Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Đam Mỹ, Ta Lỡ Động Lòng Với Nam Chính Rồi

Chương 5



13

"Bạch cô nương?"

"Hả?" Ta đang c.ắ.n đũa thì sực tỉnh.

"Là đồ ăn không hợp khẩu vị sao?" Minh Sanh ngồi ngay ngắn bên cạnh, ôn hòa hỏi.

"Không có, chỉ là ta đang bực mình, sư huynh bỏ mặc ta đi mất rồi." Ta ảo não cúi đầu, dùng đũa chọc chọc bát cơm. "Xin lỗi nhé Minh công t.ử, cơm canh huynh chuẩn bị rất ngon, ta nuốt không trôi đều là lỗi của sư huynh hết!"

Đôi mắt Minh Sanh hơi cong lại, khẽ cười: "Cô nương thật là thẳng thắn."

"Họ sắp về chưa?"

Minh Sanh giống sư phụ, lại còn đặc biệt dịu dàng, bất giác ta đã coi hắn như người thân thiết giống như sư phụ vậy.

"Chi Hương Các cách Minh phủ không xa, tính thời gian thì chắc sắp về rồi."

Đi mua phấn son thôi mà cũng phải đi theo làm hộ hoa sứ giả, sư huynh đúng là cái đuôi lớn mà! Ta coi mấy miếng điểm tâm trong đĩa là sư huynh, ra sức chọc mạnh thêm mấy cái.

"Bạch cô nương dường như rất ỷ lại vào Sở công t.ử." Minh Sanh hâm nóng một chén trà, mỉm cười đưa cho ta.

"Vâng, ta và sư huynh cùng nhau lớn lên từ nhỏ, huynh ấy lúc thì giống cha, lúc lại giống anh trai, nhưng phần lớn thời gian là một tên tiểu đệ đáng ghét! Rất thích bắt nạt con gái, là kiểu người không thích hợp nhất để lấy làm phu quân."

Ta nhìn Minh Sanh với gương mặt chân thành, ý tứ ám chỉ cực kỳ rõ ràng: Sư huynh không phải lương phối đâu, về nhà huynh nhớ khuyên nhủ lệnh muội cho kỹ, đừng có trao lầm chân tình nha.

"Ồ? Ta cứ ngỡ cô nương và Sở công t.ử là một đôi."

"Hở, sao lại có sự hiểu lầm đó chứ? Ta biết sư huynh đặc biệt, đặc biệt thích ta, nhưng mà, đừng yêu ta, không có kết quả đâu, trừ khi đẹp hơn ta."

Ta đấu khẩu một hồi, trong lòng thấy thoải mái hơn hẳn.

Minh Sanh cười như không cười: "Nếu muốn tìm lang quân đẹp hơn cô nương, ở thành Cô Tô này, ta quả thực chưa thấy được mấy người."

Đừng khen! Khen là ta phổng mũi đấy!

Ta cười hì hì gãi đầu, lễ thượng vãng lai đáp lễ: "Minh công t.ử cũng siêu cấp đẹp trai nha, là vị lang quân xinh đẹp nhất ta từng thấy ở thành Cô Tô này đấy."

"Xinh đẹp dùng để hình dung lang quân sao?"

"Vậy thì... soái khí?"

...

Ngoài cửa xuất hiện một thiếu niên buộc tóc đuôi ngựa cao, hắn tựa vào cửa, cúi đầu khiến người ta không nhìn rõ thần sắc.

Ánh trăng rọi xuống, bóng dáng thiếu niên tắm mình trong ánh sáng, lạnh lẽo cô tịch. Sau đó, giữa tiếng cười nói vui vẻ của những người trong phòng, hắn quay lưng rời đi.

14

"Huynh từng đính hôn?" Ta có chút chấn động.

"Nếu không phải vì chuyện thoái hôn, có lẽ tổ mẫu vẫn chưa nhớ đến miếng ngọc bài kia." Minh Sanh bình thản nói, cảm xúc rất nhạt.

"Nói vậy là bên nhà gái thấy Minh gia gặp chuyện nên mới thoái hôn sao?" Ta nhìn hắn với ánh mắt đầy đồng cảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ừm, quả thực có chút ảnh hưởng, nhưng cũng không phải tất cả. Trong đó còn liên quan đến việc ta không muốn bước vào hoạn lộ. Nàng ấy vốn dĩ còn chút do dự, nhưng sau khi Minh gia xảy ra chuyện thì liền quyết tâm hủy bỏ hôn ước."

"Chuyện này..."

"Không sao, hôn nhân giữa các đại gia tộc vốn dĩ luôn gắn liền với lợi ích. Huống hồ các gia đình quyền quý vốn kiêng kị nhất là chuyện quỷ thần."

Haiz, quả nhiên đây chính là quy tắc của giới quý tộc mà.

"Không sao đâu." Ta mỉm cười với hắn, dùng những lời lẽ không mấy cao minh của mình để an ủi: "Minh công t.ử nhất định sẽ gặp được một người không vì lợi ích, chỉ cầu được bầu bạn bên nhau. Vả lại, không muốn làm quan cũng chẳng phải chuyện xấu, mỗi người một chí hướng, ta ủng hộ huynh."

Minh Sanh sững người trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ tự nhiên: "Vậy đa tạ cô nương."

Hắn cười lên như gió mát trăng thanh, vô cùng nhã nhặn, người như thế này chắc hẳn làm gì cũng sẽ tốt thôi.

Ta chào tạm biệt hắn, chuẩn bị về chỗ ở tìm sư huynh.

Nguyệt Hiên không có lấy một ánh lửa, tối đen như mực.

Đã quá giờ này rồi, sao sư huynh vẫn chưa về nhỉ?

“Sư huynh? Sư huynh?” Ta gõ cửa phòng huynh ấy, quả nhiên không có tiếng trả lời.

Không có ai, mình lẻn vào để chút đồ ăn chắc cũng không sao đâu nhỉ?

Ta rón rén đẩy cửa bước vào, miệng lầm bầm mắng nhỏ: “Sư huynh đúng là đồ đại l.i.ế.m cẩu. Đã mấy giờ rồi mà còn chưa chịu…”

Lời nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Trên giường có một khối nhỏ nhô lên, ánh trăng xuyên qua cửa sổ rọi xuống bàn đạp cạnh giường, nơi đó đặt một đôi giày ngay ngắn.

Xong đời rồi! Sư huynh có ở trong phòng!

Ta vội vàng xin lỗi: “Muội... muội vừa nãy là đang diễn tấu hài thôi! Tiểu Bạch t.ử xin tự vả miệng tạ tội!”

Ta giả vờ đưa tay lên mặt, chờ đợi những lời độc địa của sư huynh như mọi khi. Nhưng đợi nửa ngày, người trên giường vẫn không có phản ứng gì.

Ta khẽ khàng tiến lại gần giường, thấy sư huynh tóc xõa tung, nhắm mắt ngủ say. Dáng vẻ lúc này của huynh ấy khác hẳn với vẻ buộc tóc đuôi ngựa thường ngày. Bớt đi vài phần khí thế thiếu niên, lại thêm vài phần thanh khiết ôn nhu, trông thật sự có chút tiên tư thoát tục, độc nhất vô nhị.

Tim ta lại bắt đầu đập loạn nhịp, dù rằng... nhưng mà, sư huynh thật sự rất đẹp trai nha!

Ta ngồi xổm bên giường, một tay nghịch nghịch lọn tóc của huynh ấy.

Tóc gì mà mượt thế không biết, lại còn thoang thoảng hương gỗ tùng, người này rốt cuộc bảo dưỡng kiểu gì vậy?

Ta leo tót lên giường sư huynh, ngồi ở phía trong, bắt đầu tết cho huynh ấy hai b.í.m tóc đuôi sam to đùng.

Ta chống nạnh ngắm nhìn kiệt tác của mình, cảm thấy chưa đủ hoàn hảo, lại đưa tay kéo hai b.í.m tóc ra trước n.g.ự.c huynh ấy.

“Hoa cô nương nhà ai đây, theo đại vương ta về làm áp trại phu nhân nào.”

Ta túm lấy b.í.m tóc nhỏ của huynh ấy, ra bộ dạng thảo khấu đầy khí thế.

“Không đúng, không đúng! Làm lại nào. Nữ nhân, ta khuyên ngươi hãy lập tức yêu ta đi.”

“A, sến sẩm quá.”

...