Cầu Kiếm Tôn Nhẹ Tay

Chương 4



Nàng cẩn thận cất hai thứ đó vào cái túi vải thô rách nát đeo bên hông, phủi phủi bụi trên m.ô.n.g, rồi thong thả bước vào gian nhà gỗ. 

 

Mẫu thân đã đi bế quan, nghĩa là từ bây giờ, cuộc chiến sinh tồn ở hào môn tiên giới này chính thức bắt đầu, và nàng phải tự mình làm đạo diễn kiêm diễn viên chính.

 

Sáng sớm ngày hôm sau.

 

Tiếng chuông đồng vang vọng từ đỉnh núi chính báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Theo quy định của Quy Nguyên Kiếm Tông, mỗi buổi sáng, nhà bếp ngoại môn sẽ cử đệ t.ử tạp dịch mang cơm sáng đến cho các đỉnh núi. 

 

Nhưng Mộ Thanh ngồi đợi ở bực thềm Tê Thú Uyển từ lúc sương mù còn dày đặc cho đến khi mặt trời lên cao ba sào, vẫn chẳng thấy bóng dáng một cọng cơm nào.

 

Đến tận giữa trưa, một gã đệ t.ử béo lùn, mặc đạo bào xám của nhà bếp ngoại môn mới nghênh ngang đi vào sân. 

 

Gã ném mạnh một cái l.ồ.ng giữ ấm bằng tre xuống đất, tạo ra một tiếng bộp khô khốc, giọng điệu lười biếng: "Cơm của Tê Thú Uyển tới rồi đây. Hôm nay nhà bếp thiếu người, củi lửa không đủ, có chút chậm trễ, Thẩm sư muội tự mình dùng tạm nhé."

 

Nói xong, gã còn đảo mắt một vòng, trong mũi hừ một tiếng khinh bỉ. Gã vốn là người thân cận của Cố Thần, hôm qua nghe tin Cố Thần ca ca bị Kiếm Tôn đ.á.n.h bị thương, lòng gã đã đầy oán hận. 

 

Gã thừa biết Kiếm Tôn hiện tại đã đi bế quan trị thương, thời gian ngắn không thể ra ngoài, nên đám chấp sự nhà bếp liền cấu kết với nhau, quyết định cho vị "Đại tiểu thư phế vật" này biết thế nào là lễ độ.

 

Mộ Thanh không thèm chấp nhặt cái thái độ lồi lõm của gã, nàng mỉm cười tiến lên, mở nắp l.ồ.ng tre ra.

 

Bên trong là một bát cháo loãng đến mức có thể soi gương được, vài hạt gạo ít ỏi chìm nghỉm dưới đáy bát, trên mặt nước cháo còn nổi lềnh bềnh vài cọng rau dại đã ngả sang màu vàng úa, bốc lên một mùi chua loét nồng nặc. 

 

Đây rõ ràng là cơm thừa canh cặn để lâu ngày của đệ t.ử tạp dịch, thậm chí còn không bằng cám nuôi heo của mấy nhà giàu ở phàm giới.

 

Gã đệ t.ử béo khoanh tay trước n.g.ự.c, cười khẩy: "Thẩm sư muội, tiên môn thanh tịnh, ăn uống phải lấy thanh đạm làm đầu để thanh lọc tạp chất trong cơ thể. Sư muội từ phàm giới lên, cơ thể chứa đầy khí tục, ăn bát cháo rau dại này là tốt cho sư muội nhất đấy. Mau ăn đi kẻo nguội."

 

Mộ Thanh nhìn bát cháo chua, trong lòng thầm nghĩ: "Mấy cái trò vặt vãnh cô lập, hạ nhục bằng đồ ăn thức uống này, mấy bà thím ở miếu hoang phàm giới đã chơi chán từ mười năm trước rồi. Đám đệ t.ử tiên môn này đúng là sống trên mây lâu quá, chỉ số mưu hèn kế bẩn sao mà ngây ngô, con nít thế không biết."

 

Nàng không hề tức giận, ngược lại còn bưng bát cháo lên, hít hà một hơi rồi gật gù khen ngợi: "Ây da, vị sư huynh này thật là có tâm quá đi. Ta ở phàm giới nghèo rách mồng tơi, đến cháo loãng thế này hằng ngày còn không có mà ăn đâu. Món cháo rau dại chua này... quả thực là mỹ vị nhân gian!"

 

Nói rồi, nàng múc một thìa cháo, nhưng không đưa vào miệng mà đột nhiên xoay người, đi thẳng tới chuồng của ba con tiên hạc béo mầm của Cố Dung đang nhốt tạm ở góc sân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ăn đi mấy cưng, cơm sáng của Đại tiểu thư các ngươi gửi tới đấy." 

 

Mộ Thanh thẳng tay đổ toàn bộ bát cháo chua vào máng ăn của tiên hạc.

 

Ba con tiên hạc vốn hằng ngày quen ăn linh cốc thượng hạng được chăm chút kỹ lưỡng, vừa ngửi thấy mùi cháo chua loét liền đồng loạt kêu lên những tiếng quác quác kinh tởm, dùng cái mỏ dài mổ mạnh vào máng, hất đổ tung tóe, sau đó nhìn gã đệ t.ử béo bằng ánh mắt đầy thù hằn như thể muốn mổ c hết gã.

 

Sắc mặt gã đệ t.ử béo lập tức thay đổi: "Thẩm Mộ Thanh! Ngươi dám đem cơm tông môn ban phát đi cho súc sinh ăn?! Ngươi có biết tôn trọng công sức của nhà bếp không?!"

 

Mộ Thanh vỗ vỗ tay, vẻ mặt vô tội: "Ơ, sư huynh nói lạ kỳ. Sư huynh bảo cháo này tốt cho sức khỏe, giúp thanh lọc cơ thể mà. Tiên hạc của Cố Dung tỷ tỷ hằng ngày ăn nhiều linh d.ư.ợ.c quá, chắc chắn là tích tụ nhiều độc tố lắm, ta đây là đang có lòng tốt giúp tỷ tỷ thanh lọc cho thú cưng của nàng ta thôi. Sao sư huynh lại mắng ta?"

 

Nàng bước đến gần gã béo, nụ cười trên môi càng lúc càng rạng rỡ, nhưng ánh mắt lanh lợi lại lóe lên một tia quái dị: "Hơn nữa, ta vừa mới xem khế ước linh mạch mẫu thân cho hôm qua. Ngọn núi sau núi này, bao gồm cả cái nhà bếp ngoại môn nơi sư huynh đang làm việc, hình như... đều nằm trên đất của ta thì phải. Sư huynh ăn cơm trên đất của ta, dùng củi lấy từ rừng của ta, nước lấy từ suối của ta, mà lại mang cho chủ đất một bát nước vo gạo chua loét thế này... Sư huynh có tin ta lập tức thu tiền thuê đất của nhà bếp ngoại môn, khiến các ngươi ngày mai phải ra bờ suối húp khí trời không?"

 

"Ngươi... ngươi..." Gã đệ t.ử béo nghe đến hai từ "thu tiền thuê đất", mặt mũi trong phút chốc trắng bệch ra như người c hết trôi.

 

Gã lúc này mới sực nhớ ra, con nhỏ phèn rách trước mặt này tuy không có tu vi, nhưng trong tay nàng ta đang nắm giữ "sổ đỏ" của nửa cái Quy Nguyên Kiếm Tông! Nếu nàng ta thật sự nổi điên đi tìm Linh Thạch trưởng lão đòi thu hồi đất đai, nhà bếp ngoại môn chắc chắn sẽ bị giải tán trong vòng một nốt nhạc, và gã sẽ là kẻ đầu tiên bị lột da.

 

Chưa dừng lại ở đó, Mộ Thanh đột nhiên thò tay vào túi vải, làm bộ như đang lục lọi cái gì đó, miệng lẩm bẩm: "Ấy ch ết, cái viên ngọc bài truyền âm mẫu thân đưa cho ta để san phẳng ngọn núi nằm ở đâu rồi nhỉ? Để ta lôi ra hỏi mẫu thân xem tội danh ngược đãi chủ đất bằng cháo chua thì nên phạt đào mỏ bao nhiêu năm..."

 

BỊCH!

 

Gã đệ t.ử béo không hai lời, hai chân nhũn ra, trực tiếp quỳ sụp xuống đất, đầu đập xuống nền đá bôm bốp: "Thẩm sư muội bớt giận! Đại tiểu thư bớt giận! Lão nô đáng ch ết, lão nô tai mắt mờ mịt nghe lời xúi giục của kẻ xấu! Trưa nay... trưa nay lão nô nhất định sẽ mang linh cẩu quay, canh nhân sâm, cơm linh mễ thượng hạng đến bồi tội với người! Xin người giơ cao đ.á.n.h khẽ, đừng làm phiền tới Kiếm Tôn đại nhân!"

 

Mộ Thanh dừng tay không lục túi nữa, chống cằm nhìn gã, tặc lưỡi tiếc nuối: "Chao ôi, sư huynh làm vậy làm ta khó xử quá. Ta đang định nếm thử xem vị hắc thiết ở hầm mỏ biên cảnh nó tròn méo ra sao mà. Thôi được rồi, nhớ nhé, trưa nay ta muốn ăn đùi gà nướng phải thật nhiều mật ong tiên, không có mật ong là ta lại thấy ngứa tay muốn tìm ngọc bài đấy."

 

"Có ngay! Có ngay! Lão nô lập tức đi làm ngay!" 

 

Gã béo gạt mồ hôi hột, vác cái l.ồ.ng tre chạy trối ch ết ra khỏi Tê Thú Uyển, tốc độ nhanh đến mức cứ như đang thi triển thần thông dịch chuyển tức thời.

 

Nhìn cái bóng lật đật chạy xa của gã béo, Mộ Thanh ngồi bệt xuống thềm đá, lẩm bẩm: "Đấy, người ta cứ bảo tu tiên là phải động đao động kiếm, mệt xác ch ết đi được. Cứ dùng quyền lực của phú bà phối hợp với một chút diễn xuất đỉnh cao thế này, chẳng phải vừa được ăn ngon vừa nhàn hạ hay sao?"

 

Nàng ngửa mặt nhìn lên bầu trời trong xanh, trong đầu bắt đầu tính toán xem làm thế nào để biến cái Tê Thú Uyển này thành một pháo đài bất khả xâm phạm, để đám ch.ó săn của Cố Hàn Xuyên không thể tùy tiện ra vào quấy rầy cuộc sống "cá mặn" hưởng lạc của nàng nữa. Xem ra, nàng phải tìm cách chế tạo ra một số công cụ phòng thủ tự động rồi.

 

Dưới chân núi Quy Nguyên Kiếm Tông, nơi linh khí mỏng manh đến mức gần như tịt hẳn, có một dãy nhà tranh vách đất nằm xiêu vẹo bên bờ suối đục.