Cầu Kiếm Tôn Nhẹ Tay

Chương 6



Mộ Thanh soi mình vào mặt nước linh tuyền, cẩn thận chỉnh lại bộ đạo bào vải thô đã được giặt sạch sẽ. Nàng vuốt cằm, nhìn cái bóng phản chiếu của một thiếu nữ gầy gò nhưng đôi mắt tinh ranh, lẩm bẩm:

 

"Mấy đứa báo thủ kia chắc chắn đang bày mưu tính kế chờ mình ở lớp học rồi. Để xem tụi nó dùng cái chiêu trò gì, nếu chỉ có ba cái trò cô lập của con nít thì chán ch ết đi được."

 

Nàng thong thả cuốc bộ lên núi. Khi nàng bước chân vào cửa lớn của Linh Kiếm Đường, bầu không khí ồn ào náo nhiệt bỗng chốc im bặt như có ai đó vừa thi triển cấm ngôn thuật.

 

Hàng chục ánh mắt của các thiếu niên nam nữ mặc gấm vóc lụa là, trên người đeo ngọc bội hộ thân lấp lánh đồng loạt phóng về phía nàng. 

 

Những ánh mắt đó chứa đựng sự tò mò, khinh miệt, và cả sự dò xét nực cười. Ở giữa phòng học, Cố Dung đang ngồi giữa một đám nữ đệ t.ử thế gia, mắt đỏ hoe, tay cầm chiếc khăn lụa khẽ lau khóe mắt, dáng vẻ điệu bộ như một đóa bạch liên hoa bị gió bão dập vùi.

 

"Tưởng là ai, hóa ra là vị đại tiểu thư phèn rách từ phàm giới mới về."

 

Một giọng nói chua ngoa vang lên từ hàng ghế đầu. Một thiếu nữ mặc váy hồng cánh sen, trên tay đeo ba cái vòng trữ vật bằng vàng ròng, đứng bật dậy khinh khỉnh nhìn Mộ Thanh. Đây là Vương Tuyết Nhi, thiên kim của Vương gia, một thế gia phụ thuộc vào phe cánh cũ của Cố Hàn Xuyên.

 

Vương Tuyết Nhi khoanh tay trước n.g.ự.c, giọng điệu đầy vẻ giễu cợt: "Linh Kiếm Đường của chúng ta là nơi thần thánh, đệ t.ử ra vào ít nhất cũng phải là Luyện Khí tầng ba. Một kẻ nửa điểm linh lực cũng không cảm ứng được như ngươi, tiến vào đây không sợ làm ô uế kiếm ý của các vị trưởng lão sao?"

 

Cố Dung vội vàng kéo kéo tay áo Vương Tuyết Nhi, giọng điệu nghẹn ngào, ra bộ hiền thục: "Tuyết Nhi muội muội đừng nói vậy. Thẩm muội muội... muội ấy từ nhỏ đã sống ở nơi hoang dã phàm trần, chưa từng thấy qua tiên pháp. Dù muội ấy không có tu vi, nhưng mẫu thân đã sang tên toàn bộ đỉnh núi này cho muội ấy rồi... Chúng ta... chúng ta dẫu sao cũng chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu trên đất của muội ấy thôi."

 

Lời này của Cố Dung vừa thốt ra, đám đệ t.ử xung quanh lập tức bùng nổ. Sự ghen tị và bất mãn dâng lên tột cùng. Một kẻ phế vật phàm giới, dựa vào cái gì mà vừa về đã nắm giữ linh mạch thượng phẩm, trong khi bọn họ phải băm da tróc vảy, cạnh tranh khốc liệt mới kiếm được vài viên linh thạch?

 

Vương Tuyết Nhi tức tối đập bàn: "Dung tỷ tỷ, tỷ quá lương thiện rồi nên mới bị ả bắt nạt! Có linh mạch thì sao chứ? Trưởng lão Chấp sự đã nói rồi, hôm nay kiểm tra kiếm đạo nhập môn, nếu ai không có phi kiếm hoặc không thể ngự kiếm, sẽ phải quỳ ở sân bái kiếm ba canh giờ! Để ta xem nàng ta lấy cái gì để ngự!"

 

Đám đệ t.ử xung quanh đồng loạt cười rộ lên, cố ý dịch chuyển ghế ra xa, chừa ra một khoảng trống lớn xung quanh Mộ Thanh, giống như nàng là một nguồn dịch bệnh đáng sợ. Trò cô lập kinh điển này hằng năm vẫn được lũ trẻ ranh tiên môn dùng để bắt nạt người mới.

 

Mộ Thanh nhìn cái khoảng trống rộng rãi xung quanh mình, trong lòng không những không có nửa điểm tủi thân, ngược lại còn thấy vô cùng thoải mái. Nàng thong thả bước tới hàng ghế cuối cùng, chọn một vị trí rộng rãi nhất, đặt m.ô.n.g ngồi xuống rồi vắt chéo chân gặm hạt hướng dương rôm rả.

 

"Tuyệt vời! Không ai ngồi gần nghĩa là không ai làm phiền mình ngủ gật. Cái đám nhóc này đúng là có lòng tốt ghê nơi." Nàng nghĩ bụng, khóe môi khẽ cong lên đầy đắc ý.

 

Cố Dung nhìn thấy Mộ Thanh không hề tức giận khóc lóc, trong lòng tức đến mức suýt chút nữa c.ắ.n rách chiếc khăn lụa. Nàng ta nháy mắt ra hiệu cho một tên đệ t.ử nam ngồi phía trước.

 

Tên đệ t.ử kia hiểu ý, lén lút bấm một cái quyết tay dưới gầm bàn. Một đạo lục quang nhạt nhẽo bay ra, hóa thành một con bùa chú vô hình có mùi hôi thối đặc trưng của "Mục Thối Cổ", một loại cổ độc cấp thấp chuyên dùng để ăn mòn linh khí của v.ũ k.h.í, lẻn vào trong túi vải thô của Mộ Thanh, định bôi bẩn thanh phi kiếm gỗ mà nàng mang theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Thế nhưng, con cổ độc vừa mới chui vào túi vải của Mộ Thanh, chưa kịp giở trò thì đã bị một cái dũa móng tay bằng sắt phàm trần của nàng... kẹp c.h.ặ.t lấy.

 

Mộ Thanh vốn là tán tu lăn lộn từ đáy xã hội, ba cái trò bùa chú rình rập này nàng nhắm mắt cũng ngửi ra mùi. Nàng không nói hai lời, dùng hai ngón tay kẹp lấy con cổ độc đang giãy giụa, rưới thêm một giọt nước cháo chua loét mà nàng lén múc từ Tê Thú Uyển sáng nay lên người nó. Mùi chua loét kết hợp với độc tính của Mục Thối Cổ lập tức tạo thành một loại khí vị kinh thiên động địa.

 

Nàng dùng một tia linh lực mỏng manh ẩn giấu trong cơ thể, b.úng nhẹ một phát, con cổ độc đã bị biến đổi gen kia bay vèo một cái, chuẩn xác rơi thẳng vào trong bình trà ngọc của Vương Tuyết Nhi và Cố Dung.

 

"Hớp..." Vương Tuyết Nhi đang mải mê nói xấu Mộ Thanh, thuận tay nâng ly trà lên húp một ngụm lớn.

 

"OẸ!!!"

 

Ngay giây tiếp theo, Vương Tuyết Nhi trợn ngược mắt, toàn thân co giật, phun thẳng ngụm nước trà chua loét trộn lẫn mùi hôi thối vào thẳng mặt Cố Dung đang ngồi đối diện.

 

"Á!!!" Cố Dung hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết. Nước trà thối hoắc dính đầy trên khuôn mặt Băng Cơ Ngọc Cốt, tà váy trắng tinh khôi hằng ngày giờ đây bốc lên một mùi vị y như... mùi phân hạc ở Tê Thú Uyển.

 

Cả phòng học lập tức nháo nhào, đám đệ t.ử hoảng sợ né dạt ra vì mùi hôi thối quá nồng nặc. Vương Tuyết Nhi thì ôm bụng nôn thốc nôn tháo, mặt mày xanh mét: "Có độc! Trong trà có độc bùa chú! Là đứa nào làm?!"

 

Mộ Thanh lúc này mới từ từ đứng dậy, tay vẫn còn cầm mấy hạt hướng dương, vẻ mặt đầy sự kinh hãi và hoảng hốt: "Trời đất ơi! Dung tỷ tỷ, Tuyết Nhi muội muội, hai người làm sao vậy? Tiên môn thanh tịnh, sao hai người lại có sở thích uống nước trà có mùi vị... độc đáo thế này? 

Có phải hai người nhớ chuồng hạc của ta quá nên lén mang phân hạc về pha trà uống không?!"

 

"Thẩm Mộ Thanh! Ngươi ngậm m.á.u phun người! Chính ngươi hại bọn ta!" Vương Tuyết Nhi vừa nôn vừa chỉ tay vào mặt Mộ Thanh gầm lên.

 

Mộ Thanh lập tức bĩu môi, hai hốc mắt đỏ hoe, giọng điệu nghẹn ngào hướng ra phía cửa điện, nơi một vị trưởng lão dạy học râu tóc bạc phơ vừa mới bước vào: "Trưởng lão ơi! Ta oan ức quá! Ta là một kẻ phế vật không có tu vi, làm sao biết hạ độc bùa chú cao cấp thế này chứ? Rõ ràng là Vương sư tỷ và Cố sư tỷ tự mình pha trà lỗi, giờ lại muốn đổ tội, bắt nạt một đứa con gái tội nghiệp từ phàm giới lên..."

 

Vị trưởng lão dạy học nhìn đống hỗn độn thối hoắc giữa phòng, lại nhìn bộ dạng rách rưới, khóc lóc đáng thương của Mộ Thanh, chân mày gã nhíu c.h.ặ.t lại. Gã thừa biết Thẩm Dao Quang vừa mới xuất quan vả rụng răng Phó tông chủ ngày hôm qua, hiện tại ai dám chạm vào cái vảy ngược này của Kiếm Tôn?

 

Trưởng lão đập mạnh cây thước xuống bục giảng, nghiêm giọng mắng: "Ồn ào cái gì! Vương Tuyết Nhi, Cố Dung, hai ngươi ở trong lớp học làm mất thể thống tiên môn, lập tức lăn ra ngoài sân quỳ bái kiếm phạt ba canh giờ cho ta! Đừng có ở đây mà ngậm m.á.u phun người!"

 

Cố Dung và Vương Tuyết Nhi nghe xong, tức đến mức suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ, nhưng không dám cãi lời trưởng lão, chỉ đành ôm cái thân thể thối hoắc lết ra ngoài sân quỳ dưới cái nắng ch.ói chang.

 

Mộ Thanh thong thả ngồi xuống ghế, nhìn hai cái bóng đang quỳ gối run rẩy ngoài sân qua ô cửa sổ, nàng thoải mái c.ắ.n thêm một hạt hướng dương, trong đầu thầm nghĩ: "Món nợ đầu tiên của mười bảy năm qua chịu khổ ở phàm giới, hôm nay tính chút lãi nhẹ nhàng thế này trước đã nha."