Bố Mẹ Bán Tôi Vì Tham Tiền Sính Lễ

Chương 4



Tôi đẩy cửa bước vào, thấy mẹ tôi đang ngồi giữa nhà c.ắ.n hạt dưa.

 

“Mẹ?”

 

“Sao mẹ lại đến đây?”

 

“Đến xem mày sống thế nào.”

 

Bà ta đảo mắt nhìn tôi từ đầu đến chân.

 

“Sao gầy nhom gầy nhách thế này?”

 

“Mặt chẳng còn tí thịt nào.”

 

“Mùa đông không có rau ăn.”

 

“Tiền bố mày để lại đâu?”

 

“Mua gạo mua bột hết rồi, chẳng còn bao nhiêu.”

 

Bà ta tặc lưỡi một tiếng, nhưng không hỏi tiếp.

 

Tôi biết thừa bà ta chẳng có chuyện rảnh rỗi đến thăm tôi.

 

Quả nhiên, bà ta gạt đống vỏ hạt dưa trên bàn sang một bên rồi mở lời.

 

“Em mày học kỳ này đăng ký lớp bồi dưỡng Toán Olympic, một kỳ mất sáu ngàn tệ.”

 

“Lương bố mày không gánh nổi.”

 

“Tao tính thế này, căn nhà của bà nội mày để không cũng phí.”

 

“Hay đem cho người ta thuê đi?”

 

“Cho ai thuê hả mẹ?”

 

“Cháu trai ông Lưu ở đầu làng sắp cưới vợ, muốn thuê tạm cái sân làm tiệc cưới.”

 

“Một tháng trả năm trăm tệ.”

 

“Thế con ở đâu?”

 

Mẹ tôi c.ắ.n nốt hạt dưa cuối cùng, rồi nhổ vỏ xuống bàn.

 

“Mày dọn qua nhà kho ở tạm.”

 

“Có một tháng thôi mà.”

 

“Nhà kho mùa đông gió lùa bốn phía, ngoài trời âm mười mấy độ đấy mẹ.”

 

“Hồi nhỏ tao còn khổ hơn mày nhiều.”

 

“Chịu lạnh một chút thì c.h.ế.t ai được?”

 

Tôi cúi đầu nhìn xuống nền đất.

 

“Mẹ, con không muốn dọn ra ngoài.”

 

“Mày có ý gì?”

 

“Tiền học của em mày không quan trọng à?”

 

“Em đi học lớp bồi dưỡng thì liên quan gì đến con?”

 

Câu này vừa thốt ra, tôi biết ngay mình lỡ lời rồi.

 

Mẹ tôi “xoạch” một tiếng đứng bật dậy, mặt đỏ bừng lên vì tức.

 

“Mày nói cái gì?”

 

“Nói lại tao nghe xem?”

 

“Con…”

 

“Mày ăn của bố mày, tiêu tiền của bố mày, bây giờ em mày đi học mà mày còn tiếc tiền à?”

 

“Đồ sói mắt trắng, đúng là ăn cháo đá bát!”

 

Bà ta giơ tay định tát tôi.

 

Tôi lùi lại một bước, lưng đụng vào khung cửa.

 

“Con không nói em không nên đi học.”

 

“Ý con là căn nhà này con cũng đang ở.”

 

“Một con nhãi con ở cái sân rộng thế này thì chẳng phí phạm là gì?”

 

Cuối cùng bà ta không đ.á.n.h tôi.

 

Bởi vì ch.ó nhà hàng xóm bỗng sủa hai tiếng, bà ta sợ người khác nghe thấy.

 

“Tao với bố mày bàn xong rồi.”

 

“Tuần sau nhà ông Lưu sẽ qua xem nhà.”

 

“Mày ngoan ngoãn dọn ra nhà kho cho tao.”

 

Bà ta còn lấy luôn hai túi gạo trong tủ ra, nhét vào cái bao tải mang theo.

 

“Gạo này để đây cũng sinh mọt, tao mang về cho em mày ăn.”

 

Tôi đứng ở cửa, nhìn bà ta vác bao tải đi xa dần.

 

Trời sắp tối.

 

Tôi đi ra góc sân, ngồi xổm xuống nhìn cây ớt.

 

Đất không có dấu vết bị đào bới.

 

Tốt.

 

Hôm sau đi học, tiết đầu tiên là bài kiểm tra.

 

Môn Toán.

 

Tôi lật đề thi cả hai mặt, lướt nhanh qua một lượt.

 

Hai mươi phút sau, tôi đã làm xong.

 

Lúc nộp bài, giáo viên coi thi không phải cô giáo lớp tôi, mà là cô Triệu, chủ nhiệm giáo d.ụ.c của trường.

 

Cô nhận bài của tôi, hơi nhíu mày rồi lật xem.

 

“Em làm nhanh vậy à?”

 

“Đã kiểm tra lại chưa?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Em kiểm tra rồi ạ.”

 

Cô không nói thêm, chỉ đặt bài thi sang một bên.

 

Chiều hôm đó có điểm.

 

Tôi đạt điểm tối đa.

 

Cô Triệu gọi tôi lên văn phòng.

 

Tôi đứng trước bàn cô, hai tay chắp sau lưng, ngón tay vô thức vò vò vạt áo.

 

“Trần Vọng, trước đây thành tích của em cũng tốt như vậy à?”

 

“Cũng tạm được ạ.”

 

“Cô xem lại toàn bộ bài kiểm tra của em học kỳ này rồi.”

 

“Toán chưa bài nào dưới chín mươi lăm điểm, Văn cũng luôn đứng trong top ba của lớp.”

 

Tôi im lặng.

 

“Hoàn cảnh gia đình em thế nào?”

 

“Cô nghe nói em sống một mình?”

 

“Bà nội em mất rồi.”

 

“Bố mẹ em ở trên huyện.”

 

Cô Triệu nhìn tôi một lúc lâu, sau đó rút từ ngăn kéo ra một tờ giấy.

 

“Tháng sau trên huyện có kỳ thi học sinh giỏi cấp tiểu học.”

 

“Cô muốn đăng ký cho em tham gia.”

 

“Có phải đóng lệ phí không cô?”

 

“Không cần.”

 

“Trường sẽ lo.”

 

“Vậy em tham gia ạ.”

 

Cô Triệu ngập ngừng một lát rồi nói tiếp.

 

“Vọng Vọng, năm sau em lên cấp hai.”

 

“Điểm chuẩn của trường Thực Nghiệm huyện không thấp, nhưng với thành tích này của em thì chắc chắn không thành vấn đề.”

 

“Khi đó cần phụ huynh ký tên và nộp hồ sơ.”

 

“Vâng.”

 

“Họ có hợp tác không?”

 

Tôi không trả lời.

 

Cô Triệu thở dài.

 

“Em về lớp trước đi.”

 

“Có chuyện gì thì cứ tìm cô.”

 

Lúc bước đến cửa văn phòng, tôi bỗng khựng lại.

 

“Cô Triệu.”

 

“Sao em?”

 

“Bố mẹ em sẽ không hợp tác đâu.”

 

“Nhưng em sẽ tự nghĩ cách.”

 

Cô nhìn theo bóng lưng tôi, không nói gì thêm.

 

Kỳ thi kiến thức diễn ra vào cuối tháng.

 

Hơn hai mươi trường tiểu học trong huyện, mỗi trường cử hai học sinh tham gia.

 

Tôi chưa từng đặt chân đến điểm thi trên huyện.

 

Hôm đó ngồi trong hội trường lớn, tôi nhìn đám trẻ xung quanh mặc quần áo tươm tất, có đứa còn được bố mẹ đưa đón tận nơi.

 

Còn tôi mặc chiếc áo bông cũ chị Phương cho, ống tay áo phải xắn lên tận ba gấu.

 

Đề thi được phát xuống, tôi cúi đầu làm bài.

 

Những chuyện khác không cần bận tâm.

 

Ngày có kết quả, cô Triệu đứng chờ tôi ngay trước cửa văn phòng.

 

Hạng ba.

 

Hạng ba toàn huyện.

 

“Vọng Vọng.”

 

Cô Triệu đưa tờ giấy khen cho tôi.

 

“Em là học sinh đạt thứ hạng cao nhất của trường mình trong suốt mười năm qua đấy.”

 

Tôi nhận giấy khen, đọc mấy chữ trên đó, rồi gấp làm tư nhét vào ngăn cặp.

 

“Cô ơi, giải thưởng này có giúp em lên cấp hai được không ạ?”

 

“Có thể được cộng điểm.”

 

“Nhưng điểm gốc của em vốn đã đủ rồi.”

 

“Vậy thì tốt ạ.”

 

Tôi mang giấy khen về nhà, nhưng không treo lên tường.

 

Có treo lên cũng chẳng có ai xem.

 

Tôi lật mặt sau tờ giấy khen, dùng b.út chì viết một dòng chữ.

 

“Hạng ba toàn huyện.”

 

“Lần sau tranh hạng nhất.”

 

Sau đó, tôi nhét nó xuống dưới gối.

 

Ngày thi chuyển cấp xong, tôi đạp chiếc xe đạp cũ của chị Phương về nhà.

 

Xích xe lỏng lẻo, mỗi lần đạp lại kêu kẽo kẹt.