Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 166





Rừng cây theo luồng uy áp mà lá bay cuồn cuộn. Ở sườn núi cao, một chiếc thuyền lá hiện ra, để lộ gương mặt tuấn mỹ tinh xảo của Tô Khanh Dung.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

“Sư huynh, đã lâu không gặp.” Tô Khanh Dung miệng mỉm cười, trông có vẻ cung kính và ôn nhu chào hỏi.

Tần Tẫn đời nào tin vào cái tà của hắn.

Hắn nhìn quét Tô Khanh Dung từ trên xuống dưới một lượt, thờ ơ nói: “Chút uy áp này mà ngươi cũng không đỡ nổi, xem ra tu vi đã kém xa trước kia.”

Tu vi của Tô Khanh Dung là thấp nhất trong ba người đệ tử. Trăm năm Nguyên Anh, tuy đặt ở bên ngoài là kỳ tài hiếm có, nhưng ở Thương Lang Tông thì lại có vẻ không đủ nhìn.

Tần Tẫn liếc mắt một cái đã nhìn ra Tô Khanh Dung chẳng qua chỉ đang cố giữ thể diện, thật ra linh khí đang hỗn loạn, nếu không phải hắn ở đây, chỉ e Tô Khanh Dung đã phải hộc máu.

Tuy gần một năm không gặp hắn vẫn cảm thấy thật kỳ quái, sao Tô Khanh Dung lại trở nên yếu ớt như vậy, nhưng cũng không có ý định mở miệng hỏi. Cũng giống như hắn cảm nhận được phía sau Tô Khanh Dung còn có một nhịp tim yếu ớt, hắn cũng hoàn toàn không để tâm.

Khóe miệng Tô Khanh Dung vẫn treo nụ cười ôn nhu, hắn nói: “Tần sư huynh thì vẫn như xưa, một thân huyết khí, giống như dã thú trong rừng, không câu nệ tiểu tiết.”

Tần Tẫn là hậu duệ mang huyết thống hỗn hợp của Long tộc. Dòng m.á.u lai tạp ở các giới đều không được chấp nhận, huống chi là hậu duệ của dòng m.á.u lai tạp. Tần Tẫn cực kỳ chán ghét huyết thống của mình, Tô Khanh Dung nói như vậy, chính là đang chọc vào chỗ đau của hắn, mắng hắn không phải người mà là súc sinh.

Tần Tẫn ngước đôi mắt âm hiểm lên, hắn cười lạnh nói: “Tu vi không tiến bộ được bao nhiêu, mà cái miệng của ngươi lại vẫn lanh lợi như vậy. Sao năm đó ở trong lao ngục người ta không cắt luôn lưỡi của ngươi đi, đỡ phải thả ra ngoài cắn người.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Khanh Dung thong thả nói: “Vậy thì vẫn không bằng sư huynh được. Tô mỗ rất thích đầu lưỡi của mình, không biết sư huynh có phải quá hâm mộ Tô mỗ hay không, mà chính mình cũng muốn có cơ hội đi trích m.á.u một phen, tẩy đi mùi tanh trên người, để được làm người lại từ đầu chăng.”

Hai người không có lấy một câu hàn huyên, vừa gặp mặt đã đ.â.m vào chỗ đau nhất của nhau.

Tu vi của Tô Khanh Dung thấp nhất, nhưng về mặt đấu võ mồm, Tạ Quân Từ và Tần Tẫn chưa bao giờ thắng được hắn.

Tần Tẫn tức quá hóa cười, hắn lạnh lùng nói: “Tốt, tốt lắm. Đợi gặp sư tôn xong, ngươi cứ chờ đấy cho bản tọa, bản tọa nhất định sẽ lột da của ngươi.”

Hắn đang chuẩn bị rời đi, lại thấy vạt áo của Tô Khanh Dung khẽ động, ngay sau đó một cô bé nắm lấy vạt áo Tô Khanh Dung, ló đầu ra từ phía sau hắn, tò mò nhìn hắn, b.í.m tóc trên đầu lắc qua lắc lại.

Hóa ra hơi thở yếu ớt mà hắn cảm nhận được ban nãy, không phải là linh thú hay thứ gì tương tự, mà là một cô bé?

Vậy nên vừa rồi Tô Khanh Dung không đỡ được uy áp của hắn, cũng là vì bảo vệ cô bé này?

Tần Tẫn liếc nhìn Tô Khanh Dung một cái, nói một cách kỳ quái: “Ngươi nuôi sủng vật à? Hay là dược liệu để hạ dược?”

Tô Khanh Dung vừa rồi còn điềm tĩnh, bỗng nghẹn lời.

Tô thị nhất tộc trời sinh am hiểu dược lý, Tô Khanh Dung cũng vậy. Hắn thường xuyên tìm tòi các loại khả năng, dùng đủ thứ kỳ lạ để hạ dược luyện đan, các loại linh thú yêu thú cũng đã dùng qua rất nhiều.