Bố Mẹ Bán Tôi Vì Tham Tiền Sính Lễ

Chương 3



“Bà mày cả đời chắt bóp, riêng sợi dây đó bèo nhất cũng bảy tám ngàn tệ.”

 

“Chẳng lẽ nó tự mọc chân chạy mất được à?”

 

“Thím ba, con mới mười một tuổi, con thì biết gì chứ?”

 

Thím ba lườm tôi một cái, miệng bĩu ra đầy khó chịu.

 

“Thế bà mày có để lại tiền mặt không?”

 

“Sổ tiết kiệm thì sao?”

 

“Hay thứ gì khác đáng tiền?”

 

“Bố con lục rồi, nói chỉ tìm được hơn một ngàn tệ.”

 

“Chỉ hơn một ngàn?”

 

“Vâng.”

 

Chú ba ném mẩu t.h.u.ố.c xuống đất, di chân nghiền tắt, rồi đứng dậy đi thẳng vào nhà.

 

“Chú ba làm gì thế ạ?”

 

“Chú xem thử.”

 

Ông ta đảo một vòng khắp nhà, lục tủ, mở hòm, thậm chí còn lật cả ván giường lên xem.

 

Tôi đứng ngoài cửa nhìn ông ta.

 

Mặt tôi không có biểu cảm gì, nhưng sau lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.

 

Ông ta không nhìn về phía sau bếp.

 

Viên gạch long kia đang bị một cái nồi sắt bám đầy tro bụi đè lên, nhìn qua hoàn toàn không thấy dấu vết từng bị người ta động vào.

 

Thím ba cũng vào hùa tìm kiếm.

 

Hai người lục lọi suốt hai mươi phút, cuối cùng vẫn chẳng thu được gì.

 

“Chắc chắn bố mẹ mày đã vơ vét hết đồ tốt rồi.”

 

Thím ba nghiến răng nói.

 

“Để đó tao đi tìm bố mày tính sổ.”

 

Chú ba phủi bụi trên tay.

 

Trước khi rời đi, ông ta còn liếc tôi một cái.

 

“Vọng Vọng, nếu mày tìm thấy thứ gì thì gọi cho chú.”

 

“Chú ba sẽ không để mày chịu thiệt đâu.”

 

Ông ta để lại một số điện thoại, viết trên vỏ bao t.h.u.ố.c lá.

 

Tôi nhận lấy, ngoan ngoãn gật đầu.

 

Chờ hai người họ đi khuất hẳn, tôi xé nát mảnh giấy kia rồi ném vào bếp lò.

 

Chú ba sẽ không để tôi chịu thiệt ư?

 

Năm ngoái lúc bà nội ốm, ông ta đã từng bước chân vào cái sân này nửa bước hay chưa?

 

Từ hôm nay trở đi, tôi phải cảnh giác hơn nữa.

 

Sợi dây chuyền vàng và số tiền lớn không thể cứ cất trong kho mãi được.

 

Phải đổi chỗ.

 

Tôi đào một cái hố dưới gốc cây táo ở góc sân.

 

Tôi dùng túi nilon bọc kín tiền và dây chuyền lại, chôn xuống dưới, lấp đất thật phẳng, rồi trồng lên đó một cây ớt con.

 

Sẽ chẳng ai rảnh rỗi đến mức đi để ý dưới một gốc ớt bé tí có chôn cái gì hay không.

 

Tháng Chín, tôi đeo chiếc cặp sách cũ mà bà nội để lại, bước vào lớp sáu của trường tiểu học xã.

 

Cả lớp có bốn mươi hai học sinh.

 

Không ai biết tôi.

 

Nhưng ai cũng nhìn ra cái vẻ nghèo túng, rách rưới trên người tôi.

 

Quần áo tôi mặc là đồ bà nội sửa lại.

 

Cổ áo rộng ngoác, tay áo dài trùm kín cả mu bàn tay.

 

Đôi giày là đôi giày vải trắng chị Phương cho từ năm ngoái.

 

Mũi giày đã mòn rách, tôi lấy phấn trắng tô lên, nhìn từ xa miễn cưỡng cũng tạm ổn.

 

Chỗ ngồi của tôi nằm ở bàn cuối, sát tường.

 

Trong giờ Toán, cô giáo viết một bài toán đố lên bảng.

 

Cả lớp chẳng ai giơ tay.

 

“Trần Vọng, em lên làm thử đi.”

 

Tôi đứng dậy, bước lên bảng, rồi giải xong bài đó.

 

Cô giáo hơi ngẩn ra.

 

“Đúng rồi.”

 

Cô nhìn tôi thêm hai lần, nhưng không nói gì nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tan học, bạn nữ ngồi bàn trên quay xuống hỏi tôi.

 

“Cậu chuyển từ đâu tới vậy?”

 

“Mình không chuyển trường, trước đây mình vẫn học ở đây.”

 

“Sao trước giờ mình không thấy cậu?”

 

“Học kỳ trước mình xin nghỉ.”

 

Cô bạn “Ồ” một tiếng rồi không hỏi tiếp.

 

Thành tích của tôi trước nay chưa từng tệ.

 

Lúc bà nội còn sống, mấy cuốn sách cũ chị Phương cho, tôi đã lật đi lật lại không biết bao nhiêu lần.

 

Bài tập Toán tôi làm đi làm lại ba lượt, đến đáp án cũng nhớ gần hết.

 

Toàn bộ chương trình học kỳ một lớp sáu, tôi đã tự học xong từ năm ngoái.

 

Bây giờ lên lớp nghe giảng, với tôi chẳng khác nào đang ôn lại.

 

Buổi trưa tôi không về nhà ăn cơm.

 

Tôi mang theo hai cái màn thầu nguội, ngồi xổm ở góc sân trường gặm từng miếng.

 

Có người đi ngang qua, liếc mắt nhìn tôi.

 

Nhìn thì cứ nhìn.

 

Dù sao tôi cũng chẳng mất miếng thịt nào.

 

Trên đường tan học về nhà, tôi phải đi ngang qua nhà chị Phương.

 

Hôm nay đúng lúc chị ấy có ở nhà.

 

“Vọng Vọng!”

 

Chị thò đầu ra khỏi tường bao, trong tay cầm một quả táo.

 

“Lại đây, chị lấy cho em ít đồ.”

 

Tôi đi vào sân.

 

So với lần gặp trước, chị Phương đã cao hơn nhiều.

 

Tóc chị buộc đuôi gà, trên người mặc đồng phục cấp ba trên huyện, trông sạch sẽ, sáng sủa và tràn đầy sức sống.

 

“Chị lên lớp mười hai rồi, năm sau thi đại học.”

 

Chị nhét quả táo vào tay tôi, rồi kéo trong tủ ra mấy quyển sách.

 

“Đây là sách giáo khoa cấp hai của chị, em giữ lấy mà đọc trước.”

 

“Em cảm ơn chị Phương.”

 

“Em đi học buổi sáng chiều về hay ở nội trú?”

 

“Em đi học rồi về nhà.”

 

“Mỗi ngày đi bộ bao xa?”

 

“Hai mươi phút ạ.”

 

Chị gật đầu, rồi lại hỏi.

 

“Bố mẹ em vẫn không quan tâm đến em à?”

 

Tôi c.ắ.n một miếng táo, không trả lời.

 

“Vọng Vọng.”

 

Chị ngồi xổm xuống trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi.

 

“Em nhất định phải học hết lớp sáu, rồi thi lên trường cấp hai trên huyện.”

 

“Cấp hai là giáo d.ụ.c bắt buộc, không mất học phí đâu.”

 

“Trường cấp hai trên huyện xa lắm ạ.”

 

“Đạp xe mất khoảng bốn mươi phút.”

 

“Chị có một chiếc xe đạp cũ, đến lúc đó chị cho em.”

 

“Thật không ạ?”

 

“Chị lừa em làm gì.”

 

Chị đưa tay xoa xoa đầu tôi.

 

Tối hôm đó trở về nhà, tôi mở mấy cuốn sách cấp hai chị Phương cho, bắt đầu đọc từ trang đầu tiên.

 

Bóng đèn trong nhà yếu lắm, đọc lâu rất mỏi mắt.

 

Nhưng cứ mỗi lần đọc thêm được một trang, tôi lại thấy mình tiến gần hơn đến cái nơi gọi là “thành phố lớn” kia một chút.

 

Mùa đông đến rất nhanh.

 

Bắp cải ngoài vườn bị rét làm c.h.ế.t cóng gần hết, chỉ còn củ cải là miễn cưỡng ăn được.

 

Bữa cơm hằng ngày của tôi là củ cải luộc nước trắng, thêm một nắm mì sợi.

 

Thỉnh thoảng tiết kiệm được vài đồng, tôi sẽ mua một lạng thịt lợn thái sợi, đem xào lên ăn được ba bữa.

 

Một hôm tan học về, tôi phát hiện cổng sân không khóa.