Bố Mẹ Bán Tôi Vì Tham Tiền Sính Lễ

Chương 15



“Đúng là chuyện cũ.”

 

“Nhưng đến tận bây giờ, hai người chưa từng nói một câu xin lỗi.”

 

“Không phải vì hai người không biết mình làm sai.”

 

“Mà là vì hai người chưa bao giờ coi đó là sai.”

 

“Tiền học của em trai quan trọng hơn.”

 

“Tiền học thêm của em trai quan trọng hơn.”

 

“Tiền cưới vợ cho em trai cũng quan trọng hơn.”

 

“Mọi thứ đều quan trọng hơn con.”

 

“Bây giờ con có tiền đồ rồi, bố mới nhớ tới hai chữ người nhà sao?”

 

“Mày bớt nhai lại chuyện cũ đi!”

 

“Tao là bố mày!”

 

“Bố là bố con.”

 

“Nhưng từ năm con mười một tuổi, bố chỉ còn là một cái tên nằm trên sổ hộ khẩu mà thôi.”

 

Tôi cúp máy.

 

Ngồi trước bàn học trong ký túc xá, tôi mở sách Toán ra và tiếp tục giải bài.

 

Hà Mộng Kỳ thò đầu từ giường trên xuống.

 

“Bố cậu à?”

 

“Ừ.”

 

“Lại đòi tiền?”

 

“Lần này không đòi thẳng.”

 

“Đổi chiến thuật rồi, dùng bài tình cảm.”

 

“Vô dụng đúng không?”

 

“Tất nhiên là vô dụng.”

 

Ngày khai giảng lớp mười hai, thầy hiệu trưởng thông báo một việc trong giờ sinh hoạt đầu tuần.

 

Chỉ tiêu tuyển thẳng của Đại học Kinh Hoa năm nay đã được chốt.

 

Toàn tỉnh có mười hai suất.

 

Trường Trung học số Một có một suất.

 

Suất đó thuộc về tôi.

 

Chỉ cần điểm thi đại học vượt qua điểm sàn nguyện vọng một, tôi sẽ chính thức trở thành sinh viên khoa Toán của Đại học Kinh Hoa.

 

Từ khi tin tức lan ra, người tìm đến tôi bỗng đông hẳn lên.

 

Có bạn học lớp khác đến xin bí kíp học tập.

 

Có đàn em khóa dưới tới xin chụp ảnh chung.

 

Có phóng viên trường ngoài xin phỏng vấn.

 

Thậm chí còn có người của trung tâm luyện thi mò đến trường, muốn mời tôi làm “đại sứ thương hiệu”.

 

Tôi từ chối tất cả.

 

Nhưng có một người tôi không từ chối.

 

Thím ba.

 

Khi thím gọi điện đến, giọng rất nhỏ.

 

“Vọng Vọng, thím ba tìm cháu có việc.”

 

“Cháu có tiện nghe máy không?”

 

“Thím nói đi ạ.”

 

“Thím biết cháu bận.”

 

“Nhưng dạo này chú ba cháu với bố cháu cãi nhau to.”

 

“Bố cháu đi rêu rao khắp nơi rằng tiền thưởng và suất tuyển thẳng của cháu đều là do ông ta bỏ tiền chạy vạy lo lót.”

 

“Chú ba cháu nghe chướng tai gai mắt, nhắn vài câu thật lòng trong nhóm gia đình.”

 

“Thế là bị bố cháu kích ra khỏi nhóm luôn.”

 

“Chú ba bênh vực cháu ạ?”

 

“Ông ấy vốn vẫn thấy bố mẹ cháu làm sai quá sai.”

 

“Hồi bà nội cháu mất, chuyện bố cháu bới tung nhà tìm tiền, chú ba cháu đã ngứa mắt lắm rồi.”

 

“Chỉ là trước kia không tiện nói.”

 

“Bây giờ cháu thành đạt, ông ấy mới dám lên tiếng.”

 

“Cháu cảm ơn chú ba.”

 

“Còn chuyện này nữa.”

 

Thím ba ngập ngừng.

 

“Trước khi bà nội cháu mất, có gửi chú ba một lá thư.”

 

“Bảo đợi khi nào cháu lớn rồi mới đưa cho cháu.”

 

“Chú ba cháu mãi chưa tìm được dịp thích hợp.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Cháu xem khi nào rảnh thì về một chuyến.”

 

“Ông ấy sẽ tận tay đưa cho cháu.”

 

Lá thư của bà nội.

 

Tay tôi siết c.h.ặ.t điện thoại.

 

“Nghỉ đông, cháu sẽ về lấy.”

 

Sau khi cúp máy, tôi ngồi thẫn thờ rất lâu.

 

Bà nội để lại thư cho tôi.

 

Bao năm qua, tôi luôn nghĩ bà chỉ nuôi tôi cho có.

 

Cho tôi ăn, cho tôi mặc, nhưng chưa từng nói một câu dịu dàng.

 

Bà chưa từng khen tôi.

 

Mùa đông, bà cũng chỉ lặng lẽ nhét tay tôi vào túi áo bông của bà để sưởi ấm, tuyệt đối không nói thêm nửa lời dư thừa.

 

Chị Phương nói, trước khi mất, bà từng dặn lại một câu.

 

“Vọng Vọng thông minh hơn tất cả mọi người, chỉ tội cái mệnh nó khổ.”

 

Lúc đó tín hiệu điện thoại bị đứt.

 

Tôi chưa nghe được những lời còn lại của chị Phương.

 

Có lẽ bà còn nói những lời khác.

 

Biết đâu, những lời đó đều nằm trong lá thư kia.

 

Kỳ thi cuối học kỳ một lớp mười hai, tôi đứng hạng nhất toàn khối.

 

Lần này là hạng nhất thật sự.

 

Không phải hạng ba, không phải đồng hạng, mà là hạng nhất rõ ràng.

 

Thầy hiệu trưởng cầm bảng điểm đến cho tôi ký tên.

 

“Trần Vọng, em là học sinh xuất sắc nhất của Trường Trung học số Một từ khi thành lập đến nay.”

 

“Thầy quá khen ạ.”

 

“Chỉ cần kỳ thi đại học em giữ vững phong độ, Đại học Kinh Hoa chắc chắn nằm trong tầm tay.”

 

“Vâng.”

 

Tôi không nói cho thầy biết.

 

So với kỳ thi đại học, lúc này tôi quan tâm đến lá thư kia hơn.

 

Nghỉ đông về làng, chú ba đứng đợi tôi ở ngoài cổng ngõ.

 

So với sáu năm trước, chú già đi rất nhiều.

 

Tóc chú đã bạc trắng quá nửa.

 

Trên tay chú cầm một chiếc phong bì cũ, loại giấy kraft vàng ố, bốn góc đều đã sờn rách.

 

“Bà nội cháu đưa cho chú một tuần trước khi mất.”

 

“Bà dặn chú cất giữ.”

 

“Đợi cháu mười tám tuổi thì đưa cho cháu.”

 

Tôi nhận lấy.

 

Phong bì không dán kín.

 

Bên trong chỉ có một tờ giấy.

 

Tôi mở ra đọc.

 

Chữ của bà nội xiêu vẹo, nhìn là biết nét chữ của một người chưa từng được học hành t.ử tế.

 

“Vọng Vọng, bà nội không có bản lĩnh, chẳng cho cháu được gì nhiều.”

 

“Sợi dây chuyền cháu lấy đi, bà biết.”

 

“Số tiền giấu sau bếp cháu lấy bao nhiêu, bà cũng biết.”

 

“Bà không ngăn cháu, vì vốn dĩ chỗ đó là để dành cho cháu.”

 

“Bố mẹ cháu không trông cậy được, em trai cháu cũng chẳng giúp được gì.”

 

“Cháu chỉ có thể dựa vào chính mình.”

 

“Việc duy nhất bà làm được, là cố tình tỏ ra không thương cháu trước mặt bố mẹ cháu.”

 

“Chỉ có như vậy, bọn họ mới không để mắt đến cháu, mới không kéo cháu đi làm thuê từ quá sớm.”

 

“Nếu bà tỏ ra thân thiết với cháu, họ sẽ nghĩ cháu dễ khống chế, sẽ sớm nảy sinh ý đồ với cháu hơn.”

 

“Bà biết cháu thông minh.”

 

“Cháu nhất định sẽ tự vượt qua được.”

 

“Đợi khi cháu lớn khôn và đọc được lá thư này, cháu sẽ hiểu.”

 

“Bà nội xin lỗi cháu.”

 

“Nhưng đó là cách tốt nhất mà bà có thể nghĩ ra.”

 

Tôi ngồi thụp xuống sân, đọc đi đọc lại lá thư ấy ba lần.

 

Chú ba đứng bên cạnh, không lên tiếng.