Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 165





Thật ra Niệm Thanh vì để có thể với tới đỉnh đầu hắn, đã đứng rất gần Tô Khanh Dung, gần đến mức cô bé chỉ cần tiến thêm một chút nữa là có thể ôm lấy cổ hắn.

Khoảng cách gần như vậy, mà cô bé lại muốn chủ động ôm một cái, càng giống như một hành động mang ý nghĩa tượng trưng. Cứ như thể biết Tô Khanh Dung "ngại ngùng", cô bé đã chủ động đi 99 bước, chủ động đến gần hắn đến mức hắn chỉ cần đưa tay ra là có thể ôm được cô bé, mang theo một ý nghĩa làm hòa và bỏ qua chuyện cũ.

Chỉ cần hắn đưa tay ra, họ sẽ thật sự là bạn bè, Niệm Thanh sẽ thân cận với hắn như cách cô bé thân cận với Tề Yếm Thù và Tạ Quân Từ.

Hơi thở của Tô Khanh Dung trở nên nặng nề, tay hắn không kiểm soát được mà từ từ nâng lên. Ống tay áo theo cổ tay tuột xuống, bàn tay đầy sẹo của Tô Khanh Dung dần dần đến gần sau lưng cô bé.

Ngay trong khoảnh khắc này, trước mắt hắn bỗng lóe lên hình ảnh quá khứ.

Hắn nhìn thấy đóa cúc dại bị kẹp giữa khe chén năm đó, nhanh chóng bị nhuốm đỏ và khô héo trong tay hắn, cuối cùng mục rữa thành tro bụi.

Tâm trí Tô Khanh Dung run lên, hắn bỗng nhiên đứng dậy, lùi lại mấy bước.

Hắn thở hổn hển, vẻ mặt từ hoảng loạn dần dần trở nên lạnh băng.

Đối mặt với cô bé đang có chút không biết làm sao, nắm chặt vạt áo mình, Tô Khanh Dung quay đi.

Giọng hắn lạnh lùng nói: “Đi thôi, nên rời khỏi đây rồi.”

Quãng đường tiếp theo, bầu không khí giữa một lớn một nhỏ hai người rất căng thẳng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô bé còn nhỏ, lặng lẽ liếc nhìn Tô Khanh Dung vài lần, nhưng thấy Tô Khanh Dung vẫn luôn có sắc mặt lạnh lùng xa cách, như thể đã biến thành một người khác, cô bé liền cũng không nói gì, một mình nhoài người bên mạn thuyền lá nhìn xuống dưới.

Đột nhiên, thuyền lá đang lướt đi giữa không trung dừng lại.

Niệm Thanh quay đầu nhìn về phía người thanh niên, chỉ thấy Tô Khanh Dung đang nhíu mày.

“Có người đã trở lại.” Hắn nói.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Kết giới xuất nhập của Thương Lang Tông d.a.o động, xé ra một khe hở hẹp dài, một bóng người từ trong khe hở hiện ra.

Người đến đầu đội ngân quan, khoác áo choàng đen. Thân hình hắn cao thẳng như một lưỡi đao, vẻ mặt âm u, lạnh lùng, xung quanh phảng phất một luồng hàn khí nhàn nhạt, không giận mà uy, khiến người khác cảm thấy áp lực.

Mỗi đệ tử đi xa trở về đều phải đến đỉnh núi chính bái kiến Tề Yếm Thù, cho dù hai thầy trò chẳng nói được mấy câu, nhưng đó cũng được xem như một truyền thống.

Tạ Quân Từ và Tần Tẫn đều là những người hễ ra khỏi cửa là đi biệt nửa năm đến một năm. Lần này Tần Tẫn lại ở bên ngoài đến hơn tám tháng, bây giờ mới trở về.

Hắn đi về hướng đỉnh núi chính, đến được nửa đường, Tần Tẫn nghiêng mặt, đôi mắt sắc như chim ưng nhìn về phía một ngọn núi cao bên cạnh.

Hắn vươn tay, một luồng sức mạnh đầy uy áp không chút nể nang mà phóng về phía đó, tựa như sóng lớn vỗ vào đá, rừng cây dưới chân vì thế mà chấn động.

Năng lực của Tần Tẫn đủ để san bằng một ngọn núi, chẳng qua toàn bộ Thương Lang Tông đều thuộc về Tề Yếm Thù, chỉ có ngọn núi cá nhân của họ mới thuộc về chính mình.

Tề Yếm Thù thích yên tĩnh, tính tình lại không tốt, vì vậy các đệ tử ở những khu vực công cộng như thế này đều sẽ không gây ra động tĩnh quá lớn. Uy áp của Tần Tẫn càng giống như một lời cảnh cáo.