Ký túc xá là phòng bốn người, mỗi người đều có một bàn học và một tủ quần áo riêng.
Ba người bạn cùng phòng của tôi, một người tên Hà Mộng Kỳ, nhà mở xưởng, nói chuyện rất hào sảng.
Một người tên Lâm Tiểu Lộc, đeo kính cận, ít nói, vừa đến đã bày ra một dãy từ điển và sách tham khảo.
Người còn lại là Tống Tư Nhã, cách ăn mặc chỉn chu và tinh tế nhất trong ba người.
“Cậu tên gì?”
Hà Mộng Kỳ thò đầu từ giường tầng trên xuống hỏi.
“Trần Vọng.”
“Tới từ đâu thế?”
“Từ dưới huyện lên.”
“Cậu chính là người trúng tuyển nhờ giải học sinh giỏi đó à?”
“Không hẳn là tuyển thẳng.”
“Tớ vẫn thi bình thường, chỉ là giải học sinh giỏi được cộng điểm.”
“Chậc, vậy cũng siêu rồi.”
“Nghe nói cậu là thủ khoa kỳ thi chuyển cấp của huyện à?”
“Ừ.”
Tống Tư Nhã đang dọn bàn trang điểm.
Cô ta không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên ném ra một câu.
“Đứng nhất dưới huyện, lên thành phố chưa chắc đã xếp hạng được đâu.”
“Hồi cấp hai, top mười toàn khối của tớ có tận bảy người đỗ vào đây.”
“Vậy tớ sẽ cố gắng xếp hạng thử xem.”
Lâm Tiểu Lộc đẩy gọng kính, không tham gia câu chuyện.
Cô ấy cúi đầu, tiếp tục đọc sách.
Chương trình lớp mười khó hơn cấp hai không chỉ một bậc.
Nhưng tôi đã chuẩn bị từ trước.
Trước khi đi, chị Phương để lại cho tôi toàn bộ sách giáo khoa và vở ghi chép suốt ba năm cấp ba của chị.
Trong kỳ nghỉ hè, tôi đã tự học trước toàn bộ môn Toán và Vật lý của học kỳ một lớp mười.
Bài kiểm tra tháng đầu tiên diễn ra rất nhanh.
Ngày có kết quả, bảng xếp hạng toàn khối được dán trước cửa phòng Giáo vụ.
Tôi chen vào đám đông, dò tên mình từ dưới lên trên.
Không thấy.
Tôi dò tiếp lên nữa, vẫn không thấy.
Dò mãi lên gần đầu bảng.
Hạng ba toàn khối.
Hà Mộng Kỳ vỗ mạnh vai tôi từ phía sau.
“Cậu hạng ba á?”
“Cậu mới tới được một tháng mà đã vọt lên hạng ba toàn khối rồi á?”
Mấy học sinh lạ mặt xung quanh quay sang nhìn tôi.
“Là cậu ấy à?”
“Đứa từ dưới huyện thi lên ấy hả?”
“Toàn khối chỉ có hai suất miễn học phí toàn phần thôi.”
“Cậu ấy là một trong hai người đó đấy.”
Tống Tư Nhã đứng ngoài rìa đám đông.
Cô ta liếc nhìn bảng xếp hạng, bĩu môi một cái, rồi không nói gì.
Cô ta xếp hạng bốn mươi bảy.
Về ký túc xá, Hà Mộng Kỳ bám riết lấy tôi hỏi tới hỏi lui.
“Rốt cuộc cậu học kiểu gì vậy?”
“Tớ có thấy cậu ghi chép nhiều trên lớp đâu.”
“Không lẽ cậu có trí nhớ siêu phàm, nhìn một lần là không quên?”
“Làm gì có trí nhớ siêu phàm.”
“Chỉ là tớ học trước thôi.”
“Học trước mà học được tới hạng ba toàn khối á?”
“Cậu phải truyền bí kíp ôn bài cho tớ đi.”
“Cậu đọc sách giáo khoa từ đầu đến cuối ba lần.”
“Bài tập cuối bài làm hai lần.”
“Vậy là tạm ổn rồi.”
“Chỉ vậy thôi á?”
“Chỉ vậy thôi.”
Cô ấy nhìn tôi, vẻ mặt y hệt như đang nghĩ tôi đùa cô ấy.
Buổi tối sau khi tắt đèn, tôi nằm trên giường, nghe thấy Tống Tư Nhã ở giường dưới trở mình.
“Trần Vọng.”
Cô ta thì thầm.
“Sao thế?”
“Lúc trước ở dưới huyện, cậu thật sự không học thêm lớp nào à?”
“Không.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Một lớp cũng không?”
“Đến trường học chính quy tớ còn suýt không được đi.”
“Lấy đâu ra tiền mà học lò luyện.”
Cô ta im lặng rất lâu.
“Vậy thì cậu thật sự giỏi đấy.”
Đây là lần đầu tiên cô ta nói với tôi một câu t.ử tế.
Nói xong, cô ta lại trở mình, không nói thêm gì nữa.
Ngày thứ ba sau khi khai giảng học kỳ hai lớp mười, thầy chủ nhiệm thông báo một việc trên lớp.
“Học kỳ này có một suất tham gia vòng loại kỳ thi Toán Olympic cấp tỉnh.”
“Toàn thành phố chỉ có năm suất.”
“Trường chúng ta được phân một suất.”
“Sau khi tổ chuyên môn thảo luận, quyết định đề cử em Trần Vọng tham gia.”
Trong lớp có người quay đầu nhìn tôi.
Tôi ngồi bàn thứ ba sát cửa sổ, tay vẫn đang xoay b.út.
“Trần Vọng, em có muốn tham gia không?”
“Có ạ.”
Tan học, Tống Tư Nhã đi tới chỗ tôi.
“Nếu cậu thi Olympic thì sẽ mất rất nhiều thời gian chuẩn bị.”
“Mấy môn khác cậu ôn kịp không?”
“Kịp.”
“Cậu đừng liều quá.”
“Sức khỏe cũng quan trọng.”
Bây giờ cô ta đã thân thiết với tôi hơn nhiều.
Kết quả thi tháng của cô ta từ hạng bốn mươi bảy leo lên hạng ba mươi.
Cô ta bảo đó là nhờ học theo nhịp độ của tôi.
Hai tháng chuẩn bị cho kỳ thi Olympic, mỗi ngày tôi ngủ ít hơn người khác hai tiếng.
Đề thi các năm trước trong thư viện, tôi mượn ba quyển về, giải đi giải lại hai lần.
Một tuần trước kỳ thi, chuyện lại xảy ra.
Bố tôi đến.
Không phải đến trường.
Mà là gọi điện.
“Vọng Vọng, kết quả thi của em mày có rồi.”
“Nó liệt gần như toàn bộ các môn.”
“Mẹ mày phát điên lên rồi, bảo mày rảnh thì về kèm nó học.”
“Bố, tuần sau con phải tham gia kỳ thi trên tỉnh.”
“Thi gì?”
“Toán Olympic.”
“Toàn thành phố chỉ có năm người được đi thôi.”
“Thi cái đó có được thưởng tiền không?”
“Không ạ.”
“Vậy thì thi làm gì?”
“Chuyện của em mày quan trọng hơn.”
“Mẹ mày bảo nghỉ đông này mày về nhà, mỗi ngày dành ba tiếng kèm em học.”
“Nghỉ đông con phải chuẩn bị bài cho kỳ sau.”
“Mày cứ chuẩn bị phần của mày.”
“Bớt chút thời gian ra thì c.h.ế.t ai?”
“Nó không muốn học, con dạy kiểu gì?”
Câu này khiến bố tôi nghẹn đúng ba giây.
“Mày có ý gì?”
“Chê em mày ngu à?”
“Không phải con chê nó ngu.”
“Mà là nó không muốn học.”
“Từ bé đến lớn, hai người đăng ký cho nó bao nhiêu lò luyện thi rồi?”
“Có tác dụng không?”
“Mày bớt nói xấu em mày đi!”
“Nó chỉ là chưa thông suốt thôi.”
“Đợi nó khai khiếu rồi, nó giỏi gấp mười lần mày!”
“Vậy đợi nó khai khiếu rồi hẵng nói.”
Tôi cúp điện thoại.
Tay tôi hơi run.
Không phải vì sợ.
Mà vì tức giận.
Dựa vào đâu mà mọi thành quả tôi tự mình giành được, cuối cùng đều phải quay về ba chữ “giúp em trai”?