Vu Triêu Lan Phá Án: Vụ Án Ninh An

Chương 6





Rồi từng chữ từng chữ nói:



“Vụ án này thật ra không hề phức tạp.”



“Khó ở chỗ…”



“Các vị tiểu thư đều không chịu nói thật.”



“Người thì che che giấu giấu.”



“Kẻ thì nửa thật nửa giả…”



Chính vì vậy mới khiến người ta khó nhìn ra chân tướng.



Lời vừa dứt.



Không khí trong chính sảnh như đông cứng lại.



Sắc mặt của bốn vị quý nữ đồng loạt thay đổi.



Ánh mắt Vương Bình An sắc bén như điện.



Nàng chăm chú nhìn chằm chằm vào bốn người.



Dưới ánh nhìn ấy.



Ai nấy đều như ngồi trên đống lửa.



Đến thở mạnh cũng không dám.



Ngay cả ta cũng không khỏi đổ mồ hôi lạnh.



“Tướng quân, để mọi người dễ hiểu hơn, tại hạ xin bắt đầu phân tích từ khẩu cung của các vị tiểu thư.”



Vương Bình An nhìn ta một cái rồi gật đầu.



“Được.”



Ta nhìn về phía Thê Hà Huyện chủ trước tiên.



“Huyện chủ, chúng ta cũng xem như người quen cũ.”



“Trong vụ án phủ Ninh Viễn Hầu, tại hạ đã rất khâm phục cách hành sự của huyện chủ.”



“Người thông minh, có chủ kiến, rất có phong thái hoàng tộc.”



Nói đến đây, ta đột nhiên đổi giọng.



“Nhưng hôm nay…”



“Người đã không nói thật với ta.”



Sắc mặt Thê Hà Huyện chủ cứng đờ.



Nàng cố giữ bình tĩnh.



“Ta không hiểu ý ngươi.”



Ta khẽ cười.



“Tại hạ không phải người thích nói bừa.”



“Huyện chủ, cho tới tận lúc này, người mà tại hạ bội phục nhất trong bốn vị vẫn là người.”



“Bởi vì trong số bốn người hôm nay, chỉ có lời của Huyện chủ là không có bất kỳ sơ hở nào.”



Ta chỉ phát hiện ra vấn đề của Thê Hà Huyện chủ sau khi tổng hợp toàn bộ khẩu cung của bốn người rồi đối chiếu, suy luận qua lại.



Ta nhìn thẳng vào mắt nàng.



“Huyện chủ.”



“Người từng nói, sau buổi tụ hội hôm ấy, người nhận được tin Vương nhị tiểu thư qua đời nên vội vàng tới phủ Hộ Quốc tướng quân phúng viếng.”



“Đúng không?”



Thê Hà Huyện chủ cười lạnh.



“Không sai.”



“Vậy thì có vấn đề gì?”



Ta gật đầu.



“Không có vấn đề.”



“Bằng hữu qua đời, tới phúng viếng là chuyện hợp tình hợp lý.”



“Tại hạ chỉ muốn hỏi một câu.”



“Hôm ấy ở phủ Hộ Quốc tướng quân, người có gặp những người khác không?”



Ánh mắt Thê Hà Huyện chủ thoáng d.a.o động.



Hai tay cũng vô thức siết c.h.ặ.t lại.



Hiển nhiên nàng không ngờ ta lại hỏi như vậy.



Nàng hắng giọng.



“Đương nhiên là có.”



“Tống Thanh Phương, Lâm Tiên Chi và Vu Triêu Anh cũng đều nhận được tin tức.”



Ta mỉm cười.



“Khi thuật lại những chuyện xảy ra trong buổi tụ hội hôm đó, huyện chủ kể vô cùng chi tiết.”



“Ngay cả thơ của mấy vị tiểu thư, người cũng nhớ rõ.”



“Trí nhớ tốt như vậy…”



🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Vì sao lại không nhắc tới chuyện sau tang lễ, người cùng Tống tiểu thư, Lâm tiểu thư và Vu tiểu thư tới trà lâu thống nhất khẩu cung?”



Nghe tới hai chữ “thống nhất khẩu cung”.



Đồng t.ử của Thê Hà Huyện chủ lập tức co lại.



“Ngươi nói bậy!”



Thấy nàng hoảng hốt.



Ta nhướng mày.



“Huyện chủ hà tất phải vội vàng phủ nhận như vậy.”



“Người rất thông minh.”



“Biết rằng chỉ cần thống nhất lời khai thì có thể che giấu được một số chuyện.”



“Đáng tiếc, người vẫn còn trẻ tuổi, kinh nghiệm chưa đủ.”



“Chỉ cần là người nhiều năm thẩm án hoặc tinh thông hình luật đều có thể nhìn ra vấn đề.”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Viên Nam Sơn đúng lúc tiếp lời.



“Phải biết rằng, dù cùng chứng kiến một việc.”



“Mỗi người sẽ có cách kể khác nhau.”



“Trọng điểm cũng khác nhau.”



“Nhưng khẩu cung của các vị lại giống nhau từ trình tự, chi tiết cho tới cách dùng từ.”



“Như vậy chỉ khiến người khác nghi ngờ hơn mà thôi.”



Ta chắp tay với Vương Bình An.



“Hôm nay tại hạ đã hỏi qua nha hoàn thân cận của các vị tiểu thư.”



“Đã xác nhận được rằng sau khi rời phủ Hộ Quốc tướng quân, bốn người bọn họ cùng tới Bắc Sơn trà phường trên phố Tây.”



“Ở đó suốt một canh giờ.”



Đám nha hoàn tuy đã bị dặn dò phải giữ miệng.



Nhưng chỉ cần dọa vài câu hoặc cố ý dẫn dắt.



Vẫn sẽ khai sạch sẽ.



Dù sao kiến thức và tâm cơ của họ cũng không cao đến vậy.



Các vị tiểu thư xảy ra chuyện còn có gia tộc đứng phía sau.



Còn các nha hoàn thì chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị đem ra gánh tội.



Thê Hà Huyện chủ há miệng.



“Ta… chúng ta chỉ là…”



Ta thu lại nụ cười.



“Huyện chủ.”



“Người chỉ là sợ hãi mà thôi.”



“Hôm ấy trong buổi tụ hội, người chỉ muốn dằn mặt Vương Nhị tiểu thư một phen.”



“Nhưng ngài không ngờ sau khi trở về phủ, nàng ấy lại treo cổ tự vẫn.”



“Cho dù người là hoàng thân quốc thích.”



“Cũng vẫn sợ cơn thịnh nộ của Hộ Quốc tướng quân.”



Ta dừng một chút.



“Đáng tiếc.”



“Người thông minh quá hóa hại mình.”



Vương Bình An đau đớn tột cùng.



Nhất định phải đòi lại một lời giải thích.



Nàng lần lượt tìm tới từng nhà để hỏi cho rõ chuyện gì đã xảy ra.



Nhưng thứ nhận được lại là những câu trả lời giống hệt nhau.



Nhìn thế nào cũng có vấn đề.



Có lẽ vì vậy nên nàng mới chọn cách cực đoan như ngày hôm nay.



Sắc mặt Thê Hà Huyện chủ cứng đờ.



Nàng nghiến răng.



“Ngươi đừng có vu oan giá họa.”



“Đúng là chúng ta có tới trà lâu.”



“Nhưng chúng ta chỉ là…”



“Còn nữa, bốn người đều nói giống nhau, vì sao ngươi cứ nhất quyết nhằm vào ta?”



Ta bình thản đáp:



“Tại hạ không nhằm vào người.”



“Chỉ là sự thật vốn như vậy.”



“Trong chuyện thống nhất khẩu cung.”



“Người chính là người chủ mưu.”



Hai tay Thê Hà Huyện chủ run lên.



“Dựa vào đâu mà nói ta là chủ mưu?”



Ta thở dài.



“Huyện chủ.”



“Trong năm người các vị, thân phận của người cao nhất.”



“Tính cách cũng mạnh mẽ nhất.”



“Mọi người đều lấy người làm trung tâm.”



Mỗi nhóm người đều có người dẫn đầu.



Cũng có người phụ họa theo.



Mà Thê Hà Huyện chủ chính là người đứng đầu của năm người bọn họ.



Ta nhìn quanh một lượt.



Cẩn thận quan sát biểu cảm của từng người.



Tống Thanh Phương cố nhẫn nhịn.



Lâm Tiên Chi ánh mắt chập chờn.



Vu Triêu Anh thì lộ vẻ sốt ruột.



Ta nghiêm giọng nói:



“Tính cả Vương Nhị tiểu thư, các vị có năm người.”



“Thê Hà Huyện chủ thân thiết nhất với Vu tiểu thư và Tống tiểu thư.”



“Còn Vương Nhị tiểu thư lại gần gũi với Tống tiểu thư và Lâm tiểu thư hơn.”



Nói xong.



Không một ai lên tiếng phản bác.



Hiển nhiên ta đã nói trúng.