“Coong!” “Coong!” “Coong!” “Coong!”
Đao khí như là sóng biển vô cùng vô tận, không ngừng đập nện lên người Chu Thành, tỏa ra từng tia sáng kinh người.
Bọn người Mạc Tất, Đặng Bạch nhìn thấy một đao đó của Vương Dương thì đều giật mình. Bọn họ không ngờ được là Vương Dương lại lĩnh hội về Không Gian Đại Trận sâu như thế.
Vừa xuất đao thì Chu Thành đã bị đánh trúng.
Đao khí tùy ý mà động, hơn nữa tan vào trong không gian, đã đạt đến cảnh giới hoàn mỹ.
“Chỉ một kích này, sợ là Chu Thành sẽ trọng thương!” Phía sau Đặng Bạch, Tào Uy thấy Chu Thành không có tránh thoát được một kích này thì không khỏi nhướng mày.
Đặng Bạch cũng đều nhướng mày, nhiều năm không thấy, thực lực của Vương Dương còn mạnh hơn tưởng tượng của hắn. Với thực lực của Vương Dương bây giờ, dù không vào được top mười thì cũng đủ để chen vào top mười lăm.
Bọn người gia chủ Vương gia Vương An thấy Vương Dương một đao chém trúng Chu Thành thì đều kinh hỉ.
Bạch Phượng thấy Chu Thành bị một đao của Vương Dương chém trúng thì không khỏi đưa mắt nhìn về phía Mạc Tất. Mạc Tất đang muốn xuất thủ thì đột nhiên ngây người, nhìn Chu Thành, vẻ mặt không thể tin nổi.
Bạch Phượng thấy sắc mặt Mạc Tất như vậy thì không khỏi nhìn về phía Chu Thành, sau đó trên mặt của hắn cũng tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Chỉ thấy Chu Thành đứng ở đó, bất động như núi, mặc cho ngàn vạn lưỡi đao của Vương Dương trảm ở trên người, ngay cả một vết máu cũng không có. Ngàn vạn lưỡi đao của Vương Dương trảm trên người Chu Thành, giống như đang gãi ngứa cho Chu Thành, trông rất là buồn cười.
Chuyện này!
Không chỉ có Vương Dương mà tất cả mọi người đang có mặt ở đây đều chấn kinh.
Tất cả mọi người đang có mặt ở đây đều là cao thủ, gần như hội tụ đại bộ phận cường giả Chúa Tể của Thiên Giới, mọi người đều có thể nhìn ra được một đao công kích vừa rồi của Vương Dương khủng bố như thế nào.
Thế nhưng một đao khủng bố của Vương Dương lại không thể phá được phòng ngự của Chu Thành.
Ngay cả da của đối phương cũng không thể cắt đứt được.
“Ngươi!” Vương Dương giống như gặp quỷ, nhìn Chu Thành.
Trong số những năm này, hắn nhận được đại cơ duyên, lại thêm khổ tu, hắn toàn lực chém ra một đao, cho dù là Thiên Đế bị chém trúng thì cũng không thể nào có chuyện hoàn toàn không suy suyển một chút nào như thế được.
Phòng ngự của Thiên Đế cũng không có nghịch thiên như vậy được.
“Thiên Trảm!” Vương Dương chấn kinh, sau đó trong mắt chợt lóe lên vẻ dữ tợn, song nhận trong tay chém thẳng xuống Chu Thành.
Một đao đó từ hư không rơi xuống.
Đao khí giống như đến từ trời xanh.
Khi một đao đó chém xuống, không gian xung quanh biến sắc, vô số khí lưu nổ vang không thôi.
Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng lại thì song nhận trong tay hắn đã chém thẳng tới đỉnh đầu của Chu Thành. Mắt thấy song nhận trong tay hắn muốn chém thẳng xuống đỉnh đầu của Chu Thành, chém đầu Chu Thành ra làm hai thì đột nhiên Chu Thành nâng tay lật một cái, trực tiếp cầm lấy song nhận trong tay Vương Dương!
Song nhận trong tay Vương Dương chém lên trên song chưởng của Chu Thành, bắn ra quang mang trùng điệp. Thế nhưng song chưởng của Chu Thành lại như Hỗn Độn chi bích, bất động mảy may, không thương tổn mảy may!
Ngay sau đó hai tay Chu Thành nắm lấy song nhận của đối thủ, vừa dùng lực, Vương Dương không thể giữ được song nhận trong tay, nó rời khỏi tay, bắn ra ngoài.
Chu Thành trực tiếp đấm ra một quyền.
Oanh!
Như là tinh cầu nổ tung, một quyền của Chu Thành oanh trúng Vương Dương. Vương Dương bị đánh bay ngược ra ngoài không biết bao nhiêu dặm.
Tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.
Bao gồm mấy vị trong số thập đại Chúa Tể Chi Vương của Thiên Giới như Mạc Tất, Đặng Bạch.
Không có một chiêu thức dư thừa nào hết, chỉ có một quyền!
Chỉ ra có một quyền thôi mà Vương Dương đã bại trận!
Khi Vương Dương dừng lại ở chỗ rất xa, phần ngực của áo giáp cấp Hỗn Độn Linh Khí của hắn đã hoàn toàn vỡ ra, phía sau đó là một cái huyết động hình quyền ấn, cái huyết động này đã xuyên thấu ngực hắn, đâm trổ ra sau lưng.
Vương Dương thổ huyết không ngừng,
Gia chủ Vương gia Vương An và mấy vị Chúa Tể khác, kèm theo đó là một đám Tiên Vương của Vương gia nhìn thấy dáng vẻ của Vương Dương thì đều sợ đến sắc mặt tái nhợt không có một chút máu.
“Đây, đây là Chúa Tể Chi Vương sao?” Một vị Chúa Tể của Tiên Vương Cung nhìn Chu Thành, trong mắt tràn đầy kinh hãi.
Một quyền đánh nổ tan một món áo giáp cấp Hỗn Độn Linh Khí!
Như vậy thì lực công kích phải đạt tới trình độ kinh khủng như thế nào?
Nếu không phải Chúa Tể Chi Vương thì tuyệt đối không thể nào có được lực công kích mạnh như thế.
Rất nhiều Chúa Tể đang có mặt ở hiện trường đều cảm thấy kinh hãi.
Bởi vì bây giờ Chu Thành mới Tiên Vương Cảnh.
Một Tiên Vương Cảnh lại có thực lực Chúa Tể Chi Vương?
Nếu như Chu Thành đột phá Chúa Tể Cảnh, vậy thì hắn sẽ còn kinh khủng tới cỡ nào nữa.
Ngay cả thân là hạng bốn trong số mười đại cao thủ Thiên Giới như Mạc Tất thì khi nhìn Chu Thành cũng cảm thấy sợ hãi.
Không sai, chính là sợ hãi.
Bởi vì hắn tự hỏi, cho dù mình toàn lực công kích thì cũng không thể nào chỉ dùng một quyền là đánh nứt được áo giáp cấp Hỗn Độn Linh Khí.
Chu Thành một quyền đánh bay Vương Dương, đi đến trước mặt Vương Dương, hai mắt lạnh lẽo: “Ngươi nói không sai, giết người thì đền mạng, nhưng mà rất đáng tiếc là ngươi không có thực lực này.”
“Cho nên.”
Chu Thành nói đến đây, Hỗn Nguyên Song Nhận xuất hiện trong tay, song nhận vạch một cái.
Mọi người chỉ nhìn thấy được hai đạo khí nhọn hình lưỡi đao kinh khủng hiện lên.
Sau đó thì thấy yết hầu Vương Dương bị cắt.
Vương Dương dùng ánh mắt không thể nào tin nổi nhìn lồng ngực bị nhuộm đỏ của mình: “Ngươi!”
Hồng Mông Thiên Cung, ngoại trừ Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy ra thì còn có Hồng Mông Tử Khí, lần này hắn còn muốn lấy được Hồng Mông Tử Khí, sau đó đột phá, chen vào top mười Thiên Giới.
Hắn chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày mình lại chết ở trong tay của một vị Tiên Vương.
Chu Thành nhìn về phía bọn người gia chủ Vương gia Vương An.
Vương An và một đám cao thủ Vương gia thấy Chu Thành quay qua nhìn mình thì đều sợ đến nhanh chóng lui lại.
Đúng lúc này, đột nhiên, Hồng Mông Chi Thụ quang mang chấn động, một đạo tử sắc chi quang từ trong Hồng Mông Chi Thụ sinh ra.
“Hồng Mông Tử Khí!”
“Là Hồng Mông Tử Khí!”
Rất nhiều cường giả đang có mặt ở hiện trường đều kinh hỉ kêu lên.
Chu Thành cũng nhìn lại, chỉ thấy đạo tử sắc chi quang sinh ra từ bên trong Hồng Mông Chi Thụ có quang mang lưu chuyển, mơ hồ chứa vô thượng đại đạo.
Hồng Mông Tử Khí chính là thiên địa kỳ vật, còn quý giá hơn Hồng Mông Linh Quả rất nhiều.
Hồng Mông Tử Khí chỉ từng xuất hiện trong Thiên Giới hai lần, tính thêm lần này nữa là lần thứ ba.
Mỗi một lần đều chỉ có một đạo.
Hai đạo trước đó bị Thiên Đế và Thủy tổ Tiên Vương Cung đoạt được.
Chu Thành nhìn thấy Hồng Mông Tử Khí thì không do dự, lập tức vọt thẳng tới chỗ Hồng Mông Tử Khí.
Một trăm quả Hồng Mông Linh Quả cũng kém hơn một đạo Hồng Mông Tử Khí, nếu như hắn đạt được Hồng Mông Tử Khí thì hắn có thể mượn Hồng Mông Tử Khí nhất cử đột phá Chúa Tể Chi Cảnh.
Lúc đó, hắn hoàn toàn có thể leo lên đỉnh Thiên Đạo Sơn.
Khi Chu Thành muốn cướp Hồng Mông Tử Khí, mấy người Mạc Tất, Đặng Bạch cũng nhao nhao xuất thủ, chỉ là tốc độ của hai người vẫn chậm hơn Chu Thành không ít.
Khi Chu Thành dò tay tới Hồng Mông Tử Khí thì bị Hồng Mông cấm chế của Hồng Mông Chi Thụ cản trở, Cửu Giới Đỉnh xuất hiện trong tay, trực tiếp vung mạnh một đỉnh tới.
Từng tiếng nổ vang lên không thôi.
Hồng Mông cấm chế không ngừng bị đánh cho nổ tung.
Chu Thành tốc độ không giảm, một tay chụp lấy Hồng Mông Tử Khí.
Hai người Mạc Tất, Đặng Bạch thấy thế thì vừa sợ vừa vội, hai người đồng thời đánh thẳng tới chỗ Chu Thành, muốn ngăn cản Chu Thành.
Chu Thành trở tay đánh ra một quyền, chia nhau đánh về phía hai người.
Giống như vạn lôi nổ vang.
Hai người Mạc Tất, Đặng Bạch chị cảm thấy một lực lượng cực kỳ mạnh mẽ chấn cho hai người liên tục lùi lại không thôi, hai người đều cảm thấy kinh hãi.
Dư âm của lực lượng của ba người quét qua, Chúa Tể, Tiên Vương xung quanh không ai mà không bị đánh bay.
Rất nhiều Chúa Tể vốn còn muốn cướp đoạt Hồng Mông Tử Khí đều giật nảy mình, đồng loạt sợ hãi lùi lại.
Chu Thành một quyền đánh lui hai người Mạc Tất, Đặng Bạch, tay giương ra chụp lấy Hồng Mông Tử Khí, Ma Thần Chi Dực xuất hiện sau lưng, mở ra, sau đó lập tức độn không mà đi, biến mất không còn tăm tích.
Chỉ để lại một đám Chúa Tể và Tiên Vương còn đang sợ hãi đứng đó.
Chương 490: Hắc Ám Đại Lục
Chu Thành lấy được Hồng Mông Tử Khí tới tay, không tiếp tục ở lại lâu nữa, hối hả phi hành, rời khỏi Hồng Mông Thiên Cung.
Lần này mục đích của hắn khi đi vào Hồng Mông Thiên Cung rất rõ ràng, hi vọng mượn đồ trong Hồng Mông Thiên Cung đột phá Chúa Tể Chi Cảnh, nếu Hồng Mông Tử Khí có thể giúp hắn đột phá Chúa Tể Chi Cảnh, vậy thì Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy đã không còn tác dụng nữa.
Hơn nữa sau khi hắn đột phá Chúa Tể Chi Cảnh, Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy đã không còn nhiều tác dụng đối với hắn nữa, cho nên Chu Thành cũng không có lãng phí thời gian tranh đoạt Hồng Mông Linh Quả, Hồng Mông Linh Thủy với mọi người.
Sau khi rời khỏi Hồng Mông Thiên Cung, Chu Thành một đường bay thẳng tới Hắc Ám Đại Lục.
Mấy ngày sau, đi tới Hắc Ám Đại Lục.
Hắn đột phá Chúa Tể Chi Cảnh, chắc chắn sẽ khiến cho thiên địa dị động, cho nên Chu Thành chọn đột phá Chúa Tể Chi Cảnh ở Hắc Ám Đại Lục, Hắc Ám Đại Lục người ở thưa thớt, là nơi tốt nhất để hắn đột phá Chúa Tể Chi Cảnh.
Hắc Ám Đại Lục, tên như ý nghĩa, một đại lục tràn ngập Hắc Ám chi lực.
Hắc Ám chi lực cũng không phải là hắc ám trong mắt phàm nhân mà là hắc ám vô biên có thể thôn phệ ý chí của người khác, đó là hắc ám vô biên không bờ bến khiến cho người ta không nhìn thấy được bất kỳ một tia sáng nào, hắc ám đến mức khiến cho người ta phải tuyệt vọng.
Chỉ thấy Hắc Ám Đại Lục trước mắt hoàn toàn hoàn toàn đen kịt không nhìn thấy bất kỳ thứ gì, bên trong đã hoàn toàn bị hắc ám thôn phệ, bao phủ, bao bọc.
Ở lâu trong Hắc Ám Đại Lục thì sẽ bị lực lượng Hắc Ám ma hóa, cho dù là Tiên Vương, thậm chí là Chúa Tể cũng sẽ bị ma hóa. Hơn nữa càng đi sâu vào trong Hắc Ám Đại Lục thì lực lượng Hắc Ám càng mạnh, cho nên cho dù Thiên Đế Thiên Giới cũng không thể đi đến cuối Hắc Ám Đại Lục.
Chu Thành nhìn Hắc Ám Đại Lục trước mắt, hơi dừng lại một chút, sau đó phá vỡ hắc ám trùng điệp đi vào Hắc Ám Đại Lục vô biên.
Mới nãy khi còn ở bên ngoài thì còn có ánh mặt trời chiếu sáng, vừa vào Hắc Ám Đại Lục thì ánh nắng hoàn toàn biến mất, chỉ có hắc ám vô tận, trước mắt ngoại trừ hắc ám ra thì không nhìn thấy bất kỳ thứ gì khác.
Chu Thành thử thúc giục lực lượng ánh sáng của tiên căn.
Nhưng cho dù lực lượng ánh sáng của tiên căn của hắn cũng chỉ có thể xua tan hắc ám trong phạm vi vài trăm mét xung quanh. Nếu xa hơn nữa thì lực lượng ánh sáng của tiên căn của hắn không thể nào xua tan được.
Bây giờ Chu Thành là Tiên Vương thập trọng đỉnh phong, thực lực đủ sức để xếp vào top hai Thiên Giới, có thể tưởng tượng được lực lượng ánh sáng của hắn mạnh mẽ như thế nào, nhưng mà cho dù như vậy thì cũng chỉ có thể xua tan được hắc ám trong phạm vi vài trăm mét xung quanh mà thôi.
Chu Thành không khỏi nhớ tới Ma Uyên trong Ma Thần chi địa.
Mượn nhờ lực lượng ánh sáng, Chu Thành một đường bay về phía trước.
Hắn cũng không có gọi Tịnh Thế Ma Phương ra.
Hắc Ám Đại Lục cực kỳ tịch mịch, gần như không hề nghe được bất kỳ một tiếng động nào, giống như là toàn bộ thanh âm trong thế giới này đều bị che giấu.
Đột nhiên, một đạo Hắc Ảnh từ bên trong hắc ám thoát ra, trong nháy mắt đi tới sau lưng Chu Thành, lợi trảo đâm vào sau lưng Chu Thành.
Đạo Hắc Ảnh này có tốc độ công kích cực nhanh, hơn nữa lặng yên không một tiếng động, nếu là Tiên Vương bình thường thì hoàn toàn không thể nào phát hiện ra được công kích của Hắc Ảnh này.
Nhưng mà Chu Thành lại nhìn cũng không nhìn, lực lượng ánh sáng ngưng tụ sau lưng, trực tiếp bắn ngược ra, trong nháy mắt bắn thủng Hắc Ảnh, bắn bay ra ngoài.
Chỉ thấy Hắc Ảnh là một con Hắc Sắc Ma Báo.
Bị Quang Minh Chi Tiễn của Chu Thành bắn thủng trăm ngàn lỗ, đã mất hết khí tức.
Chu Thành tiếp tục đi tới phía trước.
Bên trong Hắc Ám Đại Lục có vô số ma thú và ma vật.
Những ma thú và ma vật này có là sinh vật nguyên sinh trong Hắc Ám Đại Lục, mà có một số thì là đi vào Hắc Ám Đại Lục rồi bị lực lượng Hắc Ám trong Hắc Ám Đại Lục ma hóa. Những sinh vật bị ma hóa này đã không có thần hồn, giống như là một cái xác không hồn, chỉ biết công kích.
Mặc dù những sinh vật bị ma hóa này rất là phiền phức nhưng vẫn chưa thể uy hiếp được hắn. Bây giờ, trong Thiên Giới chỉ có Thiên Đế mới có thể tạo thành uy hiếp cho hắn.
Nửa ngày sau, Chu Thành đi tới một tòa Ma Sơn.
Toà Ma Sơn này cực lớn, có một con ma thú thực lực mạnh mẽ ẩn cư, nhưng mà Chu Thành cũng không có dùng bao nhiêu sức mạnh thì đã xử lý được con ma thú này.
Sau khi xử lý đối phương xong, Chu Thành chọn đột phá Chúa Tể Chi Cảnh ở chỗ này.
Nhưng mà trước khi đột phá Chúa Tể Chi Cảnh, để phòng ngừa vạn nhất, Chu Thành vẫn liên tiếp bố trí tám cái Hỗn Độn Linh Trận ở xung quanh, tám cái Hỗn Độn Linh Trận liên kết lẫn nhau bao phủ toàn bộ Ma Sơn.
Xác định không sai, Chu Thành mới xếp bằng ở trong động phủ của ma thú trong Ma Sơn, lấy đạo Hồng Mông Tử Khí đó ra.
Hồng Mông Tử Khí quang mang lưu chuyển, tử sắc dạt dào, phản chiếu động phủ thành một màu tím.
Chu Thành vận chuyển Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết, thôn phệ Hồng Mông Tử Khí vào trong cơ thể. Năng lượng cực kỳ bành trướng của Hồng Mông Tử Khí lập tức đánh thẳng vào toàn thân Chu Thành, năng lượng của Hồng Mông Tử Khí không ngừng chuyển hóa thành tiên nguyên trong đan điền Chu Thành.
Tiên nguyên của Chu Thành càng ngày càng hùng hậu, tiên nguyên của Chu Thành càng ngày càng hùng hậu đồng thời Chu Thành cũng không ngừng lĩnh hội vô thượng đại đạo ẩn chứa bên trong Hồng Mông Tử Khí.
Tuy năng lượng của Hồng Mông Tử Khí rất quý giá nhưng thứ quý giá nhất là vô thượng đại đạo ẩn chứa bên trong nó.
Thiên Giới tương truyền, mặc dù Thiên Đế và Thủy tổ Tiên Vương Cung đạt được Hồng Mông Tử Khí nhưng hoàn toàn không thể nào tìm hiểu thấu đáo được vô thượng đại đạo ẩn chứa bên trong nó.
Nếu như Thiên Đế và Thủy tổ Tiên Vương Cung có thể tìm hiểu thấu đáo vô thượng đại đạo ẩn chứa bên trong Hồng Mông Tử Khí thì nói không chừng bọn họ còn có thể tiến bộ thêm một bước nữa.
Hồng Mông Tử Khí ẩn chứa vô thượng đại đạo, vô cùng ảo diệu, Chu Thành càng lĩnh hội thì càng trầm mê trong đó, càng sợ hãi thán phục, vỗ tay tán dương.
Chu Thành ngao du trong đại dương mênh mông của vô thượng đại đạo, không ngừng tới gần đại đạo bỉ ngạn. Mỗi khi tìm hiểu thấu đáo một phần thì thần hồn Chu Thành sẽ có hào quang rực rỡ thêm một phần.
Mỗi khi tìm hiểu thấu đáo một phần thì pháp tắc Tiên Vương trong tiên nguyên trong đan điền Chu Thành sẽ thuế biến thêm một phần.
Cứ như vậy, Chu Thành tìm hiểu không biết bao lâu, đột nhiên, toàn thân Chu Thành có quang mang chấn động, tiên nguyên trong đan điền của hắn bắt đầu xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Thần hồn, nhục thể của hắn, toàn thân của hắn đều đang thuế biến.
Ánh sáng kinh khủng từ trong người của Chu Thành tràn ngập ra.
Cho dù là lực lượng Hắc Ám trong Hắc Ám Đại Lục cũng không thể thôn phệ, cũng không thể bao phủ, cũng không thể che đậy ánh sáng kinh người phát ra từ trong người Chu Thành.
Khi ánh sáng trên người của Chu Thành càng ngày càng nóng bỏng, toàn bộ Ma Sơn đều bị ánh sáng phát ra từ trên người của Chu Thành chiếu sáng.
Oanh!
Đột nhiên, đất rung núi chuyển.
Một luồng lực lượng vô cùng kinh khủng từ trên người của Chu Thành bắn ra.
Luồng lực lượng này làm cho cả Ma Sơn đều run rẩy.
Cho dù là Chu Thành bố trí tám đại Hỗn Độn Linh Trận cũng không thể che giấu luồng lực lượng kinh khủng tuyệt luân này.
Luồng lực lượng này khiến cho không trung Ma Sơn phong vân biến sắc.
Trùng điệp kiếp lôi ngưng tụ ở trên không.
Kiếp lôi trải rộng ra không biết bao nhiêu dặm.
Đây chính là đại đạo chi kiếp.
Cũng là Chúa Tể chi kiếp.
Chỉ khi nào vượt qua kiếp nạn này thì Chu Thành mới có thể bước vào Chúa Tể Chi Cảnh.
Kiếp lôi không ngừng ngưng tụ.
Bên trong Hắc Ám Đại Lục, vô số sinh linh cảm nhận được lực lượng kinh khủng tuyệt luân trên người của Chu Thành và lực lượng của kiếp lôi thấy không có một ai mà không sợ hãi nằm rạp xuống đất.
Cho dù là sinh vật bị ma hóa đã sinh tồn vô số tuế nguyệt cũng đều run lẩy bẩy, bọn chúng muốn đứng thẳng dậy nhưng lại không thể nào đứng thẳng lên được, giống như là đang có một ngọn cự sơn vô hình đè lên trên lưng mình.
Oanh!
Khi kiếp lôi ngưng tụ đến cực hạn, đột nhiên hóa thành kiếp lôi chi hải vô cùng to lớn, đồng loạt đánh thẳng xuống Chu Thành.
Ức vạn kiếp lôi này đồng thời đánh vào người của Chu Thành.
Bao phủ Ma Sơn.
Bao phủ tất cả mọi thứ xung quanh Ma Sơn.
Lực lượng hủy thiên diệt địa khiến cho tất cả mọi thứ trong phạm vi vạn dặm bên trong Ma Sơn và bên ngoài Ma Sơn đều hóa thành hư vô.
Mà Chu Thành cũng bị một đợt oanh kích này đánh cho nhục thân bắt đầu dần dần tiêu tán.
Chương 491: Ma Thần xâm nhập
Rất lâu sau, ức vạn kiếp lôi mới tiêu tán.
Theo ức vạn kiếp lôi tiêu tán, chỗ mà Chu Thành ngồi xếp bằng trước đó không còn lại chút gì nữa.
Bị ức vạn kiếp lôi oanh kích xuống, Chu Thành như bị oanh thành tro bụi.
Ngay lúc ức vạn kiếp lôi tiêu tán không được bao lâu, trên không trung Ma Sơn đột nhiên xuất hiện từng đạo lôi điện cực kỳ nhỏ. Những đạo lôi điện này cực kỳ nhỏ bé yếu ớt, nếu không xem xét tỉ mỉ thì hoàn toàn không nhìn ra.
Theo thời gian chuyển dời, những lôi điện nhỏ bé yếu ớt này bắt đầu trở nên rõ ràng, đến cuối cùng, mắt thường đã hoàn toàn có thể thấy được nó, những lôi điện mà mắt thường có thể nhìn thấy được này đang trải rộng trên bầu trời Ma Sơn, có vô số đạo, mỗi một đạo đều hiện ra tử sắc chi quang.
Lại một lát sau, những lôi điện này bắt đầu liên kết lại với nhau, không ngừng lớn mạnh, giống như là một hạt giống nẩy mầm sau đó bắt đầu trưởng thành thành một cây con.
Không đến một giờ, những lôi điện này lớn mạnh như rắn.
Lôi Xà không ngừng du tẩu trên bầu trời Ma Sơn.
Nửa ngày sau, những Lôi Xà này đã lớn mạnh thành rồng, từng đầu tiểu Lôi Long du tẩu, đồng thời, lực lượng hủy thiên diệt địa không ngừng tràn ra.
Khi Lôi Long không ngừng lớn mạnh, lực lượng hủy thiên diệt địa càng ngày càng mạnh. Vô số sinh linh ở xung quanh Ma Sơn đều cảm nhận được lực lượng hủy thiên diệt địa này, đều sợ hãi, một số ma thú vốn muốn đến Ma Sơn điều tra đều bị lực lượng hủy thiên diệt địa này dọa cho dừng bước, sau đó không ngừng lùi lại.
Nhưng không lâu sau thì bọn chúng phát hiện lực lượng hủy thiên diệt địa này đang dùng tốc độ kinh người không ngừng lan rộng ra xung quanh. Bọn chúng hoảng sợ chạy trốn.
Nhưng cho dù bọn chúng có điên cuồng chạy trốn như thế nào đi nữa thì từ đầu đến cuối bọn chúng vẫn không thể thoát khỏi được lực lượng hủy thiên diệt địa này, ừ không lâu sau thì bọn chúng đã bị lực lượng hủy thiên diệt địa này quét trúng, đánh bay, bao phủ, thôn phệ.
Mà chính giữa vô số Lôi Long trên không trung Ma Sơn, một bóng người dần hiện ra.
Đầu tiên là đầu.
Sau đó là cổ, là ngực, là hạ thân, tứ chi.
Chính là Chu Thành đã tiêu tán khi bị vạn đạo kiếp lôi oanh kích lúc trước.
Cuối cùng Chu Thành hoàn chỉnh phục sinh.
Sau khi Chu Thành xuất hiện, một luồng uy áp kinh khủng từ trên người Chu Thành bộc phát ra, luồng uy áp kinh khủng này bao phủ thiên địa.
Vô số không gian trong Hắc Ám Đại Lục đều bị luồng uy áp kinh khủng này bao phủ.
Một con Kim Long to lớn xoay quanh Chu Thành trên bầu trời.
Thủy tổ Long tộc chi uy, cuồng bạo bao phủ Hắc Ám Đại Lục.
Thời khắc này, Chu Thành chính là Thủy tổ Long tộc.
Thủy tổ Long tộc chính là Chu Thành!
Không, nói đúng hơn thì thời khắc này Chu Thành đã vượt qua Thủy tổ Long tộc năm đó!
Cho dù là năm đó, vào thời kỳ toàn thịnh thì Thủy tổ Long tộc cũng không sánh được với Chu Thành ở thời khắc này.
Chu Thành cảm nhận được lực lượng Chúa Tể vô địch trong cơ thể, ngửa mặt lên trời gào lên, tiếng gào hình thành sóng biển kinh khủng, chấn động không gian trùng điệp, cho dù là ma thú, ma vật đang ở cách Ma Sơn cực xa cũng bị sóng âm của một tiếng gào này đánh bay.
Thực lực yếu, thậm chí bị chấn thành huyết vụ.
Chỉ có một tiếng gào thôi mà uy thế đã mạnh đến nỗi này.
Quanh người Chu Thành xuất hiện từng trụ trời vô cùng to lớn.
Không, nói đúng hơn là pháp tắc to lớn như là trụ trời!
Những pháp tắc này, mỗi một sợi đều ẩn chứa lực lượng không thể tưởng tượng nổi, ẩn chứa Chúa Tể chi uy, chính là Chúa Tể pháp tắc.
Chúa Tể pháp tắc bình thường có thể thô to hơn một trăm mét thì đã là kinh người lắm rồi, nhưng Chúa Tể pháp tắc của Chu Thành, mỗi một sợi đều thô to tới vài dặm thô to!
Thô to vài dặm!
Mỗi một sợi Chúa Tể pháp tắc đều giống như là trụ trời, chống trời mà lên, giống như muốn chọc thủng trời.
Hơn nữa Chúa Tể pháp tắc của Chu Thành, mỗi một sợi đều ẩn chứa chín loại lực lượng chí cường bao gồm Thủy, Hỏa, Mộc, Thổ, Kim, Phong, Lôi, Hắc Ám, Quang Minh.
Chúa Tể Cảnh, cuối cùng thành!
Thời khắc này, Chu Thành lại vô hỉ vô bi.
Khi còn ở Tiên Vương thập trọng đỉnh phong, Chu Thành chỉ yếu hơn Thiên Đế Thiên Giới, mà bây giờ đột phá Chúa Tể Cảnh, cho dù Chu Thành chỉ dùng có một tay thì cũng có thể đánh bại Thiên Đế một cách dễ dàng.
Giờ khắc này, Chu Thành có cảm giác như mình đã vô địch.
Không sai, chính là vô địch.
Trước kia, cho dù hắn có tu luyện như thế nào và đột phá như thế nào thì đều không có cảm giác này, nhưng bây giờ hắn lại có cảm giác mình đã vô địch, cảm giác này vừa chân thật vừa rõ ràng như vậy.
Nếu như bây giờ đã đột phá Chúa Tể Cảnh, như vậy thì nên trèo lên Thiên Đạo Sơn.
Chu Thành hóa thành một đạo lôi quang, trực tiếp phóng lên tận trời, dùng tốc độ khó mà tin nổi bay đến Thiên Đạo Sơn.
Trước khi đột phá Chúa Tể Cảnh, Chu Thành còn có điều cố kỵ khi đi vào Hắc Ám Đại Lục, bây giờ đột phá Chúa Tể Cảnh, Chu Thành đã không còn cố kỵ gì nữa, trực tiếp đánh vỡ hắc ám trùng điệp.
Trên đường gặp được bất tử ma vật và bầy ma thú thì Chu Thành đều là trực tiếp cày qua, thậm chí ngay cả động tay cũng không cần, vọt thẳng lên đụng vào, đụng cho đối phương bay tứ tung.
Chỉ riêng tiếng gầm sinh ra do tốc độ phi hành của Chu Thành thầy đã khiến cho phạm vi vô số dặm chấn động.
Ngay lúc Chu Thành chạy tới Thiên Đạo Sơn, bên ngoài, Tiên Giới đang xảy ra thay đổi kinh người.
Lúc này, trên tường thành biên giới Hỗn Độn Vực Tiên Giới, một vị đội trưởng binh sĩ thủ vệ đột nhiên mở to hai mắt, cực kỳ hoảng sợ mà nhìn về phía trước mặt mình, chỉ thấy phía trước thế giới Hỗn Độn xuất hiện đại quân Ma Thần nhất tộc giống như thủy triều.
Đại quân Ma Thần nhất tộc vô biên vô hạn.
Vô biên hắc ám theo đại quân Ma Thần nhất tộc tuôn tới tường thành của nhân tộc trong Hỗn Độn Vực.
“Là, là đại quân Ma Thần nhất tộc!”
“Ma Thần nhất tộc đột kích!”
“Mau, mở đại trận trong thành ra!”
Đội trưởng binh sĩ thủ vệ này vội vã rống to.
Thế nhưng hắn vừa mới nói xong thì đã bị một đạo Ma Tiễn bắn thủng đầu.
Trên tường thành, binh sĩ nhân tộc nhao nhao phát hiện đại quân Ma Thần nhất tộc, hoảng sợ, mở đại trận trong thành ra.
Nơi đây là biên giới nhân tộc, đại trận trong thành của nhân tộc là do Chúa Tể tự tay bố trí, phòng ngự cực mạnh, nhưng đại trận trong thành vừa mới được mở ra thì nhìn thấy một thanh cự chùy vô cùng khổng lồ như một ngọn núi lớn đập mạnh xuống.
Đông!
Cự chùy đánh cho đại trận trong thành trì vỡ ra trong nháy mắt.
Trên không tường thành của nhân tộc xuất hiện một ma ảnh cao lớn vạn trượng.
Ma ảnh hai mắt đỏ bừng, nhìn xuống cường giả nhân tộc bên trong thành trì, hai mắt lạnh lùng, phệ huyết.
“Là, là Ma Thần Chi Chủ!” Trong thành trì, một vị nhân tộc Tiên Vương trấn thủ nhìn thấy ma ảnh to lớn này thì sắc mặt tái nhợt, run rẩy kêu lên.
Người phá bỏ đại trận trong thành trì chính là Ma Thần Chi Chủ Hồng Vô!
Cũng là đệ nhất cường giả của Ma Thần nhất tộc.
Hồng Vô một tay chụp tới, chụp vào vị nhân tộc Tiên Vương đó, vị nhân tộc Tiên Vương đó muốn chạy trốn nhưng lại hoàn toàn không thể nào trốn đi được, trong nháy mắt đã bị Hồng Vô bắt lấy, Hồng Vô vừa dùng lực thì vị nhân tộc Tiên Vương đó lập tức bị bóp nát.
“Giết!” Hồng Vô bóp nát vị nhân tộc Tiên Vương đó, giọng nói lạnh lẽo vang vọng trên không trung.
Đại quân Ma Thần nhất tộc thét lên chói tai, hưng phấn, phệ huyết tràn vào thành trì nhân tộc.
Giết chóc lập tức bắt đầu.
Huyết tinh, kêu thảm, giãy giụa, cầu xin tha thứ, kêu khóc.
Từng cường giả nhân tộc không ngừng ngã xuống, trở thành huyết thực của Ma Thần nhất tộc, bao gồm Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, thậm chí là Tiên Vương trong thành.
Cho dù là Tiên Vương Cảnh cũng không thể nào chạy trốn được.
Không lâu sau, toà thành trì của nhân tộc này đã biến thành một đống đổ nát, biến thành một tòa thành chết.
Hồng Vô nhìn về phía Hỗn Độn Thành, hai mắt lạnh lùng, phất tay cho đại quân Ma Thần nhất tộc tiếp tục tuôn tới tòa thành trì tiếp theo của nhân tộc