Diệp Mạn cầm mỏ hàn lên. Đầu mỏ hàn nóng đỏ chạm vào cục nhựa thông tạo ra một tiếng "xèo" nhỏ, khói trắng bốc lên mang theo mùi hăng hắc đặc trưng. Cô gắp một con điện trở cũ từ đống linh kiện vứt đi bên cạnh mà Lão Hồ cho là rác, dùng kìm cắt gọt lại chân. Chỉ bằng hai thao tác chấm thiếc và nhả mỏ hàn chưa tới ba giây, con điện trở mới đã được thay thế hoàn hảo vào vị trí cũ, mối hàn tròn xoe, bóng loáng, không một chút tì vết.
Tiếp theo, cô dùng giấy nhám đ.á.n.h bay lớp rỉ sét ở khay pin, nối lại sợi dây đồng mỏng như sợi tóc ở màng loa. Từng động tác của cô đều toát lên vẻ nghệ thuật của một bậc thầy thực thụ. Ở kiếp trước, cô bắt đầu từ việc tháo lắp hàng vạn chiếc tivi, máy giặt. Một chiếc đài bán dẫn cỏn con thế này đối với cô chẳng khác nào trò chơi xếp hình của trẻ con.
Mười lăm phút sau.
"Cạch."
Diệp Mạn lắp lại con ốc cuối cùng, đặt chiếc đài xuống bàn. Cô phủi tay, quay sang nhìn Lão Hồ lúc này đang trố mắt đứng như trời trồng.
"Có pin không? Loại pin đại ấy." Cô hỏi, giọng nhạt nhẽo.
Lão Hồ luống cuống lục lọi trong hộc tủ, lấy ra hai cục pin to đưa cho cô, bàn tay ông ta hơi run run.
Diệp Mạn lắp pin vào khay, đóng nắp lại. Không gian trong bãi phế liệu dường như ngưng đọng. Cô đưa tay vặn núm nguồn, đồng thời xoay núm dò sóng.
Một tiếng rè rè ngắn ngủi vang lên, rồi đột nhiên...
"... Chào mừng quý thính giả đến với bản tin buổi tối của đài phát thanh thành phố Khê Hóa..."
Giọng đọc tròn vành rõ chữ của nữ phát thanh viên vang lên trong trẻo, sắc nét, không hề có một chút tạp âm hay tiếng rè nào. Âm thanh ấy lấp đầy góc chợ ồn ào, đập thẳng vào màng nhĩ của Lão Hồ.
"Thánh thần ơi..." Lão Hồ buột miệng kêu lên, bước tới ôm chầm lấy chiếc đài như ôm một thỏi vàng. Ông ta ghé tai vào màng loa, rồi lại vặn núm dò sóng. Tiếng nhạc cách mạng hào hùng vang lên rộn rã. Sóng bắt cực kỳ nhạy!
Vài người đi ngang qua khu chợ nghe thấy tiếng đài phát thanh rõ nét cũng tò mò ghé mắt vào xem, xì xào bàn tán.
"Chiếc đài này bán bao nhiêu thế ông chủ?" Một người đàn ông trung niên xách làn nhựa hỏi vọng vào.
Lão Hồ lập tức trưng ra bộ mặt con buôn, cười hớn hở: "Đài ngon lắm, sóng khỏe pin trâu, mười tám đồng không mặc cả!"
"Mười lăm đồng được không? Tôi lấy luôn." Người đàn ông trả giá.
Lão Hồ giả vờ do dự một chút rồi gật đầu cái rụp: "Thôi được, coi như mở hàng buổi tối cho anh."
Giao dịch diễn ra ch.óng vánh. Người đàn ông ôm chiếc đài vui vẻ rời đi, bỏ lại Lão Hồ cầm tờ tiền mười đồng và tờ năm đồng vuốt vuốt trong tay, nụ cười ngoác tận mang tai. Từ một cục sắt vụn định bán với giá hai hào, giờ ông ta thu về mười lăm đồng tiền tươi thóc thật.
Diệp Mạn bình thản rút một tờ giấy ăn lau sạch vết dầu mỡ trên tay, đưa bàn tay mảnh khảnh ra trước mặt Lão Hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tiền công của tôi. Mười đồng." Giọng cô không lớn nhưng mang theo áp lực không thể chối cãi.
Lão Hồ khựng lại. Nhìn mười lăm đồng trong tay, lòng tham bỗng chốc nổi lên. Ông ta đằng hắng giọng, rút ra một tờ hai đồng nhăn nheo, giả lả cười: "Cô em à, cô chỉ hàn có mấy cái mối, mất chưa tới mười lăm phút. Làm gì có thợ nào lấy công mười đồng? Đưa cô hai đồng là cao giá lắm rồi, bằng cả ngày lương của công nhân xưởng dệt đấy."
Sự lật lọng này không nằm ngoài dự đoán của Diệp Mạn. Ở cái thời buổi vàng thau lẫn lộn này, lòng tin là thứ rẻ mạt nhất.
Cô không nhận tờ hai đồng, mà chậm rãi khoanh tay trước n.g.ự.c, ánh mắt đột ngột trở nên lạnh lẽo như băng tháng mười hai.
"Lão Hồ, ông kinh doanh ở bãi phế liệu này bao nhiêu năm rồi? Chắc ông thừa biết quy luật của chợ đen." Diệp Mạn bước lên một bước, khí thế áp đảo hoàn toàn gã đàn ông luống tuổi. "Thứ nhất, thỏa thuận là thỏa thuận, có nhiều người đi ngang qua đây đều nghe thấy. Thứ hai, ông nghĩ tôi chỉ biết sửa mỗi cái đài rách đó sao?"
Cô chỉ tay về phía đống phế liệu phía sau lưng ông ta.
"Cái quạt trần hỏng cuộn điện kia, chiếc tivi đen trắng mười bốn inch cháy cao áp nọ. Đối với ông, chúng là rác. Đối với tôi, chúng là mỏ vàng. Nếu ông trả đủ tôi mười đồng, ngày mai tôi sẽ quay lại, chúng ta hợp tác ăn chia. Tôi bỏ công nghệ, ông bỏ nguồn hàng, lợi nhuận chia đôi. Còn nếu ông nuốt lời vì mười đồng bạc lẻ này..."
Diệp Mạn nhếch mép, một nụ cười tàn nhẫn và bễ nghễ hiện ra. "... Tôi sẽ bước sang cửa hàng đối diện, sửa đồ cho gã đối thủ của ông. Đến lúc đó, ông đừng hối hận vì sao rác của người ta biến thành vàng, còn bãi của ông mãi mãi chỉ là bãi rác."
Từng câu từng chữ đ.á.n.h trúng vào điểm yếu nhất của Lão Hồ: Lòng tham vô đáy. Ông ta nhìn cô gái gầy gò trước mặt. Rõ ràng là một con ranh con ăn mặc rách rưới, nhưng ánh mắt và giọng điệu của cô ta lại sắc bén như một con d.a.o pha, mang theo sự tự tin và tàn nhẫn của một kẻ đã nếm trải đủ sóng gió thương trường.
Cân nhắc thiệt hơn trong chớp mắt, Lão Hồ rùng mình. Ông ta lập tức thu lại vẻ mặt lưu manh, đổi sang nụ cười nịnh bợ, nhanh ch.óng rút ra tờ mười đồng phẳng phiu đặt vào tay Diệp Mạn.
"Ây da, cô em nóng tính quá! Lão chỉ đùa một chút xem bản lĩnh của cô thôi mà. Lão Hồ này làm ăn uy tín nhất phố Đông Hưng! Cầm lấy, mười đồng tiền công của cô. Ngày mai... ngày mai cô thực sự quay lại chứ?"
Diệp Mạn vươn tay nhận lấy tờ mười đồng, gập gọn gàng cất vào túi áo sát n.g.ự.c. Cảm giác tờ giấy bạc cọ xát vào lớp vải thô mang lại một sự thỏa mãn đến tột cùng. Đây là thùng vàng đầu tiên của cô sau khi trọng sinh. Mười đồng. Không nhiều, nhưng nó là minh chứng cho việc cô có thể sống sót và vươn lên bằng chính đôi bàn tay trắng.
"Sáng mai tám giờ. Chuẩn bị sẵn linh kiện và đồ nghề tốt hơn cho tôi."
Bỏ lại một câu dứt khoát, Diệp Mạn quay gót bước đi, không thèm ngoái đầu nhìn lại vẻ mặt mừng rỡ như bắt được vàng của Lão Hồ.
Bước ra khỏi khu chợ đồ cũ, trời đã tối mịt. Phố xá lên đèn. Khác với sự cô độc lúc chạng vạng, bước chân của Diệp Mạn giờ đây vững chãi và tràn đầy sức sống.
Cô ghé vào một quán ăn ven đường, nơi khói từ những nồi hấp tre đang bốc lên nghi ngút.
"Ông chủ, cho ba cái bánh bao nhân thịt to nhất và một bát canh trứng."
"Có ngay!"