Cầu Kiếm Tôn Nhẹ Tay

Chương 3



Mộ Thanh vừa nghe thấy từ "gặm cỏ linh lăng", hai mắt liền sáng lên, lập tức thều thào đáp: "Dạ, vậy để ta gặm cỏ linh lăng cũng được ạ. Đa tạ quản sự đã thương tình cho ta miễn lao động."

 

Lưu quản sự: "???" Cái quái gì thế này? Con nhỏ này điên rồi sao? Người bình thường nghe thấy bị phạt nhịn ăn không phải sẽ khóc lóc van xin sao? Sao nó lại có vẻ mặt như vừa được ban thưởng vậy?!

 

Gã quản sự tức đến mức mặt mũi đỏ gay, định xông lên giáo huấn cho Mộ Thanh một trận, thì đột nhiên, một luồng áp lực vô hình, trầm nặng như trời sập từ trên cao ập thẳng xuống Tê Thú Uyển.

 

UỲNH!

 

Toàn bộ sương mù quanh thung lũng bị thổi bay sạch sẽ. Bầu trời trên đỉnh đầu đột nhiên xé rách ra một đường, một đạo kiếm quang màu ngọc bích rực rỡ mang theo khí thế hủy thiên diệt địa từ trên trời giáng xuống, trực tiếp cắm thẳng vào giữa sân viện.

 

Khí kình của thanh kiếm mạnh đến mức chấn vỡ toàn bộ hàng rào gỗ xung quanh, ba con tiên hạc béo mầm của Cố Dung sợ đến mức kêu "quác quác" t.h.ả.m thiết, rụng sạch lông đuôi, cắm đầu chạy trối ch ết vào chuồng trại. Lưu quản sự thì bị áp lực chấn cho quỳ rạp xuống đất, run rẩy như cầy sấy, tiểu ra cả quần.

 

Kiếm quang tản đi, Thẩm Dao Quang đáp xuống đất, trường bào xanh ngọc bích bay phần phật trong gió, ánh mắt sắc bén như có thể c.h.é.m đôi linh hồn kẻ đối diện.

 

Nàng vừa mới xử lý xong một số việc ở đại điện, lập tức bay tới đây thăm con gái. Kết quả vừa tới nơi liền nhìn thấy một gã sai vặt ngoại môn thấp hèn đang dám lớn tiếng đe dọa, bắt đứa con gái ruột tội nghiệp của nàng phải đi gánh nước, cắt cỏ, lại còn dọa cắt cơm của nàng!

 

Lòng hộ đoản của đệ nhất Kiếm Tôn ngay lập tức bốc hỏa vọt lên tới đỉnh đầu.

 

"Mẫu thân!" Mộ Thanh nhìn thấy Thẩm Dao Quang, hai mắt lập tức rưng rưng, nàng nhanh như chớp chạy tới, nép sau lưng mẫu thân, nhỏ giọng thút thít, "Cái gã này đáng sợ quá mẫu thân ơi... Gã bảo con là phế vật, bắt con phải gánh ba mươi xô nước, nếu không gã sẽ bỏ đói con, bắt con phải cạp đất mà ăn..."

 

Thẩm Dao Quang nghe con gái khóc, tim gan như bị d.a.o cắt. Nàng nhìn cái xô gỗ rách trên đất, lại nhìn bộ dạng yếu ớt của Mộ Thanh, ánh mắt nhìn Lưu quản sự liền biến thành nhìn một xác ch ết.

 

"Linh Thạch trưởng lão đâu? Lên đây cho ta!" 

 

Thẩm Dao Quang không thèm nhìn Lưu quản sự, giọng nói mang theo linh lực đại thanh âm, chấn động vang vọng khắp toàn bộ Quy Nguyên Kiếm Tông.

 

Chỉ trong vòng ba tiếng đếm, một lão giả mập mạp, mặc đạo bào thêu hoa văn tiền vàng hớt hải ngự kiếm bay tới, mồ hôi hột chảy ròng ròng, đáp xuống đất liền quỳ sụp xuống: "Kiếm Tôn bớt giận! Kiếm Tôn bớt giận! Có lão nô đây!"

 

Thẩm Dao Quang lạnh lùng chỉ tay xuống Lưu quản sự: "Quy Nguyên Kiếm Tông từ khi nào lại dung túng cho loại ch.ó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng này làm loạn? Từ hôm nay trở đi, tước đoạt thẻ bài tông môn của hắn, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi tiên môn, ném xuống hầm mỏ khai thác hắc thiết ở biên cảnh vĩnh viễn không được quay lại!"

 

Lưu quản sự nghe xong, hai mắt trợn ngược, trực tiếp ngất xỉu tại chỗ. Linh Thạch trưởng lão không dám chậm trễ nửa giây, lập tức vẫy tay cho chấp sự lôi gã như lôi một con ch.ó chế t ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Chưa dừng lại ở đó, Thẩm Dao Quang quay sang Linh Thạch trưởng lão, giọng nói trầm xuống đầy uy nghiêm: "Cố Hàn Xuyên mười bảy năm qua quản lý ngoại vụ, nuôi ra một lũ ăn cháo đá bát thế này sao? Hôm nay ta lật bài ngửa cho toàn bộ tông môn được biết: Toàn bộ Linh Tiên Đỉnh, mười hai mạch linh thạch thượng phẩm, và ba tòa tiên điện chính của Quy Nguyên Kiếm Tông này đều thuộc về tài sản riêng của Thẩm Dao Quang ta từ thuở khai tông lập phái!"

 

Nàng rút ra từ trong tay áo một chiếc Tông môn Ngọc tỷ vàng rực, linh quang vạn trượng, dứt khoát dùng linh lực khắc lên đó một dòng chữ, sau đó ấn mạnh xuống mảnh ngọc khế ước.

 

"Từ hôm nay, ta sang tên toàn bộ quyền sở hữu Linh Tiên Đỉnh và mười hai mạch linh thạch này cho con gái ta – Thẩm Mộ Thanh! Cố Hàn Xuyên, Cố Thần và Cố Dung, lập tức dọn sạch đồ đạc của bọn chúng ra khỏi tiên điện nội môn, trục xuất xuống khu nhà nát dành cho đệ t.ử tạp dịch dưới chân núi ổ chuột cho ta!"

 

Linh Thạch trưởng lão nghe xong mà da đầu tê dại, nhưng nhìn vào thanh cổ kiếm đang rục rịch phát ra kiếm khí sau lưng Kiếm Tôn, lão chỉ biết dập đầu lia lịa: "Lão nô tuân lệnh! Lão nô lập tức đi làm ngay!"

 

Mộ Thanh đứng bên cạnh, nhìn mảnh ngọc khế ước linh mạch lấp lánh đang được mẫu thân nhét vào tay mình, hai mắt nàng suýt chút nữa biến thành hình hai viên linh thạch thượng phẩm.

 

"Trời đất ơi... Sổ đỏ tiên giới đây sao?! Toàn bộ ngọn núi chứa linh khí dồi dào nhất, lại còn có thêm mười hai mỏ khoáng sản linh thạch nữa?!"

 

Nàng nuốt nước bọt, ghé sát tai mẫu thân, giọng điệu vừa ngây thơ vừa lộ rõ bản chất "bạch thiết hắc" hám tiền: "Mẫu thân ơi, nếu ngọn núi này thuộc về con rồi... vậy con có thể cắt nhỏ mấy cái động phủ bỏ trống ra, cho các tán tu ngoại giới thuê làm nơi bế quan theo giờ để thu tiền được không ạ? Chúng ta có thể làm giàu từ việc này đó!"

 

Thẩm Dao Quang nghe con gái hỏi vậy, nhìn biểu cảm lanh lợi, tính toán của nàng, bao nhiêu sát khí bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Nàng bật cười thành tiếng, cưng chiều xoa đầu Mộ Thanh: "Con thích làm gì thì làm, cho thuê hay bán luôn cái đỉnh Thần hoàng của tông môn này, mẫu thân cũng tùy con hết!"

 

Sau khi Linh Thạch trưởng lão mồ hôi nhễ nhại lôi gã Lưu quản sự xui xẻo đi, bầu không khí trong Tê Thú Uyển dần dần khôi phục lại sự yên ắng vốn có của nó. 

 

Những vệt kiếm khí còn sót lại của Thẩm Dao Quang vẫn thỉnh thoảng xẹt qua không trung, phát ra những tiếng xẹt xẹt nho nhỏ, giống như một lời cảnh cáo vô hình treo lơ lửng trên đầu bất cứ kẻ nào dám bén mảng đến nơi này.

 

Thẩm Dao Quang quay đầu lại, nhìn đứa con gái ruột đang ngơ ngác ôm mảnh ngọc khế ước. 

 

Ánh mắt nàng dịu lại, lộ ra vẻ mệt mỏi khó giấu. Việc nàng cưỡng ép phá vỡ phong ấn t.ử quan trước thời hạn nửa năm để bảo vệ con đã khiến kinh mạch vừa mới chắp vá lại có dấu hiệu lung lay.

 

Nàng khẽ ho một tiếng, đè ép một ngụm khí huyết đang dâng lên cổ họng, dịu dàng nói với Mộ Thanh: "Thanh Nhi, mẫu thân tuy đã ép gã tra nam kia phải trả lại khế ước linh mạch, nhưng tàn dư thế lực của gã trong tông môn suốt mười bảy năm qua vẫn chưa thể rễ sâu chồi rậm một ngày mà nhổ sạch được. Mẫu thân phải vào mật thất cấm địa một chuyến để điều hòa lại linh lực bạo động. Trông coi mảnh ngọc này cho tốt, nếu có kẻ nào dám đến tìm phiền phức, cứ bóp nát viên ngọc bài truyền âm này, mẫu thân sẽ san phẳng ngọn núi của tụi nó."

 

Nói rồi, Thẩm Dao Quang nhét vào tay Mộ Thanh một viên ngọc bài màu xanh biếc, sau đó hóa thành một đạo kiếm quang ngọc bích, x.é to.ạc màn sương mù mà bay về phía cấm địa sau núi.

 

Mộ Thanh đứng trơ trọi giữa sân, tay trái cầm "sổ đỏ" tiên giới, tay phải cầm "nút gọi cứu hộ khẩn cấp" của đại năng Độ Kiếp kỳ. Nàng nhìn chằm chằm vào hai món bảo vật vô giá này, khóe môi khẽ giật giật.

 

"Mẫu thân đại nhân à, người đúng là kiểu phụ huynh bạo lực điển hình của tiên giới mà. Hở một tí là san phẳng ngọn núi nhà người ta, thế thì còn đâu cái thú vui nhìn tụi nó tức ch ết mà không làm gì được mình nữa chứ?"