Những điều này đều là suy luận mà ta rút ra từ khẩu cung và phản ứng của các nha hoàn.
Viên Nam Sơn bất đắc dĩ nói:
“Chỉ có năm người thôi mà còn chia thành hai phe.”
Quả nhiên.
Có người ở đâu là có giang hồ ở đó.
Nhưng nói đi nói lại.
Vẫn chưa chạm tới trọng điểm.
Vương Bình An lạnh giọng.
“Ta chỉ muốn biết.”
“Hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Ta vội đáp:
“Tướng quân đừng nóng vội.”
“Bây giờ sẽ nói tới đây.”
Nói xong, ta nhìn về phía Lâm Tiên Chi.
“Lâm tiểu thư.”
“Hôm nay tại hạ đã hỏi bốn vị cùng một câu hỏi.”
“Nhưng chỉ có câu trả lời của tiểu thư là khác với ba người còn lại.”
Trong mắt Lâm Tiên Chi thoáng hiện vẻ hoảng loạn.
Nàng khẽ nói:
“Xin Vu tiên sinh chỉ giáo.”
Ta nhướng mày.
“Tại hạ hỏi ai là người thân thiết nhất với Vương Nhị tiểu thư.”
“Và ai là người có quan hệ không tốt với nàng ấy.”
“Thê Hà Huyện chủ rất thông minh.”
“Đã sớm dạy các vị phải trả lời thế nào.”
“Cho nên câu trả lời của nàng ấy và Tống tiểu thư đều là…”
“Vương Nhị tiểu thư ôn hòa lễ độ, rất dễ ở chung.”
“Vì quen biết từ nhỏ nên thân thiết với Tống tiểu thư hơn một chút.”
“Nhưng không hề bất hòa với bất kỳ ai.”
Phải thừa nhận.
Đó là một câu trả lời hoàn toàn không có sơ hở.
Ánh mắt ta khẽ lóe lên.
“Chỉ có Lâm tiểu thư nói rằng Vương Nhị tiểu thư và Vu tiểu thư có chút bất hòa.”
Ngay lúc ấy.
Ta đã hiểu ra.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Lâm Tiên Chi đang cố ý hướng sự chú ý của chúng ta về phía Vu Triêu Anh.
Thân thể Lâm Tiên Chi khẽ lảo đảo.
Nàng siết c.h.ặ.t khăn tay.
“Ta… ta chỉ thuận miệng nói thôi…”
Vu Triêu Anh nghe vậy liền cười lạnh.
“Hay cho ngươi.”
“Muốn bán đứng ta để các ngươi tự thoát thân chứ gì!”
“Lâm Tiên Chi, ngươi tưởng mình là người tốt đẹp gì sao?”
“Trước kia ngươi thân với Vương Nhị nhất.”
“Nhưng hôm đó chẳng phải chính ngươi cũng đ.â.m nàng ấy một nhát sau lưng hay sao?”
“Theo ta thấy, nàng ấy treo cổ chính là bị ngươi chọc tức!”
Lâm Tiên Chi lập tức đỏ hoe mắt.
“Ta không có!”
“Ngươi đang bắt nạt người khác!”
Vu Triêu Anh khinh thường hừ lạnh.
“Đừng giả vờ nữa!”
“Bày ra bộ dạng đáng thương đó với ta vô ích thôi!”
“Ngươi tưởng ta là vị phụ thân hồ đồ của ngươi sao?”
“Lại bị bộ dạng này của ngươi lừa gạt?”
Nói rồi.
Hai người một câu qua một câu cãi vã không ngừng.
Một lúc sau.
Vương Bình An đập mạnh tay xuống bàn.
“Im hết cho ta!”
Vương Bình An hai mắt đỏ ngầu.
Nàng đột ngột rút kiếm khỏi vỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ánh kiếm lạnh lẽo lóe lên giữa đại sảnh.
Nàng quát lớn: “Hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Muội muội ta đã phải chịu những uất ức gì?”
“Nếu không nói rõ được, tất cả các ngươi đều phải c.h.ế.t!”
Tiếng quát của Vương Bình An vang lên như sấm nổ.
Mấy vị quý nữ lập tức co rúm lại như những con chim cút hoảng sợ.
Đồng loạt ngậm miệng.
Ta chắp tay với Vương tướng quân.
“Tướng quân bớt giận.”
“Chuyện ngày hôm đó đại khái là như thế này…”
Theo lời khai của Lâm Tiên Chi và Vu Triêu Anh.
Mọi chuyện bắt nguồn từ nửa tháng trước.
Sau một lần tụ họp của các tiểu tỷ muội.
Huynh trưởng của Vu Triêu Anh là Vu Triêu Tông tiện đường tới đón nàng về phủ.
Chỉ một lần gặp mặt ấy.
Vu Triêu Tông đã đem lòng thương nhớ Vương Ninh Nhi.
Nhà họ Vu vốn muốn tới cầu thân.
Nhưng bị Vương Ninh Nhi dứt khoát từ chối.
Ta nhìn về phía Vu Triêu Anh.
“Là như vậy phải không, Vu tiểu thư?”
Vu Triêu Anh oán trách nhìn ta một cái rồi c.ắ.n môi đáp:
“Đúng vậy.”
“Huynh trưởng ta dung mạo xuất chúng, học hành xuất sắc, trong nhà sạch sẽ đơn giản, ngay cả thông phòng cũng không có.”
“Hiện giờ huynh ấy còn đã có công danh cử nhân…”
“Vì phủ Hộ Quốc công không có trưởng bối làm chủ nên mẫu thân ta không tiện đứng ra, mới bảo ta dò hỏi vài câu…”
“Ai ngờ Vương Ninh Nhi vừa nghe đã từ chối ngay, chẳng để lại chút thể diện nào.”
“Sau đó huynh trưởng ta nhờ ta chuyển thư cho nàng ta.”
“Nàng ta ngay trước mặt ta, nhìn cũng chẳng thèm nhìn đã ném đi.”
“Hôm ấy huynh trưởng ta còn vô duyên vô cớ bị người ta đ.á.n.h vỡ đầu.”
“Nếu không phải Vương Ninh Nhi làm thì còn có thể là ai?”
Bởi vậy Vu Triêu Anh vẫn luôn mang lòng bất mãn.
Muốn trả đũa Vương Nhị tiểu thư.
Mà nàng ta và Thê Hà Huyện chủ lại là biểu tỷ muội chưa quá năm đời.
Quan hệ thân thiết nhất.
Đúng lúc Thê Hà Huyện chủ vừa thua trong trận mã cầu.
Trong lòng cũng có chút khó chịu với Vương Ninh Nhi.
Hai người lập tức ăn ý với nhau.
Nhìn sắc mặt Vương Bình An lúc này chẳng khác nào Tu La hiện thế.
Ta hít sâu một hơi rồi tiếp tục.
“Vì thế hôm ấy, mấy vị quý nữ tụ họp như thường lệ.”
“Sau khi dùng điểm tâm và hoa quả do phủ Tống chuẩn bị, mọi người ngồi trò chuyện một lúc rồi bắt đầu làm thơ.”
“Vương Nhị tiểu thư là nữ nhi tướng môn, tài văn chương bình thường, thật ra không quá hứng thú với việc làm thơ.”
“Trước đây mỗi lần tụ hội nàng ấy chỉ phụ trách bình phẩm.”
Điều này là do nha hoàn phủ Tống kể lại.
Tuy nha hoàn của những vị tiểu thư khác không có mặt.
Nhưng Tống phủ là chủ nhà.
Vẫn phải để vài người ở lại hầu hạ.
“Nhưng lần này, Thê Hà Huyện chủ đề nghị tất cả mọi người đều phải tham gia làm thơ rồi cùng nhau bình phẩm.”
“Vương Nhị tiểu thư tính tình ôn hòa nên đồng ý.”
“Trong lúc chuẩn bị, Vu tiểu thư không nhịn được nữa, đi theo Vương tiểu thư tới hòn non bộ rồi chất vấn nàng vì sao lại sai người đ.á.n.h huynh trưởng mình.”
“Vương Nhị tiểu thư chưa từng làm chuyện đó, đương nhiên không thừa nhận.”
“Đối với nàng ấy, Vu Triêu Tông chỉ là một người xa lạ mới gặp một lần.”
“Những lời buộc tội ấy hoàn toàn vô căn cứ.”
Nghe tới đây.
Vu Triêu Anh có vẻ không phục.
Ta lập tức nói:
“Phía sau tại hạ sẽ đưa ra chứng cứ chứng minh chuyện này.”
“Xin Vu tiểu thư đừng nóng vội, hãy đợi tại hạ nói hết.”
Cứ như vậy.
Vu Triêu Anh và Vương Ninh Nhi tan cuộc trong không vui.