Bà nội của tôi.
Người bà chưa từng khen tôi, chưa từng mua cho tôi một bộ quần áo mới.
Mùa đông, bà chỉ lặng lẽ nhét tay tôi vào túi áo bông của mình để sưởi ấm.
Thì ra từ đầu đến cuối, bà vẫn luôn âm thầm che chở cho tôi.
Bà giả vờ không thương tôi.
Là để bảo vệ tôi.
Tôi gấp lá thư lại, nhét vào túi áo trong, để nó nằm sát bên sợi dây chuyền vàng.
“Chú ba, cháu cảm ơn chú.”
“Đừng cảm ơn chú.”
“Hãy cảm ơn bà nội cháu.”
“Vâng.”
“Vọng Vọng.”
Chú ba ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt tôi.
“Nếu bà nội biết cháu đoạt huy chương vàng quốc gia, được Đại học Kinh Hoa tuyển thẳng, chắc bà sẽ vui lắm.”
“Bà biết mà chú.”
Chú ba vỗ vai tôi, rồi quay người rời đi.
Tôi đứng một mình giữa sân, ngẩng đầu nhìn trời.
Bầu trời rất xanh, không vướng một gợn mây.
Sợi dây chuyền trong túi vải áp vào da tôi.
Nó không còn lạnh nữa.
Được hơi ấm cơ thể tôi ủ suốt sáu năm, nó đã sớm ấm lên rồi.
Mùng Tám tháng Giêng, nhà bác cả tổ chức tiệc cưới.
Con trai bác cả lấy vợ, họ hàng trong gia tộc gần như đến đủ.
Vốn dĩ tôi không định đi.
Nhưng chú ba gọi điện bảo.
“Cháu cứ đến.”
“Để tất cả mọi người tận mắt nhìn thấy cháu.”
Tiệc cưới được đãi ở nhà hàng trên thị trấn, bày mười mâm.
Lúc tôi bước vào, tiếng xì xào ồn ào bỗng chốc lắng xuống.
Bác cả đứng ngoài cửa đón khách.
Nhìn thấy tôi, ông khựng lại một giây, rồi lập tức nặn ra một nụ cười rạng rỡ.
“Vọng Vọng đến rồi!”
“Mau ngồi, mau ngồi.”
“Bác chừa sẵn chỗ cho cháu ở mâm chính rồi!”
Sáu năm trước, lúc người lớn trong nhà kéo đến lục tủ nhà bà nội, mặt mũi bọn họ đâu có giống bây giờ.
Tôi ngồi xuống mâm chính, cạnh chú ba và thím ba.
Đối diện là bố mẹ tôi, cùng với em trai tôi.
Em trai tôi cúi đầu dán mắt vào điện thoại, từ đầu đến cuối không ngẩng lên nhìn tôi.
Mẹ tôi mặc một bộ quần áo mới, ngồi đó mà tay chân lúng túng chẳng biết đặt vào đâu.
Lúc thì bà ta sờ cốc nước, lúc lại nghịch đôi đũa.
Bố tôi cầm chén rượu, vẻ mặt vô cùng gượng gạo.
Rượu qua ba tuần, bác cả cầm chén đứng dậy.
“Hôm nay con trai tôi cưới vợ, là chuyện vui lớn.”
“Nhưng tôi cũng muốn nhân dịp này nói vài lời.”
Ông nhìn về phía tôi.
“Nhà họ Trần chúng ta đã xuất hiện một nhân vật tài giỏi.”
“Vọng Vọng đoạt huy chương vàng quốc gia, được Đại học Kinh Hoa nhận tuyển thẳng.”
“Đây là niềm tự hào của cả gia tộc!”
“Nào, mọi người cùng nâng ly chúc mừng Vọng Vọng!”
Ánh mắt của mười mâm tiệc đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Người nâng ly, người vỗ tay, người lớn tiếng khen ngợi.
“Nhà họ Trần đúng là mả phát rồi!”
“Giỏi thật đấy, hồi nhỏ con bé này tôi gặp suốt, gầy như cây sào ấy.”
“Đại học Kinh Hoa cơ đấy!”
“Đại học hàng đầu toàn quốc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi cầm ly nước, đứng dậy.
“Cảm ơn bác cả.”
“Cảm ơn các cô các chú.”
Tôi quay sang bố mẹ tôi.
Ánh mắt của cả mười mâm tiệc lập tức dõi theo.
Tay mẹ tôi khựng giữa không trung.
Đũa đang gắp một miếng thịt, thả xuống cũng không được, đưa vào miệng cũng không xong.
“Cũng cảm ơn bố mẹ cháu.”
Mọi người đều tưởng tôi sắp nói một đoạn biết ơn cảm động.
“Cảm ơn hai người đã bỏ mặc con một mình ở dưới quê lúc con mười một tuổi.”
Tiếng cười nói lập tức tắt ngúm.
“Cảm ơn hai người định tống con ra quán cơm làm thuê lúc con mười hai tuổi.”
“Cảm ơn hai người định gả con cho một người đàn ông bốn mươi tuổi để đổi lấy sáu vạn tám tiền sính lễ lúc con mười hai tuổi.”
“Nếu không có những chuyện đó, con đã không liều mạng học hành như vậy.”
“Bởi vì con biết, nếu con không tự thi đỗ bằng chính năng lực của mình, con đường hai người sắp đặt cho con chỉ có hai ngả.”
“Một là làm cu li.”
“Hai là lấy chồng.”
Mười mâm tiệc im lặng như bị đóng băng.
Mặt mẹ tôi trắng bệch.
Tay bố tôi siết c.h.ặ.t chén rượu, khớp xương cũng trắng ra.
“Vọng Vọng, hôm nay… hôm nay là ngày vui, cháu…”
Bác cả cười gượng, muốn xoa dịu bầu không khí.
“Bác cả yên tâm.”
“Cháu nói xong rồi.”
Tôi nâng ly nước lên.
“Chúc anh cả tân hôn hạnh phúc.”
Tôi ngửa cổ uống cạn ly nước ngọt.
Rồi ngồi xuống.
Cả hội trường không ai ho he nửa lời.
Một lúc lâu sau, chú ba cầm chén rượu lên, cụng “keng” vào ly của tôi.
“Nói hay lắm.”
Thím ba ngồi cạnh, hốc mắt đỏ hoe.
Mâm bên cạnh có người thì thầm.
“Bảo sao con bé này bản lĩnh thế.”
“Gặp phải bố mẹ kiểu đó, không liều mạng thì còn đường nào sống nữa.”
Bố tôi bật dậy khỏi ghế.
“Mọi người cứ tiếp tục.”
“Tôi về trước.”
Ông ta lôi xệch mẹ tôi ra cửa.
Lúc đi ngang qua tôi, mẹ tôi nghiêng đầu.
Đôi môi bà ta run lẩy bẩy, bà ta liếc nhìn tôi một cái.
Ánh mắt ấy cuối cùng cũng không còn là uất hận nữa.
Mà là chột dạ.
Sau tiệc cưới, mọi chuyện rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Chuyện ầm ĩ ở tiệc cưới nhà bác cả nhanh ch.óng đồn khắp thị trấn.
“Con gái Trần Đại Cường bóc mẽ lão ta ngay trước mặt họ hàng hai bên đấy.”
“Có phải đứa trẻ bị ném cho bà nội nuôi hồi nhỏ không?”
“Giờ người ta là sinh viên tương lai của Đại học Kinh Hoa rồi.”
“Thế thằng con trai nhà lão thì sao?”
“Nghe nói học dốt lắm.”
“Ba năm tốn mấy chục vạn tiền học thêm, cuối cùng đến trường cấp ba bình thường còn chẳng đỗ nổi.”
Những lời đó như gió lùa qua khe cửa, len lỏi vào khu dân cư nơi bố mẹ tôi sống.
Đi chợ mua thức ăn, bị người ta chỉ trỏ bàn tán.