Đi họp phụ huynh cho em trai, giáo viên lại bóng gió ám chỉ “giáo d.ụ.c gia đình có vấn đề”.
Bố tôi không chịu nổi những ánh mắt ấy.
Ông ta gọi điện cho chú ba, bắt chú ba ngậm miệng lại.
Chú ba đáp qua điện thoại.
“Tôi chẳng nói gì cả.”
“Là con gái ông tự nói ra, mà nó nói toàn sự thật.”
“Ông thấy khó nghe thì ngay từ đầu đừng làm những chuyện đó.”
Bố tôi dập máy.
Hai tuần sau, tôi nhận được một bức thư.
Không phải thư của bà nội.
Là mẹ tôi viết.
Bà ta không gửi email, cũng không gọi điện.
Bà ta nhờ người mang thẳng đến trường.
Hà Mộng Kỳ nhận giúp tôi.
Nhìn nét chữ xiêu vẹo ngoài phong bì là biết ngay không phải thư từ chính thống gì.
Tôi mở ra đọc.
Bức thư rất ngắn.
“Vọng Vọng, mẹ biết ngày xưa mẹ có lỗi với con, nhưng mẹ không cố ý.”
“Gia đình lúc đó khó khăn quá, bố mày lại nóng tính.”
“Em trai mày bây giờ không nên người, bố mày ngày nào cũng uống rượu giải sầu.”
“Mẹ mong con đừng đem chuyện nhà ra nói với người ngoài nữa.”
“Người một nhà có chuyện gì thì đóng cửa bảo nhau.”
“Nếu con chịu về quê ăn Tết, mẹ sẽ ở nhà gói sủi cảo cho con.”
Tôi gấp thư lại, nhét vào ngăn kéo.
Không hồi âm.
Không phải vì tôi không muốn tha thứ.
Mà là đến tận bây giờ, bà ta vẫn chưa nói ra hai chữ ấy.
“Xin lỗi.”
Bà ta nói “có lỗi”.
Nói “không cố ý”.
Nói “đóng cửa bảo nhau”.
Nhưng riêng hai chữ “xin lỗi”, bà ta không nói.
Cứ như thể chỉ cần không nhận sai, mọi chuyện sẽ tự động lật sang trang mới.
Không lật qua được đâu.
Tháng Sáu, kỳ thi đại học diễn ra.
Tôi đã có suất bảo lưu của Đại học Kinh Hoa.
Chỉ cần điểm thi vượt qua điểm sàn nguyện vọng một là đủ đỗ.
Nhưng tôi không định chỉ dừng ở mức vừa đủ.
Tôi phải đạt điểm cao đến mức không ai còn nói được lời nào.
Hai ngày thi, trời rất nóng.
Vừa ra khỏi phòng thi, Hà Mộng Kỳ đã đứng sẵn bên ngoài chờ tôi.
“Thế nào thế nào?”
“Làm bình thường.”
“Trình độ ‘làm bình thường’ của cậu đối với người khác là làm siêu đẳng đấy, biết chưa?”
Mười ngày chờ điểm, tôi về quê một chuyến.
Ruộng rau ngoài sân lại mọc đầy cỏ dại.
Tôi ngồi xổm nhổ sạch cỏ, rồi xới lại đất ở luống ớt.
Cái hố từng chôn dây chuyền vàng và tiền vẫn còn đó.
Tiền đã được tôi lấy ra gửi ngân hàng.
Nhưng sợi dây chuyền thì tôi vẫn luôn mang theo bên mình.
Tối hôm có kết quả thi, cô Triệu gọi điện tới.
“Vọng Vọng.”
Giọng cô run rẩy.
“Em biết rồi ạ, cô Triệu.”
“Em chưa biết đâu.”
“Em đứng hạng ba toàn tỉnh.”
“Tổng điểm 719.”
“Toán điểm tuyệt đối.”
“Hạng ba toàn tỉnh ạ?”
“Đúng vậy.”
“Dạ vâng.”
“Vâng?”
“Em chỉ nói mỗi một tiếng vâng thôi à?”
“Cô Triệu, em cảm ơn cô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cái con bé này.”
Hạng ba toàn tỉnh.
Đại học Kinh Hoa.
Toán điểm tuyệt đối.
Tôi ngồi trên giường bà nội, nhìn tấm ga trải giường cũ kỹ đã ngả vàng.
Ánh trăng ngoài cửa sổ vẫn giống hệt sáu năm trước.
Nhưng tôi đã không còn là tôi của ngày xưa nữa.
Ngày giấy báo trúng tuyển gửi về, tôi đến văn phòng nhà trường ký nhận.
Đại học Kinh Hoa, Khoa Toán.
Thầy hiệu trưởng vỗ vai tôi nói.
“Đây là khoảnh khắc tự hào nhất trong suốt hai mươi năm làm hiệu trưởng của thầy.”
Tôi đáp.
“Em cảm ơn nhà trường ạ.”
Trở về ký túc xá thu dọn đồ đạc, Tống Tư Nhã đứng trước tủ của tôi.
“Vọng Vọng.”
“Sao thế?”
“Chúc mừng cậu.”
“Cảm ơn.”
“Câu nói hồi đó của tớ, rằng đứng nhất dưới huyện lên thành phố chưa chắc đã xếp hạng được, cậu còn nhớ không?”
“Nhớ.”
“Tớ xin lỗi.”
“Không có gì phải xin lỗi đâu.”
“Cậu nói cũng không sai.”
“Không.”
“Lúc đó tớ ghen tị.”
“Cậu chẳng có điều kiện gì, nhưng lại giỏi hơn tất cả bọn tớ.”
“Trong lòng tớ không phục.”
“Bây giờ phục chưa?”
Cô ta bật cười.
“Phục từ lâu rồi.”
Tôi xếp cuốn sách cuối cùng trong tủ vào vali.
Hà Mộng Kỳ khóc ầm một trận, nói sau này nhất định sẽ lên thủ đô tìm tôi chơi.
Lâm Tiểu Lộc tặng tôi một cây b.út máy, bảo đó là cây b.út cô ấy đã dùng suốt ba năm, viết rất trơn.
Ngày rời Trường Trung học số Một, tôi dắt chiếc xe đạp đã theo mình suốt sáu năm ra khỏi cổng.
Xích xe vẫn buộc bằng dây thép.
Giỏ xe chở một thùng sách và một chiếc cặp đã sờn mép.
Tôi leo lên xe, ngoảnh đầu nhìn cổng trường lần cuối.
Trên cổng treo một dải băng rôn.
“Nhiệt liệt chúc mừng học sinh Trần Vọng của trường ta trúng tuyển Đại học Kinh Hoa.”
Nền đỏ chữ trắng, vô cùng nổi bật.
Tôi quay đầu lại, lấy đà đạp về phía trước.
Gió vù vù lướt qua tai.
Về đến làng, tôi thấy trước cổng đỗ một chiếc xe con.
Là xe của bố tôi.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Trong phòng khách có một vòng người đang ngồi.
Bố mẹ tôi ngồi chễm chệ giữa nhà.
Em trai tôi nằm ườn trên sofa.
Bên cạnh còn có một người đàn ông trung niên lạ mặt, mặc áo sơ mi, thắt cà vạt.
“Vọng Vọng về rồi.”
Mẹ tôi đứng dậy, tươi cười rất niềm nở.
“Đây là chủ nhiệm Mã của Phòng Giáo d.ụ.c huyện, đặc biệt đến thăm con đấy.”
Chủ nhiệm Mã đứng lên bắt tay tôi.
“Chúc mừng em Trần Vọng!”
“Hạng ba toàn tỉnh, niềm tự hào của huyện nhà.”
“Phòng Giáo d.ụ.c định làm một chuyên đề tuyên truyền về em, quảng bá đến các trường tiểu học và trung học trong toàn thành phố.”
“Cảm ơn chủ nhiệm Mã.”
“Nhưng cháu xin phép không tuyên truyền về hoàn cảnh gia đình cháu được không ạ?”
“Hoàn cảnh gia đình?”
“Là những chuyện cháu từng trải qua hồi nhỏ ấy ạ.”
Chủ nhiệm Mã liếc nhìn bố tôi.
Bố tôi vội vàng chen lời.
“Cả nhà chúng tôi đều vô cùng ủng hộ việc học của Vọng Vọng!”