Cầu Kiếm Tôn Nhẹ Tay

Chương 9



Mộ Thanh ngồi trên ghế, nhìn cái bóng lưng cay cú, vặn vẹo của Cố Hàn Xuyên khi rời đi, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tinh quái.

 

Nàng lén lấy viên Huyền Quang Kính ra, thấy con rối chim sẻ vẫn đang bám sát gã. Sân khấu đã dựng xong, đám báo thủ đã bị dồn vào đường cùng, màn kịch ám sát ở Tê Thú Uyển sắp tới chắc chắn sẽ vô cùng thú vị đây.

 

Sau màn đại náo Điện Chấp Pháp, Thẩm Mộ Thanh thong thả đi bộ về lại Tê Thú Uyển, vừa đi vừa tung tẩy chiếc túi vải nặng trĩu. 

 

Hôm nay nàng không chỉ lấy lại được thể diện, mà còn danh chính ngôn thuận "vặt" được của Tộc trưởng Vương gia một túi lớn thượng phẩm linh thạch coi như tiền bồi thường tổn thất tinh thần.

 

Vừa bước qua cổng thung lũng, ba con tiên hạc béo mầm của Cố Dung nhìn thấy nàng liền sợ đến mức co rúm hai cái chân dài lại, dạt hết sang một góc chuồng, không dám ho he nửa tiếng. 

 

Hôm qua tụi nó đã chứng kiến cảnh gã béo nhà bếp quỳ lạy con nhỏ phèn rách này như tế sao, tiên hạc tuy là linh thú nhưng cũng biết nhìn mặt gửi vàng lắm.

 

Mộ Thanh đóng c.h.ặ.t cổng tre, lấy viên Huyền Quang Kính ra kiểm tra một lượt. Trên mặt kính, ba cha con Cố Hàn Xuyên đang c.ắ.n răng chịu lạnh trong căn nhà tranh dưới chân núi, vừa ngứa răng nguyền rủa nàng, vừa lén lút gửi bồ câu đưa tin ra ngoại giới cho Hồ di nương để tìm sát thủ phàm giới.

 

"Muốn chơi ám sát ngầm à? Được thôi, để xem ai chơi lại ai."

 

Mộ Thanh khẽ cười hắc hắc, để lộ hai chiếc răng khểnh trông vừa tinh quái vừa có chút đáng sợ. 

 

Nàng dứt khoát đổ toàn bộ túi thượng phẩm linh thạch vừa kiếm được ra bàn gỗ. Ánh sáng của linh thạch lấp lánh soi sáng cả gian nhà cũ kỹ.

 

Đối với các tu sĩ khác, linh thạch dùng để hấp thụ linh khí hoặc mua đan d.ư.ợ.c pháp bảo. Nhưng đối với một tiểu tán tu am hiểu kỹ năng sinh tồn đáy xã hội như Mộ Thanh, linh thạch chính là... nguồn pin năng lượng vĩnh cửu để kích hoạt các món đồ chơi cơ quan mà nàng tự chế.

 

Nàng xắn tay áo lên, bắt đầu lôi từ trong chiếc hòm gỗ nát mang từ phàm giới lên một đống đồ lặt vặt: gỗ linh sâm vụn, dây gân thú phơi khô, vài cái lò xo rỉ sét, và một xấp bùa nổ cấp thấp giặt đến mức bay màu.

 

"Người ta tu tiên thì dùng thần thông, mình không có tu vi thì dùng khoa học kỹ thuật kết hợp tâm linh vậy." Nàng lẩm bẩm, tay chân thoăn thoắt bắt đầu lắp ráp.

 

Nàng dùng gỗ linh sâm đục đẽo thành hình mấy con mộc nhân nhỏ bằng bàn tay, bên trong bụng khoét rỗng một lỗ vừa vặn để nhét một viên thượng phẩm linh thạch vào làm lõi năng lượng. 

 

Trên đầu mộc nhân, nàng dùng tóc đuôi ngựa bện thành một chùm, bôi thêm một lớp mật ong tiên ngọt lịm. Đây chính là "Mộc nhân cơ quan phiên bản bẫy ruồi" do nàng tự chế chế. Chỉ cần có kẻ chạm vào, lò xo bên trong sẽ bung ra, kích hoạt bùa nổ kết hợp với bột ngứa làm từ cỏ linh lăng khô.

 

Nàng bận rộn lắp ráp suốt ba canh giờ, chế tạo ra tổng cộng mười hai con mộc nhân chiến đấu, xếp thành một vòng tròn phong thủy xung quanh chuồng hạc và gian nhà chính.

 

Cơm tối của nàng hôm nay do gã đệ t.ử béo nhà bếp đích thân mang tới, cung kính dâng lên một khay đầy ắp đùi gà nướng mật ong bốc khói nghi ngút, canh gân bò hầm sâm và một hũ rượu linh nếp thơm phức. Gã béo vừa nhìn thấy đống người gỗ kỳ dị xếp quanh sân liền lạnh sống lưng, không dám nhìn lâu, đặt khay cơm xuống là vắt giò lên cổ chạy thẳng.

 

Mộ Thanh ngồi bệt ở thềm cửa, một tay cầm đùi gà gặm rôm rả, một tay cầm chén canh húp sùm sụp, cuộc sống cá mặn hưởng lạc này phải nói là vô cùng mỹ mãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ăn no uống say xong, nàng thong thả trèo lên mái nhà gỗ ngồi hóng gió, tay ôm chiếc Huyền Quang Kính gõ nhịp. Qua mặt kính, nàng thấy Hồ di nương ở ngoại giới đã nhận được tin, ả ta đang hung hãn bỏ ra một số tiền lớn để thuê bốn tên sát thủ khét tiếng ở phàm giới, biệt hiệu là "Tứ Đại Ác Nhân", dự định ngay đêm mai khi sương mù dày đặc nhất sẽ lẻn lên núi qua đường mòn sau núi để lấy mạng nàng.

 

Mộ Thanh nhìn vệt sương mù đang từ từ bao phủ thung lũng, khóe môi khẽ cong lên một độ cong tinh quái, thì thầm vào không trung:

 

"Tứ Đại Ác Nhân phàm giới đấu với Mười Hai Củ Khoai Tây Cơ Quan Tiên Giới... Trận chiến này nghe qua thôi đã thấy không cân sức rồi. Ngày mai phải thức sớm chuẩn bị thêm ít nước cháo chua để làm v.ũ k.h.í sinh học mới được."

 

Nàng nhảy xuống khỏi mái nhà, chui vào chăn ấm ngủ một giấc ngon lành, hoàn toàn không có chút dáng vẻ nào của một kẻ sắp bị ám sát, tâm lý vững vàng đến mức độ khiến người ta phải cạn lời.

 

Đêm ngoại vi của Quy Nguyên Kiếm Tông tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng gió rít qua rặng tiên trúc rậm rạp và tiếng côn trùng kêu rả rích trong bụi cỏ. 

 

Sương mù từ lòng thung lũng Tê Thú Uyển bắt đầu bốc lên dày đặc, che khuất cả ánh trăng mùng mười non nớt, biến nơi này thành một mê cung mờ ảo, giơ tay không thấy năm ngón.

 

Ở lối mòn hẻo lánh dẫn từ vách đá phàm giới lên sau núi, bốn bóng đen mặc dạ hành y, bịt mặt kín mít đang rón rén nối đuôi nhau bước đi.

 

Bọn họ chính là "Tứ Đại Ác Nhân" vang danh chốn phàm trần, kẻ nào kẻ nấy tay đều nhuốm m.á.u, am hiểu nhất là thuật ám sát ngầm và đặt bẫy. 

 

Hôm qua, bọn họ nhận được một đơn hàng béo bở từ Hồ di nương: Lẻn lên tiên môn, thủ tiêu một con nhỏ phế vật không có nửa điểm tu vi. 

 

Tuy là lần đầu tiên làm việc ở "đất tiên", nhưng nghe mục tiêu chỉ là một kẻ phàm nhân rách rưới, bốn tên không hẹn mà cùng khinh khỉnh trong lòng, coi đây là chuyến dạo chơi lượm tiền.

 

"Đại ca, sương mù dày quá, phong thủy nơi này cứ quái quái thế nào ấy." Tên gầy nhất trong nhóm, biệt hiệu Huyết Ma Thủ, hạ thấp giọng thì thầm, tay lăm lăm thanh đoản đao.

 

Tên thủ lĩnh lực lưỡng đi đầu, tay vác đại đao, hừ lạnh một tiếng: "Nhát gan! Tiên nhân thì sao? Con nhỏ đó linh căn bị phế, so với gà kiến ở phàm giới chẳng có gì khác biệt. Hồ phụ nhân đã rải tiền vạn lượng, chuyến này xong xuôi, anh em ta xuống núi vinh hoa phú quý ba đời ăn không hết. Mau tiến lên, tránh đêm dài lắm mộng!"

 

Bốn tên gia tăng tốc độ, dựa vào bản đồ ngầm do Cố Hàn Xuyên cung cấp, dễ dàng lách qua các trạm gác ngoại môn, rốt cuộc cũng đặt chân vào sân viện của Tê Thú Uyển.

 

Bên trong sân tối đen như mực, gian nhà gỗ chính đóng c.h.ặ.t cửa, không có nửa điểm ánh đèn. Ba con tiên hạc béo mầm ở góc sân dường như cảm nhận được sát khí, đồng loạt rúc đầu vào cánh im thin thít, không dám ho he một tiếng.

 

"Keng."

 

Một tiếng động nhỏ vang lên dưới chân tên thủ lĩnh. Gã giật nảy mình, lập tức cúi đầu nhìn xuống. Dưới lớp sương mù dày đặc, chân gã vừa dẫm phải một vật thể tròn tròn, cứng cứng bằng gỗ.

 

Gã cúi người nhặt lên, nương theo ánh trăng mờ nhạt, phát ra đó là một con b.úp bê bằng gỗ linh sâm nhỏ bằng bàn tay, trên đầu bện một chùm tóc đuôi ngựa ngộ nghĩnh, trên mặt còn vẽ hai cái mắt xếch ngược trông vô cùng tấu hài.

 

"Cái quái gì thế này? Đồ chơi trẻ con à?" Tên thủ lĩnh cau mày, tiện tay bóp mạnh một phát định bẻ gãy con b.úp bê.