Cái nắng oi ả của buổi trưa chính ngọ ở tiên môn không giống như cái nắng ở phàm giới. Nó mang theo một chút linh áp khô nóng, nướng rụi từng phiến lá tiên trúc, khiến cho mặt sân đá của Linh Kiếm Đường bốc lên từng luồng hơi nóng hầm hập.
Ở giữa sân, Cố Dung và Vương Tuyết Nhi đang quỳ thẳng gối, mồ hôi nhễ nhại chảy dài làm lem nhem lớp phấn nụ trên mặt. Cố Dung tủi nhục vô cùng, tà váy trắng từng là niềm tự hào của vị "Đại tiểu thư băng thanh ngọc khiết" giờ đây loang lổ vết nước trà thối, bốc mùi ngai ngái khó chịu.
Nàng ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức rỉ m.á.u, hai mắt nhìn đăm đăm vào cánh cửa lớp học, trong lòng điên cuồng gào thét tên Thẩm Mộ Thanh.
Trong khi đó, ở góc cuối phòng học mát mẻ, Thẩm Mộ Thanh đang chống cằm nhìn ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ. Trưởng lão đang lầm rầm giảng về cách dẫn khí nhập thể, tiếng nói đều đều như tiếng muỗi kêu, nghe còn dễ ngủ hơn cả bài ca d.a.o của mấy bà thím phàm giới.
Nàng lén lấy trong tay áo ra một chiếc gương đồng nhỏ, đây chính là Huyền Quang Kính cấp thấp mà nàng vừa đổi được từ gã đệ t.ử béo nhà bếp để đổi lấy việc "không báo cáo lên mẫu thân".
Chiếc gương này tuy không thể nhìn thấu tam giới, nhưng lại có thể liên kết với một con rối cơ quan chim sẻ mà Mộ Thanh thả ở khu nhà nát dưới chân núi. Lúc này, trên mặt gương đang hiển thị hình ảnh ba cha con Cố Hàn Xuyên đang chụm đầu bàn tán, kế hoạch thuê sát thủ phàm giới lẻn vào Tê Thú Uyển của tụi nó lọt không sót một chữ vào tai nàng.
Mộ Thanh khẽ nhướng mày, trong lòng không nhịn được mà bật cười: "Ồ, định chơi lớn vậy luôn hả? Thuê sát thủ phàm giới lên tiên môn ám sát chủ đất? Cái đầu của gã cha hờ kia chắc là chứa toàn nước linh tuyền úng rồi."
Nàng thong thả cất gương vào túi vải, trong đầu đã nảy ra một kế hoạch vặn vẹo mới. Nếu tụi nó muốn tìm người đến "gặp" nàng, vậy thì nàng phải chuẩn bị một sân khấu thật hoành tráng để tiếp đón mới phải đạo.
Ba canh giờ phạt quỳ rốt cuộc cũng trôi qua. Lúc tiếng chuông tan học vang lên, Cố Dung và Vương Tuyết Nhi gần như khuỵu ngã, được đám tay chân dìu vào trong hành lang. Đúng lúc này, từ phía cổng thung lũng, ba bóng người mặc y phục vải thô của đệ t.ử tạp dịch đột ngột xuất hiện. Đó chính là Cố Thần và hai tên tay sai cũ do Cố Hàn Xuyên phái tới để đưa tin ngầm cho Cố Dung.
Nhìn thấy Cố Dung t.h.ả.m hại, Cố Thần xông lên, quên mất bản thân cũng đang mang thương tích, gầm lên: "Dung nhi! Ai dám bắt muội quỳ?! Có phải là con nhỏ phèn rách kia không?!"
Cố Dung nhìn thấy chỗ dựa liền oa một tiếng khóc nấc lên, nép vào lòng Cố Thần: "Cố Thần ca ca... Muội không sao, đều tại muội không cẩn thận làm bẩn trà của trưởng lão... Muội không trách Thẩm muội muội đâu..."
Màn kịch "nạn nhân đáng thương" của nàng ta lập tức kích động ngọn lửa giận dữ trong lòng đám đệ t.ử thế gia xung quanh. Vương Tuyết Nhi đứng bên cạnh, vừa thở hổn hển vừa thêm dầu vào lửa: "Cố Thần sư huynh! Con nhỏ đó dùng bùa chú hôi thối hại tụi muội! Chúng ta không thể bỏ qua cho nó được! Hôm nay là ngày mở cửa Bí cảnh Linh Thú cấp thấp để đệ t.ử mới rèn luyện, chúng ta phải bắt nó đi vào đó!"
Bí cảnh Linh Thú cấp thấp tuy không có yêu thú hung dữ, nhưng đối với một kẻ không có tu vi như Mộ Thanh, chỉ cần một con thỏ bờm lửa c.ắ.n một phát cũng đủ để nàng nằm giường nửa tháng. Bọn họ muốn mượn tay yêu thú để cho nàng một bài học nhớ đời.
Mộ Thanh từ trong lớp thong thả bước ra, tay vẫn cầm chiếc gạt tàn kiếm khí dạo chơi. Nghe thấy lời tụi nó bàn tán, nàng không những không né tránh, ngược lại còn chủ động đi tới, chớp chớp mắt vẻ mặt tràn đầy sự tò mò: "Ồ? Bí cảnh Linh Thú sao? Nghe nói bên trong có nhiều linh thảo có thể ăn được lắm đúng không? Có củ mài tiên không? Cho ta đi với!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhìn thấy Mộ Thanh tự mình chui đầu vào rọ, Cố Thần và Cố Dung liếc nhau, trong mắt loe lên tia đắc ý âm hiểm. Cố Thần lạnh lùng cười: "Được chứ! Đi thôi Thẩm sư muội, tiên môn rèn luyện là bắt buộc, muội là con gái Kiếm Tôn, càng không thể trốn tránh."
Nửa canh giờ sau, tại lối vào Bí cảnh Linh Thú sau núi.
Cửa bí cảnh là một vòng xoáy linh lực màu xanh lam. Đám đệ t.ử thế gia nhao nhao tiến vào trước, Cố Thần và Vương Tuyết Nhi cố tình đi tụt lại phía sau, nhân lúc Mộ Thanh chuẩn bị bước vào liền đưa tay đẩy mạnh một phát, kèm theo đó là một đạo kiếm khí âm nhu đ.á.n.h thẳng vào mắt cá chân nàng, muốn làm nàng ngã lộn nhào vào trong.
"A!" Mộ Thanh hét lên một tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Nàng ngã nhào vào trong vòng xoáy, nhưng trước khi biến mất, khóe mắt nàng lanh lợi nhìn thấy Cố Thần và Cố Dung đang đứng cười lạnh.
Vừa tiến vào không gian bí cảnh, áp lực linh lực lập tức ập tới. Xung quanh là một khu rừng rậm rạp rực rỡ sắc màu, phía trước có một con Yêu miêu đuôi ngắn cấp một đang gầm gừ nhẹ.
Mộ Thanh ngã xuống cỏ, nhưng thay vì đứng dậy bỏ chạy hay khóc lóc, nàng lập tức dùng tay... tự cào nhẹ vào mu bàn tay mình một đường nhỏ xíu, rỉ ra một giọt m.á.u mỏng như hạt đậu.
Sau đó, nàng nằm bệt xuống đất, dạng chân dạng tay ra, mặt mũi co rúm lại, giọng điệu rên rỉ rống lên t.h.ả.m thiết như thể kinh mạch vừa bị phế rụi: "Ôi trời đất ơi! Sắp c hết người rồi! Sát nhân rồi! Huynh đệ tỷ muội dùng kiếm ý hung ác khóa c.h.ặ.t linh hồn con, con sắp kinh mạch đảo lộn, đứt đoạn đạo tâm tới nơi rồi mẫu thân ơi!!!"
Tiếng hét kinh thiên động địa của nàng sử dụng chút linh lực mỏng manh kích hoạt thẳng vào viên ngọc bài truyền âm của Thẩm Dao Quang đeo bên hông.
OÀNG!!!
Gần như ngay lập tức, bầu trời phía trên bí cảnh Linh Thú rách toạc ra một lỗ hổng khổng lồ. Một đạo kiếm quang màu ngọc bích rực rỡ, thô bạo như rồng thần vỡ bờ trực tiếp c.h.é.m đôi màn chắn của bí cảnh, chấn động đến mức toàn bộ yêu thú trong bán kính mười dặm đồng loạt rụng đuôi, nằm rạp xuống đất run rẩy.
Thẩm Dao Quang đang bế quan trong mật thất, đột ngột nghe thấy tiếng con gái khóc rống t.h.ả.m thiết bảo có kẻ muốn g iết mình, lòng bảo vệ con bùng nổ đến mức tối cao. Nàng bất chấp khí huyết đảo lộn, một kiếm xé rách không gian, đáp xuống bí cảnh bằng một tư thế không thể ngầu hơn.
Nhìn thấy Mộ Thanh đang nằm bệt dưới đất, trên tay có... một vết xước nhỏ xíu sắp tự lành, Thẩm Dao Quang hai mắt đỏ ngầu vì xót xa. Đứa con gái tội nghiệp của nàng, mười mảy năm chịu khổ ở phàm giới chưa đủ, vừa đi học ngày đầu liền bị lũ súc sinh này mưu hại mưu sát!
"Thanh Nhi! Đứa trẻ tội nghiệp của ta!" Thẩm Dao Quang nâng Mộ Thanh dậy, sát khí quanh thân hóa thành thực thể, khiến mặt đất xung quanh đóng băng dày đặc.
Mộ Thanh lập tức ôm c.h.ặ.t lấy cổ mẫu thân, khóc lóc thút thít, ngón tay nhỏ xíu chỉ ra phía cửa bí cảnh, nơi Cố Thần, Cố Dung và đám đệ t.ử thế gia vừa mới hớt hải chạy vào xem tình hình: "Mẫu thân! Chính là bọn họ! Vị biểu ca kia đòi đ.á.n.h ch ết con, còn Cố Dung tỷ tỷ hạ độc bùa chú vào trà của con không thành, liền đẩy con vào đây cho yêu thú ăn thịt! Con đau tim quá mẫu thân ơi, chắc kinh mạch của con nát bét rồi!"