Sắc mặt ta không đổi.
“Ta chưa từng bước chân tới cửa nhà họ Vu.”
“Làm gì có chuyện trèo cao?”
“Ngược lại, nếu Vu tiểu thư muốn nhận thân thích với ta, ta còn sợ bị Vương tướng quân giận lây đấy.”
Nói xong ta quay người bỏ đi.
Nữ t.ử phía sau giậm chân thật mạnh.
“Ta không phục!”
“Các ngươi nghe một phía rồi vu oan cho người vô tội!”
“Này! Đừng đi!”
“Ít nhất cũng phải nghe ta nói hết đã chứ!”
Ta và Viên Nam Sơn nhìn nhau.
Hắn mấp máy môi.
“Cuối cùng cũng gặp được một kẻ ngốc.”
…
Lần đầu gặp mặt.
Ba vị quý nữ còn lại đều biết nhìn tình thế mà hành động.
Chỉ có vị Vu tiểu thư này là không hiểu chuyện.
Đến lúc ấy vẫn còn lớn tiếng cãi vã.
Viên Nam Sơn cho rằng nàng ta nhất định sẽ mang tới cho chúng ta bất ngờ.
Ta vô cùng đồng tình.
Quả nhiên.
Ở cùng lâu rồi cũng có chút ăn ý.
Thấy chúng ta dừng bước.
Vu Triêu Anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Sắc mặt nàng ta vẫn khó coi.
Nhưng không dám tiếp tục làm loạn nữa.
“Ta không biết mấy ả kia đã bịa đặt chuyện gì về ta.”
“Nhưng bổn tiểu thư vô tội!”
“Đúng là ta có cãi nhau với Ninh Nhi vài câu.”
“Nhưng nàng ấy tuyệt đối không thể vì chuyện nhỏ đó mà đi tìm cái c.h.ế.t!”
“Các ngươi đừng chỉ nghi ngờ ta.”
“Chẳng lẽ bọn họ không có vấn đề gì sao?”
Ta hỏi:
“Ồ?”
“Vậy theo Vu tiểu thư, ai mới là người hại c.h.ế.t Vương nhị tiểu thư?”
Ánh mắt Vu Triêu Anh chợt d.a.o động.
Nàng c.ắ.n môi.
“Ta không biết.”
“Dù sao cũng không phải ta…”
“Hôm đó đúng là ta tới tìm Vương Nhị cãi nhau vài câu.”
“Nhưng sau khi ta đi, Tống Thanh Phương cũng tới hòn non bộ.”
“Hai người bọn họ mỗi lần gặp mặt đều thần thần bí bí.”
“Nhất định đang giấu ta chuyện gì đó!”
“Còn cả Lâm Tiên Chi nữa.”
“Nhìn thì yếu đuối, thực ra là kẻ âm hiểm nhất!”
“Huyện chủ ngoài mặt dễ nói chuyện, nhưng thật ra rất hiếu thắng.”
“Lần trước thi đấu mã cầu, Vương Nhị thắng nàng ấy. Nàng ấy khó chịu suốt mấy ngày liền!”
Ta day day trán rồi cố ý tỏ vẻ khó xử.
“Nếu theo lời Vu tiểu thư nói.”
“Quan hệ giữa các người vốn không tốt.”
“Vậy tại sao còn tụ tập với nhau?”
Vu Triêu Anh bĩu môi.
“Ngoài mặt hòa thuận, trong lòng bất hòa thì sao nào?”
“Ở kinh thành, những nhà có thân phận tương xứng để qua lại với ta chỉ có bấy nhiêu thôi.”
“Chẳng lẽ bảo ta hạ thấp thân phận đi kết giao với nữ nhi của những tiểu quan đó sao?”
Viên Nam Sơn suýt nữa bật cười.
Ta bất đắc dĩ nói:
“Vu tiểu thư.”
“Người luôn treo thân phận bên miệng mới là người vô dụng nhất.”
“Bởi vì tiểu thư biết rất rõ.”
“Ngoài thân phận ra, bản thân mình chẳng còn gì đáng để khoe khoang nữa.”
Vu Triêu Anh tức giận.
“Ngươi!”
Ta ngắt lời nàng ta.
“Vu tiểu thư.”
“Ta thấy ấn đường cô u ám, khóe môi ngả sắc đen.”
“Đó là dấu hiệu họa từ miệng mà ra.”
“Cô nương… sắp gặp đại họa rồi.”
Sắc mặt Vu Triêu Anh lập tức thay đổi.
Không hiểu vì sao.
Hai bàn tay giấu trong tay áo của nàng ta đang run lên nhè nhẹ.
…
Cuối cùng cũng hỏi xong cả bốn vị quý nữ.
Viên Nam Sơn cau c.h.ặ.t mày.
Hoàn toàn không có đầu mối.
“Tuy đã hỏi ra được không ít chuyện bên trong.”
“Nhưng ta luôn cảm thấy đó không phải chân tướng mà chúng ta cần tìm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn nói không sai.
Mấy cô nương mười lăm mười sáu tuổi.
Có tranh cãi, đấu đá ngầm, bất hòa với nhau là chuyện bình thường.
Vương Nhị tiểu thư không thể vì những chuyện nhỏ nhặt ấy mà từ bỏ cả cuộc đời tươi đẹp của mình.
Viên Nam Sơn vuốt cằm.
Trong mắt mang theo vẻ dò xét.
“Cô nhìn ra điều gì rồi, Vu bán tiên?”
Từ sau khi ta tìm được viên dạ minh châu của Thái hậu.
Rất nhiều người đã đặt cho ta biệt hiệu này.
Bây giờ ta xem tướng cho đám quyền quý trong kinh thành.
Mỗi ngày kiếm được cả đống bạc.
Nghĩ tới đây.
Ta lại bấm ngón tay tính một quẻ.
Quẻ tượng vẫn là “Khôn vi Địa”.
Ngoài việc không nên xuất hành.
Nó còn mang ý thuận theo thế mà làm.
Ta nhìn Viên Nam Sơn, ý vị sâu xa nói:
“Bốn người bọn họ đều đang tránh nặng tìm nhẹ.”
“Cũng đều đang nói dối.”
“Nhưng có những chuyện thoạt nhìn rất bình thường…”
“Lại chính là đầu mối bất thường nhất.”
“Ta đại khái đã biết…Vương Ninh Nhi vì sao lại c.h.ế.t rồi.”
Chỉ là.
Ta vẫn cần thêm vài bằng chứng để xác nhận.
Dưới sự hỗ trợ của Viên Nam Sơn.
Ta lại lần lượt thẩm vấn nha hoàn thân cận của bốn vị tiểu thư.
Những manh mối vụn vặt ấy cuối cùng cũng ghép thành một mạch lạc hoàn chỉnh.
Không khác mấy so với suy đoán của ta.
Sau khi biết được chân tướng.
Viên Nam Sơn trầm mặc rất lâu.
“Cô nương nghĩ…”
“Vương tướng quân sẽ làm thế nào?”
Mặt trời dần ngả về tây.
Tia sáng cuối cùng cũng chậm rãi biến mất.
Màn đêm như thủy triều bao phủ mặt đất.
Không khí càng lúc càng lạnh.
Ta thản nhiên đáp:
“Đương nhiên là g.i.ế.c người phải đền mạng.”
“Nợ m.á.u phải trả bằng m.á.u.”
…
Đêm xuống.
Khắp trang viện đều đã thắp đèn.
Trong chính sảnh.
Không khí ngột ngạt đến cực điểm.
Vương tướng quân đang chậm rãi lau thanh bảo kiếm trong tay.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo.
Ánh bạc lập lòe.
Chắc chắn là bảo kiếm sắc bén có thể c.h.é.m đứt tóc.
Giọng nàng cũng lạnh như băng.
“Viên đại nhân, Vu tiên sinh.”
“Đã điều tra ra kết quả chưa?”
Ta bước lên trước.
Khom người thi lễ.
“Cuối cùng cũng không phụ sự gửi gắm của tướng quân.”
Vương Bình An thở ra một hơi thật dài.
“Tốt.”
“Quả nhiên danh bất hư truyền.”
“Nói đi.”
Ta chắp tay.
“Tướng quân xin chờ một lát.”
“Đợi bốn vị tiểu thư đều tới đông đủ rồi hãy nói.”
“Có như vậy mới phân rõ trắng đen, khiến mọi người tâm phục khẩu phục.”
Vương Bình An khẽ nhếch môi.
Nụ cười lạnh lẽo đến cực điểm.
“Được.”
“Người đâu.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Mời bốn vị tiểu thư tới đây.”
…
Không bao lâu sau.
Mọi người đã đến đông đủ.
Bốn vị quý nữ mang theo bốn vẻ mặt khác nhau, lần lượt ngồi xuống.
Lúc này ta mới bước lên một bước.
Nghiêm mặt nói:
“Đại Lý tự nhận sự phó thác của Vương tướng quân, điều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của Vương Nhị tiểu thư.”
“Sau một ngày điều tra.”
“Cuối cùng cũng thu được đôi chút kết quả.”
Ánh mắt ta chậm rãi quét qua gương mặt bốn người.