu Thành cũng không ngờ được là đề thi của vòng thứ ba lại là lĩnh hội Vô Tự Thiên Bi.
Vô Tự Thiên Bi rất thần bí trong Thiên Giới, nhưng nó là một bảo bối tuyệt thế, Thiên Đế lại chịu lấy nó ra để cho mọi người lĩnh hội?
Xem ra Thiên Đế lĩnh hội Vô Tự Thiên Bi gặp bình cảnh? Cần phải mượn lực lượng của mọi người giúp lĩnh hội và phá giải bí mật của Vô Tự Thiên Bi?
“Được rồi, Bây giờ mọi người có thể bắt đầu tìm hiểu rồi, mỗi người có thời gian là một ngày, trong vòng một ngày, ai lĩnh hội ra công pháp có nhiều văn tự nhất thì người đó là người chiến thắng.” Tào Uy nói.
“Về phần thứ tự lĩnh hội thì dự theo xếp hạng của vòng thứ nhất.”
Mọi người nghe xong thì đều đưa mắt nhìn về phía Bạch Phượng.
Vòng thứ nhất, người xếp hạng thứ nhất là Bạch Phượng.
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Bạch Phượng tiến lên, đi tới trước Vô Tự Thiên Bi, hỏi Tào Uy: “Có thể dùng các loại phương pháp khác nhau?”
“Có thể.” Tào Uy gật đầu cười nói: “Cho dù toàn lực công kích cũng được.”
Tất cả mọi người khẽ giật mình.
Toàn lực công kích?
Mọi người không khỏi nhìn về phía Vô Tự Thiên Bi.
Như vậy thì chứng tỏ là không gì có thể phá hủy được cái Vô Tự Thiên Bi này, nếu không thì Thiên Đế cũng sẽ không để mặc cho mọi người tùy ý công kích.
Bạch Phượng nhìn chằm chằm Vô Tự Thiên Bi, đưa tay chạm vào Thiên Bi, cảm giác khi sờ tay vào hơi lạnh, nhưng để lâu thì cảm giác lạnh lẽo biến mất, thay vào đó là cảm giác ấm áp, hơn nữa nhiệt độ càng ngày càng nóng.
Cuối cùng, ngay cả Bạch Phượng cũng không chịu nổi nhiệt độ mà đành phải rời bàn tay đi.
Thực lực của Bạch Phượng có thể nói là rất kinh khủng, còn mạnh hơn cả Chúa Tể bình thường, nhưng mà ngay cả hắn cũng không chịu nổi thì có thể tưởng tượng được là nó nóng như thế nào.
Mọi người nhìn thấy cảnh này thì ai nấy cũng đều kinh nghi.
Chu Thành cũng nhìn chằm chằm Vô Tự Thiên Bi, hình như Vô Tự Thiên Bi này có sinh mệnh?
Sau đó Bạch Phượng lại dùng những phương pháp khác để lĩnh hội Vô Tự Thiên Bi, cuối cùng thậm chí hắn còn thử công kích nhưng mà cho dù Bạch Phượng có công kích như thế nào đi nữa thì Vô Tự Thiên Bi cũng không bị tổn hại một chút nào.
Chuyện này khiến cho mọi người tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Một ngày trôi qua rất nhanh.
Cuối cùng Bạch Phượng đành phải dừng lại.
Mặc dù Bạch Phượng dùng các loại thủ đoạn nhưng cuối cùng hắn chỉ có thể lĩnh hội được một bộ công pháp cấp Tiên Vương, hơn nữa hắn chỉ lĩnh ngộ được tầng thứ nhất trong bộ công pháp đó, cộng hết tất cả các chữ lại cũng không đến trăm chữ.
Những Tiên Vương khác thấy thế thì đều âm thầm lắc đầu, lòng tin của bọn họ bị đả kích nặng nề.
Một ngày này, Bạch Phượng gần như là đã thi triển hết tất cả các loại thủ đoạn ra, như là dùng trận pháp để phá giải, dùng thuộc tính tiên căn để cộng minh, dùng tâm nhãn chi thuật quan sát, hắn dùng hết thảy không dưới một trăm loại phương pháp. Thế nhưng vẫn chỉ lĩnh hội được một bộ công pháp, hơn nữa chỉ là tầng thứ nhất.
Ngay cả Bạch Phượng mà còn như thế thì những người còn lại cũng không có hy vọng gì.
Toàn thân là Long Nữ lĩnh hội.
Đúng y như những gì mà mọi người nghĩ, Long Nữ sử dụng các loại thủ đoạn, nhưng kết quả cũng giống vậy chị có thể tìm hiểu ra được một bộ công pháp, hơn nữa công pháp mà nàng tìm hiểu ra được có phẩm giai còn thấp hơn và không hoàn chỉnh hơn cái của Bạch Phượng lĩnh ngộ ra.
Từng vị Tiên Vương lần lượt xếp hàng lĩnh hội theo thứ tự xếp hạng của vòng thứ nhất.
Trong số một trăm Tiên Vương này, lúc ấy Chu Thành xếp chót vòng thứ nhất, cho nên Chu Thành là người cuối cùng lĩnh hội.
Chu Thành đứng ở nơi đó, dụng tâm quan sát Tiên Vương phía trước lĩnh hội.
Theo Tiên Vương phía trước lĩnh hội, Chu Thành càng có thể khẳng định Vô Tự Thiên Bi này có sinh mệnh.
Không phải nói Vô Tự Thiên Bi này sinh ra ý thức mà là giống như người, có sinh mệnh.
Thiên Đế ở sâu trong hư không nhìn mọi người lĩnh hội, không khỏi thất vọng.
Hắn không khỏi nhìn về phía Chu Thành.
Bây giờ phải nhìn xem Chu Thành này có thể mang đến niềm vui ngoài ý muốn cho hắn hay không.
Theo từng vị Tiên Vương lần lượt lĩnh hội xong, cuối cùng chỉ còn lại Chu Thành.
Mọi người không khỏi dời mắt nhìn về phía Chu Thành, Chu Thành đi tới trước Vô Tự Thiên Bi.
Bạch Phượng nhìn Chu Thành, ánh mắt phức tạp.
Từ vòng thứ hai, Chu Thành đánh bại Băng Ngọc Huyền Nữ, mấy ngày nay, đề tài bàn tán của mọi người gần như đều là Chu Thành, đều bàn tán về Chu Thành.
“Sẽ là hắn sao?” Bạch Phượng không khỏi nhớ tới bóng dáng giao thủ với Sát Sinh Vương khi tranh đoạt Vạn Tà Lam Liên.
Chỉ là hắn khó mà tin tưởng được người trẻ tuổi tên là Chu Thành ở trước mặt mình chính là người đó.
Dù sao trước mắt Chu Thành này có cảnh giới quá thấp.
Khi báo danh tham dự Tiên Vương Chi Chiến, Chu Thành này mới Tiên Vương ngũ trọng.
Một Tiên Vương ngũ trọng thì sao có thể đánh bay Sát Sinh Vương đã bước vào Chúa Tể Cảnh nhiều năm được?
Không chỉ có Bạch Phượng không tin mà rất nhiều Tiên Vương đều không tin.
Long Nữ nhìn Chu Thành, nàng cũng kinh nghi không thôi.
Dưới ánh mắt phức tạp của tất cả mọi người, Chu Thành xòe bàn tay ra, giống như Bạch Phượng, đặt tay lên trên Vô Tự Thiên Bi.
Thiên địa hoàn toàn yên tĩnh.
Đã qua một nén hương nhưng Vô Tự Thiên Bi lại hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào.
Chu Thành đứng ở nơi đó, không nhúc nhích.
Mọi người đều hai mặt nhìn nhau.
Nhưng rất nhiều người vẫn có thể nhìn ra được một chút kỳ quái, bởi vì cho dù là bất kỳ người nào khi đụng vào Vô Tự Thiên Bi thì Vô Tự Thiên Bi đều sẽ trở nên vô cùng nóng bỏng, hoàn toàn không có người nào có thể kiên trì được một phút, thế nhưng bây giờ đã một nén hương trôi qua mà Vô Tự Thiên Bi vâng không có thay đổi gì.
Hình như Vô Tự Thiên Bi không có bài xích Chu Thành?
Sâu trong hư không, Thiên Đế nhìn thấy cảnh này thì trong mắt tràn đầy vẻ ngạc nhiên.
Bởi vì cho dù là hắn cũng không thể đặt tay lên trên Vô Tự Thiên Bi lâu như thế được.
Vô Tự Thiên Bi lại không có bài xích Chu Thành.
Rất nhanh, một giờ trôi qua.
Vô Tự Thiên Bi vẫn không có bất kỳ phản ứng gì, nhưng là cũng không có bài xích Chu Thành.
Qua nửa ngày.
Quảng trường trở nên im lặng đến nỗi tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy được.
Tất cả mọi người gần như nín thở, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Chu Thành và Vô Tự Thiên Bi.
Sắc trời chậm rãi trở nên tối xuống.
Ngay lúc mọi người dần dần thất vọng, âm thầm lắc đầu thì đột nhiên Vô Tự Thiên Bi vẫn luôn không có động tĩnh lại đột nhiên tỏa ra quang mang, hào quang trùng điệp vọt lên ngút trời.
Ánh sáng chín màu của Vô Tự Thiên Bi chiếu sáng quảng trường, chiếu sáng vô số không gian ở bên ngoài quảng trường, toàn bộ Thiên Thành sáng như là ban ngày.
Mọi người đều giật mình chấn động nhìn Vô Tự Thiên Bi trước mặt.
Bọn họ chưa bao giờ nghĩ là Vô Tự Thiên Bi trụi lủi sẽ có ngày cũng trở nên sặc sỡ lóa mắt như thế.
Thiên Đế cũng thần sắc đại chấn, hai mắt lóe dị sắc.
Hắn lĩnh hội Vô Tự Thiên Bi nhiều năm, hắn cũng biết rõ tình huống này có ý nghĩa như thế nào.
Chu Thành làm cho Vô Tự Thiên Bi tỉnh lại!
Trong ánh sáng kéo dài của Vô Tự Thiên Bi, trên Vô Tự Thiên Bi hiện ra từng con chữ.
Mọi người tranh thủ thời gian quan sát.
Thứ hiện ra trên Vô Tự Thiên Bi là một bộ công pháp cấp Hỗn Độn, hơn nữa còn là công pháp cấp Hỗn Độn hoàn chỉnh, bộ công pháp đó chưa từng xuất hiện ở Thiên Giới.
Hết thảy có chừng vạn chữ.
Nhìn thấy Vô Tự Thiên Bi lại xuất hiện xuất hiện công pháp cấp Hỗn Độn mà Thiên Giới chưa từng có, hơn nữa còn là hoàn chỉnh thì mọi người đều nhìn chằm chằm Chu Thành, sắc mặt trở nên phức tạp, có hâm mộ, có kinh nghi, có không tin, có ghen ghét, có bội phục.
Không thể nghi ngờ, lần Tiên Vương Chi Chiến thứ nhất này, Chu Thành đoạt giải quán quân.
Chu Thành rút tay lại, ánh sáng trên Vô Tự Thiên Bi dần dần biến mất, khôi phục lại hình dáng ban đầu.
Quảng trường lại trở về trạng thái hoàn toàn yên tĩnh một lần nữa.
Chu Thành lui trở về vị trí trước đó.
Tào Uy nhìn Chu Thành, trong lòng cũng phức tạp, trước khi Tiên Vương Chi Chiến diễn ra, đâu ai ngờ trước được là Chu Thành sẽ đoạt được hạng nhất.
Cuối cùng, Tào Uy tuyên bố xếp hạng của Tiên Vương Chi Chiến lần này.
Hạng nhất đương nhiên là Chu Thành.
Chu Thành nhận được ba quả Hồng Mông Linh Quả, ba mươi giọt Hồng Mông Linh Thủy, Hỗn Nguyên Song Nhận với không ít Hỗn Độn Linh Thạch.
Chương 484: Khai Thiên Cửu Thức
Lấy được ba quả Hồng Mông Linh Quả, ba mươi giọt Hồng Mông Linh Thủy, trong lòng Chu Thành có chút mừng rỡ. Ba quả Hồng Mông Linh Quả, ba mươi giọt Hồng Mông Linh Thủy này có thể giúp cho hắn giảm được nhiều năm khổ tu.
Tào Uy phát phần thưởng xong, cười nói với đám người Chu Thành, Bạch Phượng, Long Nữ: “Bệ hạ đã mở thịnh yến ở Thiên Cung để chúc mừng các vị.”
“Xin các vị hãy nể mặt tham gia.”
Tào Uy là nguyên soái Thiên Đình, đường đường là Chúa Tể Cảnh, nhưng giọng điệu lại rất là khách sáo. Lúc đầu, theo ý Chu Thành là tìm một chỗ tốt để luyện hóa Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy, ừ nhưng bây giờ nghe mời thì đành phải đi theo mọi người tham gia bữa tiệc của Thiên Đế tổ chức.
Thịnh yến mà Tào Uy nói đúng là một bữa tiệc lớn thật.
Những thứ được dùng để tiếp đãi mọi người không có thứ nào mà không phải là cực phẩm ở Thiên Giới.
Thậm chí có những thứ là thứ mà những Tiên Vương đang ngồi ở đây cả đời cũng chưa từng thấy, chỉ từng nghe nói tới thôi. Mà có những thứ thì ngay cả những Tiên Vương đang ngồi ở đây cũng chưa từng nghe nói tới bao giờ.
Mỗi một thứ xuất hiện trên tiệc rượu này đều khiến cho đám Tiên Vương này sợ hãi thán phục.
Gần như tất cả đồ ăn đều được làm từ Hỗn Độn Linh Vật.
Ví dụ một món Băng Hỏa Cửu Trọng Thiên, băng dùng Hỗ Độn Chi Băng lấy từ vùng biển sâu nhất Thiên Giới Mặc Hải, lửa thì dùng Hỗn Độn Hỏa Linh Khí tinh thuần nhất trong nội hạch của núi lửa ở khu vực hung hiểm nhất Thiên Giới.
Mỗi bàn đều có mười tám món ăn.
Sắc hương vị đều đủ.
Chỉ riêng mùi thơm thôi thì đã đủ khiến cho người ta cảm thấy thần thanh khí sảng.
Thiên Đế ngồi ở vị trí Thiên Đế, rất là khách sáo với mọi người.
Chủ khách đều vui.
Yến hội qua đi, khi mọi người rời đi thì Tào Uy đi lên nói với Chu Thành: “Chu Thành đạo hữu xin dừng bước, bệ hạ mời, nói là có chuyện muốn thương lượng với ngươi, không biết Chu Thành đạo hữu có thời gian không?”
Có chuyện muốn thương lượng?
Chu Thành cũng đoán sơ được Thiên Đế muốn thương lượng chuyện gì với mình.
Nhưng mà hắn cũng không có từ chối.
Một hồi sau, Chu Thành gặp được Thiên Đế ở hậu viện Thiên Cung.
Quả nhiên, chuyện mà Thiên Đế muốn thương lượng với hắn là chuyện có liên quan đến Vô Tự Thiên Bi.
“Không biết Chu Thành đạo hữu có thể nói cho ta biết phương pháp tỉnh lại Vô Tự Thiên Bi hay không?” Thiên Đế rất là chân thành nói: “Nếu như đạo hữu chịu nói cho ta biết thì đạo hữu có thể ra bất cứ điều kiện gì.”
“Chỉ cần bản đế có thể làm được thì chắc chắn sẽ không từ chối!”
Chu Thành lắc đầu: “Cho dù ta nói cho ngươi biết thì ngươi cũng không thể tỉnh lại Vô Tự Thiên Bi.”
Thiên Đế nhướng mày: “Chu Thành có ý gì?”
“Muốn tỉnh lại Vô Tự Thiên Bi thì cần có tiên căn có chín đại thuộc tính.” Chu Thành nói.
“Chín đại thuộc tính!” Thiên Đế ngẩn người, Đặng Bạch cũng cực kỳ bất ngờ.
Nói như vậy, tiên căn của Chu Thành trước mắt lại có chín đại thuộc tính? !
Trong lòng hai người cực kỳ chấn động.
“Trừ cái đó ra thì không có những biện pháp khác sao?” Thiên Đế vẫn không cam tâm bỏ cuộc.
“Không còn cách nào khác.” Chu Thành lắc đầu.
Thiên Đế suy nghĩ một hồi rồi nói: “Không dối gạt Chu đạo hữu, ta lĩnh hội Vô Tự Thiên Bi vô số tuế nguyệt, ngẫu nhiên đạt được một bộ công pháp, tên là Khai Thiên Cửu Thức, chỉ là ta chỉ tìm hiểu được năm thức đầu, không biết đạo hữu có bằng lòng giúp ta bù đắp bốn thức sau hay không.”
“Nếu như đạo hữu chịu giúp ta bù đắp bốn thức sau thì ta sẽ thâm tạ!”
“Khai Thiên Cửu Thức?” Chu Thành trầm ngâm.
“Không sai!” Thiên Đế nói, sau đó lấy Vô Tự Thiên Bi ra, nói: “Ta có thể cho đạo hữu lĩnh hội Vô Tự Thiên Bi, xin đạo hữu giúp ta bù đắp bốn thức sau.”
Muốn tu luyện Khai Thiên Cửu Thức thì nhất định phải có Vô Tự Thiên Bi mới được, hắn cũng không sợ Chu Thành tìm hiểu xong thì tu luyện Khai Thiên Cửu Thức.
“Ta có thể giúp ngươi bù đắp Khai Thiên Cửu Thức, nhưng mà ta muốn tất cả Hồng Mông Linh Quả với Hồng Mông Linh Thủy trong bảo khố Thiên Đình.” Chu Thành mở miệng nói.
“Cái gì, tất cả Hồng Mông Linh Quả và Hồng Mông Linh Thủy!” Đặng Bạch nghe xong thì giận tím mặt: “Chu Thành, ngươi thật to gan!”
Theo Đặng Bạch, Chu Thành đang giở công phu sư tử ngoạm.
Lần này Thiên Đình lấy sáu quả Hồng Mông Linh Quả với sáu mươi giọt Hồng Mông Linh Thủy ra làm phần thưởng Tiên Vương Chi Chiến thì có thể nói là đã bỏ rất nhiều tiền vốn, phải biết Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy cực kỳ trân quý.
Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy trong bảo khố Thiên Đình là do Thiên Đình thu thập trong vô số năm tháng!
Thế nhưng bây giờ Chu Thành lại nói muốn lấy toàn bộ!
Đó không phải công phu sư tử ngoạm thì còn là cái gì nữa? !
Đặng Bạch là người đứng đầu nguyên soái Thiên Đình, cũng là một trong số thập đại Chúa Tể Thiên Giới, dưới cơn nóng giận, có thể tưởng tượng được uy thế mà hắn phát ra mạnh mẽ như thế nào.
Nếu là Tiên Vương thập trọng đỉnh phong bình thường đối mặt với uy thế của Đặng Bạch khi phẫn nộ thì sợ là đã sợ đến tiểu ra quần, nhưng Chu Thành lại sắc mặt bình tĩnh như thường dửng dưng mà nhìn đối phương.
Thiên Đế nhìn chằm chằm Chu Thành, thấy Chu Thành dửng dưng đối mặt với uy thế khi phẫn nộ của Đặng Bạch thì không khỏi kinh nghi.
Lúc này Đặng Bạch cũng nhìn ra dị thường, trong lòng cũng kinh nghi không thôi.
“Khai Thiên Cửu Thức chính là công pháp cấp Sáng Thế.” Chu Thành dửng dưng nói: “Cho dù có nhiều Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy như thế nào đi nữa thì cũng không sánh được Khai Thiên Cửu Thức.”
Chu Thành không nói khoa trương chút nào, Khai Thiên Cửu Thức chính là công pháp cấp Sáng Thế, dù có nhiều Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy như thế nào đi nữa thì cũng không thể nào sánh ngang được.
Trừ phi Sáng Thế Ngũ Bảo.
Đặng Bạch nghe vậy thì cười lạnh: “Cho dù Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy không sánh được Khai Thiên Cửu Thức nhưng ngươi đừng quên, bây giờ ngươi đang ở trong Thiên Cung, chúng ta hoàn toàn có thể bắt giữ ngươi, bức ngươi bù đắp Khai Thiên Cửu Thức, nếu chúng ta xuất thủ, ngươi cảm thấy ngươi có thể đi được?”
Nói đến đây, hắn khóa chặt không gian xung quanh Chu Thành.
Chu Thành vẫn sắc mặt như thường: “Ngươi có thể thử một chút xem.” Nói đến đây, hắn lập tức bộc phát khí thế của mình, chấn khai toàn bộ lực lượng mà Đặng Bạch dùng để phong tỏa xung quanh hắn.
Đặng Bạch lấy làm kinh hãi, Thiên Đế cũng không ngoại lệ.
Lúc đầu, bọn họ suy đoán Chu Thành là Tiên Vương nhân tộc thần bí khống chế Cửu Tuyệt Sa Bạo trong Thiên Ma Chiến Trường, chỉ là bọn họ vẫn không dám xác định, bây giờ bọn họ gần như có thể trăm phần trăm xác định đó chính là Chu Thành.
Hơn nữa thực lực của Chu Thành còn mạnh mẽ hơn dự đoán của bọn họ nhiều.
Thiên Đế hơi suy nghĩ một chút, cười nói với Chu Thành: “Đặng Bạch vô lễ, Chu Thành đạo hữu chớ trách, được, chỉ cần ngươi giúp ta bù đắp Khai Thiên Cửu Thức thì ta sẽ đưa tất cả Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy trong bảo khố Thiên Đình cho ngươi!”
“Ta muốn lấy được Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy trước.” Chu Thành lập tức nói.
Ai mà biết được đến lúc làm xong thì Thiên Đế có hối hận hay không.
Cho nên phải lấy được Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy trước đã, như vậy thì Chu Thành cũng không sợ đối phương sẽ đổi ý.
Đặng Bạch nghe Chu Thành nói muốn lấy được Hồng Mông ờLinh Quả, Hồng Mông Linh Thủy trước thì sắc mặt lại trầm xuống.
Thiên Đế lại cười nói: “Được, ta có thể đưa toàn bộ Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy cho ngươi.” Sau đó dẫn Chu Thành đi đến bảo khố bảo khố Thiên Đình.
Bảo khố Thiên Đình nằm ở chỗ sâu nhất trong Thiên Cung, xuyên qua đại trận cấm chế trùng điệp, trải qua vô số cao thủ Thiên Đình thủ vệ mới đi đến trước cổng chính bảo khố Thiên Đình.
Thiên Đế sử dụng bí pháp mở đại môn bảo khố Thiên Đình ra, bảo quang vạn trượng lập tức tuôn ra.
Bên trong bảo khố Thiên Đình, nó dài không thể nhìn thấy phần cuối, từng tòa linh thạch như cự sơn, từng đống Tiên Vương chi binh như cự sơn.
Chu Thành đi theo hai người Thiên Đế, Đặng Bạch đi vào bảo khố Thiên Đình, nhìn đủ loại bảo bối rực rỡ muôn màu, trong lòng khó nén được kinh ngạc.
Xuyên qua bảo bối trùng điệp giống như núi, đi tới chỗ sâu nhất trong bảo khố Thiên Đình, Chu Thành thấy được Hồng Mông Linh Quả và Hồng Mông Linh Thủy mà Thiên Đình cất giữ vô số năm tháng.
Chương 485: Chúa Tể Chi Vương
Ba mươi sáu quả!
Không sai, trong vô số năm tháng, trong bảo khố Thiên Đình cất giữ ba mươi sáu quả Hồng Mông Linh Quả!
Về phần Hồng Mông Linh Thủy thì nhiều hơn nữa, chừng một ngàn giọt!
Nhìn ba mươi sáu quả Hồng Mông Linh Quả trước mắt với gần ngàn giọt Hồng Mông Linh Thủy, Chu Thành chấn động không thôi.
Không ngờ được là bảo khố Thiên Đình còn có nhiều Hồng Mông Linh Quả như thế!
Có ba mươi sáu quả trước mắt, lại thêm lúc trước hắn được thưởng ba quả, đó chính là ba mươi chín quả!
Bây giờ hắn là Tiên Vương thất trọng, có ba mươi chín quả Hồng Mông Linh Quả này thì hẳn là hắn có thể đột phá đến Tiên Vương thập trọng đỉnh phong chứ?
Cho dù không thể nào đột phá đến Tiên Vương thập trọng đỉnh phong thì cũng đủ làm cho hắn đột phá đến Tiên Vương thập trọng hậu kỳ.
Thiên Đế cất ba mươi sáu quả Hồng Mông Linh Quả và gần ngàn giọt Hồng Mông Linh Thủy vào hộp ngọc, trong bình ngọc rồi mới giao cho Chu Thành.
“Khai Thiên Cửu Thức xin nhờ Chu Thành đạo hữu.” Thiên Đế thận trọng nói.
Chu Thành gật đầu, kêu Thiên Đế yên tâm.
Ba người ra khỏi bảo khố.
Đi ra quảng trường bên ngoài bảo khố, Thiên Đế lấy Vô Tự Thiên Bi ra đưa cho Chu Thành ở đây lĩnh hội.
Nơi này là chỗ sâu trong Thiên Cung, cấm chế trùng điệp, cao thủ trùng điệp trấn giữ, hiển nhiên, nếu như Chu Thành không thể bù đắp Khai Thiên Cửu Thức thì hắn rất khó rời khỏi Thiên Cung được.
Chu Thành cũng không có để ở trong lòng, lập tức ngồi xuống ngay tại chỗ bắt đầu tìm hiểu Vô Tự Thiên Bi.
Vô Tự Thiên Bi chính là bảo bối vô thượng, ngay cả công pháp cấp Sáng Thế như Khai Thiên Cửu Thức mà nó cũng có, người khác muốn tìm hiểu cũng không có cơ hội để tìm hiểu, nhưng bây giờ Chu Thành lại có thể tùy tiện lĩnh hội.
Cơ hội này rất khó được.
Đương nhiên Chu Thành phải tranh thủ nắm lấy nó.
Giống như lúc trước, Chu Thành đưa bàn tay đặt lên Vô Tự Thiên Bi lần nữa, chậm rãi thôi động lực lượng chín đại thuộc tính của tiên căn.
Hai người Thiên Đế và Đặng Bạch cũng không có trông coi, để mặc Chu Thành tùy ý lĩnh hội, rời khỏi quảng trường.
Trong hư không trong cung điện nào đó, Thiên Đế quan sát nhất cử nhất động của Chu Thành thông qua Thiên Kính.
“Bệ hạ, nếu như tiên căn của Chu Thành này có được chín đại thuộc tính thật thì giữ kẻ này lại không khác gì là mầm tai họa.” Đặng Bạch nói với Thiên Đế.
Bây giờ Chu Thành còn chưa thành Chúa Tể mà đã nghịch thiên như thế, nếu đột phá Chúa Tể thì còn đến mức nào nữa?
Đến lúc đó chắc chắn sẽ sinh ra uy hiếp với đế vị của Thiên Đế.
Thiên Đế nhìn Chu Thành trong Thiên Kính, cũng chần chờ, nói thật, không phải là hắn chưa từng nghĩ tới chuyện bóp chết Chu Thành này, nhưng mà trong lòng của hắn lại do sự.
Hắn đường đường là Thiên Đế, đệ nhất cao thủ Thiên Giới, vậy mà không dám chắc mình có thể đánh giết được một vị Tiên Vương.
Chuyện này nói ra ngay cả hắn cũng cảm thấy hoang đường.
“Bệ hạ, chờ Chu Thành này bù đắp Khai Thiên Cửu Thức xong, chúng ta…” Đặng Bạch ra thủ thế giết.
Hắn thấy, cho dù Chu Thành có thể bù đắp Khai Thiên Cửu Thức hay không thì cũng không thể để Chu Thành rời đi.
Thiên Đế nhướng mày.
“Bệ hạ.” Đặng Bạch biết Thiên Đế lo lắng cái gì, nói: “Cho dù Chu Thành này có chiến lực nghịch thiên thì cũng không thể chạy thoát khỏi Thiên Cung được.”
Không nói hai người Thiên Đế, Đặng Bạch, chỉ riêng cấm chế dày đặc và trăm vị Chúa Tể trấn giữ Thiên Đình thì Chu Thành có mọc cánh cũng khó mà thoát được.
Thiên Đế lại lắc đầu: “Đến lúc đó rồi nói sau.”
Hắn nhìn Chu Thành trong Thiên Kính, mỗi khi nghĩ đến chuyện giết Chu Thành thì trong lòng hắn đều cảm thấy bất an.
Cảm giác bất an này khiến cho hắn do dự khó mà quyết định được.
Thời gian trôi qua.
Chu Thành lĩnh hội Vô Tự Thiên Bi ở chỗ sâu trong Thiên Cung đã được một tháng.
Một tháng này, Vô Tự Thiên Bi thường xuyên tuôn ra quang mang chấn động không ngừng.
Ngẫu nhiên Vô Tự Thiên Bi sẽ yên tĩnh lại, giống như là một đứa nhỏ đang ngủ say, khi quang mang hiện lên thì nó lại biến thành một đứa nhỏ nghịch ngợm.
Trong Thiên Kính, Thiên Đế cũng có thể cảm nhận được cảm xúc của Vô Tự Thiên Bi thay đổi, hắn đột nhiên cảm thấy ghen ghét với Chu Thành.
Ghen ghét tại sao Chu Thành có thể để cho Vô Tự Thiên Bi thay đổi cảm xúc.
Ghen ghét Chu Thành có thể tự do lĩnh hội Vô Tự Thiên Bi.
Cho dù sau này Chu Thành không có Vô Tự Thiên Bi, không thể nào tu luyện công pháp cấp Sáng Thế trong Thiên Bi nhưng thông qua lĩnh hội Vô Tự Thiên Bi thì chỗ tốt mà Chu Thành đạt được cũng cực kỳ kinh khủng.
Mà lần lĩnh hội này kéo dài vài chục năm.
Vài chục năm sau.
Chu Thành mới ngừng lại được.
Thật ra thì mười năm trước hắn đã tìm hiểu ra được bốn thức khác trên Vô Tự Thiên Bi.
Nhưng mà Chu Thành không muốn bỏ qua cơ hội lĩnh hội Vô Tự Thiên Bi cho nên hắn lại tìm hiểu thêm mười năm.
Mười mấy năm qua, mặc dù thực lực Chu Thành không có tăng lên nhưng thần hồn của hắn và sự hiểu về Thiên Đạo lại xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Chu Thành nhìn Vô Tự Thiên Bi trước mắt, giống như là đang nhìn một người bạn tốt nhiều năm, một hồi sau, hắn đứng dậy, gọi Thiên Đế, trong tâm tình vừa kinh hỉ vừa phức tạp của Thiên Đế, Chu Thành lạc ấn bốn thức còn lại của Khai Thiên Cửu Thức giao cho Thiên Đế.
Thiên Đế quan sát bốn thức xong, xác định đúng.
Trải qua giãy giụa tư tưởng một phen, Thiên Đế để Chu Thành rời đi.
Cả đời này hắn chưa từng làm chuyện mà mình không có nắm chắc, nếu hắn không có nắm chắc có thể giết chết được Chu Thành thì còn không bằng thả hắn đi, coi như kết một thiện duyên.
Chu Thành rời đi, Thiên Đế nói: “Sau này Chu đạo hữu có bất kỳ khó khăn gì thì có thể tới tìm ta.”
Chu Thành nói cám ơn, phá không rời đi, sau khi rời khỏi Thiên Cung, Chu Thành gọi Ma Thần Chi Dực ra, mở ra, như Cửu Thiên Côn Bằng tùy ý bay lượn trong thiên địa, lĩnh hội Vô Tự Thiên Bi trong chỗ sâu trong Thiên Cung vài chục năm, giống như là bị cầm tù một chỗ, bây giờ Chu Thành như được thoát gông xiềng, tự do bay lượn trong thiên địa.
Bất tri bất giác, Chu Thành đi tới một hải vực, chỉ thấy vùng biển trước mắt lại là màu đen, đen như mặc ngọc.
“Mặc Hải.” Chu Thành đoán hẳn vùng biển trước mặt chính là Mặc Hải trong Thiên Giới.
Mặc Hải cực kỳ nổi tiếng trong Thiên Giới, Mặc Hải vô cùng hung hiểm, nhưng chỗ sâu trong Mặc Hải có vô số Hỗn Độn Linh Vật, hơn nữa linh khí trong Mặc Hải cực kỳ nồng đậm, rất nhiều Tiên Vương thậm chí Chúa Tể đều xây dựng động phủ ở Mặc Hải.
Chu Thành bay vào Mặc Hải, cuối cùng đi tới một hải đảo không người trong Mặc Hải, bố trí cấm chế ở bốn phía xung quanh hải đảo, lấy Hồng Mông Linh Quả và Hồng Mông Linh Thủy ra.
Lần này, hắn muốn nhất cổ tác khí xung kích Tiên Vương thập trọng hậu kỳ thậm chí Tiên Vương thập trọng hậu kỳ đỉnh phong!
Chu Thành không do dự, nuốt quả Hồng Mông Linh Quả thứ nhất và mười giọt Hồng Mông Linh Thủy.
Lập tức, Hồng Mông Linh Quả và Hồng Mông Linh Thủy hóa thành dòng lũ cuồn cuộn, tuôn tới toàn thân và đan điền Chu Thành.
Tiên nguyên của Chu Thành càng lúc càng hùng hậu.
Không lâu sau, Chu Thành đã đột phá đến Tiên Vương bát trọng!
Tiếp theo, Tiên Vương bát trọng trung kỳ, hậu kỳ, hậu kỳ đỉnh phong!
Tiên Vương Cửu Trọng!
Tiên Vương thập trọng!
Cuối cùng, Tiên Vương thập trọng hậu kỳ!
Khi Chu Thành đột phá đến Tiên Vương thập trọng hậu kỳ thì còn thừa lại ba quả Hồng Mông Linh Quả.
Chu Thành một ngụm nuốt hết ba quả Hồng Mông Linh Quả.
Mấy năm sau.
Một bóng dáng từ trong hải đảo phóng thẳng lên trời, bay thẳng vào Cửu Thiên, uy thế kinh khủng quét sạch thiên địa, bao phủ Mặc Hải vô biên.
Dưới luồng uy áp này, vô số tồn tại trong Mặc Hải không ai mà không sợ hãi, thậm chí bao gồm cường giả Chúa Tể Cảnh đang khổ tu bên trong Mặc Hải.
“Là ai? Là vị Chúa Tể Chi Vương nào trong Thiên Giới giáng lâm Mặc Hải?” Một vị Chúa Tể nào đó đang tu luyện trong động phủ đột nhiên giật nảy mình, tranh thủ bay ra khỏi động phủ.