Bố Mẹ Bán Tôi Vì Tham Tiền Sính Lễ

Chương 11



Tôi ngồi xổm cạnh giàn ớt, tay còn dính đầy bùn đất.

 

“Bao nhiêu điểm ạ?”

 

“Tổng điểm 682, điểm tuyệt đối là 700.”

 

“Toán và Vật lý của em đều đạt điểm tối đa, Ngữ văn 138 điểm.”

 

Tôi im lặng.

 

“Vọng Vọng, em có nghe cô nói không?”

 

“Thủ khoa toàn huyện!”

 

“Điểm này nếu xếp trên thành phố cũng lọt vào top hai mươi!”

 

“Trường Trung học số Một thành phố đã gửi thư xác nhận trúng tuyển cho em rồi!”

 

“Vâng, em nghe rồi ạ.”

 

“Cái con bé này.”

 

“Thủ khoa toàn huyện mà em chỉ ‘vâng’ một tiếng thôi à?”

 

“Cô Triệu, em cảm ơn cô.”

 

“Cảm ơn gì chứ, là do em tự cố gắng mà.”

 

Cúp điện thoại, tôi tiếp tục hái ớt.

 

Hái đầy một giỏ, tôi rửa sạch tay, thay quần áo rồi đạp xe lên trường.

 

Bảng đỏ thành tích đã được dán trước cổng trường.

 

Dòng đầu tiên viết rõ ràng.

 

“Lớp 9/3 Trần Vọng – Tổng điểm 682 – Hạng nhất toàn huyện.”

 

Trước cổng trường tụ tập rất đông người.

 

Có học sinh, có phụ huynh, có cả giáo viên.

 

“Là con bé đó hả?”

 

“Cái đứa hay đạp xe đạp ấy à?”

 

“Đúng rồi, ở dưới quê, ngày nào cũng đạp xe hơn bốn mươi phút đi học.”

 

“Bố mẹ con bé đâu?”

 

“Có đến không?”

 

Không ai trả lời câu hỏi ấy.

 

Bởi vì tất cả mọi người đều đã biết đáp án.

 

Tôi dắt xe vào cổng, đi thẳng đến tìm thầy chủ nhiệm lấy bảng điểm và giấy tờ nhập học.

 

Trước cửa văn phòng thầy chủ nhiệm có một đám người đang đứng.

 

Vài người còn mang theo máy quay, nhìn giống phóng viên.

 

“Em là Trần Vọng phải không?”

 

Một phóng viên chen tới.

 

“Chúng tôi là người của đài truyền hình huyện, muốn phỏng vấn em một chút.”

 

“Phỏng vấn gì ạ?”

 

“Phương pháp học tập, hoàn cảnh gia đình em và dự định tương lai.”

 

“Em không nhận phỏng vấn đâu ạ.”

 

Phóng viên sững người.

 

“Tại sao?”

 

“Không có gì để nói cả.”

 

Thầy chủ nhiệm từ văn phòng bước ra, kéo tôi vào trong.

 

“Vọng Vọng, đây là chuyện tốt mà.”

 

“Em cứ nói vài câu cũng được.”

 

“Thưa thầy, em không muốn để bố mẹ em nhìn thấy.”

 

Thầy chủ nhiệm lập tức im lặng.

 

Thầy hiểu ý tôi.

 

Một khi lên tivi, bố mẹ tôi sẽ biết tôi đỗ thủ khoa toàn huyện.

 

Bọn họ sẽ tìm đến tôi.

 

Không phải vì vui mừng.

 

Mà là để vòi tiền.

 

“Vậy thầy giúp em chặn họ lại.”

 

“Em cảm ơn thầy.”

 

Nhưng có những chuyện muốn chặn cũng không chặn nổi.

 

Hai ngày sau, mẹ tôi xuất hiện trước cổng trường.

 

“Vọng Vọng!”

 

Bà ta cười rạng rỡ hơn bất kỳ lúc nào tôi từng thấy.

 

“Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”

 

“Mày đỗ thủ khoa toàn huyện, chú ba mày nhắn trong nhóm gia đình.”

 

“Bố mày mừng lắm!”

 

Mừng ư?

 

Tôi nhìn khuôn mặt tươi cười của bà ta, bỗng nhớ lại mùa đông năm đó bà ta từng nói.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Con gái học nhiều thì làm gì?”

 

“Cuối cùng chẳng phải cũng đi lấy chồng sao?”

 

“Mẹ tìm con có việc gì?”

 

“Sao mày nói thế?”

 

“Mày thi đỗ tốt như vậy, mẹ đến thăm mày cũng không được à?”

 

Bà ta túm tay tôi, kéo tôi ra ngoài cổng trường.

 

Miệng bà ta vẫn nói liến thoắng không ngừng.

 

“Bố mày bảo rồi, mày có tiền đồ như vậy, chuyện lấy chồng tạm thời không nhắc nữa.”

 

“Em trai mày năm nay lên lớp bảy, thành tích có vẻ hơi kém.”

 

“Khi nào rảnh, mày kèm thêm cho nó.”

 

“Nó ở trên huyện, con ở dưới quê.”

 

“Con kèm kiểu gì?”

 

“Chẳng phải mày sắp lên Trường số Một thành phố học sao?”

 

“Để em mày chuyển luôn lên thành phố học cùng mày.”

 

“Chị em có nhau cũng đỡ buồn.”

 

Tôi khựng lại.

 

“Điểm của em trai có đủ đỗ Trường số Một thành phố không?”

 

“Thì chẳng phải có mày ở đó à?”

 

“Mày nói với nhà trường một tiếng, xin cho em mày một suất.”

 

“Trường số Một là trường cấp ba tốt nhất thành phố.”

 

“Bản thân con cũng phải nhờ thành tích thi học sinh giỏi mới vào được.”

 

“Điểm của em trai không đủ, con có nói cũng chẳng ai nghe.”

 

“Thế thì mày nhờ cái người bên Quỹ gì đó giúp một tay đi!”

 

Giọng bà ta rất lớn.

 

Phụ huynh và học sinh ngoài cổng đều ngoái lại nhìn.

 

“Mẹ, Quỹ dùng để hỗ trợ học sinh nghèo, không phải để lo lót cửa sau.”

 

“Tao nói này, Trần Vọng.”

 

“Mày đủ lông đủ cánh rồi phải không?”

 

“Cả nhà nuôi mày ăn nuôi mày uống bao nhiêu năm, giờ thi được điểm cao một chút là bắt đầu lên mặt với người nhà à?”

 

“Nuôi con?”

 

Hai chữ ấy bật ra khỏi miệng tôi.

 

Tất cả học sinh và phụ huynh đi ngang qua đều dừng bước.

 

“Mẹ, từ năm con mười một tuổi, mẹ đã cho con được bao nhiêu tiền?”

 

“Năm mươi ba tệ.”

 

“Ba năm nay, từng miếng cơm con ăn, từng cái áo con mặc, từng cây b.út con dùng, có thứ nào là tiền mẹ bỏ ra không?”

 

“Bây giờ mẹ lại nói với con từ ‘nuôi’ ư?”

 

Nụ cười trên mặt mẹ tôi dần biến mất.

 

Xung quanh im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió.

 

Có phụ huynh thì thầm.

 

“Đây chẳng phải là đứa trẻ thủ khoa toàn huyện sao?”

 

“Đúng rồi, chính là con bé đó.”

 

“Mẹ nó đến đấy à?”

 

“Nhìn cũng không giống đến chúc mừng nhỉ.”

 

Mẹ tôi nghe thấy tiếng xì xào, sắc mặt lập tức khó coi.

 

“Trần Vọng, về nhà nói chuyện với tao.”

 

“Đừng đứng đây làm trò cười cho thiên hạ.”

 

“Ai đang làm trò cười?”

 

Tôi nhìn thẳng vào bà ta.

 

“Là con đứng đây làm trò cười, hay là mẹ chạy đến tận trường để xin tiền mới là trò cười?”

 

Bà ta nghẹn họng.

 

Môi mấp máy mấy lần, nhưng không nói ra được nửa chữ.

 

Cuối cùng, bà ta quay người bước nhanh đi.

 

Đến chỗ rẽ, bà ta ngoái lại nhìn tôi một cái.

 

Ánh mắt ấy hệt như ánh mắt của bố tôi ngoài cổng trường khi trước.

 

Không phải tội lỗi.

 

Mà là uất hận.

 

Tôi đứng yên tại chỗ, đợi bóng bà ta khuất hẳn.

 

Sau đó, tôi quay người đi về lớp.

 

Cuối tháng Bảy, tôi bước qua cánh cổng Trường Trung học số Một thành phố.

 

Khu giảng đường có năm tầng, rộng hơn cả khuôn viên Trường Thực Nghiệm huyện gộp lại.