Cầu Kiếm Tôn Nhẹ Tay

Chương 5



Nơi này vốn là khu nhà nát dành cho đệ t.ử tạp dịch phạm lỗi hoặc những kẻ linh căn cận phế chuẩn bị bị trục xuất khỏi tông môn. Gió thổi qua khe cửa, tiếng cót két nghe t.h.ả.m thiết như tiếng khóc than của vong hồn.

 

Trong gian nhà tranh lớn nhất nhưng cũng rách nát nhất, Cố Hàn Xuyên đang ngồi bệt trên một chiếc chiếu rách, một bên má sưng vù như cái bánh bao nướng hỏng, hai hốc mắt sâu hoắm, ngơ ngác nhìn ba chiếc răng đạo hạnh đen thui đặt trên bàn gỗ mục.

 

"A... Thần nhi, nhẹ, nhẹ tay một chút... Đạo hạnh của phụ thân sắp tan rã rồi..."

 

Cố Hàn Xuyên nhe răng trợn mắt, rên rỉ đau đớn khi Cố Thần đang dùng chút linh lực ít ỏi còn sót lại để xoa bóp vết thương cho gã. 

 

Bản thân Cố Thần lúc này cũng chẳng khá khẩm gì hơn, l.ồ.ng n.g.ự.c gã vẫn còn in rõ một vết bầm tím hình kiếm khí, hơi thở hổn hển, sắc mặt xanh mét như tàu lá chuối.

 

"Phụ thân, mẫu thân Thẩm Dao Quang thật sự quá tàn nhẫn! Người bế quan mười bảy năm, vừa ra ngoài liền không màng tình nghĩa phu thê, ngay trước mặt mười vạn đệ t.ử đại điện mà ra tay độc thủ với chúng ta!" Cố Thần nghiến răng kèn kẹt, vết thương trên n.g.ự.c đau nhói khiến gã càng thêm oán hận.

 

Nghe đến ba từ "Thẩm Dao Quang", cả ba cha con trong phòng đồng loạt rùng mình một cái. Ký ức kinh hoàng tại đại điện ngày hôm qua giống như một cơn ác mộng vĩnh viễn đóng đinh vào đạo tâm của bọn họ.

 

Hôm qua, ngay sau khi Thẩm Mộ Thanh ôm chiếc thẻ gỗ mục thong thả rời khỏi đại điện, Cố Hàn Xuyên còn chưa kịp thở phào vì đẩy được cục nợ đi, thì bầu trời đột nhiên nổ tung.

 

Thẩm Dao Quang lấy tư thế đệ nhất Kiếm Tôn cưỡi kiếm đáp xuống, khí thế Đại Độ Kiếp kỳ đảo lộn càn khôn. 

 

Gã lúc đó vẫn cậy mình là trượng phu, vênh váo bước lên định dùng đạo đức để áp chế nàng, trách nàng mười bảy năm qua không làm tròn bổn phận người mẹ, người vợ.

 

Nào ngờ, Thẩm Dao Quang ngay cả một cái liếc mắt cũng lười bố thí cho gã. Nàng lật tay một cái, một đạo kiếm khí thô bạo như rồng vỡ bờ trực tiếp đ.á.n.h bay Cố Thần găm thẳng vào vách đá cẩm thạch, xương n.g.ự.c rạn nứt kêu răng rắc.

 

Tiếp đó, trước sự chứng kiến của hàng trăm trưởng lão chấp sự vừa chạy tới, Thẩm Dao Quang trở tay tặng cho Cố Hàn Xuyên một bạt tai rúng động thiên địa. 

 

Cái tát đó không chỉ đ.á.n.h bay ba chiếc răng đạo hạnh gã tích lũy suốt mười bảy năm c.ắ.n t.h.u.ố.c, mà còn đ.á.n.h nát toàn bộ thể diện, uy nghiêm của một gã Phó tông chủ hờ. 

 

Nàng đứng trên cao, nhìn gã nằm bò dưới đất hộc m.á.u, thản nhiên ném ra một câu: "Cố Hàn Xuyên, ngươi lấy gan của Thượng cổ Yêu hoàng để ăn đúng không? Dám đem cốt nhục hoàng kim ta dùng mạng bảo vệ đi chăn hạc, hôm nay không phế đi tu vi ăn bám của ngươi, ta thề không phi thăng!"

 

Ngay tại chỗ, nàng rút ra Tông môn Ngọc tỷ, hủy bỏ chức vị Phó tông chủ của gã, đóng băng toàn bộ tài khoản linh thạch hằng năm, rồi ra lệnh cho Chấp Pháp Đường tịch thu đạo bào, trục xuất ba cha con xuống khu nhà nát này trong vòng nửa nén hương.

 

"Phụ thân... chúng ta phải chịu nhục nhã thế này mãi sao?"

 

Cố Dung ngồi ở góc nhà, trên người không còn bộ váy nghê thường lấp lánh hằng ngày nữa mà là một bộ y phục thô sơ của đệ t.ử tạp dịch. 

 

Nàng ta ôm mặt khóc thút thít, đôi bàn tay hằng ngày chỉ biết cầm kiếm ngọc giờ đây bắt đầu sưng đỏ vì... vừa phải đi nhặt củi nhóm bếp. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nước mắt rơi xuống vũng bùn trên sàn nhà, trông t.h.ả.m hại không sao tả xiết.

 

Nàng ta không phục! Nàng ta vốn là Đại tiểu thư Băng Cơ Ngọc Cốt của Kiếm Tông, được người người cung phụng. Tại sao cái con nhỏ phèn rách Thẩm Mộ Thanh kia vừa về, mẫu thân liền biến thành một con điên, đem tất cả vinh hoa phú quý của nàng ta tước đoạt sạch sẽ, dâng hết cho con nhỏ quê mùa đó?

 

"Nhẫn nhục? Làm sao nhẫn nổi!" Cố Hàn Xuyên đập mạnh tay xuống bàn, tức giận đến mức vết thương trên mặt lại rách ra, m.á.u chảy ròng ròng, "Ả đàn bà điên đó dám sang tên toàn bộ Linh Tiên Đỉnh và mười hai mạch linh thạch cho con nhỏ phế vật kia! Hiện tại trong tay ta chỉ còn lại đúng ba viên hạ phẩm linh thạch này thôi!"

 

Gã mở lòng bàn tay, để lộ ba viên đá xám xịt, ít ỏi đến đáng thương. Hằng ngày gã dùng thượng phẩm linh thạch để lót đệm ngồi, đan d.ư.ợ.c ngàn năm dùng để ngậm chơi, giờ đây nhìn ba viên hạ phẩm linh thạch bẩn thỉu này, gã cảm thấy cuộc đời như rơi xuống địa ngục.

 

"Phụ thân, hay là chúng ta lén liên lạc với mẫu thân của Dung nhi... Hồ di nương?" Cố Thần liếc nhìn xung quanh, hạ thấp giọng nói đầy âm hiểm, "Hồ di nương hiện đang quản lý hiệu t.h.u.ố.c ở ngoại giới, trong tay có không ít nhân mạch tán tu. Chỉ cần chúng ta bỏ ra chút tiền, thuê vài tên sát thủ phàm giới lẻn vào Tê Thú Uyển... Thẩm Mộ Thanh không có tu vi, giế t nàng ta dễ như trở bàn tay! Nàng ta ch ết rồi, khế ước linh mạch tự động vô chủ, Thẩm Dao Quang dù có điên lên cũng không thể g iết sạch chúng ta để đền mạng cho một cái xác ch ết!"

 

Cố Dung nghe vậy, mắt chợt lóe lên một tia độc ác, vội vàng phụ họa: "Đúng vậy phụ thân! Thẩm Dao Quang hiện tại đã vội vàng trở về cấm địa bế quan củng cố tu vi, thời gian ngắn không thể ra ngoài. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta!"

 

Cố Hàn Xuyên nghe hai đứa con hiến kế, hô hấp cũng trở nên dồn dập. Gã sờ lên cái má sưng vù, trong lòng tràn ngập sự vặn vẹo và hận thù. 

 

Đúng vậy, Thẩm Dao Quang khinh thường gã bao nhiêu năm qua, gã phải cho nàng biết tay! 

 

G iết Thẩm Mộ Thanh, cướp lại linh mạch, gã lại có thể làm Phó tông chủ cao cao tại thượng!

 

"Được! Thần nhi, con lập tức tìm cách đưa tin ra ngoài cho Hồ thị, bảo nàng ta chuẩn bị d.ư.ợ.c chất tốt nhất và tìm mấy tên tay chân sạch sẽ ở phàm giới." 

 

Cố Hàn Xuyên nghiến răng, ánh mắt lộ ra vẻ hung quang dữ tợn, "Thẩm Mộ Thanh, con nhỏ phèn rách kia... tao sẽ để cho mày biết, tiên môn này không phải là nơi một con kiến hôi như mày có thể đứng vững!"

 

Ba cha con tra nam, trà xanh ôm nhau trong căn nhà tranh rách nát, vừa c.ắ.n răng chịu cái lạnh thấu xương dưới chân núi, vừa âm mưu vạch ra một kế hoạch ám sát đẫm má u.

 

Bọn họ hoàn toàn không biết rằng, tất cả những lời thì thầm to nhỏ đầy âm mưu này, thực chất đang được truyền hình trực tiếp không sót một chữ lên một công cụ "giám sát" đặc biệt của Thẩm Mộ Thanh ở trên núi.

 

Sương mù buổi sớm trên ngọn Linh Tiên Đỉnh còn chưa tan hết, Thẩm Mộ Thanh đã bị tiếng chim hạc kêu thất thanh làm cho tỉnh giấc. Nàng lười biếng ngáp một cái dài, lật người ngồi dậy trên chiếc giường gỗ sồi cũ kỷ vừa được gã đệ t.ử béo nhà bếp khúm núm mang đến bồi tội vào chiều qua.

 

Hôm nay là ngày đầu tiên nàng phải đến Linh Kiếm Đường để nghe giảng pháp.

 

Theo luật lệ của Quy Nguyên Kiếm Tông, tất cả đệ t.ử mới nhập môn, không phân biệt xuất thân thân phận, đều phải trải qua ba tháng rèn luyện cơ bản tại đây. 

 

Cố Hàn Xuyên tuy đã bị sút xuống khu ổ chuột, nhưng lệnh bài phân lớp của Mộ Thanh thì gã đã lén ký từ trước khi Thẩm Dao Quang xuất quan. 

 

Gã cố tình xếp nàng vào lớp có toàn các thiên kiêu tiểu thư đến từ các đại tu tiên thế gia, những kẻ vốn xem trọng huyết thống và tu vi hơn cả mạng sống.