Vừa đến trấn, Cố Tâm Nguyệt chỉ nghĩ đến việc hôm nay phải nhân cơ hội lấy thêm gia vị từ không gian ra, bèn đề nghị với Cố Tam Thanh: "Tam ca, hôm nay trời đã muộn rồi, hay là chúng ta chia nhau ra hành động, ca đến tửu lâu và chợ hỏi xem có ai thu mua hai thứ này không, muội đi phố mua ít đồ ăn tối, tiện thể xem trên phố có ai bán những thứ này không?”
Cố Tam Thanh do dự: "Muội biết đường không?"
"Đương nhiên rồi, lần trước muội và mẫu thân đã đi dạo một vòng rồi, hơn nữa muội nghĩ mình không ngốc, không tìm được người thì có thể hỏi người khác mà, lát nữa chúng ta chờ nhau ở xe trâu của Tống thúc là được."
"Được, muội đừng chạy lung tung, mua xong đồ thì đến xe trâu chờ ta trước. '
m"y "
Hai người quay người rời đi.
Cố Tâm Nguyệt trực tiếp đến tiệm thịt lần trước, lần này nàng định mua thêm vài cân mỡ lợn để rán dầu, dù sao dầu ăn trong nhà vẫn chưa thể công khai.
Người nhà dường như thích ăn mỡ lợn hơn, Cố Tâm Nguyệt định mua ít thịt ba chỉ về làm thịt kho tàu.
Nhưng nghĩ đến việc tối muộn ăn nhiều đồ dầu mỡ như vậy, nàng lại thấy sườn non tươi ngon mà giá lại rẻ hơn gân một nửa, nghĩ đi nghĩ lại, nàng quyết định mua ba cân sườn non, mặc dù trên đó không có nhiều thịt nhưng nàng chọn toàn là sườn non hảo hạng.
Về nhà nấu chung với hạt dễ thành một nồi sườn non hầm hạt dẻ, đông người cũng đủ ăn.
Mua xong thịt, Cố Tâm Nguyệt lại tìm một hiệu thuốc trên phố, bước vào.
Buổi chiều hiệu thuốc đã qua giờ cao điểm, lúc này bên trong không có mấy người, ông chủ tiệm đang ngồi trước cửa tính toán bằng bàn tính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy có người vào, ông chủ tiệm và hài tử bán thuốc đều đứng dậy, thấy người đến tuy ăn mặc giản dị nhưng dung mạo rất xuất chúng, đặc biệt là khí chất thanh nhã toát ra từ người nàng khiến người ta không khỏi coi trọng: "Vị phu nhân này, có phải muốn mua: thuốc không?”
Cố Tâm Nguyệt thấy thái độ của hai người đều khá nhiệt tình, không khỏi thả lỏng đôi chút.
Dù sao đây cũng là lần đầu nàng đến nơi như thế này để mua thuốc, cũng không biết có thứ mình cần không nên nàng thử dò hỏi: "Ông chủ, trong tiệm có quả la hán không?”
Đồng tử bán thuốc phụ trách lấy thuốc nghe vậy, như thể không phản ứng kịp: "Quả gì cơ?"
Cố Tâm Nguyệt bình tĩnh đáp: "Quả là hán, dùng để chữa ho và long đờm.”"
"Chưa từng nghe nói tới quả la hán là gì, chẳng lẽ phu nhân đến đây để trêu đùa à?" Hài tử bán thuốc vốn tưởng Cố Tâm Nguyệt đến mua thuốc, nhưng giờ xem ra lại giống như đến gây rối.
Ông chủ tiệm bên cạnh nhíu mày, ngẩng đầu hỏi: "Phu nhân nói quả la hán có phải là loại quả tròn màu nâu không?”
Cố Tâm Nguyệt nghe vậy liền biết có hy vọng, vội vàng đáp: "Đúng vậy."
Chủ tiệm lắc đầu: "Không biết phu nhân nghe nói về quả la hán từ đâu, tìm đến đây để làm gì? Đó là loại quả tiến cống từ phương Nam, ngay cả các hiệu thuốc ở kinh thành cũng không chắc tìm được, huống chỉ là hiệu thuốc nhỏ bé này của ta."
Cố Tâm Nguyệt hơi sững sờ.
Nhưng may là nàng đã chuẩn bị tâm lý từ trước nên không vội vàng giải thích: "Tướng công nhà ta bị cảm lạnh, dạo này ho rất dữ, nghe nói quả la hán có thể chữa ho và long đờm nhưng cũng không sao, không biết ở đây có bán bối mẫu không?”
"Bối mẫu thì có nhưng rất đất, không biết phu nhân muốn mua bao nhiêu?" Chủ tiệm thấy Cố Tâm Nguyệt vừa nhắc đến quả la hán, vừa nhắc đến bối mẫu, không khỏi nhìn nàng với ánh mắt khác.