Đến lúc bình phẩm thơ.
Thê Hà Huyện chủ đột nhiên gây khó dễ.
Nàng ta chê bài thơ của Vương Ninh Nhi không đáng một đồng.
Xếp vào loại thấp nhất.
“Câu chữ quá thô ráp, quá trực tiếp.”
“Không có chút vẻ uyển chuyển nào.”
“Cho dù xuất thân từ nhà võ tướng cũng nên đọc thêm sách, kẻo khiến người khác chê cười.”
Vương Ninh Nhi vốn không phải người chịu nhẫn nhục.
Lập tức phản bác:
“Ta đã nói từ trước là không giỏi làm thơ.”
“Chính các người nhất quyết ép ta tham gia.”
“Giờ làm xong rồi lại bày ra bộ dạng này.”
“Sau này ta sẽ không tới nữa!”
Thê Hà Huyện chủ vẫn không chịu bỏ qua.
“Người trong kinh thành đều khen ngươi rộng lượng tài giỏi.”
“Không ngờ lúc riêng tư lại chẳng biết khiêm tốn chút nào!”
Nói qua nói lại.
Hai người liền cãi nhau.
Sau đó.
Vu Triêu Anh nhân cơ hội tham gia cuộc chiến.
Người ta thường nói lúc cãi nhau chẳng có lời hay ý đẹp.
Nói một hồi liền vượt quá giới hạn.
“Ai mà không biết ngươi là sao Thiên Sát cô tinh?”
“Khắc c.h.ế.t cả nhà!”
“Bây giờ nhà họ Vương chỉ còn tỷ tỷ và ngươi.”
“Chắc sớm muộn gì tỷ tỷ ngươi cũng bị ngươi hại c.h.ế.t thôi!”
Những lời ấy đã đ.â.m thẳng vào nỗi đau sâu nhất của Vương Ninh Nhi.
Nàng tức đến run người.
Lớn tiếng quát:
“Các ngươi thật quá đáng!”
Hai bên giằng co không ai nhường ai.
Đến cuối cùng.
Thê Hà Huyện chủ còn lấy thân phận ra ép người.
“Ta là Huyện chủ.”
“Theo quy củ, ngươi phải hành lễ với ta!”
“Vương Ninh Nhi!”
“Nếu ngươi không hành lễ, chính là bất kính với hoàng tộc!”
Tống Thanh Phương bị kẹp giữa hai bên.
Khuyên bên này một câu.
Lại chạy sang bên kia can ngăn.
Rối đến mức đầu óc quay cuồng.
Ngay cả Lâm Tiên Chi, người từ trước tới nay thân thiết với Vương Ninh Nhi nhất, cũng nhỏ giọng nói:
“Ninh Nhi…”
“Hay là…”
“Ngươi xin lỗi Huyện chủ một câu đi…”
Trong khoảnh khắc ấy.
Bốn bề đều là địch.
Không còn ai đứng về phía nàng.
Vương Ninh Nhi nhìn những người được gọi là “tỷ muội” trước mặt.
Khóe môi hiện lên một nụ cười châm biếm đến cực điểm.
Cuối cùng.
Nàng đứng thẳng lưng.
Hành một lễ khuỵu gối với Thê Hà Huyện chủ.
Sau đó không nói thêm lời nào.
Quay người bỏ đi.
Trong đại sảnh rộng lớn.
Im lặng đến đáng sợ.
Ngay cả tiếng nổ lách tách của ngọn nến cũng nghe rõ mồn một.
Vương Bình An hít sâu một hơi.
Rất lâu không nói gì.
Một lúc sau.
Nàng mới khàn giọng mở miệng.
“Không thể nào.”
“Muội muội ta sẽ không vì chút chuyện như vậy mà tìm đến cái c.h.ế.t…”
Thê Hà Huyện chủ cúi đầu.
“Hôm đó… thật sự chỉ xảy ra chuyện ấy thôi.”
“Sau khi nghe tin Ninh Nhi tự vẫn, chúng ta cũng tưởng nàng nhất thời nghĩ quẩn…”
Vu Triêu Anh cũng nắm c.h.ặ.t khăn tay.
Nhỏ giọng giải thích:
“Vương tỷ tỷ… thật sự không còn chuyện gì khác…”
Tống Thanh Phương và Lâm Tiên Chi đều im lặng.
Xem như ngầm thừa nhận.
Vương Bình An chậm rãi thở ra một hơi.
Ánh mắt lạnh như mặt hồ mùa đông quét qua mọi người.
“Vu tiên sinh.”
“Viên đại nhân.”
“Đó chính là kết quả mà các ngươi điều tra suốt một ngày sao?”
Viên Nam Sơn khẽ lắc đầu.
Còn ta thì từng chữ từng chữ nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đương nhiên không phải.”
“Chân tướng vẫn còn điều khuất tất khác.”
Ta không né tránh ánh mắt của Vương Bình An.
“Tướng quân bảo chúng ta điều tra.”
“Nhưng trong lòng ngài thực ra đã có suy đoán rồi, đúng không?”
Ban đầu.
Ta từng nghĩ.
Có lẽ Vương Nhị tiểu thư bị người ta sỉ nhục nên mới nghĩ quẩn tự vẫn.
Nhưng càng tiến gần chân tướng.
Ta càng cảm thấy lạnh sống lưng.
Ta cung kính chắp tay.
“Vương tướng quân.”
“Ngài chỉ cho chúng ta một ngày phá án.”
“Mà đầu mối lại vô cùng ít ỏi.”
“Cho nên tại hạ chỉ có thể mạnh dạn giả thiết, cẩn thận kiểm chứng.”
“Thật ra mọi người có mặt ở đây đều hiểu.”
“Vương Nhị tiểu thư không thể vì vài câu cãi vã giữa tỷ muội mà treo cổ tự vẫn.”
“Những lời che giấu trước đó…”
“Chẳng qua chỉ vì chột dạ mà thôi.”
Ta nghiêm giọng.
“Có cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng.”
“Cũng có cái c.h.ế.t nặng tựa Thái Sơn.”
“Nhà họ Vương đời đời trung liệt.”
“Không ai hiểu giá trị và ý nghĩa của sinh mạng hơn Vương Nhị tiểu thư.”
“Nàng nhất định đã bị người ta ép đến đường cùng.”
“Bị dồn tới mức không còn đường lui, không còn nơi để đi.”
“Cho nên mới chọn cách quyết liệt như vậy để tố cáo!”
Toàn thân Vương Bình An chấn động.
Hai mắt đỏ bừng.
“Rốt cuộc ngươi muốn nói điều gì?!”
Ta nhìn thẳng vào nàng.
Từng chữ rõ ràng:
“Vương Nhị tiểu thư có một người tình bí mật.”
“Không thể nào!”
Vương Bình An gần như lập tức phủ nhận.
Ta bình thản nói:
“Tại hạ từng xem bát tự của nàng.”
“Năm ngoái hồng loan tinh đã động.”
“Nhưng lại gặp xung hóa kỵ.”
“Nhất định sẽ bị người đó làm tổn thương.”
Vương Bình An nhắm mắt lại.
Nghiến c.h.ặ.t răng.
“Nếu thật sự có người như vậy.”
“Ta không thể nào không biết.”
Viên Nam Sơn lên tiếng:
“Tướng quân minh giám.”
“Người ở biên quan quanh năm.”
“Vương Nhị tiểu thư lại sống tại kinh thành.”
“Người không thể biết hết mọi chuyện trong cuộc sống của nàng ấy.”
Ta tiếp lời:
“Đúng vậy.”
“Người này phải đáp ứng hai điều kiện.”
“Thứ nhất, có thể tránh được tai mắt của nha hoàn thân cận để lén lút qua lại với Vương Nhị tiểu thư.”
“Thứ hai, thân phận của người đó vô cùng đặc biệt.”
“Đặc biệt tới mức Vương Nhị tiểu thư không dám nói với Tướng quân.”
Sắc mặt Vương Bình An trắng bệch.
Trong mắt tràn đầy kinh hãi và không thể tin nổi.
“Ý ngươi là…”
Ta khẽ gật đầu.
“Thật ra…”
“Trong lòng Tướng quân đã đoán ra rồi.”
Ta chậm rãi chuyển ánh mắt sang Tống Thanh Phương.
“Thật ra lúc đầu ta cũng không có manh mối gì.”
“Mãi đến khi nghĩ thông những lời Tống tiểu thư từng nói, ta mới xâu chuỗi được toàn bộ đầu mối.”
Lời này vừa dứt.
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Tống Thanh Phương.
Đồng t.ử của nàng đột nhiên co rút.
Nàng căng thẳng nói:
“Ta… chuyện đó liên quan gì tới ta?”
Ta lạnh giọng:
“Ba vị tiểu thư còn lại nhìn Vương tướng quân thì hoặc là khinh thường, hoặc là sợ hãi.”
“Chỉ có Tống tiểu thư là hoài niệm.”
Nàng đang hoài niệm Vương Bình An của năm xưa.
Vị đích trưởng nữ phủ Hộ Quốc công chưa khoác lên mình chiến giáp.
Người từng giống như một vị tỷ tỷ dịu dàng chăm sóc nàng.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Tống Thanh Phương hít sâu một hơi.
“Nhà họ Tống và nhà họ Vương là thế giao.”
“Thuở nhỏ thường xuyên qua lại.”
“Có tình cảm thân thiết cũng là chuyện bình thường.”