Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 185



Chúa Tể Chi Vương là xưng hô mà Thiên Giới dành cho mười vị cường giả đứng đầu Thiên Giới. Bởi vì tồn tại nằm trong top mười Thiên Giới có thực lực vượt xa những Chúa Tể khác cho nên cường giả Thiên Giới gọi bọn họ là Chúa Tể Chi Vương.

Mà bây giờ uy thế của Chu Thành đã không kém gì Chúa Tể Chi Vương, cho nên lúc này cường giả bên trong Mặc Hải mới nhầm lẫn là có vị Chúa Tể Chi Vương nào giáng lâm Mặc Hải.

Chu Thành đứng trên chín tầng trời, nhìn xuống Thiên Giới, có cảm giác như hắn đang đứng trên đỉnh Thiên Giới. Lần bế quan này, luyện hóa ba mươi mấy quả Hồng Mông Linh Quả, mấy trăm giọt Hồng Mông Linh Thủy, rốt cục cảnh giới của hắn cũng đột phá đến Tiên Vương thập trọng đỉnh phong.

Bây giờ, còn kém một bước thì sẽ bước vào Chúa Tể Cảnh.

Chu Thành cảm nhận được lực lượng tiên nguyên vô cùng bành trướng bên trong cơ thể mình, mạnh mẽ đấm ra một quyền. Quyền sóng cuồn cuộn lập tức đánh thẳng vào phía cuối của Mặc Hải.

Những nơi mà quyền sóng đi qua, Mặc Hải phía dưới bị cày ra một cái rãnh sâu kinh khủng rộng mấy chục dặm, từ xa nhìn lại, Mặc Hải như là bị người ta chém ra thành hai nửa.

Chỉ thấy tất cả hung thú ở dưới đáy biển của Mặc Hải đều đánh cho nhảy từ đáy biển lên, hơn nữa tất cả đều nằm phơi bụng ở trên mặt biển. Các Tiên Vương, Chúa Tể đang khổ tu ở bên trong Mặc Hải nhìn vô số hung thú nằm phơi bụng ở trên Mặc Hải thì tất cả đều cảm thấy kinh ngạc khó tả bằng lời được.

Phải biết bên trong đám hung thú này có Tiên Vương Cảnh đỉnh phong, thậm chí còn có một hai vị Chúa Tể!

Đó là Chúa Tể cảnh đó.

Lại bị một quyền đánh cho văng từ dưới đáy biển lên nằm phơi bụng trên mặt biển.

Chu Thành thu nắm đấm lại, đánh giá thực lực của mình bây giờ, với thực lực của mình bây giờ thì hẳn là có thể chen chân vào trong hàng ngũ mười đại cao thủ Thiên Giới.

Hẳn là mạnh hơn Đặng Bạch!

Đặng Bạch là cao thủ Thiên Đình, gần với Thiên Đế, đứng top năm trong số mười đại cao thủ Thiên Giới. Nói cách khác, bây giờ hắn có thể xếp vào top bốn. Nhưng mà nếu cho hắn đối chiến với Thiên Đế thì trong lòng Chu Thành vẫn không được tự tin cho lắm, dù sao Thiên Đế là chí cường Thiên Giới, đệ nhất Thiên Giới, đương nhiên, cho dù bây giờ hắn không thể sánh được với Thiên Đế thì thực lực của hắn cũng không kém bao nhiêu.

Một khi hắn đột phá Chúa Tể Cảnh, đánh bại Thiên Đế là chuyện dễ như trở bàn tay.

“Chúa Tể Cảnh.” Chu Thành thì thầm.

Đột phá Chúa Tể Cảnh cũng không dễ dàng.

Có những Tiên Vương kẹt ở Tiên Vương thập trọng đỉnh phong, dù là một ngàn vạn năm, một trăm triệu năm cũng không thể đột phá. Nhưng mà nếu như hắn có thể lấy được Thiên Đạo chi vật, để cho chín đại thuộc tính của tiên căn tiến hóa đến một trăm năm mươi thì hắn sẽ có hi vọng đột phá đến Chúa Tể Cảnh trong thời gian ngắn.

Thiên Đạo Sơn.

Chu Thành nhìn về phía Hắc Ám Đại Lục.

Khi rời khỏi Thiên Đình, hắn lật xem Thiên Đạo Chi Thư của Thiên Đình, cũng nhận được xác nhận từ miệng của Thiên Đế, Thiên Đạo Sơn trong Hắc Ám Đại Lục có Thiên Đạo chi vật. Chỉ là với thực lực của Thiên Đế mà vẫn không thể nào leo lên Thiên Đạo Sơn được, còn hắn thì sao?

Mặc dù hắn có Tịnh Thế Ma Phương nhưng trong lòng của hắn vẫn không được tự tin cho lắm.

Mặc dù Tịnh Thế Ma Phương có thể tịnh hóa Hắc Ám trong Hắc Ám Đại Lục nhưng muốn trèo lên Thiên Đạo Sơn thì nhất định phải dựa vào thực lực của bản thân mà trèo lên mới được.

Ngay lúc Chu Thành chần chờ không biết có nên tiến về Hắc Ám Đại Lục hay không thì đột nhiên có một tin tức truyền ra khắp Thiên Giới.

“Hồng Mông Thiên Cung xuất thế!”

“Cái gì, Hồng Mông Thiên Cung xuất thế!”

Tin tức vừa được truyền ra, toàn bộ Thiên Giới lập tức nổ.

Các phương trong Thiên Giới đều đang sôi trào, đều đang bàn tán về Hồng Mông Thiên Cung.

Tất cả mọi người đều biết rõ Hồng Mông Thiên Cung xuất thế mang ý nghĩa như thế nào, có thể nói vô số năm tháng trải qua, tất cả Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy xuất hiện trong Thiên Giới gần như đều đến từ Hồng Mông Thiên Cung.

Không lâu sau, Chu Thành cũng biết được nơi mà Hồng Mông Thiên Cung xuất thế. Lần này Hồng Mông Thiên Cung xuất thế, xuất hiện ở một chỗ tên là Hàn Nguyên trong Thiên Giới.

Hàn Nguyên, giống như Mặc Hải, là một nơi nổi tiếng trong Thiên Giới.

Chỉ có điều nó không giống với Mặc Hải ở chỗ Hàn Nguyên có Hàn Tuyết quanh năm, là cực hàn chi tuyết, cho dù là Đại La Kim Tiên cũng không thể ở lại lâu trong Hàn Nguyên được.

Biết được lần này Hồng Mông Thiên Cung xuất thế ở Hàn Nguyên, Chu Thành lập tức hóa thành một đạo lưu quang, xẹt qua không trung Mặc Hải tiến về Hàn Nguyên.

Xuyên qua Mặc Hải đến Hàn Nguyên thì lộ trình sẽ được rút ngắn lại rất nhiều, cho nên Chu Thành trực tiếp xuyên qua Mặc Hải, khi hắn bay qua không trung trên hải vực nằm ở chỗ sâu trong Mặc Hải, mặt biển Mặc Hải đột nhiên nổ tung, vô số xúc tu to lớn đánh thẳng tới Chu Thành.

Chỗ sâu trong Mặc Hải có một vài thứ kinh khủng đã sống sót vô số tuế nguyệt.

Thứ công kích Chu Thành chính là một con Hắc Mặc Chương Ngư đã sống sót vài triệu năm kể từ thời kỳ Hồng Hoang.

Con Hắc Mặc Chương Ngư này cuộn dưới đáy biển, giống như một ngọn núi lớn, xúc tu của nó nhiều chừng hàng vạn cái, mỗi một cái xúc tu của nó đều lớn giống như là đại thụ chống trời.

Đã từng có cường giả Chúa Tể nhân tộc đi vào lĩnh vực của Hắc Mặc Chương Ngư, cuối cùng không địch lại vô số cự trảo của đối phương công kích mà bị trọng thương.

Nhưng mà khi đối mặt với vô số cự trảo của Hắc Mặc Chương Ngư này công kích, Chu Thành chỉ tiện tay bắn ra, lập tức, vô số băng hàn chi khí cuốn lên, những nơi mà băng hàn chi khí đi qua, những cự trảo của Hắc Mặc Chương Ngư đều bị đóng băng thành tượng băng.

Sau đó Ma Thần Chi Dực phía sau Chu Thành vung lên, vô số khí nhọn hình lưỡi dao bay ra.

Cự trảo của Hắc Mặc Chương Ngư bị chém thành vô số đoạn, vụn băng tung tóe đầy trời, rơi xuống hải vực xung quanh, mặt biển hải vực xung quanh ầm ầm nổ tung không thôi.

Đáy biển, Hắc Mặc Chương Ngư bị trảm vô số cự trảo, cực kỳ đau đớn, kêu thảm không thôi.

Máu lập tức nhuộm đỏ hải vực xung quanh.

Sau khi chém rụng cự trảo của đối phương, Chu Thành vốn muốn tiếp tục bay về phía trước nhưng đột nhiên, Hắc Mặc Chương Ngư ở dưới đáy biển phá không mà lên, một cái miệng khổng lồ phun ra một cái, vô số hắc tiễn bắn thẳng đến Chu Thành.

Những hắc tiễn này chính là do kịch độc chi thủy trong cơ thể của Hắc Mặc Chương Ngư ngưng tụ thành, có độc tính kinh khủng, cho dù là Chúa Tể bình thường bị đâm trúng thì nhục thân cũng sẽ bị hư thối.

Thấy Hắc Mặc Chương Ngư vẫn không biết sống chết tiếp tục dây dưa mình, Chu Thành hai mắt lạnh lẽo, toàn thân phun trào quang mang, hóa thành một đạo cửu thải quang đoàn đánh thẳng tới Hắc Mặc Chương Ngư.

Những hắc tiễn đó khi công kích đến trước mặt Chu Thành thì đều bị cửu thải quang đoàn toàn thân Chu Thành cản lại, đánh cho vỡ nát.

Chu Thành có tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt đã đi tới trước mặt Hắc Mặc Chương Ngư, sau đó Ma Thần Chi Dực mở ra, hóa thành hai thanh cự nhận, theo Chu Thành bay về phía trước, cự nhận trực tiếp cắt chém qua.

Khi Chu Thành xuyên qua Hắc Mặc Chương Ngư, chỉ thấy Chương Ngư đen nhánh cứng lại ở giữa không trung, sau đó lập tức đứt ra làm hai, bị chia ra làm hai nửa trên nửa dưới, thân thể như cự sơn đập xuống hải vực bên dưới.

Ầm ầm nổ vang.

Hải vực xung quanh rung động ầm ầm.

Chu Thành cũng không có nhìn đối phương, tiếp tục bay tới trước.

Trải qua một kích vừa rồi, mặc dù Hắc Mặc Chương Ngư có bất tử đi chăng nữa thì nó cũng cách cái chết không xa.

Xuyên qua Mặc Hải, sau đó Chu Thành không ngừng hối hả chạy tới Hàn Nguyên.

Một ngày sau, rốt cuộc hắn cũng đi tới Hàn Nguyên.

Khi Chu Thành đi vào Hàn Nguyên, chỉ thấy trên Hàn Nguyên vốn vô cùng rộng lớn đã có không ít phi thuyền và tọa kỵ đến từ các thế lực khắp nơi trong Thiên Giới.

Chu Thành nhìn lại, chỉ thấy người tới gần như đều là siêu cấp tông môn, gia tộc trong Thiên Giới, gần như đều là thế lực truyền thừa Chúa Tể.

“Là Chu Thành, Chu Thành đến rồi!”

Chu Thành xuất hiện cũng khiến cho thế lực khắp nơi chú ý tới.

Sau lần Tiên Vương Chi Chiến thứ nhất, Chu Thành muốn không để cho người ta chú ý tới cũng khó lắm.

Mặc dù lúc này cách Tiên Vương Chi Chiến đã mấy chục năm, nhưng các phương trong Thiên Giới vẫn đang nhiệt liệt bàn tán về Chu Thành, suy đoán có phải Chu Thành là Tiên Vương nhân tộc khống chế Cửu Tuyệt Sa Bạo hay không.

Chu Thành không để ý đến ánh nhìn chăm chú của các phương, phá vỡ hàn khí trong Hàn Nguyên, dậm chân đi thẳng về phía trước.

“Người đó chính là Chu Thành?” Nơi xa, gia chủ Vương gia Vương An lạnh lùng nhìn chằm chằm bóng lưng của Chu Thành, hỏi cao thủ Vương gia bên người.

Trong lúc diễn ra Tiên Vương Chi Chiến, mấy vị Tiên Vương của Vương gia bao gồm Vương Trọng Lâu chết thảm, Vương gia vẫn luôn điều tra chuyện này, nếu như Chu Thành là vị Tiên Vương nhân tộc khống chế Cửu Tuyệt Sa Bạo đó thì rất có thể là Vương Trọng Lâu bị Chu Thành giết.

Chương 487: Tứ đại Chúa Tể Vương gia tề tụ

“Đúng, hắn chính là Chu Thành!” Cao thủ Vương gia tranh thủ đáp lại.

Vương An nhìn bóng lưng của Chu Thành, trong mắt lóe lên sát ý. Vương Trọng Lâu là đệ tử duy nhất của hắn ở trong tộc, không cần biết người đó là ai, nếu giết hắn thì phải trả giá thật lớn!

“Gia chủ, nếu như Chu Thành này đúng là Cửu Tuyệt Tiên Vương, chỉ dựa vào lực lượng của chúng ta thôi thì sợ là sẽ không phải là đối thủ của đối phương.” Một vị lão tổ Vương gia nói.

Mặc dù Vương gia là một nhà bốn Chúa Tể nhưng trên thực tế thì bây giờ chỉ có hai vị Chúa Tể tọa trấn. người thân là tiên tổ, Chúa Tể mạnh nhất Vương gia thì đã rời khỏi Vương gia từ mấy ngàn vạn năm trước.

Vương An nhìn vị lão tổ Vương gia đó một chút, nói: “Lần này Hồng Mông Thiên Cung xuất thế, tiên tổ đại nhân và thúc tổ đại nhân đã chạy về.”

“Tiên tổ đại nhân và thúc tổ đại nhân về đến rồi!” Giữa sân, lão tổ Vương gia không ai mà không kinh hỉ.

“Không sai.” Vương An gật đầu, cười một tiếng: “Tiên tổ đại nhân và thúc tổ đại nhân đang chạy tới Hàn Nguyên, hẳn là nửa giờ nữa là sẽ đến.”

Đám lão tổ Vương gia nghe vậy thì mừng rỡ không thôi.

Tiên tổ và thúc tổ đại nhân Vương gia bọn họ cùng nhau chạy đến, vậy đến lúc đó bốn Chúa Tể Vương gia cũng tập hợp đủ!

Tiên tổ Vương gia có thực lực cực mạnh hơn Sát Sinh Vương, U Linh Ma Quân, Sát Sinh Vương liên thủ với U Linh Ma Quân cũng chưa chắc là đối thủ của tiên tổ Vương gia.

“Chúng ta chạy tới Hồng Mông Thiên Cung trước.” Vương An nói, nhìn hướng Chu Thành đi, lạnh lùng nói: “Chờ tiên tổ đại nhân và thúc tổ đại nhân đến thì chính là giờ chết của Chu Thành!”

Hắn cực kỳ có lòng tin với thực lực của tiên tổ Vương gia hắn.

Thế là Vương An suất lĩnh đám lão tổ Vương gia trùng trùng điệp điệp đi thẳng vào chỗ sâu trong Hàn Nguyên.

Lần này số lượng cao thủ đi vào Hàn Nguyên gần như đều là Tiên Vương, cực ít có Đại La Kim Tiên, mà lần này cao thủ của Vương gia tới đây thì tất cả đều là Tiên Vương trở lên.

Hồng Mông Thiên Cung xuất thế, dẫn dắt gần như tất cả cường giả từ Tiên Vương trở lên trong Thiên Giới.

Chu Thành tiếp tục đi vào chỗ sâu trong Hàn Nguyên, trên đường đi gặp được rất nhiều cường giả gia tộc cổ xưa, tông môn trong Thiên Giới, không ít người đều chủ động chào hỏi Chu Thành, một số Tiên Vương còn dừng lại cung kính hành lễ với Chu Thành.

Cuối cùng Chu Thành đi tới chỗ sâu trong Hàn Nguyên, chỉ thấy trên không ở chỗ sâu trong Hàn Nguyên có một tòa cung điện vô cùng to lớn. Tòa cung điện này lớn hơn bất kỳ một tòa cung điện nào mà Chu Thành từng nhìn thấy trước đây.

Thiên Cung của Thiên Đình Thiên Giới đã đủ lớn nhưng nếu so với Hồng Mông Thiên Cung trước mặt thì nó nhỏ hơn nhiều.

Khi Chu Thành đi vào, phía trước Hồng Mông Thiên Cung đã tụ tập từng nhóm cường giả. Mà đứng ở gần với đại môn của Hồng Mông Thiên Cung nhất là cao thủ Thiên Đình, Chu Thành thấy được Đặng Bạch, thấy được Tào Uy.

Sau Thiên Đình thì là cao thủ Tiên Vương Cung, Chu Thành thấy được Bạch Phượng mặc một bộ đồ trắng, nhưng lần này Tiên Vương Cung không phải do Bạch Phượng suất lĩnh, trước Bạch Phượng còn có bốn vị cao thủ Tiên Vương Cung.

Bốn người này chắc chắn đều là Chúa Tể của Tiên Vương Cung, hơn nữa hẳn là bốn trong số mười đại cao thủ của Thiên Giới.

Trong số mười đại cao thủ của Thiên Giới, Tiên Vương Cung chiếm năm người, một người khác thì vẫn chưa thấy đâu.

Thiên Đình, Tiên Vương Cung, sau đó là cường giả các phương khác, đều là siêu cấp gia tộc, tông môn, cổ tộc gần với Thiên Đình, Tiên Vương Cung.

Chu Thành đến khiến cho Thiên Đình, Tiên Vương Cung, các đại siêu cấp gia tộc, tông môn, cổ tộc chú ý.

Mấy người Đặng Bạch, Tào Uy cũng đều nhìn lại Chu Thành.

Bốn vị cao thủ Tiên Vương Cung trước người Bạch Phượng cũng dùng ánh mắt chăm chú quan sát Chu Thành.

“Nguyên lai là Chu đạo hữu.” Đặng Bạch thấy là Chu Thành thì nở một nụ cười hiếm khi gặp được, chào hỏi Chu Thành.

Nghe Đặng Bạch xưng hô Chu Thành là đạo hữu, rất nhiều Chúa Tể đang có mặt ở hiện trường đều giật mình.

Đặng Bạch là ai? Đệ nhị cao thủ Thiên Đình, hạng năm trong số mười đại cao thủ của Thiên Giới, Đặng Bạch xưng hô như này, chắc chắn là hắn đã xem Chu Thành là cao thủ cùng thế hệ với mình.

Từ một phương diện khác, ở trong mắt Đặng Bạch, Chu Thành ít nhất có thể so với Chúa Tể Cảnh.

Chu Thành khẽ gật đầu với Đặng Bạch: “Đặng Bạch huynh.”

Lúc này, một vị Chúa Tể tóc xám trắng của Tiên Vương Cung cười nói với Chu Thành: “Tại hạ Mạc Tất, vị này chính là Chu Thành đạo hữu? Nghe nói Chu Thành đạo hữu khống chế Cửu Tuyệt Sa Bạo, đánh cho Sát Sinh Vương, U Linh Ma Quân khóc xin tha không thôi.”

“Chu Thành đạo hữu có rảnh đến Tiên Vương Cung ngồi một chút.”

Mạc Tất!

Hạng bốn trong số mười đại cao thủ của Thiên Giới.

Cũng là đệ nhị cao thủ của Tiên Vương Cung.

Chu Thành nghe xong thì ôm quyền khách khí nói: “Hóa ra là Mạc Tất huynh, Mạc Tất huynh nhiệt tình mời, Chu Thành nhất định sẽ đi!”

Đối với chuyện Mạc Tất nói mình khống chế Cửu Tuyệt Sa Bạo, đánh cho Sát Sinh Vương, U Linh Ma Quân khóc xin tha, Chu Thành cũng không có giải thích. Với thực lực của hắn bây giờ thì cũng không cần phải giấu diếm không thừa nhận.

Từ sau khi Chu Thành khống chế Cửu Tuyệt Sa Bạo ăn cướp tứ đại Chúa Tể Sát Sinh Vương, U Linh Ma Quân trên Thiên Ma Chiến Trường thì được người đời xưng hô hắn là Cửu Tuyệt Tiên Vương.

Tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường thấy Chu Thành không có giải thích, thừa nhận mình là Cửu Tuyệt Tiên Vương thì đều chăm chú quan sát Chu Thành một lần nữa, không ít Chúa Tể đang có mặt ở đây đều chào hỏi Chu Thành.

Chu Thành ăn cướp Sát Sinh Vương, U Linh Ma Quân, trong lòng mọi người thì thực lực của Chu Thành hoàn toàn có thể chen vào top năm mươi Thiên Giới.

Thiên Giới mênh mông, có nhân tộc, có Thiên Ma nhất tộc, còn có các loại cổ tộc, còn có một ít Chúa Tể, Chu Thành có thể chen vào top năm mươi Thiên Giới thì đã cực mạnh.

Lúc này, đại môn Hồng Mông Thiên Cung còn chưa có mở ra, mọi người kiên nhẫn chờ đợi.

Sau khi Chu Thành đi vào, cũng không chờ bao lâu thì đại môn Hồng Mông Thiên Cung đột nhiên quang mang đại chấn, mọi người xem xét thì lập tức đại chấn, nhìn chăm chú vào đại môn Hồng Mông Thiên Cung.

Quả nhiên, dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, đại môn Hồng Mông Thiên Cung từ từ mở ra. Khi Hồng Mông Thiên Cung vừa mở ra, cao thủ Thiên Đình lập tức phá không mà lên, hóa thành từng đạo thiểm điện bay vào trong Hồng Mông Thiên Cung, cao thủ Tiên Vương Cung theo sát sau.

Chu Thành cũng theo sau, theo mọi người đồng loạt bay vào Hồng Mông Thiên Cung.

Từ bên ngoài nhìn vào, Hồng Mông Thiên Cung chính là một tòa cung điện, nhưng đi vào Hồng Mông Thiên Cung thì Chu Thành lại đi tới một vùng rừng núi màu xanh biếc.

Vùng rừng núi này nhìn không thấy phần cuối.

Nhưng mà hắn cũng không thấy cao thủ Thiên Đình và Tiên Vương Cung với cao thủ các phương.

Chu Thành nhìn chằm chằm vùng núi trước mắt, hiển nhiên hắn và các phường cao thủ Thiên Đình, Tiên Vương Cung đều đi vào thời không khác nhau, tất cả mọi người không có xuất hiện ở cùng một chỗ, bây giờ hẳn là bọn họ đang ở tiền điện của Hồng Mông Thiên Cung, muốn đi vào nội điện của Hồng Mông Thiên Cung thì phải đi xuyên qua vùng rừng núi này.

Chu Thành triển khai thần hồn chi lực, không ngừng kéo dài.

Một hồi sau, Chu Thành thu hồi thần hồn chi lực, phá không mà lên, như tiên hạc nhảy vọt, giống như khi hắn xong vào tầng nào đó của Ma Thần Tháp lúc trước, không ngừng giẫm ở điểm mà thời không giao thoa, từng bước tiến về phía trước.

Nhưng mà chỗ thời không sai lệch này của Hồng Mông Thiên Cung còn phức tạp hơn ở trong Ma Thần Tháp nhiều.

Không cẩn thận thì sẽ mê thất trong vô tận thời không, cho nên Chu Thành cũng không dám khinh thường.

Tiếp tục đi về phía trước chừng mấy vạn bước như thế, rốt cục cảnh tượng trước mắt Chu Thành cũng thay đổi, đi tới một cái đại điện, đây chính là nội điện của Hồng Mông Thiên Cung.

Nội điện của Hồng Mông Thiên Cung rất lớn, có bốn cây cột đá to lớn đứng vững trong đó, ngoại trừ bốn cây cột đá này ra thì không còn bất cứ thứ gì khác.

Nhưng mà bốn vách tường xung quanh nội điện, mỗi cái lại có một thông đạo, hẳn là thông đến những không gian khác nhau, những thông đạo này nhìn thì giống như nhau nhưng Chu Thành biết một khi lựa chọn sai thì sẽ rơi vào trong tử địa vạn kiếp bất phục.

Chương 488: Giết người thì đền mạng

Chu Thành cũng không vội lựa chọn thông đạo mà đưa mắt nhìn về phía bốn cây cột đá to lớn trước. Bốn cây cột đá to lớn này nhìn như bình thường không có gì lạ hết nhưng mà Chu Thành chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được bốn cây cột đá này có liên quan tới bốn cái thông đạo.

Chu Thành đi tới trước bốn cây cột đá to lớn, lần lượt đi một vòng xung quanh từng cây cột đá rồi sau đó Chu Thành mới đi tới trước một cây cột đá trong số đó, đặt tay phải lên trên cột đá.

Tay phải Chu Thành dần dần phát ra ánh sáng kỳ quái.

Ánh sáng kỳ quái này không ngừng bao trùm lấy cột đá.

Sau đó mặt ngoài của cây cột đá vốn bình thường không có gì lạ này lại đột nhiên xuất hiện mấy bức đồ án thần kỳ.

Chu Thành nhìn những đồ án này, trong đầu không ngừng thôi diễn những đồ án này, cuối cùng những đồ án này hình thành một chữ “Sinh” trước mắt Chu Thành.

Sau đó Chu Thành lại đi tới cây cột đá thứ hai, dùng loại phương pháp giống y như hồi nãy, mặt ngoài cột đá xuất hiện một vài bức thần kỳ đồ án không giống như lúc trước.

Cuối cùng, những đồ án này ngưng tụ thành một chữ “Tử” trước mắt Chu Thành.

Sau đó là cây cột đá thứ ba.

Mặt ngoài của cây cột đá thứ ba cũng xuất hiện một vài bức đồ án thần kỳ, cuối cùng ngưng tự thành một chữ “Càn”.

Cây cột đá thứ thư cuối cùng ngưng tụ thành một chữ “Khôn”.

“Sinh” “Tử” “Càn” “Khôn” phân biệt đại biểu cho bốn cái không gian thông đạo.

Chu Thành suy tư một phen, cuối cùng nhất vẫn là lựa chọn chữ ‘Càn’.

Nếu theo ngũ hành thì chữ ‘Càn’ thuộc về Mộc.

Hồng Mông Chi Thụ có thể sinh ra Hồng Mông Linh Quả cũng là Mộc. Cho nên cuối cùng Chu Thành vẫn đi vào thông đạo chữ ‘Càn’.

Sử dụng Không Gian Phi Hành Thuật bay một thời gian ngắn, sau đó Chu Thành xuyên qua đường hầm thông đạo, đi tới một khu đất trống.

Trống không, không có vật gì.

Chu Thành nhìn khu vực trống không trước mắt, nhướng mày, chẳng lẽ mình đoán sai? Chu Thành bay về phía trước một hồi, cuối cùng đi tới cuối khu vực đất trống.

Ngay khi Chu Thành muốn rời khỏi đây thì đột nhiên Chu Thành ngừng lại, nhìn chằm chằm vào phần cuối của khu vực trống không trước mặt mình.

Chu Thành huy động một tay, từng cái Không Gian Linh Phù ngưng tụ mà thành, hóa thành từng cái Không Gian Đại Trận, những Không Gian Đại Trận này giống như là chìa khoá, mở ra Không Gian Chi Môn phía trước.

Chu Thành đi vào Không Gian Chi Môn.

Đi một hồi, Chu Thành đi tới một cái Hồng Mông Không Gian.

Cái không gian này dưới không chạm đất, trên không chạm trời, trên dưới giống như vô tận, phía trước là một cây cổ thụ chống trời.

Cây này có gợn sóng ánh sáng lưu chuyển.

Thân cây có đủ loại dị tượng, có chư thiên Thần Phật đang triều bái.

Mà trên cây kết từng quả từng quả trái cây màu vàng kim.

Những quả trái cây màu vàng kim này tràn ngập Hồng Mông Linh Khí.

Chu Thành nhìn cây cổ thụ trước mắt, khó đè nén kích động trong lòng.

Hồng Mông Chi Thụ, thiên hạ đệ nhất thần thụ.

Mà trái cây màu vàng kim trên cây chính là Hồng Mông Linh Quả.

Hết thảy bốn mươi chín quả!

Thiếu một nữa chính là năm mươi.

Chu Thành đi tới trước Hồng Mông Chi Thụ, mặc dù Hồng Mông Linh Quả đang ở trước mắt nhưng muốn lấy được Hồng Mông Linh Quả cũng không phải là một chuyện dễ dàng gì.

Hồng Mông Chi Thụ có chư thiên Thần Phật chi lực gia trì, hơn nữa bản thân Hồng Mông Chi Thụ vốn có Tiên Thiên Hồng Mông cấm chế.

Hồng Mông cấm chế cũng không phải là Hỗn Độn Linh Trận có thể so sánh được.

Ngay lúc Chu Thành lo lắng không biết phải nên hái Hồng Mông Linh Quả như thế nào thì đột nhiên, không gian quang mang lóe lên, một thân ảnh xuyên qua không gian trùng điệp, đi tới Hồng Mông Không Gian.

Không là ai khác, chính là hạng bốn trong số mười đại cao thủ Thiên Giới, Tiên Vương Cung Mạc Tất.

Mạc Tất vốn cho rằng mình chính là người đầu tiên tìm được Hồng Mông Chi Thụ, nhưng sau khi hắn đi vào thì phát hiện có người còn tới trước hơn cả mình, không khỏi cảm thấy bất ngờ.

Chẳng lẽ là Thiên Đế tới?

Nhưng khi hắn thấy rõ là Chu Thành thì càng kinh ngạc hơn nữa.

“Hóa ra là Chu đạo hữu.” Mạc Tất kinh ngạc, sau đó lập tức cười nói: “Ta cứ cho rằng ta là người đầu tiên tìm được Hồng Mông Chi Thụ, không ngờ được là Chu đạo hữu còn nhanh hơn cả ta nữa.”

“Chu đạo hữu trận pháp vô song.”

Hắn biết nếu muốn tới đây thì cần phải có trình độ trận pháp cực kỳ cao.

Hắn cả đời si mê trận pháp, tự xưng là trận pháp vô song, nhưng vẫn chậm hơn Chu Thành.

Chu Thành khách khí cười nói: “Chỉ là vận may thôi.”

Mạc Tất cười nói: “Chu đạo hữu quá khiêm tốn.” Nói đến đây, hắn nhìn về phía Hồng Mông Linh Quả trên Hồng Mông Chi Thụ.

Giống như lúc trước, Hồng Mông Linh Quả trên Hồng Mông Chi Thụ có tổng cộng bốn mươi chín quả.

Mạc Tất có kinh nghiệm từng hái Hồng Mông Linh Quả, biết Hồng Mông Chi Thụ có chư thiên Thần Phật chi lực gia trì và Hồng Mông cấm chế, cho nên không có lập tức đi lên hái.

Hắn nhìn thoáng qua Chu Thành, chần chờ một chút, đúng lúc này, đột nhiên, không gian quang mang chớp động, lại một người đến, rõ ràng là Đặng Bạch của Thiên Đình.

Đặng Bạch nhìn thấy Mạc Tất thì không có cảm thấy bất ngờ cho lắm nhưng khi nhìn thấy Chu Thành thì giống như Mạc Tất, cực kỳ kinh ngạc, lập tức nói: “Ta còn cho là ta là người thứ hai tìm được Hồng Mông Chi Thụ, không ngờ được là Chu đạo hữu còn nhanh hơn ta một bước.”

Mạc Tất nghe vậy, cười nói: “Đặng Bạch lão đệ, ngươi nói sai, ta mới là người thứ hai.”

Đặng Bạch khẽ giật mình, Mạc Tất nói như vậy thì có nghĩa là?

Hắn giật mình nhìn Chu Thành.

Lúc này, không gian quang mang lại lóe lên, những Chúa Tể khác lần lượt đến.

Mấy người gia chủ Vương gia Vương An cũng đều chạy tới, bao gồm tiên tổ Vương gia.

Vương An nhìn thấy Hồng Mông Chi Thụ, đầu tiên là vui mừng, nhưng sau khi nhìn thấy Chu Thành thì hai mắt không khỏi trở nên lạnh lẽo, hắn nói với tiên tổ Vương gia: “Tiên tổ, tiểu tử đó chính là Chu Thành.”

Tiên tổ Vương gia Vương Dương thuận theo ngón tay của hắn chỉ mà nhìn về phía Chu Thành.

Vương Dương nhíu hai mắt lại, cũng không có che giấu sát ý, dẫn theo đám cao thủ Vương gia đi thẳng tới chỗ Chu Thành.

Mọi người thấy Vương Dương dẫn theo một đám cao thủ Vương gia bay thẳng tới chỗ Chu Thành thì đều đồng loạt tránh ra.

Đám cao thủ Tiên Vương Cung, Thiên Đình như Mạc Tất, Đặng Bạch cũng đều quay lại nhìn.

“Tứ thúc, chúng ta có cần?” Bạch Phượng nói với Mạc Tất, thế là muốn hỏi có nên xuất thủ giúp Chu Thành hay không, Vương Dương là tiên tổ Vương gia, thực lực cực mạnh, đủ để đứng hàng top hai mươi Thiên Giới.

Mặc dù thực lực của Chu Thành không yếu nhưng theo Bạch Phượng thì chắc chắn không phải là đối thủ của tiên tổ Vương gia.

Mạc Tất nhìn Bạch Phượng một chút, nói: “Yên lặng theo dõi kỳ biến.”

Cho dù bọn họ có muốn xuất thủ thì cũng không nên xuất thủ ngay bây giờ.

Chờ Chu Thành bại, hắn mới ra tay, như vậy thì Chu Thành sẽ phải chịu ân của hắn.

Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Vương Dương đi tới trước mặt Chu Thành.

“Chu Thành đúng không.” Vương Dương lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Thành: “Đệ tử Vương gia taVương Trọng Lâu là bị ngươi giết chứ?”

“Là ta giết.” Chu Thành dửng dưng nói.

Chu Thành hào phóng thừa nhận, cũng khiến cho Vương Dương cảm thấy bất ngờ, lúc đầu hắn còn cho rằng Chu Thành sẽ không thừa nhận.

Vương Dương sầm mặt lại, tràn đầy sát ý, Vương Trọng Lâu có thiên phú cực cao, không kém hơn hắn, tuyệt đối có hi vọng bước vào Chúa Tể Chi Cảnh, đến lúc đó Vương gia sẽ có năm Chúa Tể, thế nhưng là lần Tiên Vương Chi Chiến này, hắn lại bị Chu Thành giết trong Thiên Ma Chiến Trường!

“Thừa nhận là được.” Vương Dương lạnh lùng nhìn Chu Thành: “Giết người thì đền mạng, nếu người đã giết người thì cũng phải chuẩn bị tinh thần sẽ bị người ta giết ngược lại.”

“Nghe nói Sát Sinh Vương, U Linh Ma Quân đều bị cự đỉnh của ngươi đập trúng, triệu hoán cự đỉnh của ngươi ra đi.”

Vương Dương nói đến đây, trong tay xuất hiện một thanh song nhận, sau đó chỉ trong một cái chớp mắt mà hắn đã đi tới trước mặt Chu Thành, song nhận trong tay chém thẳng về phía Chu Thành.

Biết thực lực của Chu Thành không yếu cho nên một kích này, Vương Dương dùng toàn lực.

Một kích đó dung nhập lĩnh hội về Không Gian Đại Trận của hắn trong những năm này.

Một kích đánh ra, không thấy đao khí, nhưng sau một khắc, địch thủ đã bị ngàn vạn lưỡi đao phân giải.