Cầu Kiếm Tôn Nhẹ Tay

Chương 8



Đám đệ t.ử thế gia vừa chạy tới nơi, nhìn thấy đệ nhất Kiếm Tôn sát khí ngút trời đứng đó, hai chân đồng loạt nhũn ra, quỳ sụp xuống đất như gặt lúa.

 

Cố Thần mặt cắt không còn một giọt m.á.u, lắp bắp: "Kiếm... Kiếm Tôn đại nhân! Nàng ta ăn vạ! Vết thương kia rõ ràng là..."

 

"Câm miệng!" Thẩm Dao Quang gầm lên một tiếng, kiếm áp kinh thiên động địa ập xuống, trực tiếp ép Cố Thần hộc ra một ngụm m.á.u lớn, quỳ rạp dưới đất không thể ngẩng đầu lên.

 

Nàng ôm Mộ Thanh đứng trên không trung, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một lũ kiến hôi, giọng nói mang theo linh lực vang vọng khắp Chấp Pháp Đường của tông môn: "Truyền lệnh của ta! Toàn bộ phụ huynh của đám súc sinh này, bao gồm cả các Trưởng lão, Tộc trưởng các thế gia phụ thuộc, trong vòng nửa nén hương phải lập tức lăn tới Điện Chấp Pháp cho ta! Nếu thiếu một người, ta liền cầm kiếm tới san phẳng ngọn núi của gia tộc đó!"

 

Điện Chấp Pháp của Quy Nguyên Kiếm Tông nghìn năm qua luôn là nơi trang nghiêm và lạnh lẽo nhất tông môn. Toàn bộ kiến trúc được xây bằng hắc thiết khoáng vạn năm, bốn bề vách đá dựng đứng, kiếm khí vô hình luân chuyển quanh các cột trụ, phát ra những tiếng kêu u u trầm mặc, áp bách tinh thần của bất cứ kẻ nào bước vào.

 

Thế nhưng hôm nay, không khí bên trong Điện Chấp Pháp không chỉ lạnh lẽo, mà còn căng thẳng đến mức tưởng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể làm nổ tung cả ngọn núi.

 

Bởi vì, đệ nhất Kiếm Tôn Thẩm Dao Quang đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế chủ tọa cao nhất. Nàng không thu liễm chút nào tu vi Đại Độ Kiếp kỳ của mình, kiếm áp khủng khiếp như trăm vạn đại sơn đè nặng xuống toàn bộ không gian. 

 

Ở phía dưới, hơn mười vị Trưởng lão ngoại vụ, Tộc trưởng của các đại tu tiên thế gia phụ thuộc đang quỳ rạp dưới đất, mồ hôi hột tuôn ra như mưa, không một ai dám ngẩng đầu lên.

 

Bên cạnh Thẩm Dao Quang, Thẩm Mộ Thanh đang ngồi trên một chiếc ghế bọc da linh hổ êm ái, tay cầm một đĩa bánh linh mễ nướng mật ong, vừa ăn vừa chớp chớp mắt nhìn khung cảnh "họp phụ huynh" hoành tráng trước mặt.

 

"Chao ôi, ở phàm giới đi học mà quậy phá thì phụ huynh bị mời lên uống trà. Không ngờ lên tới tiên giới, mình chỉ cần giả vờ ăn vạ một chút, mẫu thân liền triệu tập cả dàn lãnh đạo cao cấp của các thế gia tới để răn đe. Làm phú nhị đại giới tu tiên đúng là sướng cái thân thật sự!" Mộ Thanh thầm nghĩ, vui vẻ c.ắ.n thêm một miếng bánh rôm rả.

 

"Thẩm Dao Quang! Nàng... nàng dựa vào cái gì mà giam giữ Thần nhi và Dung nhi của ta?! Bọn trẻ chỉ là cùng đồng môn rèn luyện trong bí cảnh, có chút va chạm nhỏ, nàng lại đại động can qua như vậy, còn ra thể thống gì nữa!"

 

Một giọng nói tức tối, xen lẫn tiếng thở hồng hộc vang lên từ phía cửa điện. Cố Hàn Xuyên, gã cha hờ ăn bám, đang lật đật chạy vào. Gã mặc bộ đạo bào thô sơ của đệ t.ử tạp dịch, khuôn mặt vẫn còn sưng húp vết tát ngày hôm qua, nhưng vừa thấy con trai con gái mình đang bị xích bằng Tỏa Linh Còng quỳ ở góc điện, gã liền nổi điên lên, quên cả nỗi sợ hãi.

 

Thẩm Dao Quang khẽ nâng mắt, ánh mắt lạnh lùng như băng vạn năm lướt qua gã: "Va chạm nhỏ? Cố Hàn Xuyên, đôi mắt ch.ó của ngươi mù rồi, hay là cái đầu heo của ngươi không muốn giữ nữa? Con gái ta linh căn bị phong ấn, nửa điểm tu vi cũng không có. Đám súc sinh này cấu kết với nhau, hạ bùa thối vào trà, sau đó đẩy con ta vào Bí cảnh Linh Thú để mượn tay yêu thú mưu sát cốt nhục của ta. Ngươi gọi đây là va chạm nhỏ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nàng... nàng ngậm m.á.u phun người! Dung nhi trời sinh tính tình nhu nhược, thiện lương, làm sao biết làm những trò đó! Rõ ràng là Thẩm Mộ Thanh tự mình ngã rồi đổ tội!" Cố Hàn Xuyên gầm lên, quay sang nhìn các vị trưởng lão thế gia dưới đất, cố tìm đồng minh, "Các vị trưởng lão, các ngươi nhìn xem! Kiếm Tôn vì một đứa con gái phế vật phàm giới mà chèn ép thiên kiêu của các gia tộc các ngươi, các ngươi có phục không?!"

 

Đám trưởng lão thế gia dưới đất nghe vậy thì da đầu tê dại, trong lòng thầm mắng Cố Hàn Xuyên một vạn lần là đồ ngu xuẩn. Tên phế vật này mất chức Phó tông chủ rồi nên điên rồi đúng không? Lại dám lôi kéo bọn họ vào chỗ ch ết!

 

Tộc trưởng Vương gia, cha của Vương Tuyết Nhi, lập tức bò lên phía trước hai bước, dập đầu lia lịa: "Kiếm Tôn đại nhân minh giám! Đứa nghịch t.ử Vương Tuyết Nhi này hằng ngày ở nhà được nuông chiều sinh hư, cấu kết với kẻ xấu mưu hại Đại tiểu thư! Vương gia chúng ta tuyệt đối không bao che! Lão phu nguyện ý đ.á.n.h gãy chân nó, tự mình phế đi ba tầng tu vi của nó để bồi tội với Đại tiểu thư!"

 

Vương Tuyết Nhi đang quỳ ở góc điện nghe cha mình nói vậy, sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt m.á.u, khóc rống lên: "Cha! Con không có! Là Cố Dung tỷ tỷ bảo con làm mà! Chính tỷ ấy đưa bùa chú cho con!"

 

"Câm mồm! Đồ nghịch t.ử!" Tộc trưởng Vương gia quay lại tát mạnh một cái vào mặt con gái, không dám để nàng ta nói thêm lời nào làm chọc giận Kiếm Tôn.

 

Cố Dung đứng bên cạnh nghe vậy, thân hình run rẩy lảo đảo, nước mắt rơi lã chã, dáng vẻ điệu bộ vô cùng đáng thương nhìn Cố Hàn Xuyên: "Phụ thân... Dung nhi oan uổng... Dung nhi không có làm..."

 

Thẩm Dao Quang nhìn màn kịch khóc lóc, đổ tội cho nhau của đám người này, trong lòng dâng lên sự chán ghét tột độ. Nàng thản nhiên vỗ mạnh tay xuống thành ghế bạch ngọc.

 

OÀNG!

 

Một luồng kiếm khí bá đạo vô song quét ngang qua đại điện, chấn vỡ mấy cây cột hắc thiết xung quanh, ép cho tất cả những tiếng khóc lóc, cãi vã lập tức im bặt. Cố Hàn Xuyên bị kình phong chấn cho lùi lại mấy bước, ngã ngồi trên đất, sắc mặt xám xịt.

 

"Ta lười nghe các ngươi giải thích." Thẩm Dao Quang lạnh lùng mở miệng, thanh âm truyền khắp bốn phương tám hướng, "Vương gia giáo d.ụ.c con cái không nghiêm, mưu hại huyết mạch Kiếm Tôn. Từ hôm nay trở đi, Quy Nguyên Kiếm Tông cắt đứt toàn bộ nguồn viện trợ đan d.ư.ợ.c, linh thạch hằng năm cho Vương gia. Toàn bộ đệ t.ử Vương gia trong tông môn bị giáng xuống làm đệ t.ử ngoại môn, không có lệnh của ta, vĩnh viễn không được bước vào nội môn nghe giảng!"

 

Tộc trưởng Vương gia nghe xong quyết định này, cả người như già đi mười tuổi, nhưng gã chỉ đành ngậm đắng nuốt cay dập đầu: "Tạ Kiếm Tôn khai ân..." Cắt đứt viện trợ linh thạch đồng nghĩa với việc vinh quang của Vương gia lập tức sụp đổ, nhưng giữ được mạng sống đã là vạn hạnh rồi.

 

Thẩm Dao Quang quay sang nhìn Cố Dung và Cố Thần, ánh mắt không còn chút hơi ấm nào: "Còn hai đứa con hoang này. Chấp Pháp Đường nghe lệnh, dùng Tỏa Linh Còng xích tụi nó lại, phế bỏ tư cách đệ t.ử thân truyền, trục xuất khỏi Linh Kiếm Đường. Hằng ngày phải chịu hình phạt bái kiếm ba canh giờ tại quảng trường, sau đó đưa xuống khu ổ chuột đệ t.ử tạp dịch, phụ trách việc gánh nước nấu cơm, giặt giũ đạo bào cho toàn bộ ngoại môn!"

 

"Không! Mẫu thân! Người không thể đối xử với con như vậy! Con là Dung nhi của người mà!" Cố Dung gào thét t.h.ả.m thiết, muốn lết tới ôm chân Thẩm Dao Quang nhưng đã bị đệ t.ử Chấp Pháp Đường lạnh lùng lôi đi như lôi hai con ch.ó ch ết.

 

Cố Hàn Xuyên nhìn hai đứa con cưng bị lôi đi, gã tức đến mức run rẩy, chỉ tay vào Thẩm Dao Quang: "Nàng... nàng thật độc ác! Chúng ta đi! Dung nhi, Thần nhi, chúng ta không thèm ở lại cái nơi m.á.u lạnh này nữa!" Gã nghĩ bụng, vừa vặn có cớ này, gã sẽ đưa hai con ra ngoài kết hợp với Hồ thị, thực hiện kế hoạch ám sát Thẩm Mộ Thanh nhanh hơn.