Đứa em trai ấy, từ lúc sinh ra đã lấy đi tất cả những gì vốn nên thuộc về tôi.
Bây giờ đến cả kết quả học tập tôi liều mạng giành lấy, nó cũng muốn chia một phần.
Kỳ thi cấp tỉnh diễn ra tại phòng thi của một trường đại học ở thủ phủ tỉnh.
Hơn ba trăm thí sinh cấp hai và cấp ba toàn tỉnh tham gia.
Tôi là người nhỏ tuổi nhất trong số đó.
Ngày đầu tiên tập huấn, huấn luyện viên điểm danh từng người.
“Trần Vọng, Trường Trung học số Một thành phố, lớp mười.”
Một nam sinh đứng cạnh liếc nhìn tôi.
“Trường số Một à?”
“Không phải học sinh trên tỉnh sao?”
“Không phải.”
“Thi từ dưới huyện lên à?”
“Ừ.”
Cậu ta “ồ” một tiếng, rồi không hỏi thêm.
Tập huấn rất vất vả.
Mỗi ngày buổi sáng nghe giảng, buổi chiều làm bài, buổi tối thảo luận đề đến mười một giờ.
Độ khó của đề cao hơn đề thi cấp tỉnh cả một bậc.
Có những lần, tôi làm bài đến hai giờ sáng mới nghĩ ra cách giải.
Nhưng tôi không sợ khó.
Khó, nghĩa là vẫn còn không gian để vươn lên.
Kỳ thi cấp quốc gia tổ chức vào tháng Mười.
Ngày thi, địa điểm là phòng thi của một trường đại học ở thủ đô.
Lúc bước vào, lòng bàn tay tôi rịn mồ hôi.
Không phải vì căng thẳng.
Mà là vì phấn khích.
Từ căn nhà dột nát năm nào đến căn phòng thi tràn ngập ánh sáng này, tôi đã đi mất sáu năm.
Hai ngày thi trôi qua.
Tối hôm kết thúc, thầy giáo dẫn đoàn đến gõ cửa phòng tôi.
“Trần Vọng, ra ngoài một lát.”
Tôi theo thầy xuống phòng họp ở tầng trệt.
Huấn luyện viên đang ngồi bên trong.
Bên cạnh còn có một người tôi chưa từng gặp.
Ông mặc âu phục, tóc hoa râm, đeo kính gọng vàng.
“Trần Vọng, đây là giáo sư Chu của khoa Toán Đại học Kinh Hoa.”
Giáo sư Chu đứng dậy, gật đầu với tôi.
“Chào em, Trần Vọng.”
“Bài thi cuối cùng hôm nay của em, trong toàn hội trường có một trăm hai mươi tám thí sinh, chỉ có ba người làm được.”
“Em là một trong ba người đó.”
“Hai người còn lại đâu ạ?”
“Đều là thí sinh lớp mười hai thi lại.”
“Còn em mới lớp mười một, lần đầu tham gia kỳ thi quốc gia.”
Ông nhấc một tập hồ sơ trên bàn lên.
“Đại học Kinh Hoa sẵn sàng cấp cho em tư cách bảo lưu trúng tuyển.”
“Chỉ cần điểm thi đại học năm sau của em đạt điểm chuẩn nguyện vọng một, em sẽ được tuyển thẳng vào khoa Toán.”
“Ngoài ra, chúng tôi có một suất học thẳng từ cử nhân lên thạc sĩ.”
“Suất đó cũng có thể cân nhắc dành cho em.”
Đại học Kinh Hoa.
Trường đại học nằm trong top ba toàn quốc.
Tôi đứng trong phòng họp, nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ có đóng dấu đỏ trên bàn.
“Em có thể mang về suy nghĩ thêm không ạ?”
“Tất nhiên là được.”
Trở về phòng ký túc, tôi đặt tập hồ sơ xuống dưới gối.
Đặt cùng chỗ với tờ giấy khen năm nào.
Ngày hôm sau, kết quả kỳ thi toàn quốc được công bố.
Huy chương vàng.
Hạng bảy toàn quốc.
Trong số học sinh lớp mười một, tôi xếp hạng nhất.
Tin tức truyền về Trường Trung học số Một.
Loa phát thanh toàn trường thông báo sự kiện này.
Thầy chủ nhiệm nói người bên Sở Giáo d.ụ.c tỉnh sẽ xuống trường phỏng vấn tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Báo chí thành phố cũng đặt lịch phỏng vấn độc quyền.
Lần này, tôi không từ chối.
Bởi vì tôi cần tất cả mọi người biết một chuyện.
Trần Vọng đã tự mình thành danh.
Không nhờ bố.
Không nhờ mẹ.
Không dựa vào bất kỳ ai.
Trường tổ chức một buổi lễ tuyên dương lớn trong hội trường.
Đích thân thầy hiệu trưởng trao thưởng.
Dưới sân khấu là hơn ba ngàn giáo viên và học sinh toàn trường.
Lúc tôi bước lên bục, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Thầy hiệu trưởng bắt tay tôi.
“Trần Vọng, em phát biểu vài câu nhé.”
Micro được đưa đến trước mặt tôi.
Tôi nhìn xuống những người ngồi bên dưới.
Hà Mộng Kỳ ngồi ở hàng thứ ba, đang giơ ngón tay cái với tôi.
Lâm Tiểu Lộc đứng cạnh, vỗ tay rất nghiêm túc.
Tống Tư Nhã ngồi khá xa phía sau cũng đang vỗ tay.
Tôi mở miệng.
“Em cảm ơn nhà trường, cảm ơn các thầy cô.”
“Em không có bí quyết học tập gì đặc biệt.”
“Chỉ là đọc sách thật nhiều lần, gặp chỗ không hiểu thì nhất định không bỏ qua.”
“Từ nhỏ đến lớn, người giúp đỡ em không nhiều.”
“Nhưng bất kỳ ai từng đưa tay ra với em, em đều ghi nhớ trong lòng.”
Tôi dừng một lát.
“Em muốn gửi một câu đến những bạn học có hoàn cảnh không được tốt như em.”
Dưới sân khấu im phăng phắc.
“Sách vở không quan tâm bố bạn là ai.”
“Giấy thi cũng không để ý bạn mặc quần áo gì.”
“Bạn giải đúng được bao nhiêu câu, bài thi sẽ cho bạn bấy nhiêu điểm.”
Tiếng vỗ tay lại vang lên.
Lần này còn lớn hơn lúc trước.
Sau khi buổi tuyên dương kết thúc, tôi bị chặn lại ngoài hành lang.
Là mẹ tôi.
Bà ta mặc một chiếc áo phao mới, tóc còn uốn xoăn.
“Vọng Vọng.”
Giọng bà ta không còn the thé như trước.
Nó trở nên mềm mỏng, thậm chí còn mang theo chút nịnh nọt.
“Giải thưởng lần này của mày, có tiền thưởng không?”
Tôi nhìn khuôn mặt được trang điểm kỹ càng của mẹ tôi.
“Sao mẹ vào được trường?”
“Tao nói với bảo vệ tao là mẹ mày, thế là họ cho vào.”
“Mẹ có chuyện gì?”
“Vọng Vọng, mẹ không đến để đòi tiền.”
Giọng bà ta hạ xuống rất thấp.
Hốc mắt còn đỏ hoe.
“Em mày dạo này xảy ra chuyện.”
“Nó đ.á.n.h nhau trong trường, thầy cô gọi phụ huynh.”
“Bố mày lên nói mấy câu thì cãi nhau với người ta, suýt nữa còn đ.á.n.h cả thầy giáo.”
“Nhà trường định kỷ luật em mày.”
“Bố mày cuống cuồng van xin cũng vô ích.”
“Vậy thì liên quan gì đến con?”
“Bây giờ mày là người có giải quốc gia rồi, lời nói chắc chắn có trọng lượng.”
“Mày gọi một cuộc điện thoại đến trường em mày, nói đỡ cho nó vài câu được không?”
“Mẹ, con đoạt giải Toán Olympic, chứ không phải làm quan lớn.”
“Tấm huy chương vàng không quản nổi chuyện kỷ luật của một trường khác.”
“Mày chỉ cần gọi điện, xưng danh ra.”
“Người ta nghe thấy huy chương vàng quốc gia là…”
“Mẹ.”