Vu Triêu Lan Phá Án: Vụ Án Ninh An

Chương 9





Ta chậm rãi nhấp một ngụm trà.



“Chỉ vậy thôi sao, Tống tiểu thư?”



“Vương tướng quân lớn hơn cô nương chín tuổi.”



“Lần đầu tiên nàng ấy tới Tống phủ làm khách, cô nương vẫn chỉ là một đứa trẻ mới tập đi.”



“Người đồng trang lứa với Vương tướng quân trong nhà họ Tống là ai?”



“Tống tiểu thư đã theo sau ai, cùng Vương tướng quân trải qua những năm tháng khó quên ấy?”



Một loạt câu hỏi của ta.



Không nhận được câu trả lời nào.



Tống Thanh Phương c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới.



Sắc mặt trắng bệch.



Đúng lúc ấy.



Thê Hà Huyện chủ bỗng phản ứng lại.



“Tống Thanh Phương!”



“Ngươi giương đông kích tây!”



“Người đ.á.n.h lén biểu ca Vu Triêu Tông của ta không phải Vương Ninh Nhi!”



“Mà là huynh trưởng của ngươi!”



Toàn thân Tống Thanh Phương run lên dữ dội.



Trong mắt hiện lên cảm xúc khó có thể diễn tả.



Lâm Tiên Chi thì mềm nhũn người.



Tựa như sắp ngất đi bất cứ lúc nào.



Chỉ có Vu Triêu Anh vẫn chẳng hiểu chuyện gì.



Nàng kéo tay áo Thê Hà Huyện chủ.



“Biểu tỷ!”



“Bọn họ đang nói gì vậy?”



“Người đ.á.n.h huynh trưởng ta chẳng phải là Vương Ninh Nhi sao?”



Ta lạnh nhạt nói:



“Tống tiểu thư có một vị huynh trưởng vô cùng xuất sắc.”



“Cùng với Viên đại nhân được xưng là song kiệt.”



“Hiện đang làm quan ở Hộ bộ, tiền đồ vô lượng.”



“Nếu ta không đoán sai…”



“Tống Thanh Hiên và Vương tướng quân từng là thanh mai trúc mã.”



“Suýt nữa đã thành thân.”



Chỉ tiếc.



Sau khi nam đinh nhà họ Vương lần lượt t.ử trận.



Vương Bình An chọn không gả chồng sinh con mà khoác lên mình chiến giáp.



Ra chiến trường chinh chiến.



Dùng thân nữ nhi chống đỡ lấy vinh quang của phủ Hộ Quốc công.



Khóe môi Vương Bình An khẽ run.



Ánh mắt lúc sáng lúc tối.



Nàng bỗng nhắm mắt lại.



Khi mở mắt ra lần nữa.



Chỉ còn lại sự mệt mỏi cùng lửa giận vô tận.



“Vu tiên sinh.”



“Ta không muốn nghe ngươi vòng vo kể chuyện nữa.”



“Ta chỉ muốn biết kết quả!”



Ta lập tức khom người hành lễ.



“Vương tướng quân.”



“Tại hạ đã điều tra rõ rồi.”



“Người trong lòng của Vương Nhị tiểu thư… chính là Tống Thanh Hiên.”



Mỗi lần bọn họ gặp mặt đều ở Tống phủ.



Hoặc là Tống Thanh Hiên lén vào khuê phòng của Vương Nhị tiểu thư.



Cho nên mới tránh được tai mắt của nha hoàn.



Vương Ninh Nhi kính trọng tỷ tỷ nhất.



Chuyện gì cũng không giấu nàng.



Chỉ riêng đoạn tình cảm này.



Nàng không thể mở miệng.



Bởi vì người nàng thích.



Lại là nam nhân từng suýt trở thành tỷ phu của mình.



Trong phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.



Ngay cả Vu Triêu Anh cũng ngây người.



Trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.



Giọng Vương Bình An lạnh như băng.



Nàng nhìn chằm chằm vào ta.



“Ngươi có chứng cứ không?”



Ta gật đầu.



“Nha hoàn Tống phủ đã khai nhận rồi.”



Lúc ở thiên sảnh.



Ta cố ý thẩm vấn riêng nha hoàn tâm phúc của Tống Thanh Phương.



Ban đầu nha đầu đó còn cứng miệng.



Nhưng chỉ cần dọa vài câu.



Nàng ta đã khai sạch.



Thì ra mỗi lần những tiểu tỷ muội này tụ họp.



Bề ngoài là tới phủ Thái phó ngâm thơ đối câu.



Nhưng thực chất phía sau hòn non bộ có một cánh cửa bí mật.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thông thẳng tới viện của Tống Thanh Hiên.



Như vậy cũng giải thích được.



Vì sao Vương Nhị tiểu thư vốn ghét nhất việc làm thơ.



Thế nhưng chỉ cần nghe nói Tống Thanh Phương tổ chức hội thơ.



Nàng đều vui vẻ tới tham dự.



Bởi vì đối với nàng.



Đó không phải tham gia hội thơ, mà là cơ hội gặp người trong lòng.



Còn Tống Thanh Phương.



Từ đầu tới cuối đều biết rõ mọi chuyện.



“Tống tiểu thư chưa từng bắt nạt Vương Nhị tiểu thư.”



“Nhưng nàng vẫn giúp Thê Hà Huyện chủ che giấu sự thật.”



“Cho dù bản thân rơi vào hiểm cảnh vẫn nhất quyết không chịu nói thật.”



“Bởi vì nàng không muốn mọi mũi nhọn đều chĩa về phía huynh trưởng mình.”



Sắc mặt Tống Thanh Phương trắng đến gần như trong suốt.



Vành mắt đỏ hoe.



Nàng run giọng cầu xin:



“Vương tỷ tỷ…”



“Xin tỷ đừng tin họ.”



“Huynh trưởng ta thật lòng với Ninh Nhi.”



“Huynh ấy… huynh ấy chỉ không biết phải mở lời thế nào thôi…”



Vương Bình An nhắm mắt lại.



Tựa như bị gánh nặng ngàn cân đè ép tới không thở nổi.



“Là Tống Thanh Hiên… phụ Ninh Nhi sao?”



Câu này là hỏi ta.



Ta chắp tay.



“Vương tướng quân.”



“Chuyện tiếp theo liên quan tới một số chuyện kín đáo.”



“Xin mời các vị tiểu thư lui xuống.”



“Chỉ cần để lại Lâm tiểu thư là đủ.”



Thê Hà Huyện chủ, Tống Thanh Phương và Vu Triêu Anh nhìn nhau.



Rồi kinh ngạc nhìn về phía Lâm Tiên Chi.



Từ đầu tới cuối.



Sự hiện diện của Lâm Tiên Chi là mờ nhạt nhất.



Dường như mọi chuyện đều không liên quan tới nàng.



Nhưng một khi ta đã nói như vậy.



Sẽ không ai còn cho rằng nàng vô tội nữa.



Sau khi ba vị quý nữ lui xuống.



Ta nhìn Lâm Tiên Chi, người vẫn luôn mang vẻ yếu đuối mong manh.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻



“Lâm tiểu thư.”



“Cô rất thông minh.”



“Biết dùng nhu thắng cương.”



“Biết giả heo ăn thịt hổ.”



Trong mắt Lâm Tiên Chi thoáng hiện một tia lạnh lẽo.



Nhưng giọng nói vẫn dịu dàng như cũ.



“Vu tiên sinh.”



“Ta không biết mình đã đắc tội gì với ngài.”



“Nhưng ngài không thể tùy tiện suy đoán rồi đẩy ta vào chỗ bất nghĩa.”



Ta bật cười.



“Lâm tiểu thư.”



“Ta không muốn tiếp tục lãng phí thời gian đấu trí cùng cô nương nữa.”



“Cô nương rất thông minh.”



“Biết phải làm thế nào để mình luôn đứng ở thế bất bại.”



“Trong nhóm quý nữ này, cô nương không thân với Thê Hà Huyện chủ vì thế lực Huyện chủ quá mạnh.”



“Cô nương cũng không thích Vu Triêu Anh vì nàng ta luôn kiêu căng, lại coi thường thân phận thứ nữ của cô nương.”



“Cho nên cô nương lựa chọn kết giao với Vương Nhị tiểu thư và Tống tiểu thư, những người dễ gần hơn.”



“Theo lẽ thường.”



“Khi các nàng cãi nhau.”



“Cô nương phải đứng về phía Vương nhị tiểu thư mới đúng.”



“Nhưng cô nương đã không làm vậy.”



“Cô nương trơ mắt nhìn nàng ấy bị người khác bắt nạt.”



“Thậm chí còn…”



“Khuyên nàng ấy xin lỗi Thê Hà Huyện chủ.”



Lâm Tiên Chi vừa định rưng rưng nước mắt mở miệng.



Ta lập tức giơ tay ngăn lại.



“Xin hãy để ta nói hết.”



“Theo ta thấy.”



“Trong số những quý nữ ở đây.”



“Lâm tiểu thư mới là người thông minh nhất.”



“Cũng là người nhìn thấu mọi chuyện nhất.”



Ta lùi lại nửa bước.



Rồi quay sang Vương Bình An.



“Ta đã dùng toàn bộ sở học cả đời để gieo một quẻ.”



“Người duy nhất nhìn thấy toàn bộ sự việc ngày hôm đó…”



“Chính là Lâm tiểu thư.”