Nghe Cổ Dược Phi hô bắt đầu, Tần Hồng Vĩ bỗng nhiên nhìn về phía Chu Thành, vẻ mặt dữ tợn, chân nguyên toàn thân và thần hồn chi lực thôi động đến cực hạn, hai tay huy động.
Khi Tần Hồng Vĩ toàn lực thôi động chân nguyên và thần hồn chi lực, lập tức, thiên địa linh khí đột nhiên hội tụ tới, tốc độ thiên địa linh khí hội tụ còn nhanh hơn gấp đôi khi hắn ngưng tụ lúc trước!
Đây mới là thực lực chân thật của Tần Hồng Vĩ.
Lúc trước, giai đoạn thứ nhất và giai đoạn thứ hai, hắn vẫn luôn giữ lại thực lực.
Nhìn thấy thiên địa linh khí hội tụ tới Tần Hồng Vĩ với tốc độ kinh người, rất nhiều cao thủ tông môn đều kinh ngạc.
Lão tổ Bách Tiên Môn Lam Như Ngọc nhìn thấy thế, cười nói với Nhiếp Hàn: “Nhiếp Hàn huynh thu được một đệ tử giỏi, Hồng Vĩ không chỉ đột phá Thánh Cảnh, hơn nữa thần hồn còn tu luyện đến tình cảnh như thế.”
Vừa rồi Tần Hồng Vĩ triển lộ thần hồn chi lực, coi như còn chưa thành tựu Quỷ Tiên thì cũng đã cực kỳ tiếp cận Quỷ Tiên.
Lúc này, sắc mặt Nhiếp Hàn mới đẹp mắt được một chút, gật đầu cười một tiếng, nói với Lam Như Ngọc: “Tiểu tử này so với Liệt Hoàng thì vẫn chênh lệch một chút.”
Lam Như Ngọc cười một tiếng.
Ngay khi hai người thổi phồng lẫn nhau, Chu Thành đột nhiên động, theo hai tay Chu Thành huy động, lập tức, thiên địa linh khí đột nhiên quán chú đến chỗ Chu Thành, tốc độ đâu chỉ nhanh hơn Tần Hồng Vĩ gấp đôi.
Mặc dù tốc độ ngưng tụ thiên địa linh khí của Tần Hồng Vĩ rất nhanh nhưng bây giờ trước mặt Chu Thành, giống như trò cười.
Hơn nữa đám người phát hiện, theo Chu Thành ngưng tụ thiên địa linh khí, thiên địa linh khí vốn hội tụ tới bên người Tần Hồng Vĩ lại trở nên chậm chạp, thậm chí bắt đầu nhận bị dẫn dắt, quay đầu bay về phía Chu Thành.
Đang muốn liều mạng với Chu Thành, Tần Hồng Vĩ thấy thiên địa linh khí xung quanh mình bắt đầu quay đầu bay về phía Chu Thành, ngạc nhiên, sau đó vừa sợ vừa giận.
Nếu những này thiên địa linh khí này đều bay hết về phía Chu Thành, vậy hắn còn bố trí cái rắm nha.
Không có thiên địa linh khí, hoàn toàn không thể ngưng tụ Linh phù, ngay cả Linh phù cũng không ngưng tụ được thì còn bố trận cái gì.
Kinh sợ, hắn lại điên cuồng thúc giục chân nguyên trong đan điền và thần hồn chi lực, định tụ thiên địa linh khí đã tiêu tán đến bên người lần nữa, nhưng là hắn phát hiện những thiên địa linh khí đó giống như là mê muội, cho dù hắn thôi động chân nguyên như thế nào, thôi động thần hồn chi lực như thế nào thì đều không thể tụ thiên địa linh khí trở về.
Hơn nữa, những thiên địa linh khí đó còn dùng tốc độ nhanh hơn, tranh nhau chen lấn bay tới Chu Thành.
Đến cuối cùng, thiên địa linh khí bên người Tần Hồng Vĩ càng ngày càng ít.
Thậm chí ngay cả một tia thiên địa linh khí cũng không thừa.
Tần Hồng Vĩ sắc mặt khó coi.
Hắn đứng ở nơi đó, hai tay liều mạng huy động, thế nhưng là không có một tia thiên địa linh khí nào, từ xa nhìn lại, Tần Hồng Vĩ giống như là thú bông khoa tay múa chân.
Trên đài hội nghị, lão tổ Bách Tiên Môn Lam Như Ngọc mới tán thưởng Tần Hồng Vĩ xong, thấy cảnh này thì dù là da mặt dày cũng cảm thấy xấu hổ.
Về phần Nhiếp Hàn, nụ cười trên mặt đã giữ không nổi.
Mặt mo âm trầm.
Thái Thượng trưởng lão của trận pháp tổng công hội Hoàng Hoành, Lưu Thiếu Quân nhìn thiên địa linh khí tuôn tới Chu Thành, vẻ mặt kinh ngạc, bọn họ rõ ràng, muốn dẫn dắt thiên địa linh khí bên cạnh người khác tới là chuyện khó khăn cỡ nào.
Nếu không phải cảnh giới hai người chênh lệch quá nhiều thì hoàn toàn không thể nào làm được.
Chu Thành, hẳn là vừa mới đột phá Quỷ Tiên chi cảnh.
Mà Tần Hồng Vĩ cũng tiếp cận Quỷ Tiên chi cảnh, mặc dù hai người có chút chênh lệch nhưng cảnh giới cũng không có chênh lệch quá lớn, theo lý thuyết thì Chu Thành không thể nào dễ dàng dẫn dắt thiên địa linh khí bên người Tần Hồng Vĩ đi như thế.
Trần Thiên Bằng nhìn chằm chằm Chu Thành, giống như muốn nhìn thấu Chu Thành.
Thiếu niên này, lại khiến cho hắn không thể nhìn thấu.
Đối phương chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi.
“Chí Tôn Pháp Tướng à.” Trần Thiên Bằng tự nói.
Chỉ là không biết thần hồn của thiếu niên này tu luyện công pháp gì.
Chu Thành tu luyện công pháp, tuyệt đối là một bộ công pháp vô thượng, nếu không thì không thể nào vừa đột phá Quỷ Tiên chi cảnh thì thần hồn đã mạnh tới mức này.
Thần hồn của Chu Thành mạnh, chỉ sợ đã có thể so với Quỷ Tiên nhị trọng thậm chí Quỷ Tiên tam trọng!
Trần Thiên Bằng ngầm suy đoán.
Lúc này, hoàn toàn rút hết tất cả thiên địa linh khí bên người Tần Hồng Vĩ, Chu Thành bắt đầu đi tới chỗ Tần Hồng Vĩ.
Mỗi đi một bước thì có mấy cái Linh phù ngưng tụ mà thành.
Nhưng mà nhưng không thấy hai tay Chu Thành huy động.
Nhìn thấy đỉnh đầu Chu Thành tự động xuất hiện Linh phù, rất nhiều cao thủ đều giật nảy cả mình.
“Cái này, là ý niệm thành phù? !” Cổ Dược Phi chủ trì đại hội giao lưu trận pháp cũng giật mình nói.
Trần Thiên Bằng là trận pháp đệ nhất nhân ở thế giới Tiên Võ bây giờ, đạt đến cảnh giới trận pháp của Trần Thiên Bằng bây giờ, ý niệm thành trận, tức một cái ý niệm trong đầu thì có thể khống chế thiên địa linh khí thành trận.
Thế nhưng bây giờ, Chu Thành lại ý niệm thành phù!
Mặc dù ý niệm thành phù so với ý niệm thành trận thì cách biệt quá xa nhưng xem như rất nhiều trưởng lão Quỷ Tiên Cảnh trong trận pháp tổng công hội cũng không thể ý niệm thành phù.
Toàn bộ trận pháp tổng công hội, trưởng lão có thể ý niệm thành phù chỉ có loe que hai người, một người trong đó chính là Cổ Dược Phi, thế nhưng Cổ Dược Phi là ai?
Cổ Dược Phi là Quỷ Tiên thập trọng hậu kỳ đỉnh phong, còn được vinh dự là người nối nghiệp của Trần Thiên Bằng.
Bọn người Liệt Hoàng, Lương Dương thấy Chu Thành lại ý niệm thành phù, trong lòng đều kinh hãi, đặc biệt là Liệt Hoàng, lúc trước cảm thấy vẫn có nắm chắc đánh bại Chu Thành, thấy Chu Thành như vậy thì đã có thoái ý.
“Ý niệm thành phù à.” Ái nữ của Trần Thiên Bằng Trần Oánh nhìn Chu Thành, tim đập nhanh không thể ức chế.
Phụ thân nàng từng nói, trận pháp thiên phú của nàng không kém hơn Cổ Dược Phi, khi tới Quỷ Tiên thập trọng chi cảnh cũng có hi vọng ý niệm thành phù, thế nhưng, đó là chuyện của ít nhất là mười năm sau.
“Trận pháp thiên phú của hắn đã yêu nghiệt như thế à.” Nàng nhìn Chu Thành, ánh mắt có thêm vài thứ.
Chu Thành tiếp tục đi tới Tần Hồng Vĩ.
Linh phù không ngừng tạo ra.
Tần Hồng Vĩ nhìn Chu Thành đi tới, lại khó ức chế sợ hãi trong lòng, không ngừng lùi lại, thế nhưng là vừa lui không được bao lâu thì phát hiện bị lực lượng gì chặn lại, hắn quay đầu nhìn lại, hóa ra đã thối lui đến tít ngoài rìa khu vực giao đấu, vừa rồi hắn đụng phải vòng phòng hộ.
“Chu Thành!” Tần Hồng Vĩ vừa mở miệng thì hai tay Chu Thành cùng vung, trong nháy mắt Linh phù thành trận, mấy chục đạo phong nhận như là bão tuyết nhào tới thôn phệ hắn.
Tần Hồng Vĩ cảm nhận được lực lượng ẩn chứa trong vô số phong nhận đó, sắc mặt hoảng sợ, trong kinh hoảng, hắn không lo được quy tắc tỷ thí gì, đột nhiên một quyền đánh phía vô số phong nhận đó.
Bình!
Lực quyền của Tần Hồng Vĩ đánh vào phong nhận, vang lên một tiếng vang thanh thúy.
Mấy đạo phong nhận bị oanh lệch ra.
Nhưng là phong nhận nhiều lắm, lực quyền của Tần Hồng Vĩ bị dìm ngập trong phong nhận.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Mấy chục đạo phong nhận đều đánh vào người Tần Hồng Vĩ.
Tần Hồng Vĩ bay ra ngoài, lúc rơi xuống đất, Tần Hồng Vĩ bị chém máu me đầy mình, hoàn toàn thay đổi, hai tay đã bị gọt đứt.
Hơn nữa còn bị chém thành mấy khúc.
Liệt Hoàng đang giao đấu với một vị đệ tử của Vĩnh Tiên Thần Triều, thấy thảm trạng của Tần Hồng Vĩ thì biến sắc.
Cao thủ Thái Nhất Tiên Môn ai cũng phẫn nộ đứng dậy.
“Chu Thành, ngươi thật to gan!” Một vị Thái Thượng trưởng lão của Thái Nhất Tiên Môn giận dữ mắng mỏ Chu Thành.
Cổ Dược Phi nhìn Thái Thượng trưởng lão của Thái Nhất Tiên Môn kích động, lạnh nhạt nói: “Lâm tiền bối bớt giận, giao lưu trận pháp, tử thương không thể tránh được.”
Chương 251: Chu Thành và Liệt Hoàng
Thái Nhất Tiên Môn, bọn người Lâm Thái Thượng trưởng lão nghe Cổ Dược Phi nói như thế thì khẽ giật mình, Cổ Dược Phi có ý gì? Là nói giúp Chu Thành hay sao?
Vị Lâm Thái Thượng trưởng lão của Thái Nhất Tiên Môn ê a, nhất thời không biết mở miệng như thế nào.
Đài chủ tịch, Nhiếp Hàn mở miệng nói: “Trận pháp giao lưu tỷ thí, bại chính là chuyện bình thường.” Sau đó nói: “Đưa người xuống đi.”
Lâm Thái Thượng trưởng lão nghe Nhiếp Hàn mở miệng nói như thế thì tranh thủ xác nhận, sau đó đi lên kéo Tần Hồng Vĩ xuống, gấp gáp cứu chữa.
Nhiếp Hàn quay đầu, nói với Trần Thiên Bằng nói: “Người trong môn hạ lại khiến cho Trần tổng hội trưởng chê cười.”
Trần Thiên Bằng khoát khoát tay, nói: “Đệ tử ngươi bị trọng thương, bọn họ cảm xúc kích động cũng là nhân chi thường tình.”
Lúc này, Cổ Dược Phi tuyên bố khu vực số một, Chu Thành thắng.
Nghe Cổ Dược Phi tuyên bố, Nhiếp Hàn không nói gì, chỉ là ánh mắt nhìn Chu Thành, sắc mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng thì sát ý tuôn ra.
Sau khi Chu Thành thắng không lâu, Trần Oánh cũng dùng trận pháp đánh bại đối thủ, thành người thứ hai thắng.
Người thứ ba thắng là Tinh Không Thần tộc Thần Hải Phong, người thứ tư mới là Liệt Hoàng, người thứ năm là Lương Dương.
Kéo dài chừng một giờ, vòng tỷ thí thứ nhất mới kết thúc.
Vòng tỷ thí thứ nhất kết thúc, nửa đường có nửa giờ nghỉ ngơi, Chu Thành nhắm mắt ngồi, khi Chu Thành vừa ngồi xuống nhắm mắt, một mùi thơm lạ kỳ tới gần.
“Chu Thành, chào, ta là Trần Oánh.” Một giọng nói nũng nịu vang lên.
Chu Thành mở hai mắt ra, thấy được gương mặt xinh đẹp, gần như hoàn mỹ của Trần Oánh.
“Chào.” Chu Thành gật đầu.
Con gái của Trần Thiên Bằng, đương nhiên hắn biết.
Trần Oánh ngồi xuống bên cạnh Chu Thành, nghiêng đầu nhìn Chu Thành, hiếu kì, nghịch ngợm hỏi: “Ngươi chỉ có mười bốn tuổi?”
Dù sao Chu Thành triển lộ thiên phú trận pháp thực sự quá yêu nghiệt, đến mức trong lòng nàng vẫn có chút không tin Chu Thành chỉ mới mười bốn tuổi.
Chu Thành không có trả lời, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ nhìn ta không giống mười bốn tuổi sao?” Sau đó sờ lên mặt mình: “Nhìn ta già lắm sao?”
Trần Oánh thấy Chu Thành sờ gương mặt non nớt của mình, hỏi ngược lại mình có phải là nhìn hắn rất già hay không, không khỏi tức cười, cười một tiếng: “Cái thằng quỷ nhỏ này, nhìn không ra ngươi vẫn rất hài hước.”
Sau đó lại hỏi: “Bình thường ngươi tu luyện như thế nào?”
“Trận pháp của ngươi là sư phụ ngươi dạy ngươi?”
Chu Thành lắc đầu: “Trận pháp của ta là do ta tự mình nghiên cứu, tự mình tu luyện.”
Trần Oánh trừng đôi mắt đẹp một cái, rất là giật mình: “Cái gì, chính ngươi nghiên cứu, tự mình tu luyện?” Mặc dù thiên phú trận pháp của nàng rất tốt nhưng có thể có được thành tựu bây giờ thì vẫn phải nhờ vào phụ thân nàng dạy nàng, cho nên nàng mới có cảnh giới trận pháp như thế.
Bây giờ, Chu Thành lại nói trận pháp của hắn đều là tự nghiên cứu, tự mình tu luyện.
Trần Oánh giật mình không thôi.
“Ừm.” Chu Thành ừ một tiếng, nói: “Ta đều tự mình mua bí tịch trận pháp, sau đó xem, tự mình tu luyện, mỗi một loại trận pháp, ta xem hai lần là gần như biết.”
Trên thực tế, Chu Thành nhìn một lần là biết.
Trần Oánh nghe xong thì đôi mắt đẹp trừng lớn lần nữa: “Nhìn hai lần là biết?” Mà nàng, cho dù có phụ thân giảng giải cũng phải mấy lần mới miễn cưỡng học được.
“Vậy ngươi ngươi học trận pháp khi nào?” Trần Oánh lại hỏi.
“Một năm trước.” Chu Thành thuận miệng nói.
Trần Oánh giật mình nhìn Chu Thành, mặt mũi tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi: “Ngươi, một năm trước? ! Ngươi mới bắt đầu học trận pháp từ một năm trước? !”
Nói như vậy, Chu Thành này học tập trận pháp mới một năm?
Một năm thì đã có thể dễ dàng đánh bại thiên tài của Thái Nhất Tiên Môn như Tần Hồng Vĩ?
Một năm là có thể ý niệm thành phù?
Giờ phút này, Trần Oánh khó mà hình dung được kinh ngạc trong lòng.
“Ừm.” Chu Thành gật đầu, chuyện này cũng không có gì phải giấu diếm, nếu như trận pháp tổng công hội muốn tra thì chắc chắn sẽ tra được.
Một năm trước, cuối năm hắn mới bắt đầu nghiên cứu trận pháp, có vẻ như còn chưa tới nửa năm?
Chu Thành có cảm giác như đang mơ.
Trên đài hội nghị, Trần Thiên Bằng thấy nữ nhi bắt chuyện với Chu Thành, không khỏi thư thái cười một tiếng,
Hắn cẩn thận chu đáo quan sát Chu Thành, ừm, tiểu tử này giống y như hắn thời niên thiếu, đúng là rất đẹp trai.
Mà Liệt Hoàng thấy Trần Oánh bắt chuyện với Chu Thành, cười cười nói nói, càng tới gần Chu Thành, không khỏi ghen ghét dữ dội, khó mà kiềm chế tức giận trong lòng, đi tới chỗ Chu Thành.
“Chu Thành!” Liệt Hoàng đi tới trước mặt Chu Thành, cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người Chu Thành và Trần Oánh.
Hắn đưa đôi mắt u lãnh nhìn chằm chằm Chu Thành: “Ngươi đừng tưởng rằng đột phá Quỷ Tiên chi cảnh là có thể đoạt được đệ nhất đại hội giao lưu trận pháp lần này, ta sẽ đánh bại ngươi.”
“Vậy sao.” Chu Thành sắc mặt đạm mạc.
Liệt Hoàng thấy Chu Thành không thèm quan tâm lời mình nói thì càng giận hơn, nhưng cuối cùng hắn đè xuống tức giận trong lòng, quay người rời đi, đợi lát nữa hắn sẽ chứng minh cho thế nhân xem, hắn mới là đệ nhất thiên tài trận pháp thế hệ trẻ tuổi thế giới Tiên Võ.
Hắn sẽ chứng minh cho Trần Oánh xem, ở trước mặt hắn, Chu Thành chính là cứt chó!
Trần Oánh nhìn bóng lưng Liệt Hoàng rời đi, nhắc nhở Chu Thành: “Chu Thành, Liệt Hoàng đó là thượng cổ tiên nhân chuyển thế, sợ là có chút bí pháp thủ đoạn, ngươi phải cẩn thận.”
Thượng cổ tiên nhân chuyển thế, bình thường đều sẽ có ký ức truyền thừa.
Chu Thành nghe Trần Oánh có lòng tốt nhắc nhở, gật đầu: “Ta hiểu rồi.”
Nửa giờ trôi qua, vòng tỷ thí thứ hai bắt đầu.
Một vòng này, người tỷ thí với Chu Thành chính là Quách Cẩm Hạo của Thiên Thú Vương Triều.
Quách Cẩm Hạo thấy mình rút trúng Chu Thành, còn chưa có đi vào khu vực giao lưu thì sắc mặt đã trắng bệch không chút máu, tay chân cũng rung rung, Quách Cẩm Hạo không biết mình đi vào khu vực giao lưu như thế nào.
Khi tỷ thí bắt đầu, Chu Thành đi tới chỗ Quách Cẩm Hạo, giống như trước, Linh phù tự động ngưng tụ, không lâu sau, một cái trận đồ hệ Kim hình thành.
“Chu Thành huynh, ta sai rồi.” Quách Cẩm Hạo hai mắt sợ hãi: “Ngươi tha cho ta đi.” Hắn muốn ra tay nhưng mà nhớ lại cảnh Tần Hồng Vĩ bị chặt hai tay, hắn không có can đảm ra tay.
Chu Thành nghe vậy thì sắc mặt lạnh lùng, trở tay một chưởng vung ra ngoài, chỉ thấy trong trận đồ hệ Kim, một cái kim sắc đại chưởng ấn bay ra, theo thủ thế của Chu Thành, một chưởng đánh mạnh lên mặt Quách Cẩm Hạo.
Ba!
Quách Cẩm Hạo bị đánh bay ra ngoài, lúc rơi xuống đất, răng trong miệng bị đánh rụng hết.
Lúc trước, Quách Cẩm Hạo cũng đã nói, muốn Chu Thành tự vả vảo miệng, đánh rụng tất cả răng, sau đó nuốt.
“Đây là trận pháp hệ Kim gì?” Thấy Quách Cẩm Hạo bị quất bay, rất nhiều người lại quan tâm tới trận pháp hệ Kim mà Chu Thành bố trí.
Thái Thượng trưởng lão trận pháp tổng công hội Hoàng Hoành tán thán, nói: “Không bám vào khuôn mẫu, đã bước vào biến hóa, ta không bằng Chu Thành đâu.”
Cao thủ các tông nghe xong thì đều giật mình nhìn Chu Thành.
Khi trận pháp tu luyện tới độ cao nhất định, công kích có thể biến hóa ngàn vạn, không bám vào khuôn mẫu, đây là biến hóa chi cảnh mà giới trận pháp hay nói.
Nhưng đạt tới biến hóa chi cảnh cũng không dễ, có trận pháp sư tu luyện trăm năm cũng khó có thể đạt tới.
Cao thủ của Thiên Thú Vương Triều thấy Quách Cẩm Hạo bị quất bay, cũng không dám nói lời oán giận, dẫn Quách Cẩm Hạo xuống dưới chữa thương.
Vòng thứ hai, Chu Thành lại là người đầu tiên thắng được.
Chừng một giờ, vòng thứ hai kết thúc, sau khi nghỉ ngơi nửa giờ, đến vòng thứ ba.
Một vòng này, Chu Thành rút được số bốn.
Liệt Hoàng nhìn dãy số trong tay, cũng là số bốn.
Chương 252: Không biết Chu Thành có thể đỡ được hay không?
Thấy vòng thứ ba, Chu Thành và Liệt Hoàng đồng thời rút được số bốn, hiện trường trở nên bạo động.
Lần này đại hội giao lưu trận pháp, chắc chắn Chu Thành là người được chú ý nhất, mà mâu thuẫn giữa Chu Thành và Liệt Hoàng mọi người đều biết, cho nên tất cả mọi người đang mong đợi một trận chiến giữa Chu Thành và Liệt Hoàng.
Lúc đầu, mọi người coi là Chu Thành và Liệt Hoàng phải tới thập cường cuối cùng mới có thể gặp nhau, không ngờ được là bây giờ lại gặp sớm.
“Liệt Hoàng lại sớm gặp Chu Thành, xem ra Liệt Hoàng ngay cả top mười cũng không vào được.” Một vị đệ tử Vạn Phật Tông nhìn có chút hả hê nói.
“Cũng chưa chắc đâu, Liệt Hoàng chính là thượng cổ tiên nhân chuyển thế, chắc chắn có thủ đoạn áp đáy hòm, Chu Thành chưa hẳn có thể thắng được Liệt Hoàng.” Một vị đệ tử U Hàn Cung luôn sùng bái Liệt Hoàng, tranh luận.
“Mặc dù Liệt Hoàng là thượng cổ tiên nhân chuyển thế, nhưng Chu Thành có thể ý niệm thành phù! Chu Thành là Quỷ Tiên cảnh, cho dù Liệt Hoàng là thượng cổ tiên nhân chuyển thế thì cũng không thể nào là đối thủ của Chu Thành.”
“Chu Thành là Quỷ Tiên cảnh thì đã sao, có thể ý niệm thành phù lại như thế nào, Chu Thành không thể là đối thủ của Liệt Hoàng.”
Hiện trường, rất nhiều đệ tử tranh luận với nhau.
Trên đài hội nghị, Thái Thượng trưởng lão trận pháp tổng công hội Hoàng Hoành hỏi Thái Thượng trưởng lão Lưu Thiếu Quân: “Lưu huynh, ngươi thấy thế nào?”
Lưu Thiếu Quân trầm ngâm nói: “Khó nói.” Mặc dù lúc trước Chu Thành nhiều lần khiến cho mọi người bất ngờ và kinh hỉ nhưng có thể áp chế Liệt Hoàng hay không thì còn chưa nói chắc được.
Thiên phú trận pháp của Liệt Hoàng, tất cả mọi người biết.
Mấu chốt là Liệt Hoàng là thượng cổ tiên nhân chuyển thế.
Lão tổ Thái Nhất Tiên Môn Nhiếp Hàn cười hỏi lão tổ Bách Tiên Môn Lam Như Ngọc: “Lam đạo hữu, ngươi cảm thấy trận chiến này sẽ như thế nào?”
Lam Như Ngọc nghe vậy, cười cười: “Mặc dù Chu Thành không tệ nhưng nếu như Liệt Hoàng liều mạng thì chắc chắn Chu Thành thua!” Nói rất là chắc chắn.
Rất nhiều người đều khẽ giật mình.
Không ngờ được là Lam Như Ngọc có lòng tin với Liệt Hoàng như thế.
Xem ra Lam Như Ngọc biết một chút thủ đoạn ẩn giấu của Liệt Hoàng, cho nên mới có lòng tin với Liệt Hoàng như thế.
Nhiếp Hàn cười nói: “Không ngờ được là Lam đạo hữu lại có lòng tin với Liệt Hoàng như thế.” Nói xong, nhìn về phía sân bãi, chỉ thấy hai người Chu Thành và Liệt Hoàng bắt đầu đi vào khu vực số bốn.
Nhìn Chu Thành và Liệt Hoàng trong sân, trong lòng Nhiếp Hàn âm thầm cười lạnh, không cần biết là ai thua ai thắng, đều là chuyện tốt với Thái Nhất Tiên Môn.
Nếu như Liệt Hoàng có thể đánh bại Chu Thành thật, thậm chí phế Chu Thành, giết, vậy là chuyện tốt nhất, như vậy cũng đỡ cho sau này Thái Nhất Tiên Môn lại phí tâm tư động thủ.
Đương nhiên, kết quả tốt nhất là Chu Thành và Liệt Hoàng có thể lưỡng bại câu thương.
Theo hai người Chu Thành và Liệt Hoàng đi vào khu vực giao lưu, hiện trường vốn bạo động dần dần yên tĩnh trở lại, vừa mới tranh luận Chu Thành và Liệt Hoàng ai thua ai thắng, các phương cao thủ cũng ngừng lại.
Tất cả mọi người gần như đều nhìn về khu vực số bốn, đều nhìn chằm chằm hai người Chu Thành và Liệt Hoàng.
Về phần khu vực khác, bị đám người không để ý đến.
Liệt Hoàng đi vào khu vực giao lưu số bốn, nhìn Chu Thành đối diện, hai mắt lạnh lùng: “Chu Thành, mối thù tay cụt mấy tháng trước đó, hôm nay, ta sẽ hoàn trả gấp mười.”
“Vậy sao.” Chu Thành sắc mặt đạm mạc.
Cổ Dược Phi thấy tất cả mọi người đã đi vào khu vực giao lưu, hô: “Bắt đầu!”
Khi Cổ Dược Phi vừa dứt lời, Liệt Hoàng đột nhiên toàn thân kim quang đại trán, thần hồn chi lực kinh người từ trong cơ thể tản ra.
“Phụ Thể đại thành đỉnh phong!”
Thần hồn của Liệt Hoàng đã đạt đến Phụ Thể đại thành đỉnh phong, mặc dù mạnh hơn Tần Hồng Vĩ nhưng vẫn không có đột phá Quỷ Tiên chi cảnh.
Thấy Liệt Hoàng chỉ là Phụ Thể đại thành đỉnh phong, những cao thủ vốn ôm lòng tin với Liệt Hoàng không khỏi thất vọng, ngay cả Nhiếp Hàn đang chờ hai người Chu Thành và Liệt Hoàng lưỡng bại câu thương cũng đều nhướng mày, hắn nghi hoặc nhìn về phía Lam Như Ngọc bên cạnh.
Không rõ tại sao Lam Như Ngọc lại có lòng tin với Liệt Hoàng như thế.
Ngay lúc tất cả mọi người thất vọng, đột nhiên, thần hồn chi lực của Liệt Hoàng lại không ngừng kéo lên với tốc độ kinh người, trong hô hấp, đã đột phá đến Quỷ Tiên chi cảnh.
“Cái gì? !”
“Chuyện gì đã xảy ra? !”
Thấy thần hồn của Liệt Hoàng đột nhiên kéo lên, hơn nữa đột phá đến Quỷ Tiên chi cảnh, tất cả mọi người giật mình.
Trần Thiên Bằng kinh ngạc.
Thần hồn của Liệt Hoàng.
Đương nhiên không phải thật sự đột phá đến Quỷ Tiên chi cảnh, mới vừa rồi là Liệt Hoàng sử dụng bí pháp để thần hồn tăng lên, tạm thời đột phá đến Quỷ Tiên chi cảnh.
Trên đời này lại còn có bí pháp có thể để thần hồn tạm thời tăng lên mấy lần?
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy.
Hơn nữa, sau khi đột phá đến Quỷ Tiên, thần hồn của Liệt Hoàng vẫn còn kéo lên, cuối cùng dừng ở Quỷ Tiên nhất trọng hậu kỳ đỉnh phong!
“Quỷ Tiên nhất trọng hậu kỳ đỉnh phong!”
Trực tiếp vượt qua một cái đại cảnh giới!
Đám người thấy thần hồn Liệt Hoàng từ Phụ Thể đại thành đỉnh phong đột phá đến Quỷ Tiên nhất trọng hậu kỳ đỉnh phong, đều chấn kinh.
Nhiếp Hàn giật mình, cười nói với Lam Như Ngọc: “Không ngờ được là Liệt Hoàng lại có bí thuật như thế, khó trách Lam đạo hữu sẽ có lòng tin với Liệt Hoàng như thế.”
Lam Như Ngọc cười nói: “Nhiếp Hàn huynh xem tiếp đi.”
Nhiếp Hàn nghe vậy không khỏi bất ngờ, nghe kiểu nói của Lam Như Ngọc, hẳn là Liệt Hoàng còn có thủ đoạn kinh người khác?
Đột nhiên, hiện trường vang lên từng tiếng kinh hô, hắn nhìn lại, chỉ thấy xung quanh thân thể Liệt Hoàng lại xuất hiện bốn vị thần tượng.
Bốn vị thần tượng này người mặc Tứ Hành Thần Giáp, cầm Tứ Hành Thần Khí trong tay.
“Bốn đại Khí Tượng Chi Thần!” Nhiếp Hàn chấn động trong lòng.
Bốn vị thần tượng xung quanh Liệt Hoàng chính là tứ thần Phong Thần, Vũ Thần, Lôi Thần và Điện Mẫu trong Đạo giáo.
Bốn đại Khí Tượng Chi Thần, khống chế thời tiết thiên biến vạn hóa, địa vị trong Đạo giáo rất cao.
Hiển nhiên, Liệt Hoàng tu luyện công pháp Đạo giáo mà bốn đại Khí Tượng Chi Thần để lại, cho nên thần hồn mới có thể biến hóa thành bốn đại Khí Tượng Chi Thần.
Hơn nữa khiến cho đám người khiếp sợ là Liệt Hoàng đã hoàn toàn dung hội quán thông công pháp của bốn đại Khí Tượng Chi Thần, nguyên nhân chính là như vậy mới có thể thần hồn hóa thành bốn.
Cho nên, như vậy tương đương với bốn cao thủ Quỷ Tiên nhất trọng hậu kỳ đỉnh phong.
Chu Thành muốn giao đấu với Liệt Hoàng, tương đương với đánh với bốn cao thủ Quỷ Tiên nhất trọng hậu kỳ đỉnh phong.
Thái Thượng trưởng lão trận pháp tổng công hội Hoàng Hoành, Lưu Thiếu Quân nhìn bốn đại Khí Tượng Chi Thần xung quanh thân thể Liệt Hoàng, đều giật mình, Hoàng Hoành vốn cảm thấy Chu Thành tất thắng, giờ phút này cũng dao động.
Mặc dù Chu Thành mạnh nhưng bây giờ Liệt Hoàng tương đương với tứ đại Quỷ Tiên nhất trọng hậu kỳ đỉnh phong.
Hơn nữa khó đảm bảo Liệt Hoàng sẽ không còn thủ đoạn kinh diễm khác.
Một đám cao thủ của Thái Nhất Tiên Môn thấy Liệt Hoàng triển lộ thực lực thì trên mặt đều nở nụ cười.
“Liệt Hoàng sư huynh tất thắng!” Một vị đệ tử Thái Nhất Tiên Môn kêu to.
Một đám đệ tử Thái Nhất Tiên Môn cùng hô to câu Liệt Hoàng sư huynh tất thắng.
Liệt Hoàng cảm nhận được ánh mắt chấn kinh của mọi người xung quanh, trên mặt lộ vẻ đắc ý, hắn nhìn Chu Thành, cười to: “Chu Thành, ta nói rồi, ngươi đừng tưởng rằng đột phá Quỷ Tiên chi cảnh là có thể đoạt được đệ nhất đại hội giao lưu trận pháp lần này.”
“Không phải ngươi muốn chém tứ chi của ta hay sao, ta xem ngươi chém kiểu gì.”
Nói đến đây, bốn đại thần tượng Liệt Hoàng hai tay huy động, lập tức, cuồng phong gào thét, mây đen tuôn ra, sấm chớp, từng cái Linh phù không ngừng hội tụ.
“Liệt Hoàng muốn đng thời khống chế tứ đại trận!”
“Bốn trận công kích, không biết Chu Thành có thể đỡ được hay không?”