Bố Mẹ Bán Tôi Vì Tham Tiền Sính Lễ

Chương 14



Tôi ngắt lời bà ta.

 

“Em đ.á.n.h nhau là chuyện của nó.”

 

“Nó học lớp tám rồi, làm gì thì tự chịu trách nhiệm.”

 

“Bố mẹ là người làm cha làm mẹ, lẽ ra nên dẫn nó đi xin lỗi.”

 

“Chứ không phải tìm con để giúp nó trốn tránh hình phạt.”

 

Sắc mặt bà ta thay đổi ngay.

 

“Mày cứ nhất định không muốn thấy em mày sống tốt đúng không?”

 

“Con không nói là không muốn nó sống tốt.”

 

“Ý con là nó đ.á.n.h người thì tự đi xin lỗi.”

 

“Mày bớt lên giọng dạy đời tao đi!”

 

Giọng bà ta lại ré lên ch.ói tai.

 

“Từ nhỏ mày đã nhìn em mày không vừa mắt.”

 

“Bây giờ điểm cao một chút là định giẫm người nhà xuống bùn à?”

 

Học sinh đi ngang qua hành lang bắt đầu dừng lại.

 

Có người tò mò nhìn sang phía chúng tôi.

 

“Mẹ, mẹ nói nhỏ thôi.”

 

“Tao việc gì phải nói nhỏ?”

 

“Tao đẻ ra mày!”

 

“Mày từ trong bụng tao chui ra!”

 

“Bây giờ mày có bản lĩnh rồi thì không nhận bố mẹ nữa hả?”

 

“Con không nhận bố mẹ lúc nào?”

 

“Lần trước ở cổng trường, mẹ đến đòi tiền trợ cấp của con.”

 

“Năm ngoái, mẹ bắt con về kèm em học.”

 

“Bây giờ mẹ lại bảo con gọi điện xin xỏ cho em.”

 

“Mỗi lần mẹ đến tìm con, đều là bắt con làm chuyện này chuyện nọ.”

 

“Đã có khi nào mẹ đến chỉ để hỏi con sống có tốt không?”

 

Những lời này, tôi đã kìm nén rất lâu rồi.

 

Môi mẹ tôi run lên.

 

Bà ta chỉ tay vào tôi, ngón tay cũng run bần bật.

 

“Mày… mày…”

 

“Mẹ, chuyện con đoạt huy chương vàng quốc gia, được Đại học Kinh Hoa cấp suất bảo lưu, mẹ nghe từ chú ba chứ không phải nghe từ miệng con.”

 

“Mẹ biết tại sao không?”

 

“Bởi vì con không muốn hai người đến.”

 

“Mỗi lần hai người đến, là lại muốn lấy một thứ gì đó từ trên người con.”

 

“Con không sợ khổ, cũng không sợ nghèo.”

 

“Nhưng con sợ hai người.”

 

Hành lang yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng ù ù của cục nóng điều hòa.

 

Mẹ tôi nhìn chằm chằm tôi rất lâu.

 

Sau đó, bà ta đột nhiên ngồi phịch xuống đất, bật khóc bù lu bù loa.

 

“Sao tao lại đẻ ra cái đồ ăn cháo đá bát thế này…”

 

“Tao nuôi nó tốn cơm tốn gạo…”

 

Tôi đứng yên, không nhúc nhích.

 

Có một cô giáo trẻ đi ngang qua, vội vàng chạy tới đỡ bà ta.

 

“Phụ huynh ơi, chị đứng lên trước đã.”

 

“Có chuyện gì thì mình vào văn phòng nói chuyện.”

 

Mẹ tôi gạt phắt tay cô giáo ra.

 

“Đừng có xen vào chuyện nhà người ta!”

 

Bà ta đứng dậy, vội vàng quệt nước mắt trên mặt, rồi ném lại cho tôi một câu cuối cùng.

 

“Được.”

 

“Mày không nhận cái nhà này, cái nhà này cũng không chứa mày nữa.”

 

“Sau này em mày có sứt mẻ gì, đừng có vác mặt về cầu xin bọn tao.”

 

“Con chưa từng cầu xin hai người điều gì.”

 

Bà ta sững lại một giây.

 

Rồi quay người bỏ đi.

 

Tôi đứng ở hành lang, nhìn bóng lưng bà ta khuất sau khúc rẽ cầu thang.

 

Hà Mộng Kỳ từ cửa lớp chạy ra.

 

“Vọng Vọng, cậu không sao chứ?”

 

“Không sao.”

 

“Những lời mẹ cậu vừa nói…”

 

“Kệ đi.”

 

“Mắt cậu đỏ rồi kìa.”

 

Thế à.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tôi đưa tay sờ khóe mắt.

 

Đúng là hơi ướt.

 

Không phải vì tủi thân.

 

Mà là vì nhẹ nhõm.

 

Những lời bị kìm nén suốt sáu năm qua, cuối cùng hôm nay tôi cũng nói ra được.

 

Ba ngày sau buổi lễ tuyên dương, một chuyện tôi không ngờ đã xảy ra.

 

Bài báo thành phố viết về tôi lan truyền trên mạng.

 

Tiêu đề rất dài, nhưng ý chính chỉ có một.

 

Nữ sinh bị bố mẹ bỏ rơi từ nhỏ, một mình lớn lên, giành huy chương vàng kỳ thi Toán quốc gia.

 

Bài báo không chỉ đích danh bố mẹ tôi, nhưng kể rất chi tiết về hoàn cảnh của tôi.

 

Mười một tuổi bà nội mất, tôi sống một mình ở quê.

 

Mỗi ngày đạp xe bốn mươi phút đến trường.

 

Từng suýt bị bắt ra quán cơm làm thuê.

 

Cấp hai đỗ được là nhờ thi học sinh giỏi.

 

Cấp ba sống nhờ tiền hỗ trợ của Quỹ.

 

Chỉ trong ba ngày, bài báo đã đạt hơn một trăm ngàn lượt chia sẻ.

 

Khu bình luận cãi nhau ầm ĩ.

 

Có người nói, đây mới thật sự là con nhà nghèo vượt khó vươn lên.

 

Có người mắng, bố mẹ đứa trẻ này không xứng làm người.

 

Có người cảm thán, thời đại này rồi mà vẫn còn kiểu gia đình trọng nam khinh nữ như vậy sao.

 

Tôi không xem những thứ đó.

 

Là Hà Mộng Kỳ cầm điện thoại đưa đến trước mặt tôi.

 

“Vọng Vọng, cậu nhìn xem!”

 

“Cậu nổi tiếng rồi!”

 

“Tắt đi.”

 

“Cậu không xem bình luận à?”

 

“Toàn khen cậu thôi!”

 

“Chẳng có gì hay mà xem.”

 

Nhưng sự việc không đơn giản dừng lại ở đó.

 

Chiều hôm ấy, bố tôi gọi điện tới.

 

“Trần Vọng!”

 

“Có phải mày ăn nói lung tung gì với phóng viên rồi không?”

 

“Con không nói lung tung.”

 

“Phóng viên hỏi gì thì con trả lời nấy.”

 

“Mày có biết bây giờ cả thị trấn đang c.h.ử.i tao với mẹ mày sau lưng không?”

 

“Hàng xóm nhìn mẹ mày như nhìn tội phạm ấy!”

 

“Con chỉ nói sự thật.”

 

“Nếu bố thấy thanh danh nhà mình khó nghe, thì là vì sự thật vốn đã khó nghe.”

 

“Không phải vì con nói ra những điều không nên nói.”

 

“Mày…”

 

“Bố còn định nói gì nữa không?”

 

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

 

“Chú ba mày nói, mày được bảo lưu vào Đại học Kinh Hoa rồi.”

 

“Vâng.”

 

“Vậy sau này ra trường kiếm được bao nhiêu tiền?”

 

“Con chưa biết.”

 

“Em trai mày học hành càng ngày càng bết bát.”

 

“Mẹ mày ngày nào cũng khóc ở nhà, nói hối hận hồi đó không đối xử tốt với mày.”

 

“Hối hận?”

 

“Nghỉ hè này mày về đi.”

 

“Cả nhà mình ngồi xuống nói chuyện t.ử tế.”

 

“Mẹ mày sẽ bỏ tiền, mời mày ăn một bữa ở nhà hàng lớn nhất huyện.”

 

“Không cần đâu ạ.”

 

“Mày có ý gì?”

 

“Qua cầu rút ván à?”

 

“Bố, năm con mười một tuổi, bố bỏ con một mình ở quê.”

 

“Năm con mười hai tuổi, bố định bán con ra quán cơm làm cu li.”

 

“Cũng năm con mười hai tuổi, bố định gả con cho một ông già bốn mươi tuổi để đổi lấy sáu vạn tám tiền sính lễ.”

 

“Bây giờ bố nói ‘cả nhà ngồi xuống nói chuyện t.ử tế’, bố nghĩ con nên trả lời thế nào?”

 

“Đó đều là chuyện cũ rồi!”