Trong nháy mắt khi một đám đệ tử động thủ, toàn bộ đại điện giao lưu quang mang đại trán, vô số lôi quang lấp lánh không thôi.
Chỉ thấy Liệt Hoàng hai tay huy động, vô số thiên địa linh khí phun trào, trên đỉnh đầu hắn lập tức ngưng tụ ra một cái Linh phù hệ Lôi.
Thấy Liệt Hoàng có thể thuần thục, ngưng tụ ra một cái Linh phù hệ Lôi trong nháy mắt như thế, bên ngoài sân, những cao thủ Bách Tiên Môn đều kêu tốt, nhưng cao thủ tông môn khác cũng bị kinh diễm.
Bởi vì muốn tay không ngưng tụ trận pháp Linh phù, bình thường phải đạt tới cảnh giới tam tinh trung giai trở lên mới có thể bố trí ra được.
Liệt Hoàng chỉ là một tam tinh đê giai thì đã làm được.
Đây tuyệt đối là kinh tài tuyệt diễm.
Mà xung quanh Liệt Hoàng, rất nhiều đệ tử dự thi thì lấy phù bút ra, bắt đầu vung bút, lấy phù bút dẫn dắt thiên địa linh khí đến ngưng tụ Linh phù hệ Lôi.
Dùng phù bút, chắc chắn đã rơi xuống tầm thường.
Tốc độ ngưng tụ Linh phù chắc chắn kém hơn trực tiếp ngự thiên địa linh khí thành phù như Liệt Hoàng nhiều.
Có đệ tử dự thi thậm chí còn cần lá bùa, dùng phù bút phác hoạ phù văn trên phù chỉ, như vậy thì càng tầm thường, hơn nữa tốc độ ngưng tụ Linh phù chậm hơn.
Mấy người Tần Hồng Vĩ, Vĩnh Vô Song, Vu Phượng, Yêu Tinh, Thần Hải Phong, Hải Mặc Tư, Mặc Uyên cũng đều không cần phù bút, cũng có thể tay không giá ngự thiên địa linh khí ngưng tụ Linh phù, chỉ là, tốc độ ngưng tụ rõ ràng chậm hơn Liệt Hoàng không ít.
Ngoại trừ Liệt Hoàng, còn có hai người bị mọi người chú ý, một cái là người có danh xưng trận pháp kỳ tài của Thái Nhất Tiên Môn là Lương Dương, một người khác chính là ái nữ của Trần Thiên Bằng, Trần Oánh.
Khiến cho người ta sợ hãi than là hai người Lương Dương và Trần Oánh tay không ngưng tụ Linh phù, tốc độ lại không kém hơn Liệt Hoàng.
Chỉ thấy hai tay Trần Oánh huy động, trong một cái hô hấp thì có thể ngưng tụ một cái Linh phù hệ Lôi.
Lần lượt từng cái Linh phù hệ Lôi không ngừng ngưng tụ hình thành bên cạnh nàng.
Được mời lên đài chủ tịch, lão tổ Thái Nhất Tiên Môn Nhiếp Hàn cũng không nhịn được tán thán với Trần Thiên Bằng: “Hôm nay mới biết thiên phú trận pháp của tiểu thư Trần Oánh cao như thế, đây là được Trần tổng hội trưởng chân truyền, ngày sau thành tựu chắc chắn không kém hơn Trần tổng hội trưởng.”
Những lão tổ tiên môn khác cũng tán thưởng không thôi.
Trần Thiên Bằng cười ha ha một tiếng, khoát tay nói: “Tiểu nha đầu này cực kì lười, nàng nha, ta cũng không dám kỳ vọng quá cao.”
Mặc dù Trần Thiên Bằng nói như vậy nhưng cho dù là ai thì cũng nghe ra được vẻ cưng chiều trong lời nói.
Liệt Hoàng thấy tốc độ ngưng tụ Linh phù của Trần Oánh, Lương Dương không kém hơn mình, sau khi bất ngờ, không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, hắn thấy, trận pháp Trần Oánh càng cao, lát nữa đánh bại Trần Oánh mới càng có khoái cảm, như vậy mới có thể càng dễ để cho Trần Oánh tin phục chính mình.
Hắt nhìn lướt qua một lượt, nhìn về phía Chu Thành, phát hiện Chu Thành vẫn đứng ở nơi đó bất động, lạnh giọng cười một tiếng.
Rất nhiều cao thủ và đệ tử cũng đều chú ý tới Chu Thành vẫn đứng ở nơi đó bất động.
“Chu Thành đó sẽ không quên mang phù bút và lá bùa chứ?” Một vị đệ tử Thái Nhất Tiên Môn cười nói.
Một vị đệ tử Bách Tiên Môn nghe vậy thì cười nói: “Ta xem là hắn cố ý không mang theo, như vậy hắn không thể nào thông qua giai đoạn thứ nhất thì có lấy cớ không phải trình độ trận pháp của hắn không cao mà là hắn không có mang phù bút và lá bùa.”
Tất cả mọi người cười ha ha.
“Cái gì Côn Bằng công tử, ta thấy, phải gọi là tiểu trùng công tử mới đúng.”
“Chu Thành, ta khuyên ngươi về Đế Sát Cung ngươi sớm đi, đừng tại đây mất mặt xấu hổ.”
Cao thủ Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn trêu chọc.
Lúc trước, Đại Nguyên Vương Triều, trưởng lão Tào gia Tào Dũng thấy Chu Thành như vậy thì cũng lắc đầu.
Những tông môn, thế gia tiểu thư sùng bái Chu Thành lúc trước cũng tỏ vẻ thất vọng.
“Đại tỷ, uổng cho ngươi còn sùng bái Chu Thành này, nhìn dáng vẻ của hắn, cũng đáng được ngươi sùng bái?” Vĩnh Tiên Thần Triều, đỉnh cấp thế gia, Thiếu chủ Kim gia Kim Trình nói với đại tỷ Kim Khả Khả bên cạnh.
Kim Khả Khả không có mở miệng, nhìn Chu Thành, trong lòng thầm than.
Hai ngày trước, biết Chu Thành cũng tới đại hội giao lưu trận pháp, nàng còn vui mừng hồi lâu, bây giờ, cũng đều tràn đầy thất vọng.
Nghe cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn trêu chọc, đứng ở nơi đó, Chu Thành giơ hai tay lên, làm ra thủ thế muốn ngưng tụ trận pháp Linh phù giống như Liệt Hoàng.
Đám người thấy thế thì đều dừng lại.
Một vị đệ tử Thái Nhất Tiên Môn xùy một tiếng, cười nói: “Cố làm ra vẻ, hắn chỉ là một trận pháp sư nhất tinh, không phải là muốn tay không ngưng tụ Linh phù đó chứ?”
Đệ tử Thái Nhất Tiên Môn cũng cười ầm lên.
Ngay cả rất nhiều trận pháp sư tam tinh đê giai cũng không thể tay không ngưng tụ Linh phù, Chu Thành chỉ là một nhất tinh, có thể làm được?
Mặc dù cũng có người hoài nghi trình độ trận pháp thực tế của Chu Thành không chỉ nhất tinh, nhưng mà vẫn có rất nhiều người cố chấp cho rằng Chu Thành chính là nhất tinh.
Trên đài hội nghị, Thái Thượng trưởng lão của trận pháp tổng công hội Hoàng Hoành cười nói: “Chu Thành này sẽ không muốn tay không ngưng tụ trận pháp Linh phù thật chứ?”
Thái Thượng trưởng lão trận pháp tổng công hội Lưu Thiếu Quân cười nói: “Nói không chừng Chu Thành này có thể sáng tạo ra kỳ tích, trận pháp sư nhất tinh cũng có thể tay không ngưng tụ trận pháp Linh phù.”
Bọn người lão tổ Thái Nhất Tiên Môn Nhiếp Hàn cười một tiếng.
Trần Thiên Bằng cũng cười một tiếng.
Hắn cũng không tin Chu Thành có thể giống như mấy người Liệt Hoàng, có thể tay không ngưng tụ trận pháp Linh phù.
Dù sao Chu Thành mới mười bốn tuổi.
Hắn du lịch vô số đại lục, vô số không gian ở thế giới Tiên Võ, gặp được thiên tài trận pháp nhiều như cá diếc sang sông, cũng chưa từng gặp vị thiên tài trận pháp nào mười bốn tuổi thì có thể tay không ngưng tụ trận pháp Linh phù.
Đúng lúc này, đột nhiên, nụ cười của Hoàng Hoành cứng đờ, hai mắt ngây ngốc nhìn Chu Thành, chỉ thấy hai tay Chu Thành vung lên, thiên địa linh khí tuôn ra, đỉnh đầu có lôi quang lóng lánh, một cái Linh phù hệ Lôi xuất hiện!
Viên Linh phù hệ Lôi đó lơ lửng ở trên đỉnh đầu Chu Thành.
“Vậy mà ngưng tụ thành công!” Hoàng Hoành không thể tin được.
Mấy người Lưu Thiếu Quân, Nhiếp Hàn cũng đều lần lượt thấy được Linh phù hệ Lôi trên đỉnh đầu Chu Thành, đều ngẩn ngơ.
Trần Thiên Bằng cũng vô cùng ngạc nhiên.
Chuyện này!
Bên ngoài sân, tiếng cười của cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn đều im bặt.
Toàn bộ đại điện giao lưu trở nên yên tĩnh trong nháy mắt.
Thiếu chủ Kim gia Kim Trình nhìn Linh phù hệ Lôi trên đỉnh đầu Chu Thành, nuốt nước bọt nói: “Đây là Linh phù hệ Lôi? !”
Hình như là Linh phù hệ Lôi!
Rất nhiều người vẫn không dám tin tưởng.
Bọn người Liệt Hoàng, Lương Dương, Trần Oánh, Tần Hồng Vĩ, Thần Hải Phong nhìn thấy Linh phù trên đỉnh đầu Chu Thành, thủ thế bố trí trận pháp cũng dừng lại.
“Chu Thành này chắc chắn là do may mắn mới tay không ngưng tụ ra Linh phù hệ Lôi!” Một vị cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn đột nhiên mở miệng nói.
Mặc dù tỷ lệ này cực nhỏ nhưng chưa chắc không thể nào.
Ngay khi vị cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn này vừa dứt lời thì đột nhiên, Chu Thành huy động hai tay lần nữa, thiên địa linh khí tuôn ra lần nữa, cái Linh phù hệ Lôi thứ hai xuất hiện.
Vị cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn giống như bị ai bóp cổ.
Lúc đầu cũng cho là Chu Thành may mắn ngưng tụ ra Linh phù hệ Lôi, mấy người Hoàng Hoành, Lưu Thiếu Quân cũng đều mặt mũi tràn đầy kinh ngạc.
Vừa rồi, nếu lần thứ nhất là vận may, như vậy, lần thứ hai tuyệt đối không phải vận may.
Nói như vậy, Chu Thành này là? !
Chu Thành tiếp tục nắn thủ thế, Linh phù hệ Lôi như hoa tuyết ùn ùn kéo đến, một cái nối tiếp một cái hiện lên.
Không lâu sau, đã đạt đến hai mươi cái.
Hai mươi cái Linh phù hệ Lôi xoay chuyển, một cái trận đồ hệ Lôi hình thành, lập tức, tiếng sấm oanh động, hai loại điện xà một đỏ một lam du tẩu.
Song lôi trận pháp thành!
Khi Chu Thành thành công bố trí, bọn người Liệt Hoàng, Lương Dương, Trần Oánh còn kém mấy cái Linh phù hệ Lôi.
Chương 248: Đồng thời bố trí
Thấy Chu Thành lại là người đầu tiên thông qua giai đoạn thứ nhất, Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn, các phương cao thủ hai mặt nhìn nhau.
Đặc biệt là những cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn la hét kêu Chu Thành chạy về Đế Sát Cung, đừng ở lại đây mất mặt xấu hổ, bọn họ cảm thấy trên mặt cay, nếu ngay cả người đầu tiên thông qua là Chu Thành đều mất mặt xấu hổ, vậy Liệt Hoàng thì sao? Vậy Lương Dương, Tần Hồng Vĩ thì sao?
Thái Thượng trưởng lão của trận pháp tổng công hội Lưu Thiếu Quân ho một tiếng, hóa giải lúng túng nói: “Không ngờ được là Chu Thành lại có thể tay không ngưng tụ Linh phù thật.”
Chỉ nói là xong thì lại cảm thấy lúng túng hơn.
“Tổng hội trưởng, ngươi xem, trình độ trận pháp của Chu Thành này bây giờ là cảnh giới gì?” Thái Thượng trưởng lão của trận pháp tổng công hội Hoàng Hoành đổi đề tài, hỏi Trần Thiên Bằng.
Tất cả mọi người nghiêng tai lắng nghe.
Vừa rồi mặc dù Chu Thành tay không ngưng tụ Linh phù nhưng mà mọi người lại là khó mà nhìn ra cảnh giới của Chu Thành.
Trần Thiên Bằng hồi tưởng lại tình huống Chu Thành tay không ngưng tụ Linh phù, trầm ngâm nói: “Khó nói.”
Đám người kinh ngạc.
Hoàng Hoành hỏi: “Ý tổng hội trưởng là trình độ trận pháp của Chu Thành chưa hẳn cao hơn mấy người Liệt Hoàng?”
Trần Thiên Bằng gật đầu.
Mặc dù tốc độ Chu Thành ngưng tụ Linh phù nhanh hơn mấy người Liệt Hoàng nhưng mà tốc độ ngưng tụ Linh phù nhanh không có nghĩa là cảnh giới trận pháp chắc chắn sẽ cao.
Ví dụ như là bây giờ mặc dù Chu Thành có thể nhanh chóng ngưng tụ ra Linh phù hệ Lôi nhị cấp nhưng chưa hẳn có thể bố trí ra trận pháp tam cấp, thế nhưng, mấy người Trần Oánh, Liệt Hoàng, Lương Dương thực sự là trận pháp sư tam tinh, bố trí trận pháp tam cấp hoàn toàn không có vấn đề.
Trong lúc bọn người Trần Thiên Bằng thảo luận, ba người Trần Oánh, Liệt Hoàng, Lương Dương gần như đồng thời bố trí ra song lôi trận pháp.
Nhưng mà trận pháp do ba người Trần Oánh, Liệt Hoàng, Lương Dương bố trí ra, ngưng tụ lôi điện tráng kiện hơn của Chu Thành không ít.
Liệt Hoàng đi tới trước mặt Chu Thành, nói: “Chu Thành, đừng tưởng rằng ngươi là người đầu tiên thông qua giai đoạn thứ nhất thì trình độ trận pháp sẽ cao cỡ nào.”
“Ngươi bố trí song lôi trận pháp, so với chúng ta thì có thể nói là rác rưởi.”
“Chúng ta bố trí song lôi trận pháp, có thể trong nháy mắt đánh tan song lôi trận pháp của ngươi.”
Liệt Hoàng nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.
“Vậy sao.” Chu Thành sắc mặt đạm mạc nhìn đối phương, sau đó nhìn hai người Lương Dương, Trần Oánh một chút, Lương Dương cũng đang dùng ánh mắt tự ngạo nhìn hắn.
Về phần Trần Oánh thì hứng thú nhìn hắn.
Liệt Hoàng thấy Chu Thành hoàn toàn không có xem mình ra gì, sắc mặt lạnh lẽo: “Chu Thành, ngươi chớ đắc ý, chờ đến giai đoạn thứ hai, ta sẽ dùng trận pháp đường đường chính chính đánh bại ngươi.”
“Vậy sao.” Chu Thành vẫn hờ hững nhìn đối phương, cũng lười miệng lưỡi với đối phương, tất cả chờ giai đoạn thứ hai tự nhiên sẽ hiểu.
Hắn nói rồi, hắn sẽ chém đứt tứ chi của Liệt Hoàng.
Theo đệ tử thành công bố trí ra song lôi trận pháp càng ngày càng nhiều, thời gian dần dần tới gần một giờ.
Chu Thành đứng ở đó, bình tĩnh chờ đợi.
Trong thời gian này, Liệt Hoàng thỉnh thoảng nhìn về phía hắn, trong ánh mắt không có che giấu sát ý.
Cuối cùng, một giờ trôi qua.
Giai đoạn thứ nhất kết thúc.
Cuối cùng chỉ có không đến một nửa đệ tử báo danh thông qua được giai đoạn thứ nhất.
Đệ tử thất bại ủ rũ cúi đầu rời khỏi khu vực giao lưu, khu vực giao lưu lập tức trở nên thưa thớt rất nhiều.
Chủ trì đại hội, Cổ Dược Phi đưa mắt nhìn mấy người Chu Thành, Liệt Hoàng, Trần Oánh, Lương Dương một chút, cất cao giọng nói: “Tiếp theo, đại hội giao lưu trận pháp bắt đầu tiến hành giai đoạn thứ hai.”
“Giai đoạn thứ hai khó hơn một chút, mọi người cần thành công bố trí hai cái trận pháp nhị tinh thuộc hệ khác nhau.”
“Còn là trận pháp hệ gì, ngoại trừ hệ Lôi, không có hạn chế, một trăm đệ tử thành công bố trí ra trước nhất thì có thể thông qua giai đoạn thứ hai.”
“Bây giờ bắt đầu!”
Theo Cổ Dược Phi dứt lời, đệ tử các phương ở lại khu vực giao lưu tranh nhau chen lấn huy động hai tay.
Giai đoạn thứ hai mặc dù không có thời gian hạn chế nhưng không có thời gian hạn chế ngược lại còn khó thông qua hơn giai đoạn thứ nhất.
Bởi vì chỉ có một trăm người đứng đầu mới có thể thông qua.
Một trăm người!
Nhưng mà bây giờ khu vực giao lưu còn có mấy vạn đệ tử.
Thấy một đám đệ tử tranh nhau chen lấn giành giật từng giây, Chu Thành cũng không có nhàn rỗi,
Hai tay huy động, thiên địa linh khí hội tụ, lập tức, tiếng gió nổ lớn, vô số phong đoàn hình thành.
Những phong đoàn này, càng ngày càng nhiều.
Nhưng cũng không có hình thành Linh phù.
Ngược lại, bọn người Liệt Hoàng, Lương Dương, Trần Oánh thậm chí Tần Hồng Vĩ, Vĩnh Vô Song đã ngưng tụ ra bảy tám cái Linh phù, thậm chí mười cái Linh phù.
Thấy xung quanh Chu Thành càng ngày càng nhiều phong đoàn nhưng Linh phù hệ Phong lại không thể nào hình thành, bọn người Hoàng Hoành, Lưu Thiếu Quân nhướng mày.
Bởi vì, thời gian càng lâu, phong đoàn càng nhiều, Linh phù hệ Phong sẽ càng khó hình thành, tiếp tục như vậy nữa, Chu Thành chắc chắn sẽ thất bại.
Hơn nữa nhiều phong đoàn như vậy, nếu như bày trận thất bại, chắc chắn sẽ bị lực lượng của những phong đoàn này phản phệ, nói không chừng Chu Thành sẽ bị thương.
Một khi bị thương, chân nguyên không lưu loát, sau đó sẽ khó bày trận hơn.
Lão tổ Thái Nhất Tiên Môn Nhiếp Hàn thấy Chu Thành khống chế càng ngày càng nhiều phong đoàn, nhưng thủy chung không thể nào ngưng tụ ra Linh phù hệ Phong, lạnh lùng cười một tiếng.
Các phương cao thủ nhìn thấy tình huống của Chu Thành thì tâm tư không giống nhau.
“Chu Thành đang làm cái gì, sao một cái Linh phù cũng không thể ngưng tụ ra!” Vĩnh Tiên Thần Triều, Thiếu chủ Kim gia, Kim Trình nhịn không được nói.
“Chu Thành sẽ không chỉ biết có trận pháp hệ Lôi chứ.” Một vị đệ tử của Thái Nhất Tiên Môn cười nói.
“Nói không chừng là vậy, vừa rồi hắn may mắn, vừa khéo biết song lôi trận pháp cho nên mới thông qua giai đoạn thứ nhất.” Một vị đệ tử khác của Bách Tiên Môn cười nói: “Đã lâu như vậy, hắn ngay cả một cái Linh phù hệ Phong cũng không ngưng tụ ra, tài nghệ này, ngay cả ta cũng không bằng.”
Thấy Chu Thành chậm chạp không thể ngưng tụ ra Linh phù hệ Phong, đệ tử của Thái Nhất Tiên Môn và Bách Tiên Môn châm chọc khiêu khích.
Lúc này, phong đoàn xung quanh thân thể Chu Thành vẫn không ngừng tăng nhiều, hơn nữa giữa thiên địa, thủy linh khí đột nhiên hội tụ tới chỗ Chu Thành.
Không lâu sau, xung quanh thân thể Chu Thành, thủy linh khí như là một tầng màn nước, vây quanh Chu Thành, từ xa nhìn lại, Chu Thành như đặt mình vào trong hồ nước nhỏ.
Đám người thấy cảnh này thì đều cảm thấy ngoài ý muốn.
“Không phải tiểu tử họ Chu muốn đồng thời bố trí ra hai cái trận pháp chứ?” Thái Thượng trưởng lão của Bách Tiên Môn Trần An không khỏi phì cười một tiếng.
Đồng thời bố trí ra hai cái trận pháp, không phải là chuyện không thể nào, nhưng cần lực khống chế cực mạnh, cho dù là trận pháp sư tam tinh như Liệt Hoàng thì cũng không thể nào đồng thời bố trí ra hai cái trận pháp nhị tinh.
“Ngay cả một cái Phong hệ cũng bố trí không ra, lại còn vọng tưởng đồng thời bố trí ra hai cái trận pháp.” Lão tổ Thái Nhất Tiên Môn Nhiếp Hàn cười lạnh: “Không biết tự lượng sức mình, ngớ ngẩn.”
Trần Thiên Bằng nhìn Chu Thành, cũng nhướng mày, cảm thấy suy cho cùng thì Chu Thành còn trẻ, có chút chỉ vì cái trước mắt, ngay cả trận pháp Phong hệ cũng bố trí không ra, bây giờ lại muốn bố trí trận pháp Thủy hệ.
Hai người Liệt Hoàng, Lương Dương thấy xung quanh Chu Thành càng ngày càng nhiều phong đoàn và màn nước thì mừng thầm trong lòng.
Mắt thấy phong đoàn và màn nước bên người Chu Thành càng ngày càng khó khống chế, rất nhiều người trong lòng xiết chặt, đột nhiên, phong đoàn và màn nước tuôn ra hào quang chói sáng, ngay khi tất cả mọi người cho là Chu Thành không thể nào khống chế phong đoàn và màn nước, sẽ bị lực lượng của phong đoàn và màn nước phản phệ, đột nhiên, phong đoàn và màn nước tiêu tán.
Chương 249: Giai đoạn thứ ba bắt đầu
Nhìn thấy phong đoàn và màn nước đột nhiên biến mất không còn tăm tích, mọi người kinh ngạc.
Phong đoàn và màn nước phản phệ, không phải đều sẽ cùng đánh về phía Chu Thành? Sao lại đột nhiên biến mất?
Ngay khi tất cả mọi người kinh ngạc, vị trí phong đoàn và màn nước biến mất, đột nhiên quang mang phun trào, từng cái Linh phù hệ Phong và Linh phù hệ Thủy xuất hiện.
Không nhiều không ít, hết thảy bốn mươi.
Hai mươi cái Linh phù hệ Phong, hai mươi cái Linh phù hệ Thủy.
Đồng thời xuất hiện.
Hơn nữa những Linh phù hệ Phong và Linh phù hệ Thủy này ngưng tụ thành trận đồ trong nháy mắt.
Lập tức, gió bão màu xanh tuôn ra, từng con Thủy Long xoay quanh.
Mọi người giật mình.
Trong nháy mắt thành trận!
Hơn nữa lại là hai cái trận pháp nhị tinh, trong nháy mắt hình thành.
Liệt Hoàng, Lương Dương, Trần Oánh cũng đều kinh ngạc.
Toàn bộ hiện trường, tất cả mọi người nhìn Chu Thành, không ai mà không kinh hãi, bao gồm lão tổ Thái Nhất Tiên Môn Nhiếp Hàn, thậm chí bao gồm Trần Thiên Bằng.
“Trong nháy mắt chuyển hóa thành trận, cái này!” Thái Thượng trưởng lão của trận pháp tổng công hội Hoàng Hoành sợ hãi thán phục: “Lực khống chế thật kinh người.”
Lực khống chế như thế, chỉ có thể dùng hai chữ kinh người để hình dung.
Thái Thượng trưởng lão của trận pháp tổng công hội Lưu Thiếu Quân cũng sợ hãi than: “Lực khống chế như thế, thần hồn của hắn, sợ là đã đạt đến Quỷ Tiên chi cảnh!”
“Cái gì, Quỷ Tiên chi cảnh!”
“Chu Thành mới mười bốn tuổi chứ, mười bốn tuổi Quỷ Tiên!”
Lập tức, đại điện xôn xao.
Mười bốn tuổi Thánh Cảnh, đã là duy nhất thế gian, bây giờ, Chu Thành ngay cả thần hồn cũng tu luyện đến Quỷ Tiên chi cảnh!
Trong lòng Trần Thiên Bằng cũng tràn đầy chấn kinh.
Hắn thân là hội trưởng trận pháp tổng công hội, đương nhiên biết võ đạo muốn tu luyện tới Quỷ Tiên chi cảnh thì khó bao nhiêu.
Về phần mười bốn tuổi thì tu luyện tới Quỷ Tiên chi cảnh, hắn thấy, đó càng là chuyện không thể nào, thế nhưng là Chu Thành lại làm được.
“Quỷ Tiên chi cảnh, thiên tài, thiên tài vô song.” Trần Thiên Bằng tán thưởng.
Nghe ngay cả Trần Thiên Bằng cũng nói Chu Thành là Quỷ Tiên chi cảnh, những đệ tử lúc đầu còn hơi nghi ngờ một chút giờ đâu còn hoài nghi.
“Mười bốn tuổi Thánh Cảnh, mười bốn tuổi Quỷ Tiên!” Vĩnh Tiên Thần Triều, Thiếu chủ Kim gia Kim Trình nuốt bước bọt nói: “Nếu có thể làm tỷ phu của ta thì quá sướng rồi.”
Kim Trình nói không nhỏ, Kim Khả Khả nghe được mặt mũi đỏ bừng.
Liệt Hoàng không nhịn được nhìn Chu Thành một chút, mặc dù hắn cực kỳ gắng sức kiềm chế ghen tỵ và sân hận trong lòng, nhưng bị những tâm tình này dao động, tốc độ ngưng tụ Linh phù của hắn vẫn chậm chạp không ít.
Lương Dương của Thái Nhất Tiên Môn cũng là như thế.
Về phần bọn người Tần Hồng Vĩ, thấy Chu Thành lại thành trận trong nháy mắt, hơn nữa đã đột phá Quỷ Tiên chi cảnh, tâm cảnh bất ổn, Linh phù ngưng tụ suýt chút bạo tán toàn bộ.
Chu Thành sắc mặt bình tĩnh, nhìn bọn người Tần Hồng Vĩ, Vĩnh Vô Song một chút.
Tần Hồng Vĩ cảm nhận được ánh mắt của Chu Thành, chỉ cảm thấy toàn thân cứng ngắc.
Sau Chu Thành, người thứ hai thông qua giai đoạn thứ hai là ái nữ của Trần Thiên Bằng, Trần Oánh.
Nhưng mà Trần Oánh thông qua giai đoạn thứ hai, chậm hơn Chu Thành ròng rã bốn phút.
Sau khi Trần Oánh thông qua, đứng ở cách đó không xa nhìn lại Chu Thành, trong lòng phức tạp.
Trước đó nàng nói với Liệt Hoàng, nếu như Liệt Hoàng có thể đoạt được đệ nhất trong đại hội giao lưu trận pháp lần này, nàng sẽ đồng ý Liệt Hoàng truy cầu, nhưng nàng còn nói, cho dù ai có thể đoạt được đại hội giao lưu trận pháp lần này thì đều có thể theo đuổi nàng.
Nếu như giai đoạn thứ ba, Chu Thành cũng có thể đệ nhất, vậy đến lúc đó chẳng phải là?
Nguyên nhân chính khiến cho tâm tình nàng phức tạp là đây.
Mặc dù nói, giới tu luyện, tuổi tác khác biệt không là vấn đề, nhưng nàng lớn hơn Chu Thành bảy tuổi.
Theo thời gian chuyển dời, từng đệ tử báo danh lần lượt thông qua được giai đoạn thứ hai.
Liệt Hoàng, Lương Dương, Tần Hồng Vĩ, Vĩnh Vô Song, Thần Hải Phong, Vu Phượng, Yêu Tinh, Mặc Uyên, thiên tài các tông, các tộc cũng đều thông qua được giai đoạn thứ hai.
Tần Hồng Vĩ là người cuối cùng thông qua.
Thấy Tần Hồng Vĩ lại là người cuối cùng thông qua, lão tổ Thái Nhất Tiên Môn Nhiếp Hàn nhướng mày.
Mặc dù trình độ trận pháp của Tần Hồng Vĩ không bằng Liệt Hoàng, Lương Dương, nhưng trong số chúng đệ tử báo danh thì cũng có thể xếp hạng top hai mươi, với trình độ trận pháp của Tần Hồng Vĩ thì phát huy bình thường cũng không thể nào là người cuối cùng thông qua.
Giống như giai đoạn thứ nhất, đệ tử không thể thông qua giai đoạn thứ hai ủ rũ rời khỏi khu vực giao lưu, chỉ còn lại một trăm người Chu Thành, Trần Oánh, Liệt Hoàng, Lương Dương, Tần Hồng Vĩ.
Khu vực giao lưu trở nên trống không rất nhiều.
Cổ Dược Phi nhìn một trăm người còn lại có cả Chu Thành, cất cao giọng nói: “Đại hội giao lưu trận pháp ý nghĩa chính là giao lưu trận pháp, cho nên giai đoạn thứ ba giao lưu trận pháp là tỷ thí luận bàn.”
Tỷ thí luận bàn!
Ý tức là Chu Thành, Trần Oánh, Lương Dương, Liệt Hoàng, một trăm người tỷ thí luận bàn lẫn nhau!
Nghe Cổ Dược Phi nói tỷ thí luận bàn, Chu Thành nhìn về phía bọn người Liệt Hoàng, Tần Hồng Vĩ, Lương Dương, đối với hắn, đây là chuyện cầu cũng không được.
Mà Tần Hồng Vĩ nghe nói giai đoạn thứ ba là tỷ thí luận bàn thì cảm thấy hai tay run lên, vừa rồi giai đoạn thứ ba, hắn đã suy tính, có nên thông qua hay không, bởi vì hắn sợ giai đoạn thứ ba nếu là tỷ thí luận bàn thì sẽ gặp phải Chu Thành, vậy thì? !
Hắn từng truy sát Chu Thành mấy lần, đến lúc đó gặp phải Chu Thành, chắc chắn Chu Thành sẽ không nương tay với hắn.
Lương Dương thấy sắc mặt của Tần Hồng Vĩ bên cạnh, đoán được suy nghĩ trong lòng hắn, mở miệng nói: “Yên tâm, ngươi chưa hẳn có thể gặp được Chu Thành, coi như đến lúc đó gặp Chu Thành thật thì Chu Thành cũng không dám làm gì ngươi, trừ phi hắn không muốn sống.”
Tần Hồng Vĩ nghe vậy thì trong lòng hơi thả lỏng.
Sau đó, Cổ Dược Phi nói sơ về quy tắc giai thứ giai đoạn thứ ba.
Quy tắc rất đơn giản, trong lúc tỷ thí luận bàn, không thể vận dụng võ đạo, lấy trận pháp luận bàn, lấy trận pháp đánh bại đối thủ, nếu như vận dụng võ đạo thì xem như trái với quy tắc, tự động bỏ quyền.
Sau đó, bọn người Chu Thành bắt đầu đi lên rút số tỷ thí.
Không khéo chính là Chu Thành rút được số một.
Thấy Chu Thành rút được số một, tất cả mọi người không khỏi khẩn trương nhìn dãy số trong tay mình, những người còn chưa đi lên rút số thì trong lòng bàn tay cũng đổ đầy mô hôi.
Tần Hồng Vĩ đi lên rút ra, xem xét, suýt chút ngất đi.
Lương Dương thấy vậy, cầm dãy số trong tay Tần Hồng Vĩ xem xét, cũng tỏ vẻ kinh ngạc.
Số một!
Tần Hồng Vĩ lại đồng thời rút được số một với Chu Thành!
Những đệ tử vốn còn đang lo lắng thì giờ cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía Tần Hồng Vĩ, có thương hại, có cười trên nỗi đau của người khác.
Tần Hồng Vĩ cảm nhận được ánh mắt của mọi người chung quanh, sắc mặt đỏ lên, trong lòng cảm thấy cực kỳ nhục nhã, Tần Hồng Vĩ hắn, đường đường là đệ tử thiên tài của Thái Nhất Tiên Môn, vậy mà cần người khác thương hại?
Thấy mình giao đấu trận đầu, đối thủ chính là Tần Hồng Vĩ, Chu Thành hai mắt lạnh lùng, một bước bước tới, đi tới khu vực tỷ thí của mình.
Khu vực giao lưu trận pháp, bây giờ đã bị đường tung hoành cắt thành năm mươi cái khu vực tỷ thí luận bàn, Chu Thành đi tới khu vực số một.
Chu Thành đi vào khu vực tỉ thí, nhìn về phía Tần Hồng Vĩ, Tần Hồng Vĩ đứng ở bên ngoài sân, hai tay nắm chặt, sắc mặt đỏ lên, muốn bước đi nhưng lại phát hiện hai chân cứng ngắt.
Trên đài hội nghị, lão tổ Thái Nhất Tiên Môn Nhiếp Hàn thấy Tần Hồng Vĩ lại e ngại Chu Thành đến mức này, sắc mặt khó coi, hắn trầm giọng khiển trách quát mắng: “Phế vật!”
Nghe Nhiếp Hàn quát tháo, cuối cùng Tần Hồng Vĩ cũng bước đi, đi vào khu vực tỉ thí.
Đệ tử khác cũng lần lượt đi vào khu vực tỉ thí của mình.
“Bắt đầu!” Thấy tất cả mọi người đã đi vào khu vực tỉ thí, Cổ Dược Phi hô.