Diệp Mạn dừng bước ở một ngã tư, ngẩng đầu nhìn tấm biển chỉ đường đã rỉ sét. Phía trước là phố Đông Hưng.
Khóe môi cô khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt. Khác với những khu vực trung tâm sầm uất hay các xí nghiệp quốc doanh uy nghi, phố Đông Hưng là nơi tập trung các bãi phế liệu, cửa hàng đồ cũ và chợ đen sầm uất nhất thành phố Khê Hóa. Đây là ranh giới giữa sự nghèo đói và những cơ hội đổi đời chớp nhoáng, là nơi những kẻ khôn ngoan có thể moi ra vàng từ đống rác, và cũng là nơi những kẻ ngu ngốc bị lừa đến không còn manh áo che thân.
Với một nữ hoàng điện máy từng tự tay gây dựng lên tập đoàn Lão Sư Phó trị giá hàng tỷ tệ ở kiếp trước, một bãi phế liệu đồ điện cũ chẳng khác nào một mỏ vàng lộ thiên.
Diệp Mạn xốc lại cổ áo, nén cơn đau từ bắp chân, sải những bước dài dứt khoát tiến về phía con phố ồn ào.
Chợ đồ cũ lúc chạng vạng vẫn còn khá đông đúc. Tiếng cò kè mặc cả, tiếng b.úa gõ chát chúa, tiếng quạt máy rít lên rin rít tạo thành một bản tạp âm hỗn loạn. Mùi dầu mỡ, rỉ sét và mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Diệp Mạn lách qua dòng người, đôi mắt như radar quét qua từng sạp hàng lụp xụp. Cô bỏ qua những gian hàng bán quần áo cũ hay đồ gia dụng bằng nhôm nhựa, ánh mắt chỉ ghim c.h.ặ.t vào những bãi phế liệu điện t.ử.
Cuối cùng, bước chân cô dừng lại trước một bãi thu mua phế liệu khá lớn nằm ở góc khuất của khu chợ. Xung quanh bãi vứt ngổn ngang những bộ khung tivi nứt vỡ, những chiếc quạt trần gãy cánh và vô số đài phát thanh cũ kỹ bám đầy bụi đen.
Chủ bãi là một người đàn ông trung niên trạc năm mươi tuổi, dáng người gầy nhom, làn da ngăm đen bóng nhẫy dầu mỡ. Ông ta đang ngồi xổm trên một chiếc ghế đẩu gãy chân, rít điếu t.h.u.ố.c lá cuộn một cách say sưa, nhả khói mù mịt. Bảng hiệu bằng gỗ treo xiêu vẹo trên cửa ghi hai chữ: "Lão Hồ".
Diệp Mạn bước tới, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào một chiếc đài phát thanh cũ kỹ bị vứt chỏng chơ trong góc tường, bên trên còn bị đè bởi một cuộn dây đồng cháy khét. Đó là một chiếc đài bán dẫn loại nhỏ, vỏ nhựa màu xám đã ngả vàng, ăng-ten gãy gập mất một nửa.
Nghe tiếng bước chân, Lão Hồ lười biếng ngước mắt lên. Thấy trước mặt là một cô gái trẻ măng, quần áo xộc xệch, trên trán và khóe môi còn dán băng gạc rỉ m.á.u, ông ta xua xua tay với vẻ mất kiên nhẫn.
"Đi đi, đi đi! Chỗ tôi không có cơm thừa canh cặn đâu. Muốn xin ăn thì ra bến xe mà xin."
Bị coi là ăn mày, Diệp Mạn không hề nổi giận. Cô đứng thẳng lưng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sự uy nghiêm lạnh lẽo hoàn toàn không phù hợp với độ tuổi: "Tôi không đến để xin ăn. Tôi đến để biến đống rác của ông thành tiền."
Lão Hồ khựng lại, điếu t.h.u.ố.c trên môi suýt rơi xuống đất. Ông ta bật cười một tiếng khinh khỉnh, đứng phắt dậy, chỉ tay vào đống phế liệu: "Cô em, đầu óc có bị hỏng vì bị ai đ.á.n.h không đấy? Rác của lão Hồ này bán theo cân sắt vụn, cần gì một con ranh vắt mũi chưa sạch biến thành tiền?"
Diệp Mạn không buồn đôi co. Cô bước thẳng qua mặt ông ta, tiến đến góc tường, không ngần ngại dùng đôi bàn tay trần lôi chiếc đài phát thanh cũ nát kia ra khỏi đống phế liệu. Cô thổi phù một cái, bụi bay mù mịt. Bàn tay thon dài lướt qua các phím bấm đã kẹt cứng, gõ nhẹ vào lớp vỏ nhựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Một chiếc đài phát thanh đời cũ, bảng mạch vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là tụ điện bị cháy và đứt dây màng loa. Ăng-ten tuy gãy nhưng vẫn có thể nối lại để bắt sóng." Diệp Mạn ngước lên nhìn Lão Hồ, ánh mắt sắc như d.a.o. "Ông ném nó đi bán đồng nát, giỏi lắm được hai hào. Nhưng nếu nó hát được, ở cái chợ này, ông có thể bán với giá ít nhất là mười lăm đồng."
Nghe đến con số mười lăm đồng, ánh mắt Lão Hồ lóe lên một tia tham lam, nhưng ngay lập tức bị sự nghi ngờ che lấp. Ông ta cười khẩy: "Nói thì hay lắm. Thợ sửa chữa điện ở cái thành phố Khê Hóa này tôi nhẵn mặt cả rồi, chưa thấy con nhãi nào dám mạnh miệng như cô. Đồ đã cháy mạch thì vứt, sửa thế quái nào được!"
"Ông không sửa được không có nghĩa là người khác không sửa được." Diệp Mạn đặt chiếc đài lên chiếc bàn làm việc dính đầy dầu mỡ của ông ta. "Cá cược không? Cho tôi mượn mỏ hàn, tua vít và nhất đoạn dây thiếc. Nếu tôi sửa được chiếc đài này, ông phải trả cho tôi mười đồng tiền công. Chiếc đài ông giữ lại bán mười lăm đồng, ông vẫn lãi năm đồng mà chẳng mất giọt mồ hôi nào."
Lão Hồ híp mắt lại, đ.á.n.h giá cô gái từ đầu đến chân.
"Thế nếu cô không sửa được thì sao? Đồ lợn què chữa thành lợn c.h.ế.t, tôi bắt đền ai?"
"Nó vốn đã là lợn c.h.ế.t rồi, ông còn sợ nó c.h.ế.t thêm lần nữa sao?" Diệp Mạn nhếch mép, nụ cười mang theo sự bễ nghễ. "Nếu tôi không sửa được, tôi sẽ ở lại cái bãi phế liệu này làm bốc vác không công cho ông mười ngày. Nhìn tôi tuy gầy, nhưng sức lực không nhỏ đâu."
Một vụ cá cược không thể lỗ. Lão Hồ c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u lọc t.h.u.ố.c lá, gật đầu cái rụp: "Được! Để lão xem cô em có bản lĩnh gì."
Nói rồi, ông ta lôi từ gầm bàn ra một hộp dụng cụ tồi tàn, ném cái "xoạch" lên mặt bàn. Bên trong là một chiếc mỏ hàn tự chế đang cắm điện nóng hổi, vài cuộn dây đồng, thiếc hàn, một hộp nhựa thông đã đen kịt và vài chiếc tua vít rỉ sét.
Diệp Mạn không nói thêm lời nào. Khoảnh khắc bàn tay cô chạm vào cán tua vít, toàn bộ khí chất của cô lập tức thay đổi. Sự mệt mỏi, cơn đói khát và những vết thương trên cơ thể dường như biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là sự tập trung cao độ, một phong thái trầm tĩnh và chuyên nghiệp đến mức khiến người ta phải nín thở.
Cô tháo tung lớp vỏ nhựa chỉ trong chưa đầy mười giây. Động tác tháo ốc vít của cô mượt mà và dứt khoát như nước chảy mây trôi. Bảng mạch màu xanh lá cây hiện ra, bám đầy bụi bẩn và mạng nhện. Diệp Mạn lấy một chiếc cọ nhỏ quét sạch lớp bụi, đôi mắt nheo lại quan sát từng đường mạch nhỏ xíu dưới ánh đèn vàng vọt của bãi phế liệu.
"Quả nhiên." Cô lẩm bẩm. "Cháy điện trở bảo vệ, màng loa bị đứt dây âm, điểm tiếp xúc khay pin bị oxy hóa nặng."
Lão Hồ đứng khoanh tay bên cạnh, ban đầu định xem trò cười, nhưng khi thấy những ngón tay thon thả của Diệp Mạn lướt trên bảng mạch một cách chuẩn xác, ông ta dần há hốc mồm.